Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 194: CHƯƠNG 194: PHÓ TỔNG TRẦN MỜI

Diệp Lăng Phi ngủ thẳng đến khi tan sở mới tỉnh dậy. Hắn mặc áo khoác vào rồi lấy từ trong ngăn kéo ra chiếc chìa khóa của chiếc Audi, hắn định lái xe về nhà.

Mở cửa phòng làm việc ra, Diệp Lăng Phi thấy phòng làm việc của Trần Ngọc Đình đóng kín cửa. Hắn đang do dự không biết có nên gọi Trần Ngọc Đình không.

Đúng lúc này thì cửa phòng làm việc của Trần Ngọc Đình đột nhiên mở ra. Trần Ngọc Đình đã thay một bộ đồ khác, đang đứng ở cửa.

Trần Ngọc Đình mặc một chiếc quần đen, bên trên là áo len trắng, tôn lên vòng một đầy đặn, quyến rũ. Tay phải nàng cầm một chiếc túi da, dường như đã đợi Diệp Lăng Phi từ trước. Vừa lúc nàng mở cửa, thấy Diệp Lăng Phi đang ngập ngừng đứng trước cửa, Trần Ngọc Đình lạnh nhạt nói:

– Giám đốc Diệp, buổi tối có bận gì không?

– Không bận gì cả.

Diệp Lăng Phi nhìn thẳng vào mặt Trần Ngọc Đình, muốn dò xem nàng có ý gì. Diệp Lăng Phi vốn nghĩ nếu gặp mặt, Trần Ngọc Đình sẽ coi như không thấy mình, nhưng không ngờ nàng lại chủ động bắt chuyện. Tuy bề ngoài Trần Ngọc Đình không biểu lộ gì, nhưng nhìn lớp phấn trên mặt nàng, Diệp Lăng Phi cũng biết mình vừa rồi đã làm tổn thương nàng rất nặng, khiến nàng phải khóc.

Diệp Lăng Phi khó mà tưởng tượng được Trần Ngọc Đình lại khóc, bởi hắn luôn thấy nàng là một cô gái mạnh mẽ. Lẽ nào chỉ vì mấy câu mình nói mà có thể khiến nàng rơi lệ?

Nghe Diệp Lăng Phi nói buổi tối không bận gì, nàng lạnh nhạt nói:

– Giám đốc Diệp, chúng ta có thể đi uống chút rượu được không?

Diệp Lăng Phi không ngờ Trần Ngọc Đình lại chủ động mời hắn đi uống rượu. Thấy nàng không có vẻ nói đùa, hắn gật đầu cười nói:

– Phó tổng Trần mời khách à? Tôi nói trước nhé, tôi không mang tiền đâu.

Trần Ngọc Đình không nói gì, chỉ khẽ gật đầu rồi cất bước vào thang máy. Diệp Lăng Phi tiện tay đóng cửa rồi theo Trần Ngọc Đình vào thang máy.

Hai người đi ra bãi đỗ xe của tập đoàn. Diệp Lăng Phi mở cửa xe mình, liếc nhìn Trần Ngọc Đình, thấy nàng vẫn đứng trước xe mà không lên. Diệp Lăng Phi đóng cửa xe, đi đến chỗ Trần Ngọc Đình.

– Làm sao vậy?

Diệp Lăng Phi hỏi.

– Xe bị thủng lốp.

Trần Ngọc Đình nói:

– Tôi đã gọi cho tiệm sửa xe, họ sẽ cử người đến. Nhưng tối nay, tôi đành phải đi nhờ xe anh vậy.

– Chuyện nhỏ.

Diệp Lăng Phi quay về chiếc xe của mình, mở cửa xe ra, trông rất ga lăng. Hắn chờ Trần Ngọc Đình đến, nghiêng người mời nàng lên xe, sau đó vòng sang cửa bên kia rồi tự mình lên xe.

– Phó tổng Trần, cô thắt dây an toàn vào.

