Diệp Lăng Phi quyết định tạm gác mọi chuyện lại, cứ để mọi việc diễn ra tự nhiên. Lần này hắn không thể chủ động đi tìm Bạch Tình Đình để làm lành, dỗ dành cô ấy. Phụ nữ không thể cứ mãi được nuông chiều. Trong lòng hắn vẫn rất tin tưởng Bạch Tình Đình, không cho rằng cô ấy sẽ làm ra chuyện phản bội hắn, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn hoàn toàn không để ý đến những chuyện liên quan đến Bạch Tình Đình. Nhất là tối qua Bạch Tình Đình còn nói dối hắn, điều đó khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy cô ấy nhất định đang giấu giếm mình làm chuyện gì đó mà hắn không hay biết.
Sau khi tắm xong, Diệp Lăng Phi về phòng ngủ, phát hiện trong phòng không có ai, Bạch Tình Đình không có ở đó. Diệp Lăng Phi mặc quần áo, đi xuống tầng dưới, hỏi ra mới biết Bạch Tình Đình đã ra ngoài từ sáng sớm. Cô ấy nói có việc phải đến công ty nên đã đi từ sớm. Không hiểu sao Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi bực mình với cách hành xử của Bạch Tình Đình. Rốt cuộc Bạch Tình Đình bị làm sao vậy, cứ nói đi là đi? Trước kia, cô ấy luôn có thói quen ăn sáng với mọi người. Thật không ngờ, Bạch Tình Đình sau khi giận dỗi lại không quan tâm tới nữa.
Diệp Lăng Phi cũng không nói nhiều, hắn chỉ cần báo với Chu Hân Mính một tiếng là được. Chu Hân Mính thì dễ nói chuyện, từ trước tới nay, cô ấy luôn là người phụ nữ bao dung và dễ dàng tha thứ cho Diệp Lăng Phi nhất. Có lẽ là bởi vì Chu Hân Mính cảm thấy vị trí người vợ của mình cũng là do Bạch Tình Đình chia sẻ một phần. Nếu không phải Bạch Tình Đình đồng ý, Chu Hân Mính cũng không thể chung sống với Diệp Lăng Phi được. Chính bởi vậy, Chu Hân Mính không hề hỏi đến chuyện của hắn ở bên ngoài. Trái lại, cô ấy đã không ít lần trợ giúp Diệp Lăng Phi. Nếu không có Chu Hân Mính, có lẽ những chuyện Diệp Lăng Phi từng làm đã sớm bị Bạch Tình Đình nắm được rồi. Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi nhà, lúc đi ra ngoài còn mang theo hai chiếc điện thoại, một chiếc hắn mới mua thêm và lần này cũng mang theo. Chu Hân Mính ôm Diệp Mính Đình đứng ở cửa ra vào, mãi cho đến khi Diệp Lăng Phi lái xe đi khuất, cô ấy mới ôm tiểu Mính Đình quay vào trong nhà. Chu Tiểu Linh đứng bên cạnh Chu Hân Mính, nói:
- Chị, em cảm thấy tâm trạng của anh rể không được tốt, cứ như là có chuyện gì vậy!
Chu Hân Mính cho tiểu Mính Đình bú, nghe Chu Tiểu Linh nói vậy, cô ấy lắc đầu, nói:
- Tiểu Linh, có một số việc không nên đoán thì tốt hơn. Tuy có thể chuyện này đúng như em nói, nhưng nó không chỉ đơn giản như bề ngoài đâu, em không nên suy đoán lung tung thì hơn!
- Chị, có phải là chị đã đoán được gì rồi không?
Chu Tiểu Linh hỏi. Chu Hân Mính lắc đầu, nói:
- Chị cũng không biết, Tiểu Linh, em không nên hỏi nữa!
- Em biết rồi!
Chu Tiểu Linh khẽ gật đầu, cô nhìn Chu Hân Mính, nói:
- Chị ơi, em muốn đến bệnh viện một chuyến!
- Để làm gì?
