Bạch Tình Đình cố ý vội vã đi ra ngoài xem, cô muốn Diệp Lăng Phi hiểu lầm. Nhìn bộ dạng ghen tuông của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cảm thấy hả hê, đáng lẽ phải làm vậy từ lâu rồi. Theo cô, chính vì mình cứ liên tục nhường nhịn mới khiến mọi chuyện thành ra như bây giờ, cô cần có thời gian để bình tĩnh lại. Diệp Lăng Phi không biết những chuyện này, hắn cho rằng đó là do Johann Vương tặng hoa. Lúc trước, Diệp Lăng Phi còn có phần kiêng dè Johann Vương này. Với những gì hắn hiểu về Johann Vương, việc tìm được địa chỉ của Bạch Tình Đình là chuyện rất dễ dàng. Bởi vậy, Diệp Lăng Phi không suy nghĩ nhiều, lập tức cho rằng đây là do Johann Vương giở trò quỷ.
- Hừ, muốn so với ta à, Johann Vương, ngươi còn non lắm!
Diệp Lăng Phi trong lòng không phục, hắn lập tức lái xe đến cửa hàng hoa.
Diệp Lăng Phi vừa bước vào tiệm hoa, lập tức nói: "Tôi muốn mua tất cả số hoa hồng ở đây! Tất cả, tôi mua với giá gấp đôi...!" Hắn chẳng thèm để ý những người ở tiệm hoa khó xử thế nào, tiền bạc đâu phải là vấn đề. Diệp Lăng Phi trực tiếp nâng giá lên gấp ba. Chủ tiệm hoa vẫn còn lải nhải một đống vấn đề, Diệp Lăng Phi nói thẳng: "Gấp 10 lần! Một bông hoa hồng tối đa 2-3 đồng, bây giờ tôi mua một bông 20-30 đồng. Nếu cô muốn bán thì bán, không muốn bán thì thôi, tôi không tin là sẽ không có người bán!" Diệp Lăng Phi vừa nói ra những lời này, bà chủ tiệm hoa sao có thể lải nhải thêm gì nữa. Đây là gấp 10 lần giá gốc cơ mà! Chủ tiệm hoa lập tức nở nụ cười tươi rói, đồng ý bán hết hoa hồng trong tiệm cho Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thuận tay cầm lấy một bông hoa bách hợp, đưa lên mũi ngửi mấy cái, sau đó ném bông hoa đó xuống đất, nhếch môi nói: "Không phải chỉ là một bó hoa bách hợp thôi sao, ta mua tất cả hoa hồng trong tiệm cho bà xã ta. Ngươi muốn so với ta à, vẫn còn non lắm!"
Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng đắc ý. Nghĩ đến nụ cười vui sướng của Bạch Tình Đình khi nhìn thấy số hoa hồng đó, Diệp Lăng Phi trong lòng cười như mở cờ trong bụng. Sau khi thanh toán xong, hắn bảo người của tiệm hoa đưa đến biệt thự Nam Sơn, còn Diệp Lăng Phi thì lái chiếc xe chở hàng. Trong lúc đó, hắn lấy điện thoại di động ra gọi cho Johann Vương. Theo Diệp Lăng Phi, chuyện này có thể coi là một lần thắng lợi của mình. Hắn muốn để Johann Vương biết rõ mình không phải là nhân vật ngồi yên để kẻ khác mặc sức lấn lướt, để Johann Vương chủ động từ bỏ ý đồ với Bạch Tình Đình thì tốt hơn.
- Ngươi nói lại lần nữa xem nào, ta không nghe rõ!
Khi Diệp Lăng Phi gọi điện thoại cho Johann Vương, Johann Vương nghe Diệp Lăng Phi nói xong câu đó, còn hỏi lại xem hắn vừa nói gì. Diệp Lăng Phi tỏ vẻ không kiên nhẫn, nói:
- Chẳng lẽ ngươi không nghe hiểu ý của ta sao? Ta cho ngươi biết, đừng tưởng rằng ngươi tặng một bó hoa bách hợp thì có thể làm cho bà xã của ta có thiện cảm với ngươi. Loại thủ đoạn đó ta đã chơi từ bé rồi. Quan hệ giữa hai vợ chồng ta rất hòa hợp, Johann Vương, lần này ngươi thua rồi. Ngươi nên ngoan ngoãn rời khỏi thành phố Vọng Hải thì tốt hơn, ở đây không chào đón ngươi!
