Dã Lang, Dã Thú!
Bạch Tình Đình nói:
– Họ là bạn thân của chồng tôi, nhưng tôi muốn nhắc nhở anh, nếu anh muốn lấy tin tức từ họ thì tốt nhất là anh nên từ bỏ ngay ý định đó. Họ không chỉ không tiết lộ bất cứ tin tức gì, ngược lại, họ còn có thể phế bỏ anh đấy. Họ còn đáng sợ hơn cả chồng tôi!
Tôn Lập cười ngượng nghịu, nói:
– Tổng giám đốc Bạch, chuyện này tôi biết, tôi sẽ cẩn thận mà!
Bạch Tình Đình nói:
– Được rồi, nếu anh không còn vấn đề gì nữa, vậy bây giờ anh có thể nói cho tôi biết, khi nào anh có thể có chứng cứ? Đương nhiên, tôi nói là chứng cứ có thể chứng minh chồng tôi có người phụ nữ khác bên ngoài!
– Chuyện đó thì tất nhiên là tôi hiểu, cô yên tâm đi, về khoản này, tôi rất có kinh nghiệm đấy!
Tôn Lập nói:
– Cô cứ tin tưởng tôi, tôi sẽ nhanh chóng...!
Tôn Lập còn chưa nói xong, điện thoại của Bạch Tình Đình đột nhiên đổ chuông. Bạch Tình Đình rút điện thoại ra, cô đứng dậy, nói:
– Thôi được rồi, cứ như vậy đi. Có tình hình gì mới thì hãy gọi cho tôi, nhớ kỹ nhé, đừng để cho chồng tôi biết được, nếu không, chắc anh cũng biết hậu quả thế nào rồi!
Bạch Tình Đình nói xong, cầm điện thoại đi ra ngoài. Tôn Lập ngồi bất động, nhìn theo bóng lưng Bạch Tình Đình khuất dần, anh ta khẽ lắc đầu, nói thầm:
– Thật sự không thể tưởng tượng được một người phụ nữ như vậy mà chồng cô ta vẫn còn ra ngoài tìm phụ nữ khác..., khụ...!
Tôn Lập khẽ thở dài, dường như trong tiếng thở dài là sự tiếc nuối khôn nguôi. Anh ta đang tiếc cho Bạch Tình Đình, với người ở bên ngoài, Bạch Tình Đình là một đại mỹ nhân vẹn toàn cả dung mạo lẫn khí chất, không biết có bao nhiêu người đàn ông có thể vì người phụ nữ này mà bất chấp tính mạng. Thế nhưng lại có những kẻ được hưởng phúc mà không biết trân trọng diễm phúc ấy. Đương nhiên, những chuyện đó không phải là điều Tôn Lập quan tâm, điều anh ta quan tâm chỉ có tiền. Mình có thể kiếm được kha khá từ vụ làm ăn này, chỉ cần biết được điều đó là đủ rồi. Cú điện thoại đó là do Bạch Cảnh Sùng gọi tới. Mấy hôm nay Bạch Cảnh Sùng đều không gặp Bạch Tình Đình, biết là trước đó không lâu Bạch Tình Đình đi tỉnh thành, Bạch Cảnh Sùng gọi điện thoại cho Bạch Tình Đình là muốn biết lúc nào Bạch Tình Đình có thời gian, ông định ăn một bữa cơm gia đình.
– Cha, dạo này con có chút việc, có thể sẽ bận lắm. Chờ sau khi giải quyết xong, cả nhà chúng ta sẽ cùng nhau ăn cơm!
Bạch Tình Đình nói.
– Ừ!
Bạch Cảnh Sùng đáp:
– Tình Đình, nếu con có thời gian thì cứ gọi cho cha, cả nhà chúng ta cùng nhau ăn một bữa cơm!