Diệp Lăng Phi nhắc nhở Trần Ngọc Đình một tiếng. Chờ nàng thắt dây an toàn xong, hắn mới khởi động xe.

Hiện tại là mùa đông nên trời rất nhanh tối, khắp các con phố lớn nhỏ đều đã lên đèn. Con người hiện đại đã sớm thích nghi với cuộc sống có điện, khó mà tưởng tượng được một ngày không có điện thì thành phố sẽ ra sao.

Trần Ngọc Đình ngồi trong xe, quay đầu nhìn ngắm cảnh vật bên ngoài. Diệp Lăng Phi không biết nên đi quán bar nào. Ở thành phố Vọng Hải này có hàng trăm quán bar lớn nhỏ, đi đâu cũng có thể tìm thấy một quán.

– Phó tổng Trần, chúng ta đi quán bar nào?

Diệp Lăng Phi không nhịn được, cuối cùng cũng mở miệng hỏi.

– Tùy anh thôi. Từ sau khi kết hôn, tôi chưa từng đi quán bar bao giờ.

Khuôn mặt Trần Ngọc Đình hơi biến sắc, nàng nhìn về phía con đường trước mặt.

– Chúng ta cứ tùy tiện tìm một quán bar nào đó là được. Dù sao tôi cũng đi quán bar không ít lần rồi.

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Tôi cũng không phải người thích la cà quán bar đâu.

– A.

Trần Ngọc Đình khẽ "A" một tiếng, rồi tùy ý hỏi:

– Quê Giám đốc Diệp ở đâu? Nghe giọng anh không giống người miền Nam.

– Người Nam Trúc.

Diệp Lăng Phi trả lời.

– Nam Trúc là ở đâu?

Trần Ngọc Đình hỏi vậy, nàng chưa từng nghe qua địa phương này.

– Ở Trung Quốc.

Diệp Lăng Phi nói giỡn:

– Nếu cô tìm trên bản đồ Trung Quốc, nhất định sẽ thấy địa phương tên là Nam Trúc.

Trần Ngọc Đình bật cười, liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi nói:

– Giám đốc Diệp, tôi phục anh rồi đấy. Cái gì qua miệng anh cũng có thể biến hóa được.

Thấy Trần Ngọc Đình nở nụ cười, Diệp Lăng Phi cũng cười nói:

– Phó tổng Trần, cô đang khen tôi hay là "dìm" tôi đấy? Tôi nói trước nhé, tôi là người rất nhỏ mọn, cô mà "dìm" tôi là tôi nhớ cả đời đấy.

Trần Ngọc Đình trừng mắt nhìn, cười nói:

– Anh cứ nói xem?

– Tôi nói nếu cô "dìm" tôi... khụ, không sao cả. Được Phó tổng Trần "dìm" cũng là một loại hạnh phúc.

Diệp Lăng Phi nói tiếp:

– Dù sao thì mọi người hai tay trắng đến, hai tay trắng đi, hà tất phải tính toán chi li.

– Hai tay trắng đến, hai tay trắng đi.

Trần Ngọc Đình lẩm bẩm những lời Diệp Lăng Phi nói, nàng gật đầu phụ họa:

– Đúng vậy, chúng ta sống quá mệt mỏi rồi, lúc nào cũng phải lo lắng.

– Phó tổng Trần, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, tôi thấy cô sống quá mệt mỏi.

Diệp Lăng Phi chọn đúng thời cơ xen vào:

– Những chuyện ở công ty, cô hà cớ gì phải tận lực như vậy? Bất kể chuyện gì mà quá tích cực, không chỉ đắc tội với nhiều người khác mà còn khiến bản thân mình cũng cảm thấy mệt mỏi.

Trần Ngọc Đình nghe Diệp Lăng Phi nói đến chuyện công việc, nàng lắc đầu nói:

– Giám đốc Diệp, tối nay chúng ta đừng nói chuyện công việc. Tôi chỉ muốn đi uống rượu giải khuây một chút.

– Cũng được, vậy chúng ta không nói chuyện công việc nữa.

