Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1976: CHƯƠNG 1976: NGHĨ MỘT ĐẰNG NÓI MỘT NẺO! (1)

Không thể phủ nhận, việc để Diệp Lăng Phi tự mình kể ra chuyện của mình là một điều rất khó khăn. Trước kia, Diệp Lăng Phi không muốn thẳng thắn, nguyên nhân chủ yếu là do lo lắng cho Bạch Tình Đình, không muốn vì những chuyện này mà phát sinh mâu thuẫn với cô, càng không muốn Bạch Tình Đình vì thế mà rời bỏ hắn. Nhưng tình huống trước mắt lại khiến Diệp Lăng Phi ý thức được rằng, nếu lúc này hắn còn không thẳng thắn với Bạch Tình Đình, rất có thể sẽ mất đi cô. Dù sao, khi đối mặt với một đối thủ lợi hại như vậy, điều hắn có thể làm là tìm cách để mình chiếm được vị trí có lợi; nếu không thể lập tức đánh bại đối thủ, vậy chỉ cần giữ thế cân bằng là được. Diệp Lăng Phi cũng biết, việc hắn thành thật mọi chuyện với Bạch Tình Đình là một con dao 2 lưỡi, có thể sẽ khiến chính hắn bị tổn thương. Nhưng đến lúc này, Diệp Lăng Phi cũng chỉ có thể làm như vậy thôi. Trước khi nói chuyện, hắn cố ý ôm eo Bạch Tình Đình, để cô dựa sát vào người mình. Bạch Tình Đình không có bất kỳ sự kháng cự nào, động tác đó của cô khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy ấm lòng, xem ra ít nhất hiện giờ Bạch Tình Đình vẫn chưa quá tức giận với mình.

Thẳng thắn đi, nếu cứ tiếp tục giấu diếm thì sống mệt mỏi lắm! Diệp Lăng Phi cuối cùng cũng quyết định nói. Hắn và Bạch Tình Đình kể từng chuyện một, chỉ là, Diệp Lăng Phi vẫn còn giữ lại một phần...

– Ông xã, em đói rồi!

Không biết từ lúc nào, Bạch Tình Đình với gương mặt đẫm nước mắt bỗng thốt lên câu này. Cô lau nước mắt trên mặt, vừa mới nghe xong rất nhiều điều Diệp Lăng Phi kể về những người phụ nữ có quan hệ với hắn, Bạch Tình Đình không thể kiềm nén, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cô vừa lau nước mắt vừa nói:

– Trưa nay em ăn hơi ít. Ông xã, bất kể thế nào, anh cũng đã công khai mọi chuyện với em rồi. Cảm ơn anh đã chịu thẳng thắn với em như vậy, ông xã...!

Ban nãy khi Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình rơi lệ, trong lòng đã cảm thấy hối hận vô cùng. Bạch Tình Đình rơi nước mắt rõ ràng là vì quá thương tâm, nhất định là cho rằng mình đã lừa dối cô, khiến trái tim cô tan nát. Nếu không phải thế thì Bạch Tình Đình đã không rơi lệ. Diệp Lăng Phi sớm biết mọi chuyện sẽ như vậy, hắn càng muốn giữ bí mật với Bạch Tình Đình, tiếp tục không cho cô biết rõ mọi chuyện. Tuy làm như vậy rất khó, nhưng còn tốt hơn bây giờ. Sự bứt rứt trong lòng Diệp Lăng Phi cũng không hề kém gì Bạch Tình Đình. Hắn không đành lòng nhìn người phụ nữ của mình vì mình mà tổn thương. Trước kia, Diệp Lăng Phi luôn hy vọng tránh để tình huống đó xảy ra, nhưng không ngờ nó vẫn cứ xuất hiện. Bây giờ, Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình vẫn tiếp tục gọi mình là ông xã, trong lòng hắn lóe lên một tia hy vọng, cho rằng mình vẫn còn có cơ hội, vội vàng nói:

– Tình Đình, chúng ta ăn gì đây? Chỉ cần em nói, anh nhất định sẽ mang đến cho em!

– Không cần đâu, em ăn tạm vài thứ gì đó là được!

