Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1948: CHƯƠNG 1948: CUỘC GỌI TỪ PHƯƠNG XA

Bạch Tình Đình lái xe đến biệt thự của Bạch Cảnh Sùng. Khi cô đến nơi, Vu Tiểu Vũ đang cùng Bạch Cảnh Sùng ngồi trong đình nghỉ mát ở sân biệt thự, vừa nhâm nhi trà, vừa trò chuyện. Bạch Tình Đình lái xe vào sân, sau khi đỗ xe, cô bước xuống. Thấy Bạch Tình Đình đã đến, Bạch Cảnh Sùng liền mỉm cười nói:

- Tình Đình, sao con về nhà sớm vậy?

- Con đến thăm cha, tiện thể xem chị gái thế nào!

Bạch Tình Đình ngồi bên cạnh Vu Tiểu Vũ. Cô và Vu Tiểu Vũ là hai chị em sinh đôi, chỉ là khí chất của cả hai lại khác biệt một trời một vực. Vu Tiểu Vũ lớn lên trong cô nhi viện, không thể sánh bằng Bạch Tình Đình, người từ nhỏ đã được giáo dục nghiêm túc, vì vậy khí chất của cô kém hơn Bạch Tình Đình rất nhiều. Hiện giờ Vu Tiểu Vũ đang được đào tạo toàn diện về nhiều mặt như lễ nghi, quản lý, v.v. Cô phải học những điều này để chuẩn bị cho việc ra mắt quỹ từ thiện, dựa theo lời hứa trước đó của Diệp Lăng Phi với Vu Tiểu Vũ. Diệp Lăng Phi sẽ thành lập một quỹ từ thiện do Vu Tiểu Vũ quản lý, chuyên cứu trợ trẻ em mồ côi. Diệp Lăng Phi không quá bận tâm đến chuyện này, mọi việc đều do tập đoàn phụ trách, hiện tại đã chuẩn bị khá đầy đủ. Vì tương lai sẽ là người quản lý quỹ, Vu Tiểu Vũ phải được đào tạo ở rất nhiều phương diện. Hiện giờ Vu Tiểu Vũ rất chú ý đến cử chỉ của mình, nhất cử nhất động đều toát lên vẻ được đào tạo bài bản. Vu Tiểu Vũ mỉm cười nói:

- Em gái, em đi tỉnh đã về rồi, chị còn lo mấy ngày nữa em mới về. Tối nay sẽ có một tiệc rượu, cha định bảo chị tham dự, nhưng chị đi một mình cứ thấy lo lắng. Em gái, chi bằng tối nay em đi cùng chị nhé!

- Chuyện này, ài…!

Bạch Tình Đình hơi chần chừ một chút, sau đó liền gật đầu đồng ý:

- Cũng được, tối nay em cũng không có việc gì. Vừa hay em cũng có chuyện muốn bàn bạc với chị!

Kết quả xét nghiệm ADN của Vu Tiểu Vũ đã có. Từ kết quả có thể khẳng định rằng, Vu Tiểu Vũ chính là con gái của Bạch Cảnh Sùng, hiện giờ đã không còn gì đáng nghi ngờ nữa. Thật ra trước kia Bạch Cảnh Sùng đã sớm nhận định Vu Tiểu Vũ chính là cô con gái thất lạc của mình, cho dù không có kết quả xét nghiệm ADN, Vu Tiểu Vũ vẫn là con gái của Bạch Cảnh Sùng. Kết quả xét nghiệm chỉ là để xác minh suy đoán của mọi người mà thôi. Mối quan hệ giữa Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ cũng đã cải thiện rất nhiều, dù sao hai người cũng có quan hệ ruột thịt. Bạch Tình Đình đảo mắt nhìn Vu Tiểu Vũ, dừng lại một chút rồi nói:

- Em phải về trước thay bộ quần áo, nếu tham gia tiệc rượu thì không thể mặc bộ này được!

- Ừ, chị chờ em!

Vu Tiểu Vũ khẽ gật đầu đáp. Bạch Tình Đình vừa ngồi chưa lâu đã đứng dậy, nói:

- Vậy thì con xin phép đi trước, cha. Lần sau con lại tới!