Chu Hân Mính quay sang phía Chu Tiểu Linh, hỏi:
- Nói thật cho chị biết, tại sao em lại muốn đến bệnh viện!
- Là vì Tôn Hổ!
Chu Tiểu Linh đáp:
- Lần trước, Tôn Hổ vì cứu em nên bị trọng thương, bây giờ vẫn còn đang ở bệnh viện. Em muốn đi thăm Tôn Hổ, bất kể thế nào, cậu ấy cũng vì em mà gặp chuyện!
Chu Hân Mính gật đầu đồng ý:
- Vậy được rồi, đi sớm về sớm, chị sẽ bảo lái xe đưa em đi!
Chu Tiểu Linh nghe Chu Hân Mính nói vậy liền nở nụ cười, hôn lên môi Chu Hân Mính một cái, nói:
- Em biết ngay là chị sẽ ủng hộ em mà! Chị ơi, em rất thích chị, có một người chị thật là tốt!
Chu Hân Mính cười, trong lòng cô ấy càng ngày càng ưa thích cô em gái này. Từ sau chuyện lần trước, Chu Hân Mính cũng sớm đã tiếp nhận Chu Tiểu Linh. Bây giờ nghĩ lại, may mà có chuyện lần đó, nếu không thì còn không biết chuyện này sẽ kéo dài tới bao giờ!
Mới sáng sớm, Bạch Tình Đình đã lái xe rời khỏi nhà. Tối qua, cô không để Diệp Lăng Phi vào phòng ngủ, quan trọng nhất là trong lòng cô đang rối loạn. Cô vất vả lắm mới quyết định phải điều tra rõ mọi chuyện, cô muốn khiến mình tỉnh táo lại để tìm hiểu mọi chuyện thật rõ ràng. Cô cảm thấy mình bị lừa gạt quá lâu rồi, chuyện Vu Đình Đình tuyệt đối không phải ngày một ngày hai. Đúng như Johann Vương đã từng nói, cô không thể lui bước được nữa. Nếu dễ dàng tha thứ sẽ chỉ khiến mọi chuyện càng thêm phức tạp. Đêm qua ngủ một mình, Bạch Tình Đình quả thực cảm thấy hơi khó chịu, không quen lắm. Tuy trước kia cũng có những lúc Diệp Lăng Phi không ở nhà, cô ấy cũng ngủ một mình, nhưng lần này Bạch Tình Đình lại cảm thấy rõ ràng không thích ứng lắm. Phải biết rằng Diệp Lăng Phi đang ở trong nhà, nhưng lại nằm trên giường của người khác khiến cô ấy cảm thấy rất không hài lòng. Bạch Tình Đình luôn cho rằng cô có thể dễ dàng tha thứ, nhưng bây giờ cô mới biết mình sai rồi. Thực chất, bên trong cô luôn có ham muốn độc chiếm, chỉ là bởi vì những chuyện khác, cô ấy bị ép phải chôn sâu ham muốn độc chiếm dưới đáy lòng.
Hiện giờ Bạch Tình Đình không biết rốt cuộc mình nên làm gì, cô cảm thấy rất hoảng loạn. Sáng sớm cô đã lái xe ra ngoài rồi, cô lái xe lòng vòng không có mục đích. Cô đã từng muốn tìm đến Trương Lộ Tuyết để bàn bạc, có lẽ những gì Trương Lộ Tuyết biết còn nhiều hơn cô. Nhưng Bạch Tình Đình lại nghĩ tới quan hệ giữa Trương Lộ Tuyết và Diệp Lăng Phi. Ma xui quỷ khiến thế nào, cô ấy cũng ghi tên của Trương Lộ Tuyết vào cái tệp đó, hơn nữa xếp hạng ở phía dưới Lý Khả Hân. Trên cái tệp đó đã có ba cái tên. Bạch Tình Đình còn chưa suy nghĩ kỹ càng mình rốt cuộc nên làm những gì, bỗng nhiên cô cảm thấy chung quanh mình đều là người của Diệp Lăng Phi, cô căn bản không tìm được ai có thể quân sư cho mình.