Bạch Tình Đình nghe Bạch Cảnh Sùng nói như vậy cảm thấy hơi nhói lòng, nhưng cô lại không nói ra những việc mình định làm. Theo Bạch Tình Đình thấy, chuyện này không thể công khai khắp nơi được, cô muốn tự mình đi điều tra, sau khi điều tra rõ ràng tất cả mọi chuyện, cô mới lựa chọn. Giờ phút này tâm trạng của Bạch Tình Đình lúc này rất tệ, chỉ là cô không biểu lộ ra ngoài mà thôi. Bạch Tình Đình cũng không muốn biểu lộ, cô chỉ nói:
– Cha, con biết rồi, cha không cần lo lắng cho con, con sẽ không sao đâu. Chờ con giải quyết xong chuyện này, cả nhà chúng ta sẽ lại gặp nhau!
Bạch Tình Đình dập máy, hít một hơi thật sâu. Cô về xe của mình, lấy những bức ảnh ra. Bạch Tình Đình hơi nhíu mày, tự nhủ với mình:
– Có lẽ mình nên đi gặp cô ấy!
Diệp Lăng Phi hắt hơi một cái, hắn lấy một tờ giấy ăn trên bàn, lau mũi, lẩm bẩm:
– Nhất định có người đang nói xấu mình sau lưng, nếu không thì sao mình lại đột nhiên hắt hơi chứ!
Diệp Lăng Phi cầm lấy điện thoại, bấm một số điện thoại. Đây là nơi hắn và Tiêu Vũ Văn đã hẹn, là một quán cà phê gần nhà Tiêu Vũ Văn. Diệp Lăng Phi bảo Tiêu Vũ Văn tới, đồng thời, hắn cũng gọi cho Thanh Nhi và Tử Nhi. Qua điện thoại, Diệp Lăng Phi không nói quá rõ ràng với Thanh Nhi, Tử Nhi, chỉ dặn hai chị em cô mau đến đây, hắn có chuyện muốn nói với hai chị em họ. Diệp Lăng Phi lại gọi điện thoại cho Tiêu Vũ Văn, trong điện thoại vang lên giọng nói lười biếng của Tiêu Vũ Văn:
– Anh đừng thúc giục nữa, em đang mặc quần áo. Đã nói rồi, anh đến thẳng nhà em không phải tiện hơn sao? Người ta vừa tắm xong, còn đang đắn đo không biết mặc nội y gì... Chỗ đó của em đau quá, đêm qua anh thô bạo…!
Mấy chữ cuối Tiêu Vũ Văn nói rất nhỏ, giống như đang làm nũng. Giọng điệu mập mờ của cô khiến cho Diệp Lăng Phi cảm thấy thực chất bên trong Tiêu Vũ Văn cũng là một người phụ nữ dâm đãng. Nếu không thì Tiêu Vũ Văn sao có thể nói chuyện một cách phóng đãng như vậy chứ? Nếu Tiêu Vũ Văn đang ở bên cạnh mình, biết đâu Diệp Lăng Phi đã ôm Tiêu Vũ Văn vào lòng mà âu yếm một hồi. Diệp Lăng Phi cố gắng kìm nén dục vọng trong lòng, thúc giục:
– Không phải anh muốn giới thiệu cho em mấy người bạn mới sao? Sao anh có thể dẫn họ tới nhà em được chứ? Như vậy thì hỏng hết chuyện. Hiện giờ họ đang ở tạm nhà anh, em không nên nói lung tung!
– Em biết rồi!
Tiêu Vũ Văn nói:
– Em mà lại không hiểu anh sao? Em đoán không biết họ có bị anh 'thu phục' chưa?
– Em đừng đoán nữa, anh sẽ không 'ra tay' với họ đâu. Vũ Văn, chuyện về hai cô bé chờ khi nào em đến, anh sẽ giải thích rõ ràng với em. Tóm lại, nếu có hai cô bé ấy đi du lịch vòng quanh trái đất với em thì anh mới có thể yên tâm được!
– Được rồi, được rồi, em hiểu rồi mà!
Tiêu Vũ Văn nói:
– Anh cứ ở đó chờ em, bây giờ em mặc quần áo xong là sẽ đi ngay!
