Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1963: CHƯƠNG 1963: THẦN TÀI! (2)

Rất nhiều người dân ở nơi khác biết được chuyện ở thôn Nam Dương, thậm chí đã định dọn đến thôn Nam Dương. Chỉ là, theo những gì Diệp Lăng Phi nói lúc ban đầu, khi đó ở thôn có bao nhiêu người thì cứ dựa vào đó tính tiền. Đây không phải vì Diệp Lăng Phi không chịu lấy tiền, hắn chỉ không muốn biến mình thành một nhà từ thiện ngốc mà thôi. Hắn vẫn hiểu RO người dân vùng nông thôn, nếu không có sự khống chế nghiêm khắc, cho dù những nhà từ thiện đó có bao nhiêu tiền cuối cùng cũng sẽ bị một số kẻ tham ô, đó gọi là nhà từ thiện ngốc. Diệp Lăng Phi không muốn biến mình thành một kẻ coi tiền như rác. Thật ra thì hắn cũng chẳng có mấy thiện cảm với những người dân ở thôn Nam Dương. Nếu không phải Đỗ Thuận kiên trì không chịu rời khỏi thôn Nam Dương, Diệp Lăng Phi sẽ không bỏ ra một đồng nào cho thôn Nam Dương đâu.

Hắn làm như vậy cũng là vì Đỗ Thuận. Hiện giờ Đỗ Thuận đã qua đời RO, Diệp Lăng Phi đối với nơi mình sinh ra cũng như là nơi chôn cất cha mẹ hắn thì chắc là chẳng còn chút cảm tình nào nữa. Còn chưa tới thôn Nam Dương, đã nhìn thấy ở ngoài cổng thôn có người mặc đồ tang màu trắng. Bây giờ chẳng có ai là kẻ ngốc, kể cả trưởng thôn, tất cả mọi người dân ở thôn Nam Dương đều biết rõ, tất cả những gì mà bọn họ có được bây giờ đều là do Diệp Lăng Phi ban cho. Mà nguyên nhân quan trọng nhất chính là vì Đỗ Thuận, Đỗ lão gia tử. Thật ra khi Đỗ Thuận vừa mới qua đời, có không ít thôn dân không muốn thông báo chuyện này cho Diệp Lăng Phi. Nhưng loại tin tức này, dù họ không muốn nói thì Diệp Lăng Phi cũng sẽ biết được. Diệp Lăng Phi đã sớm chuẩn bị, cho dù những thôn dân đó không thông báo cho Diệp Lăng Phi, cũng sẽ có người thông báo cho Diệp Lăng Phi. Cuối cùng, vẫn là trưởng thôn đưa ra quyết định, nhất định phải thông báo chuyện này cho Diệp Lăng Phi. Theo như trưởng thôn nói, loại chuyện này không phải muốn giấu diếm là có thể lừa gạt được.

Không thể phủ nhận, quyết định này của trưởng thôn là rất anh minh. Nếu không thì với tính cách của Diệp Lăng Phi, nếu hắn biết mình bị những thôn dân đó giấu diếm chuyện này, cuộc sống của người dân thôn Nam Dương sau này có thể đoán được. Quyết định này của trưởng thôn đã thay đổi vận mệnh của thôn Nam Dương. Một khi thông báo cho Diệp Lăng Phi, những thôn dân đó biết chuyện này đã không thể thay đổi được nữa. Bất cứ lúc nào Diệp Lăng Phi cũng có thể hủy bỏ những gì mình đang tài trợ thôn Nam Dương. Việc bọn họ có thể làm hiện giờ là cố gắng lấy lòng Diệp Lăng Phi. Đỗ Thuận là một ông già neo đơn, không có thân nhân, theo lý mà nói, sẽ không có người nào đốt giấy để tang cho ông ta cả. Nhưng ở đây thì lại không như vậy, toàn bộ dân trong thôn đều đốt giấy để tang Đỗ Thuận RO. Bây giờ đã đến lúc để thể hiện lòng thành RO. Mọi người đều biết Diệp Lăng Phi có tiền, lúc này, nếu Diệp Lăng Phi cảm động, nói không chừng còn có thể thưởng thêm cho một ít tiền.