- À, hóa ra là chuyện này!
Johann Vương nghe Diệp Lăng Phi nói những lời đó xong, hắn cười nói:
- Diệp Lăng Phi, chuyện đó giờ mới chỉ bắt đầu, ngươi gấp gáp làm gì chứ? Ta có một số việc phải xử lý, tạm thời không nói chuyện với ngươi được. Ta chỉ muốn nói cho ngươi biết, ta đã nắm chắc phần thắng trong tay. À, tiện đây nhắc nhở ngươi một câu, ta nghe nói ngươi có một người cũ đến Nhật Bản, cũng không biết đến Nhật Bản để làm gì, nói không chừng là đến Nhật Bản du lịch cũng có thể. Mấy ngày nay ta phải sang Anh quốc xử lý một ít chuyện riêng, ngươi có khoảng 4-5 ngày để đi giải quyết chuyện giữa ngươi và người bạn cũ đó. Tất nhiên, nếu ngươi không muốn xử lý thì không liên quan gì tới ta cả! 5 ngày nữa ta sẽ trở lại thành phố Vọng Hải, đến lúc đó, chúng ta lại tiếp tục đánh cuộc!
Diệp Lăng Phi nghe thấy Johann Vương ở đầu dây bên kia đã cúp máy, Diệp Lăng Phi quát lớn mấy câu, chỉ nghe thấy những tiếng “tút tút”. Diệp Lăng Phi chửi mắng:
- Tên khốn đó, lại muốn chơi xỏ ta à? Ngươi không nên đắc ý quá sớm, ta đảm bảo nhất định sẽ chơi chết ngươi. Hừ, lần này ngươi không đấu lại ta nên mới nói thế, ta cho ngươi biết...!
Diệp Lăng Phi lầm bầm một hồi, bỗng nhiên, hắn ngừng lại. Người bạn cũ mà Johann Vương vừa mới nhắc tới phải chăng là Đới Vinh Cẩm? Nói cách khác, Đới Vinh Cẩm đến Nhật Bản. Đới Vinh Cẩm đến Nhật Bản để làm gì? Diệp Lăng Phi nghĩ tới Suzu Yamakawa và Minako, hai người họ vẫn còn đang ở Nhật Bản, cũng không biết tình hình của họ hiện giờ ra sao. Đã lâu rồi không liên hệ với hai người họ. Về phần hai cha con nhà Kusamoto ở Nhật Bản vẫn còn chưa xử lý xong. Trong lòng Diệp Lăng Phi không biết vì sao bỗng nhiên lại cảm thấy lo lắng cho Suzu Yamakawa. Hắn cầm lấy điện thoại, định gọi cho Suzu Yamakawa, nhưng Diệp Lăng Phi lại thay đổi chủ ý, tự nhủ với bản thân mình:
- Bây giờ mình nào có tâm tư quan tâm đến an nguy của họ chứ, cứ lo chuyện của Tình Đình thì hơn. Hiện giờ tâm trạng của Tình Đình không được ổn định cho lắm, nếu mình lại chọc cho Tình Đình mất hứng thì phiền toái lớn rồi đây. Khụ, mình nên tranh thủ thời gian nghĩ cách để dỗ Tình Đình về nhà thì hơn!
Diệp Lăng Phi trong lòng đã hạ quyết tâm, lần này bất luận thế nào cũng phải dỗ yên Bạch Tình Đình, về phía những chuyện khác, hắn không muốn để ý tới nữa. Diệp Lăng Phi vừa mới về đến trước cửa biệt thự, đã nhìn thấy một chiếc xe thể thao cực kỳ sành điệu đang đậu trong sân biệt thự. Vừa nhìn thấy chiếc xe thể thao sành điệu đó, Diệp Lăng Phi biết là Vu Tiểu Vũ đã đến. Diệp Lăng Phi dừng xe lại, chiếc xe chở hoa cũng tới nơi, nhân viên của cửa hàng hoa chuyển hoa từ trên xe xuống. Hoa hồng trong tiệm hoa đều bị Diệp Lăng Phi mua hết. Hơn nữa, chủ tiệm hoa vì kiếm thêm tiền, còn mua hoa hồng ở các cửa hàng khác về bán với giá gấp mười, chắc chắn kiếm thêm không ít. Tất nhiên, chút tiền đó đối với Diệp Lăng Phi chẳng đáng là bao. Cho dù 1.000 bông hoa hồng cũng không có giá hơn 20.000 tệ. Điều Diệp Lăng Phi quan tâm chỉ là Bạch Tình Đình sẽ nghĩ như thế nào thôi. Những bông hoa hồng này có giá 20-30 đồng một bông, tuy vậy số hoa hồng được đặt ở giữa sân, Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ hai người đang ngồi trong biệt thự, không hề ra xem, chỉ có mình Trương Vân đang làm việc ở bên ngoài thôi.