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Nếu cô đã muốn thả lỏng một chút, tôi sẽ đưa cô đến một quán bar có biểu diễn. Ồ, tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, nếu chúng ta không nói chuyện công việc nữa thì sẽ chẳng còn Phó tổng hay Giám đốc gì cả. Chúng ta nên đổi cách xưng hô thân thiết một chút.

– Xưng hô thân thiết ư?

Trần Ngọc Đình hỏi ngược lại.

– Đúng vậy, tuổi tôi hẳn là nhỏ hơn cô, gọi cô là chị cũng không quá đáng. Còn về phần tôi thì cô có thể gọi tôi là Tiểu Diệp, đương nhiên, cũng có thể gọi là đệ đệ, tôi sẽ không để bụng đâu.

Những lời này của Diệp Lăng Phi rõ ràng có ý khiêu khích. Trần Ngọc Đình sao có thể không hiểu được, mặt nàng hơi biến sắc, vốn định nổi giận nhưng bỗng nhiên khuôn mặt lại đỏ bừng. Nàng cắn chặt môi, oán hận nói:

– Nếu tôi có một đệ đệ như anh, thì tôi thà bóp chết hắn còn hơn.

Diệp Lăng Phi cười ha hả, thật không ngờ Trần Ngọc Đình cũng có lúc nói đùa. Nhưng thấy Trần Ngọc Đình không vì câu này mà tức giận, chứng tỏ nàng đã ngầm đồng ý. Diệp Lăng Phi há miệng nói:

– Tỷ tỷ, người đệ đệ này không tệ đâu. Nếu chị có một đệ đệ như tôi thì tôi bảo đảm chị sẽ không bị ai ức hiếp nữa.

Nghe Diệp Lăng Phi tùy tiện xưng hô mình là tỷ tỷ, trong lòng Trần Ngọc Đình khẽ động, nàng cảm thấy có chút phiền phức, oán giận nói:

– Thu nhận anh làm đệ đệ thì có gì tốt? Có phải nếu tôi có chuyện gì thì anh sẽ giúp đỡ không?

Thốt ra lời này xong, Trần Ngọc Đình lại hối hận. Trong lòng nàng thầm trách chính mình, tại sao lại nói ra những lời như thế, nói thế khác gì đã thừa nhận Diệp Lăng Phi là đệ đệ của mình. Nhưng lời đã nói ra thì giống như bát nước hắt đi, muốn thu lại cũng không kịp.

Trần Ngọc Đình còn chưa dứt lời thì Diệp Lăng Phi đã đồng ý ngay:

– Tỷ tỷ, chị yên tâm, nhân phẩm của đệ đệ này rất tốt. Sau này có bất kỳ chuyện gì, chỉ cần chị gọi một tiếng, tôi bảo đảm sẽ giúp chị đối phó.

Đến nước này thì Trần Ngọc Đình chỉ còn cách gật đầu nói:

– Đến lúc đó rồi tính.

Nói xong câu này, nàng quay đầu sang hướng khác.

Diệp Lăng Phi đoán được tâm lý Trần Ngọc Đình, chỉ là không tiện nói ra. Thấy Trần Ngọc Đình không hề nhìn mình, hắn cũng biết nàng đang cảm thấy ngượng ngùng vì những lời này. Diệp Lăng Phi cũng không nói nữa, hắn để Trần Ngọc Đình có thời gian thích ứng, tránh cho nàng khỏi xấu hổ.

Tim Trần Ngọc Đình đập thình thịch. Từ sau khi chồng nàng qua đời, nàng chưa từng có cảm giác này. Trần Ngọc Đình và chồng nàng quen nhau rất sớm, từ khi còn đi học hai người đã yêu nhau. Chờ sau khi tốt nghiệp, hai người lập tức kết hôn. Thế mà thoáng cái đã mấy chục năm trôi qua, hình ảnh của chồng nàng vẫn in đậm trong tâm trí Trần Ngọc Đình.