Những thôn dân này có cảm xúc khác nhau, ý nghĩ trong lòng cũng không giống nhau. Diệp Lăng Phi nào có thời gian để ý tới suy nghĩ của đám thôn dân đó, xe của hắn vừa đến cửa thôn, đã nhìn thấy trưởng thôn dẫn người chờ ở đó. Diệp Lăng Phi cau mày, hắn không cần người khác hoan nghênh, bây giờ hắn chỉ mong đi gặp Đỗ Thuận.

- Trưởng thôn, dẫn tôi đến nhà của Đỗ gia gia!

Diệp Lăng Phi không xuống xe, chỉ yêu cầu trưởng thôn dẫn đường. Trưởng thôn lập tức gật đầu đồng ý. Nhà của Đỗ Thuận là căn nhà lớn nhất trong thôn, hai tầng, phòng ốc cũng là lớn nhất. Những điều này đều là yêu cầu của Diệp Lăng Phi. Những thôn dân đó cầm tiền của Diệp Lăng Phi mà, chẳng ai ngốc đến độ không rõ một điều: Đỗ Thuận chính là tổ tông của cái thôn này. Tiền là của người ta, nếu không có Đỗ Thuận thì cái thôn này chẳng có được nhiều tiền như bây giờ. Một gia đình một năm ít nhất cũng có không dưới năm mươi nghìn tệ. Thôn này không lớn, cũng chỉ hơn bốn mươi hộ, một năm là hơn hai triệu. Đương nhiên, chút tiền ấy đối với Diệp Lăng Phi mà nói không có ý nghĩa gì, nhưng đối với những thôn dân này mà nói, đó không phải là món tiền nhỏ, mà còn chưa kể, số tiền này đều đến tay mà chẳng mất công gì.

Lúc đầu Đỗ Thuận không muốn ở trong một căn nhà lớn như vậy. Suy nghĩ của ông ta rất chất phác, chỉ cần có chỗ ở là được RO, không cần quá to quá tốt. Nhưng trưởng thôn lại dẫn thôn dân khác mời Đỗ Thuận ở chỗ này, Đỗ Thuận không còn cách nào, đành phải ở lại đây. Đoàn xe đỗ lại trước cửa nhà Đỗ Thuận, trong sân đã lập linh đường, quan tài đặt ở bên trong, khắp nơi đều là những người đốt giấy để tang. Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước xuống xe, Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính hai người cũng xuống xe. Với tư cách vợ của Diệp Lăng Phi, hai người họ luôn ở bên cạnh Diệp Lăng Phi. Những người dân ở thôn Nam Dương gần như là chưa bao giờ thấy những người phụ nữ xinh đẹp như vậy. Một số đàn ông ở thôn Nam Dương thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều trợn tròn mắt kinh ngạc, đây quả thực là tiên nữ trên trời, làm sao lại thành người sống dưới trần gian à!

Vương Vĩnh dẫn người xuống xe. Diệp Lăng Phi gọi Vương Vĩnh đến, nhắn nhủ ngắn gọn mấy câu. Vương Vĩnh lập tức dẫn người đi chuẩn bị, đầu tiên là đồ tang. Mặc dù Diệp Lăng Phi không yêu cầu tất cả mọi người đều mặc đồ tang, nhưng y theo quy củ của nông thôn, Diệp Lăng Phi vẫn muốn tất cả mọi người đeo khăn tang. Có Vương Vĩnh ở chỗ này, Diệp Lăng Phi không cần phải lo lắng gì cả. Hắn trực tiếp cất bước đi vào, đi đến trước quan tài. Cái kính che vẫn chưa đậy lại, Diệp Lăng Phi nhìn Đỗ Thuận nằm trong quan tài, chỉ thấy Đỗ Thuận giống như là đang ngủ vậy. Diệp Lăng Phi lại rơi nước mắt, đây là lần cuối cùng hắn có thể nhìn Đỗ Thuận RO. Từ nay về sau hắn không còn cơ hội để gặp Đỗ Thuận nữa. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều đứng bên cạnh Diệp Lăng Phi, hai người họ có thể hiểu được tâm tình của Diệp Lăng Phi lúc này. Thử hỏi có ai gặp chuyện như vậy là không thương tâm chứ.