Cô lái xe đến bờ biển, nơi đó đã từng là nơi lãng mạn nhất của cô và Diệp Lăng Phi. Nhưng hiện giờ, Bạch Tình Đình lại cảm thấy bối rối. Cô hối hận vì tối qua đã đuổi Diệp Lăng Phi ra. Cô không nên làm như vậy, làm như vậy chỉ e hậu quả sẽ là mọi chuyện càng thêm hỏng bét. Bạch Tình Đình dừng xe bên bờ biển, cô xuống xe, đi bộ trên bãi cát, mặc cho gió biển thổi vào mặt. Lúc này, một hồi chuông điện thoại vang lên. Bạch Tình Đình lấy điện thoại ra, thấy cuộc gọi này là của một dãy số lạ. Cô ấy nhận nghe, trong điện thoại vang lên giọng nói của Johann Vương:
- Tôi đoán tâm trạng của cô bây giờ nhất định rất không tốt. Có hứng thú tâm sự không? Tối qua không biết có phải vì uống nhiều rượu không mà tôi ngủ không ngon giấc, tôi định đi tản bộ, nói không chừng tôi sẽ có suy nghĩ đầu tư mới đấy!
- Bây giờ tôi hoài nghi anh đã biết tất cả mọi chuyện. Johann Vương, anh có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc anh có phải là người không?
Bạch Tình Đình vừa hỏi câu này, chợt nghe Johann Vương cười nói:
- Tại sao cô lại hỏi như vậy?
- Chỉ vì tôi cảm thấy hiếu kỳ. Anh luôn khiến tôi cảm thấy như anh đang ở ngay bên cạnh tôi, tôi biết rất rõ rằng điều đó là không thể, nhưng anh luôn xuất hiện một cách thần bí như vậy. Anh có thể giải thích với tôi không?
- Ừm, vậy cô cứ coi tôi là nhà tiên tri được rồi. Tôi có năng lực biết trước tương lai, tôi biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì. Nếu cô không tin, chúng ta có thể đánh cuộc, chắc chắn rất thú vị!
Johann Vương cười nói:
- Tổng giám đốc Bạch, không biết cô có muốn đánh cuộc với tôi lần này không?
- Tôi rất muốn nghe xem rốt cuộc là đánh bạc như thế nào?
Bạch Tình Đình nói.
- Vậy cô đang ở đâu? Tôi sẽ đến gặp cô!
Bạch Tình Đình chần chừ một lát, nói:
- Bờ biển...!
Bạch Tình Đình cũng không biết mình bị làm sao nữa, ngốc nghếch như vậy mà nói ra chỗ của mình hiện giờ. Khi cô dập máy mới ý thức được mình thành thật đến thế. Cô không biết trên người cái tên Johann Vương đó rốt cuộc có cái gì, tóm lại khiến người ta cảm thấy mình hoàn toàn đi theo hắn. Tuy Bạch Tình Đình đã nhắc nhở chính mình ngàn vạn lần không nên biểu hiện quá nhiều hứng thú với Johann Vương, nhưng có một số việc không phải cô có thể khống chế được. Không thể phủ nhận một điều, chuyện đánh cuộc mà Johann Vương nhắc tới quả thật khiến Bạch Tình Đình rất động tâm. Cô ấy rất muốn biết rốt cuộc Johann Vương muốn đánh cuộc với mình cái gì. Johann Vương chỉ mất chưa đầy 20 phút đã đến bờ biển. Xe taxi dừng lại bên bờ biển, Johann Vương xuống xe, trong tay cầm theo một hộp giữ ấm. Trông thấy Bạch Tình Đình đứng ở bờ biển, hắn cũng không đi về phía cô ấy, mà gọi Bạch Tình Đình một tiếng, sau đó đi tới chỗ chiếc xe của cô ấy. Khi Bạch Tình Đình đi tới, cô mới phát hiện ra Johann Vương cầm theo một chiếc khăn giấy, đang lấy bánh bao và sữa đậu nành nóng từ trong hộp giữ ấm ra. Những thứ này đều là bữa sáng kiểu Trung Quốc.