Bạch Cảnh Sùng nhìn Bạch Tình Đình lái xe rời đi. Ông cầm chén trà lên, nhấp một ngụm nước trà, rồi đặt chén trà xuống, nhìn Vu Tiểu Vũ ngồi đối diện với mình, chậm rãi nói:

- Tiểu Vũ, cha thấy con bé Tình Đình này hẳn đang có chuyện trong lòng, lần này đến đây muốn tìm con tâm sự. Con bé trông có vẻ rất kiên cường, nhưng thật ra lại rất yếu ớt, từ bé đến giờ nó luôn được chiều chuộng. Nếu có chuyện gì, cha lo nó không thể vượt qua. Tối nay con cố gắng an ủi nó nhé!

- Cha, con biết mà!

Vu Tiểu Vũ khẽ gật đầu đáp:

- Vừa rồi con cũng nhận ra. Tối nay con sẽ nghĩ cách trò chuyện an ủi em ấy!

- Như vậy thì tốt rồi!

Bạch Cảnh Sùng khẽ thở dài, ông nhìn Vu Tiểu Vũ nói:

- Từ trước đến giờ, cha biết cha mắc nợ con rất nhiều. Cha sẽ cố gắng bù đắp những tổn thất con phải chịu. Bất kể trước kia vì nguyên nhân gì mà cha đã đánh mất con, cha không thể nào tha thứ cho bản thân mình. Cha luôn cho rằng cả đời này cha sẽ không còn cơ hội nữa, nhưng thật không ngờ ông trời lại đối xử với cha không tệ, đã đưa con trở về bên cha. Tiểu Vũ, cha nhất định sẽ bù đắp những gì mình mắc nợ con!

Vu Tiểu Vũ lắc đầu, mỉm cười nói:

- Cha, chuyện đã qua rồi còn nhắc lại làm gì. Đúng như những gì cha vừa nói, chuyện quá khứ đều đã qua, chúng ta nên nhìn về phía trước. Hơn nữa, trước kia con còn nhỏ, có một số việc trong lòng con cứ mãi không nghĩ ra, bây giờ con đã nghĩ thông suốt. Đó là cuộc sống, mỗi người sống trong xã hội này, không thể nào tất cả đều sung sướng!

Bạch Cảnh Sùng nghe Vu Tiểu Vũ nói như vậy xong, ông mỉm cười áy náy. Cho đến bây giờ, Bạch Cảnh Sùng luôn cảm thấy áy náy với Vu Tiểu Vũ, ông luôn cho rằng là do mình đã không chăm sóc tốt cho Vu Tiểu Vũ. Hiện giờ con gái mình cuối cùng cũng trở về, trong lòng Bạch Cảnh Sùng chỉ nghĩ xem làm thế nào để bù đắp lại lỗi lầm trước kia của mình. Bạch Tình Đình lái xe về đến biệt thự. Khi cô trở lại, Diệp Lăng Phi vẫn chưa về, chỉ có Chu Hân Mính và Chu Tiểu Linh ngồi trong phòng khách, Diệp Mính Đình đang cười đùa trong lòng Chu Hân Mính.

Bạch Tình Đình chỉ chào hỏi một tiếng, sau đó về phòng ngủ, cất những tấm ảnh đó vào trong tủ của mình. Sau khi kết hôn với Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình vẫn có bí mật của mình như trước, cô cũng có tủ riêng của mình. Theo lời Bạch Tình Đình, đây là để cả hai có không gian riêng tư, không thể vì hai người kết hôn mà lại không còn không gian riêng tư. Diệp Lăng Phi cũng rất ủng hộ suy nghĩ đó của Bạch Tình Đình, bởi vậy, cô cũng có tủ riêng của mình. Bạch Tình Đình cất kỹ những tấm ảnh đó, sau đó mới chọn lễ phục cho buổi dạ hội. Muốn tham dự những buổi tiệc như thế này, nhất định phải mặc lễ phục trang trọng. Bạch Tình Đình chọn một chiếc váy màu đen, cô cầm chiếc váy, đứng trước gương ngắm nghía ướm thử một hồi. Không biết từ lúc nào, Chu Hân Mính đã đứng ở cửa phòng, nhẹ nhàng nói:

- Đẹp thật đấy, không biết lúc nào mình mới có thể khôi phục được vóc dáng như vậy, thật sự hâm mộ cậu!