Lúc trước Bạch Tình Đình đã từng hỏi về quá khứ của Diệp Lăng Phi. Lúc đó Diệp Lăng Phi chỉ là nói sơ qua, chẳng cụ thể gì. Trong lòng Bạch Tình Đình luôn mơ ước được đến tận nơi đây để xem tận mắt, nhìn xem rốt cuộc đó là nơi như thế nào. Nhưng sau khi Bạch Tình Đình đến nơi này, cô lại đột nhiên nhận ra những thứ đó không hề quan trọng với mình. Điều cô quan tâm là Diệp Lăng Phi hiện giờ. Về phần những chuyện trong quá khứ của Diệp Lăng Phi, với những chuyện mà Diệp Lăng Phi đã trải qua trước kia, Bạch Tình Đình có thể hiểu được, nhưng chung quy Bạch Tình Đình không tài nào cảm nhận được những cảm xúc đó. Về phần Đỗ Thuận đang nằm trong quan tài, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều chưa thể nói là có cảm tình gì. Rất nhiều thôn dân đều có mặt ở đây. Diệp Lăng Phi ở lại bên Đỗ Thuận hồi lâu, mới lau nước mắt, xoay người lại, nói với trưởng thôn:

- Trưởng thôn, tôi đi viếng cha mẹ tôi, ông chuẩn bị giúp tôi một chút để lát nữa tôi đến đó!

- Được!

Trưởng thôn lập tức đáp ứng. Trưởng thôn quay người lại, thấy Lý Cương ở phía kia, ông ta nói:

- Cậu đi đến chỗ ủy ban lấy tiền giấy...!

Lý Cương là bạn hồi nhỏ của Diệp Lăng Phi. Trước kia Lý Cương cưới Tiểu Lan, chuyện đó khiến cho Diệp Lăng Phi luôn canh cánh trong lòng. Chỉ là từ lần trước khi Diệp Lăng Phi cùng Vu Đình Đình trở lại thôn Nam Dương, những chuyện cũ trong lòng Diệp Lăng Phi đều hóa thành mây khói. Hắn cũng hiểu RO, đó chẳng qua chỉ là tình cảm hồi bé mà thôi. Về phần Tiểu Lan, cho tới bây giờ hắn chưa từng yêu cô ấy. Đương nhiên, Tiểu Lan bây giờ đã trở thành một người phụ nữ mập mạp, so với trước kia đúng là cách biệt một trời một vực. Chuyện giữa hắn và Tiểu Lan Diệp Lăng Phi chưa bao giờ nói kỹ càng với Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính. Theo Diệp Lăng Phi thấy đó đã là chuyện cũ RO. Nếu cứ nhắc tới thì giống như là hắn vẫn đang sống trong quá khứ, huống chi, lúc này Diệp Lăng Phi đang sống rất hạnh phúc, hắn không muốn nhắc lại những chuyện đó nữa.

Lý Cương rất nhanh đã trở về, đặt những thứ cần thiết ở trước mặt Diệp Lăng Phi, trên mặt tràn đầy nụ cười ân cần. Thật khó tin người đàn ông trước mặt với làn da ngăm đen, trên mặt đầy nếp nhăn, lại là người đẹp trai nhất thôn năm đó. Lúc đó Diệp Lăng Phi vừa đen lại vừa thấp, nhưng hiện giờ Lý Cương ở trước mặt Diệp Lăng Phi chẳng là gì cả. Sự tương phản trái ngược này khiến cho những người biết rõ chân tướng phải cảm khái về sự đáng sợ của thế gian. Diệp Lăng Phi ngay một câu cảm ơn cũng không có. Tuy trong lòng hắn không hề có thù hận gì với Lý Cương, nhưng hắn vẫn không muốn nói chuyện quá nhiều với Lý Cương. Hai tay ôm eo Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, nói:

- Đi thôi, để anh dẫn em đi viếng mộ cha mẹ anh, cũng là cha mẹ chồng của các em!

Diệp Lăng Phi đi ra trong ánh mắt kinh ngạc của những người dân ở đây. Những thôn dân này vẫn không quen với việc Diệp Lăng Phi ôm ấp hai người đẹp như vậy, cũng quá tùy tiện RO! Chỉ là bọn họ lại không dám nói gì, ai bảo Diệp Lăng Phi là thần tài của họ chứ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!