Diệp Lăng Phi và Tiêu Vũ Văn nói chuyện điện thoại xong, hắn đặt điện thoại xuống bàn, lắc đầu phàn nàn:
– Cái cô bé này, cứ như mình muốn làm gì không bằng, cứ lề mề mãi không chịu đến!
Diệp Lăng Phi cầm ly cà phê lên, đưa lên miệng nhấp một ngụm, rồi đặt xuống, nói thầm:
– Cũng không biết Angel điều tra thế nào rồi, cái cô bé Angel này luôn khiến người ta đau đầu!
Nhớ tới chuyện mà Angel đề cập với hắn lúc trước, Diệp Lăng Phi cảm thấy đau đầu, nói thầm:
– Chẳng lẽ cô bé này thật sự định làm như vậy? Như vậy không phải chuyện tốt đâu!
Trong đầu Diệp Lăng Phi đang suy nghĩ đủ thứ chuyện linh tinh. Đúng lúc đó, điện thoại hắn đổ chuông. Diệp Lăng Phi rút điện thoại ra, vừa nhìn đã thấy Angel gọi đến. Bây giờ đang là rạng sáng bên Mỹ, Angel gọi điện thoại tới vào lúc này, chắc là vì tin tức về Johann Vương. Diệp Lăng Phi nhận điện thoại, trong điện thoại vang lên giọng nói của Angel:
– Satan, có một tin tức không mấy tốt lành!
Diệp Lăng Phi vừa nghe Angel nói tin tức không tốt, hắn lập tức cảm thấy đau đầu. Đó dường như đã trở thành một phản ứng bản năng, chỉ cần là tin tức không tốt, cũng sẽ khiến người ta gặp phải những chuyện không mong muốn. Diệp Lăng Phi lại không thể không nghe, nói:
– Em nói đi, rốt cuộc là tin tức gì không mấy tốt lành?
Angel ở đầu dây bên kia im lặng một lát, cuối cùng cô nói:
– Là về thân phận của người mà anh nhờ em điều tra!
Diệp Lăng Phi nghe Angel nhắc đến Johann Vương, hắn còn tưởng rằng Angel đã điều tra ra Johann Vương đó có thân phận không hề tầm thường. Trong lòng đã chuẩn bị kỹ càng, có thể sẽ nghe được những chuyện khiến hắn kinh ngạc. Biết đâu Johann Vương đó còn từng mua bán vũ khí với Lang Nha... vân vân. Trước kia Diệp Lăng Phi không phải chưa từng tiếp xúc với những người như vậy, đằng sau mỗi người đều có thể ẩn chứa một bí mật cực kỳ lớn. Đó là điều kỳ diệu nhất của con người, anh sẽ không biết được phía sau một người nào đó ẩn chứa bí mật gì.
Diệp Lăng Phi nói:
– Angel, em nói đi, cho dù người đó là tổng thư ký Liên Hiệp Quốc, anh cũng không kinh ngạc, cũng sẽ không cảm thấy kỳ quái đâu!
– Vấn đề là em không điều tra được thân phận của hắn, ngoại trừ một thân phận trông rất đỗi bình thường. Không hề có bối cảnh phức tạp như anh đã nói. Hắn ta có quốc tịch Thụy Sĩ, được giáo dục một cách bình thường, thậm chí chưa từng làm việc trong một công ty thuộc top 500 thế giới, sau đó chỉ tập trung vào đầu tư...!
Angel nói xong những lời đó, cô khẽ thở dài, nói:
– Trên thực tế, người đàn ông tên là Johann Vương này không hề giống như những gì anh đã miêu tả, Satan. Tin tức này đối với anh mà nói, có phải là một tin không mấy tốt lành không?
– Phải nói là một tin tức rất không mấy tốt lành!
Diệp Lăng Phi nghe Angel nói xong, hắn đáp lời:
– Nếu hắn không có bối cảnh đặc thù gì, vậy thì hắn lại là một kẻ rất đáng sợ!
❖ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ❖