Bạch Tình Đình quay người lại, thấy Chu Hân Mính đang đứng ở cửa phòng, Bạch Tình Đình mỉm cười nói:

- Cậu lại đang trêu chọc mình đấy à, Hân Mính? Bây giờ người phải hâm mộ là mình mới đúng, mình rất hâm mộ cậu đấy. Mình thường hay nghĩ, nếu mình có thể giống như cậu, buổi tối đang ngủ có khi còn cười đến tỉnh cả ngủ, có một cô con gái đáng yêu như vậy. Cậu nhìn bụng mình xem, mãi mà vẫn vô dụng thế này!

Bạch Tình Đình nói đến đây, tỏ ra rất bất đắc dĩ, lẩm bẩm trong miệng:

- Bây giờ mình đang nghĩ đủ mọi cách để có thai đây!

Chu Hân Mính đã sớm nghĩ đến nếu cô nhắc chuyện này với Bạch Tình Đình thì Bạch Tình Đình sẽ phàn nàn không dứt. Quả nhiên, lần này Bạch Tình Đình lại tiếp tục than vãn chuyện này trước mặt Chu Hân Mính. Chu Hân Mính lo lắng nếu mình cứ nói chuyện này sẽ khiến Bạch Tình Đình mất hứng, cô liền chuyển sang chuyện khác:

- Buổi tối phải đi đâu à?

- Ừ, là một tiệc rượu. Mình đang nghĩ xem nên mặc bộ nào cho đẹp! Hân Mính, cậu đến đúng lúc lắm, giúp mình lựa chọn một chút nhé. Mình nên mặc bộ màu đen thì đẹp hơn hay là chiếc váy trắng hở vai thì đẹp hơn?

Bạch Tình Đình lại lấy ra một chiếc váy màu trắng, cô ướm thử hai bộ trước mặt Chu Hân Mính, muốn nhờ Chu Hân Mính cho ý kiến. Chu Hân Mính đánh giá vài lượt, sau đó nói:

- Theo mình thấy thì cậu mặc gì cũng đẹp, Tình Đình. Vóc dáng của cậu không cần phải suy nghĩ mấy chuyện này, muốn mặc gì thì cứ mặc thôi, hoàn toàn do cậu quyết định, mình không có ý kiến gì!

- Mình biết ngay cậu sẽ nói như vậy mà!

Bạch Tình Đình dường như đã đoán được Chu Hân Mính sẽ nói như vậy, cô lấy chiếc váy vai trần màu trắng, nói:

- Có lẽ nên mặc bộ này. Mình thì thích màu trắng hơn!

- Ừm, vậy thì cứ chọn bộ đó đi!

Chu Hân Mính lập tức gật đầu, nói:

- Mình thấy bộ đó cũng không tệ!

Bạch Tình Đình mỉm cười với Chu Hân Mính, cô cởi quần áo trên người ra, chỉ mặc nội y, vừa mặc chiếc váy dạ hội màu trắng, vừa hỏi:

- Hân Mính, cậu thấy chị gái của mình thế nào?

Chu Hân Mính hơi sửng sốt, cô nhìn Bạch Tình Đình, nói một cách khó hiểu:

- Tình Đình, sao tự dưng cậu lại hỏi đến chuyện này? Mình và chị gái cậu cũng không tiếp xúc nhiều, mình không hiểu rõ về chị gái cậu lắm!

- Không có gì, mình chỉ buột miệng hỏi vậy thôi. Trông cậu cứ như mình định làm gì không bằng!

Bạch Tình Đình nói:

- Mình chỉ buột miệng hỏi thôi. À, hôm nay ở Quảng trường Hải Tinh mình gặp một cô bé tên là... Vu Đình Đình. Cô gái đó còn khá trẻ, lại ở biệt thự gần Quảng trường Hải Tinh. Cô ta nói ở cùng với bạn, ngôi biệt thự đó hẳn là của bạn cô ấy. Không thể ngờ được cô bé đó có thể ở biệt thự ven bờ biển, sau này chúng ta cũng qua đó ở được không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!