Từ sau khi chồng qua đời, Trần Ngọc Đình sống cùng với con mình. Vừa phải lo cho gia đình, vừa vất vả công tác, có thể thấy Trần Ngọc Đình đã phải chịu rất nhiều áp lực.

Có rất nhiều người đàn ông muốn theo đuổi Trần Ngọc Đình, trong đó có nhiều người có tiền, có địa vị, nhưng không ai là không thất vọng mà bỏ cuộc. Trần Ngọc Đình cứ thản nhiên sống như vậy, nàng không tìm đàn ông, nàng chỉ muốn chăm sóc cho con mình. Lâu dần, đa số những người đàn ông này cũng bỏ cuộc hết, không dám nhắc đến việc theo đuổi nàng nữa.

Tôn Hằng Viễn thì thèm khát Trần Ngọc Đình, nhiều lần hắn đã mời nàng đi ăn nhưng đều bị nàng cự tuyệt, ngay cả tặng quà cho nàng, nàng cũng không nhận. Đối với những biểu hiện đó của Tôn Hằng Viễn, nàng chỉ cười, nhưng trong lòng hắn hận nàng đến thấu xương, hắn chỉ ước gì có thể đánh gục được Trần Ngọc Đình, khiến nàng phải hối hận mà quỳ xuống chân hắn.

Lần trước, Tôn Hằng Viễn vốn tưởng rằng có thể lật đổ được Trần Ngọc Đình nhưng thật không ngờ Diệp Lăng Phi lại xuất hiện khiến toàn bộ kế hoạch của hắn bị đổ bể, bởi vậy nên hắn rất hận Diệp Lăng Phi. Chỉ là hắn thấy thủ đoạn của Diệp Lăng Phi quá độc ác nên không dám tùy tiện ra tay.

Trần Ngọc Đình đều biết hết những việc này, nhưng nàng chỉ chôn chặt trong lòng mà không nói ra. Nàng thừa nhận mình phải chịu một áp lực quá lớn nhưng chỉ có thể gánh chịu một mình.

Những lời của Diệp Lăng Phi chiều nay tuy rằng đã khiến Trần Ngọc Đình rất tủi thân mà khóc trong phòng làm việc, thế nhưng sau khi bình tĩnh lại, nàng thừa nhận những lời này của hắn là rất đúng. Nàng đã đảm nhận quá nhiều công việc của các thuộc hạ nên mệt mỏi quá độ, nhưng cho dù như vậy nàng vẫn cảm thấy mình không có cách nào để lãnh đạo tốt bộ phận tổ chức. Những lời nói này của Diệp Lăng Phi như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu, thoáng cái Trần Ngọc Đình đã hiểu ra. Nàng đang lãnh đạo cả một tập thể, mà tập thể này không phải chỉ có một mình nàng làm việc. Nàng cần phải quản lý tập thể này thật tốt.

Nghĩ thông suốt điểm ấy rồi, Trần Ngọc Đình lại có thêm vài phần kính trọng đối với Diệp Lăng Phi. Trước đây, nàng cảm thấy Diệp Lăng Phi không phải là người đơn giản. Trải qua chuyện vừa rồi, càng chứng tỏ Diệp Lăng Phi tuyệt đối không phải loại người bất cần đời như thái độ bên ngoài của hắn.

Xuất phát từ đó, Trần Ngọc Đình lại càng muốn hôm nay thả lỏng một chút. Trong khoảng thời gian này nàng đã phải chịu áp lực quá lớn rồi, nên mới quyết định cùng Diệp Lăng Phi đi uống rượu và tâm sự.

Đã bao nhiêu năm rồi, đây là lần đầu tiên Trần Ngọc Đình đơn độc đi uống rượu cùng một người đàn ông. Nàng vừa sợ lại vừa khát khao, trong lòng hết sức mâu thuẫn.