- Tình Đình đang ở đâu vậy?
Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Trương Vân, hỏi.
- Phu nhân đang ở trong nhà!
Trương Vân nói.
Diệp Lăng Phi âm thầm nhíu mày. Bạch Tình Đình biểu hiện như thế có phải là vì cô không thích những bông hoa hồng này không? Nếu Bạch Tình Đình thích chúng thì nên đi ra ngoài xem mới phải chứ. Nhưng Bạch Tình Đình lại không đi ra, điều đó khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất lo lắng. Từ sau khi chuyện của hắn bị Bạch Tình Đình biết được, Diệp Lăng Phi không thể nào nắm bắt được rốt cuộc trong đầu Bạch Tình Đình đang nghĩ cái gì. Tâm lý phụ nữ tốt nhất là đừng nên đoán, Diệp Lăng Phi lo lắng nếu mình đoán sai sẽ khiến mọi chuyện càng trở nên nghiêm trọng. Hắn cất bước đi vào trong nhà, đã nhìn thấy Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ đang ngồi trong phòng khách nói chuyện phiếm. Bạch Tình Đình không hề có ý muốn đi ra ngoài xem những bông hoa hồng kia, trái lại bó hoa bách hợp đó lại được cắm vào lọ trong phòng khách. Diệp Lăng Phi trong lòng khẽ động, chuyện này rõ ràng đã nói cho Diệp Lăng Phi biết rằng Bạch Tình Đình càng coi trọng bó hoa bách hợp kia hơn.
- Bà xã!
Diệp Lăng Phi trong lòng rất ghen, nhưng hắn không biểu hiện ra ngoài. Hắn đi đến chỗ Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ, nói:
- Bà xã, em xem những bông hoa hồng bên ngoài xem, em có thích chúng không?
- Cũng được!
Bạch Tình Đình căn bản không thèm nhìn ra bên ngoài. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi như vậy, Bạch Tình Đình chỉ đáp một cách qua loa:
- Em cảm thấy cũng không tệ lắm, ông xã. Những chuyện bên ngoài cứ để Trương Vân lo liệu đi!
Phản ứng của Bạch Tình Đình khiến Diệp Lăng Phi càng cảm thấy thấp thỏm. Hắn ánh mắt chăm chú nhìn khuôn mặt Bạch Tình Đình, cố gắng thận trọng hỏi han:
- Bà xã, em đã ăn sáng chưa?
- Em ăn rồi!
Bạch Tình Đình nói:
- Ông xã, lát nữa em đi cùng chị em đến tập đoàn. Nếu anh không có việc gì thì đi cùng đi, dù sao anh cũng là ông chủ công ty, công ty sao có thể thiếu anh được chứ. Ngoài ra còn chuyện của quỹ từ thiện nữa, chị em nói còn cần một ít tiền...!
- Ừ, anh biết rồi!
Diệp Lăng Phi không đoán được Bạch Tình Đình đang nghĩ gì trong lòng. Ánh mắt hắn nhìn về phía bó hoa bách hợp kia, mở miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng không nói gì. Hắn quay đầu đi ra khỏi biệt thự.
Vu Tiểu Vũ lo lắng hỏi:
- Tình Đình, em không sao chứ?
- Không việc gì đâu, cứ để anh ta đi là được!
Trong lúc nói chuyện, ánh mắt Bạch Tình Đình vẫn dõi theo bóng lưng Diệp Lăng Phi, sau đó mắt cô càng lúc càng mở to.