Bạch Tình Đình nói:

– Ông xã, biệt thự Nam Sơn bỏ không đã lâu như vậy, em muốn dọn sang bên đó ở!

Lúc Bạch Tình Đình nói ra câu này, Diệp Lăng Phi hơi giật mình, hắn nhìn Bạch Tình Đình, nói:

– Tình Đình, anh biết trước kia anh đã làm nhiều chuyện có lỗi với em, anh không nên giấu diếm em như vậy. Nhưng anh đảm bảo từ nay về sau anh sẽ không tiếp tục như vậy nữa, có chuyện gì anh cũng sẽ nói cho em biết. Hơn nữa, anh cũng sẽ không để em rời xa anh đâu, cho dù em muốn ly hôn anh cũng sẽ không đồng ý!

Bạch Tình Đình vươn cánh tay mảnh khảnh của mình đặt lên má Diệp Lăng Phi, cô vẫn tiếp tục rơi lệ, nói:

– Ông xã, trước kia có thể em có suy nghĩ như vậy. Lúc đó em luôn cho rằng anh đã lừa dối em, em không cho phép anh làm như vậy! Em thừa nhận em muốn ly hôn, thậm chí em còn mời cả thám tử tư. Nhưng hiện giờ, anh đã thẳng thắn với em rồi, huống chi..., tóm lại, em sẽ không ly hôn đâu! Nhưng mà không ly hôn không có nghĩa là em sẽ tiếp tục chung sống với anh. Em muốn được yên tĩnh một mình, ông xã, xem như em xin anh. Anh cũng không muốn em về nhà mình ở đúng không? Như vậy sẽ chỉ khiến cha lo lắng cho em. Em muốn yên tĩnh một mình! Ông xã, em chỉ có một điều kiện như vậy thôi, anh để em dọn ra ở riêng một thời gian được không? Em muốn được yên tĩnh để suy nghĩ!

– Tình Đình, một mình em sao ổn được? Nếu không thì anh qua đó ở với em, biệt thự Nam Sơn rất rộng, chúng ta có thể ngủ riêng...!

– Ông xã, anh để em yên tĩnh một mình được không? Nếu anh lo lắng em làm chuyện gì thì có thể bảo Trương Vân đến giám sát xem em tiếp xúc với ai, em muốn...!

Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đã nói đến nước đó rồi, hắn sao có thể tiếp tục nói thêm, đành nói:

– Tình Đình, sao anh lại không tin tưởng em chứ? Anh chỉ lo một mình em sống sẽ vất vả, dù sao biệt thự lớn như vậy, một mình em cũng không quen sống một mình, cần có người chăm sóc! Thế này đi, chi bằng anh tìm người giúp việc để chăm sóc cho em, như vậy có được không?

– Không cần đâu anh, Trương Vân là được rồi, để cô ấy ở cùng với em đi!

Bạch Tình Đình nói:

– Ông xã, em thật sự rất đói rồi, anh đưa em đi ăn cơm được không?

– Được được!

Diệp Lăng Phi lập tức đáp.

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi có thể coi là vợ chồng yêu thương nhau. Chuyện cô muốn dọn ra ngoài không nói với Bạch Cảnh Sùng, chỉ nói qua loa mấy câu với người nhà, sau đó bắt đầu chuẩn bị. Chu Hân Mính cũng muốn hỏi cho ra nhẽ, nhưng Bạch Tình Đình lại không chịu trả lời. Đến tối, Bạch Tình Đình bảo Diệp Lăng Phi đưa cô và Trương Vân đến biệt thự Nam Sơn. Diệp Lăng Phi vốn muốn ngủ lại, nhưng Bạch Tình Đình lại kiên quyết không chịu để hắn ngủ lại. Diệp Lăng Phi đành phải ngượng ngùng quay trở về biệt thự. Trong biệt thự Nam Sơn, Bạch Tình Đình đứng ở ngoài cửa, nhìn theo chiếc xe Diệp Lăng Phi đến tận khi nó đi khuất, cô mới quay vào trong biệt thự. Trương Vân vẫn còn đang bận việc. Biệt thự Nam Sơn tuy vẫn có người dọn dẹp thường xuyên, nhưng lần này Bạch Tình Đình yêu cầu đến ở đây, tất nhiên phải dọn dẹp lại một lượt. Bạch Tình Đình ngồi trong phòng khách, lấy điện thoại di động ra, gọi một cuộc điện thoại, nói:

– Bác sĩ Trương phải không? Tôi là Bạch Tình Đình, tôi có một vài vấn đề muốn hỏi bác sĩ!