Vốn dĩ đã mâu thuẫn như vậy, lại nghe Diệp Lăng Phi gọi mình là tỷ tỷ khiến áp lực bấy lâu nay tích tụ trong cơ thể nàng bỗng chốc không kìm nén nổi. Nàng quyết định tối nay sẽ để mình phóng túng một lần, cho dù chỉ một lần cũng tốt.

Tâm trạng của Trần Ngọc Đình có thể nói là rất phức tạp, chứa đầy tình cảm nhưng cũng không kém phần kích động, bởi vậy nàng không dám nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cũng không biết Trần Ngọc Đình đang suy nghĩ gì, dù sao thì hắn cũng không có bản lĩnh "đọc" được suy nghĩ của người khác.

Diệp Lăng Phi lái xe dạo một vòng rồi dừng lại trước cửa quán bar "Hắc Sâm Lâm". Quán bar này vừa mới lắp đặt thiết bị mới, những ngọn đèn trong quán đều sáng long lanh, có hàng loạt xe đang đỗ ở hai bên rìa đường.

– Chính là chỗ này.

Diệp Lăng Phi dừng xe trước cửa nhưng không xuống xe ngay, có ý muốn cho Trần Ngọc Đình nhìn.

– Lần trước, tôi đã tới một lần, khi đó quán bar này còn chưa chỉnh trang lại. Bất quá, tôi thấy cũng không tệ, biểu diễn cũng được, cũng có đồ ăn vặt, có thể vừa ăn vừa hát, cá nhân tôi cho rằng như thế là rất tốt.

Trần Ngọc Đình vừa nhìn thấy trước cửa có hai, ba gã thanh niên ăn mặc quái dị đang đứng, trong lòng mơ hồ cảm thấy đây không phải một chỗ tử tế gì. Vốn định không đi, nhưng nghĩ đến việc mình đã để Diệp Lăng Phi tự lựa chọn quán bar, hiện tại hắn đã chọn rồi, mình không thể lật lọng như vậy được.

Trần Ngọc Đình do dự một lúc rồi cũng gật đầu nói:

– Được rồi, quán này đi.

Diệp Lăng Phi thấy Trần Ngọc Đình không cự tuyệt, hắn nhanh chóng tìm một chỗ đỗ xe. Hắn xuống xe trước rồi vội vàng chạy sang bên kia mở cửa xe cho Trần Ngọc Đình. Chân Trần Ngọc Đình vừa mới chạm đất thì Diệp Lăng Phi đã vươn tay ra nắm lấy bàn tay mịn màng của nàng. Tim Trần Ngọc Đình bắt đầu đập nhanh hơn. Tuy rằng nàng muốn tối nay phóng túng một chút, thế nhưng vẫn không tránh khỏi cảm giác ngượng ngùng. Đúng lúc Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ bé của mình, Trần Ngọc Đình cảm thấy như bị điện giật, vội vàng rụt tay lại.

Diệp Lăng Phi không hề để ý, hắn chỉ tươi cười với Trần Ngọc Đình rồi lùi về phía sau nửa bước. Lúc này Trần Ngọc Đình mới xuống khỏi xe, tiện tay đóng cửa xe lại.

Vì không muốn Trần Ngọc Đình xấu hổ nên Diệp Lăng Phi giữ một chút khoảng cách với nàng. Hắn quay sang Trần Ngọc Đình cười nói:

– Tỷ tỷ, thật không ngờ tối nay lại có chị trả tiền.

– Tôi đã đồng ý chuyện gì là không bao giờ thay đổi.

Trần Ngọc Đình nói.

– Ừ, tôi yên tâm rồi. Thế nhưng tỷ tỷ cũng đã đồng ý thu nhận tôi làm đệ đệ, thế mà từ nãy đến giờ tôi chưa thấy chị gọi "đệ đệ" lần nào.

Câu nói lúc trước chỉ là cái cớ để hắn nói câu này. Trần Ngọc Đình liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, môi nàng khẽ động, một lát sau mới nghe được âm thanh như muỗi kêu từ miệng nàng truyền ra:

– Đệ đệ.

↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Dịch truyện bằng AI, join cộng đồng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!