Trương Vân quét dọn tầng hai xong, cô quay xuống tầng một, lúc cô xuống, Bạch Tình Đình đã nói chuyện điện thoại xong.

– Trương Vân, cô cứ để đó, không cần phải vội. Tới đây ngồi xuống một lát, tôi có mấy lời muốn nói với cô!

Bạch Tình Đình gọi Trương Vân tới. Trương Vân không biết Bạch Tình Đình muốn nói gì với cô, cô để đồ trong tay xuống, rồi đi tới. Bạch Tình Đình bảo Trương Vân ngồi xuống bên cạnh mình, sau đó nói:

– Trương Vân, tôi biết tài nấu nướng của cô rất tốt. Nhưng sau này tôi muốn cô nấu theo thực đơn tôi đưa ra. Nếu cô cảm thấy mình không làm được, có thể mời người khác giúp đỡ, không quan trọng bao nhiêu tiền, tay nghề thế nào đều do cô quyết định. Nhưng tôi chỉ yêu cầu cô, không cho phép cô kể lại chuyện ở đây cho Diệp Lăng Phi. Chuyện tình cảm giữa cô và Diệp Lăng Phi trước kia tôi cũng có nghe ông xã nhắc tới. Chuyện đó tôi không trách cô, cũng không trách anh ấy. Tôi chỉ hy vọng cô có thể đứng về phía tôi...!

Lần này, Diệp Lăng Phi thẳng thắn với Bạch Tình Đình rất triệt để, ngay cả chuyện của hắn và Trương Vân cũng nói ra. Chỉ có điều, Bạch Tình Đình cũng không cảm thấy bất ngờ gì, hoặc có thể nói, lúc trước Bạch Tình Đình cũng đã cảm giác được rồi, chỉ là không nói ra mà thôi. Bạch Tình Đình cũng không phải kẻ ngốc, sao có thể không cảm nhận được chứ? Chính bởi vì Bạch Tình Đình tin tưởng Trương Vân, cho nên cô mới có thể để Trương Vân tiếp tục ở lại nhà làm người giúp việc. Trước kia, Trương Vân từng có chuyện như vậy với Diệp Lăng Phi cũng không có nghĩa là sau này Trương Vân cũng sẽ như thế. Trương Vân nghe thấy vậy thì cả kinh, cô luôn cho rằng Bạch Tình Đình không biết chuyện giữa cô và Diệp Lăng Phi. Những chuyện trước kia đều đã bị Trương Vân chôn sâu trong lòng, không muốn nhắc lại. Kỳ thực, cô rất sợ hãi những chuyện trước kia bị Bạch Tình Đình biết được, như vậy có lẽ cô không thể tiếp tục làm người giúp việc trong nhà nữa. Bây giờ cô đã quá quen với cuộc sống này rồi, trong lòng cảm thấy sợ hãi, ấp úng:

– Phu nhân, tôi...!

Cho dù Trương Vân không nói ra, trong lòng Bạch Tình Đình cũng biết Trương Vân định nói gì. Cô đặt tay lên vai Trương Vân, nói:

– Trương Vân, cô không cần phải nói nữa. Tôi đã nói rồi, những chuyện đó đều đã là quá khứ rồi. Tôi đã để cô đến đây ở với tôi, đó là vì tôi tin tưởng cô. Trương Vân, bây giờ tôi chỉ muốn được sống bình lặng, cô không nên kể chuyện của tôi cho ông xã, cô đã hiểu chưa?

Trương Vân thấy Bạch Tình Đình đã nói như vậy rồi, nếu cô còn không thể hiện cho tốt thì quả thật rất có lỗi với sự tin tưởng của Bạch Tình Đình. Trương Vân lập tức nói:

– Phu nhân, ngài yên tâm đi, tôi nhất định sẽ giữ mồm giữ miệng!

↬ Thiên Lôi Trúc . com ↫ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!