Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 1987: CHƯƠNG 1987: ĐI DƯỠNG DA!

Trước kia không phải cô chưa từng tiếp xúc với bác sĩ tâm lý, cũng đã nhìn thấy bác sĩ tâm lý nói chuyện. Trong mắt Bạch Tình Đình, những bác sĩ tâm lý đó đều cố gắng nói hùa theo tâm tư của người bệnh, nhưng thực sự có tác dụng không nhiều lắm, hoặc có thể nói những bác sĩ tâm lý đó chủ yếu là lừa tiền của người bệnh. Nhưng Đường Yên lại cho Bạch Tình Đình một cảm giác khác hẳn. Tuy Đường Yên cũng là một nhà tâm lý học, nhưng theo Bạch Tình Đình thấy, Đường Yên lại không giống như người thường. Trong lúc ăn cơm, Bạch Tình Đình bảo Diệp Lăng Phi tránh sang một bên, để Đường Yên ngồi ở bên cạnh cô.

Nhìn Bạch Tình Đình và Đường Yên trò chuyện với nhau, Diệp Lăng Phi không khỏi lắc đầu. Theo hắn, Đường Yên rất lợi hại. Đừng nhìn Đường Yên nói chuyện trông có vẻ rất trực tiếp, nhưng biện pháp đó lại rất có tác dụng với Bạch Tình Đình, Bạch Tình Đình quả nhiên cảm thấy Đường Yên rất tài giỏi. Diệp Lăng Phi đứng dậy đi vệ sinh. Trong lúc hắn rửa tay trong nhà vệ sinh, Đường Yên cũng từ trong phòng ăn đi ra, đụng phải Diệp Lăng Phi ngay ở chỗ cửa nhà vệ sinh. Đường Yên liếc nhìn Diệp Lăng Phi một lần, lạnh nhạt nói:

- Hiểu Lộ là bạn thân nhất của tôi. Lần này tôi trở về là vì muốn Hiểu Lộ. Diệp Lăng Phi, tâm lý của anh có vấn đề. Chỉ cần cho tôi thời gian, tôi có thể giúp anh điều trị vấn đề tâm lý đang mắc phải. Nếu không, sớm muộn gì anh cũng sẽ gặp chuyện!

Diệp Lăng Phi không thể không tin lời Đường Yên nói. Bệnh tâm lý của Diệp Lăng Phi quả thực là một vấn đề rất nghiêm trọng, Diệp Lăng Phi là người hiểu rõ hơn ai hết điều đó. Hắn đã uống thuốc mà Angel đưa cho, nhưng hắn lại cảm thấy có những lúc đầu óc không còn do mình khống chế. Diệp Lăng Phi không muốn tiếp tục chuyển biến xấu thêm nữa, hắn đã nhờ Angel giúp nghĩ biện pháp mới rồi, nhưng Angel cũng không phải bác sĩ vạn năng, chuyện gì cũng có thể giúp Diệp Lăng Phi.

- Cô muốn điều trị như thế nào?

Diệp Lăng Phi nghe Đường Yên nói xong liền hỏi:

- Không phải cô định cho tôi uống những thứ thuốc linh tinh gì đó chứ? Tôi muốn nói với cô là hiện giờ tôi có uống thuốc, chỉ là những thứ thuốc đó với tôi mà nói cũng không có mấy tác dụng nữa. Nếu cô muốn điều trị cho tôi thì phải phô diễn bản lĩnh thật sự của mình rồi!

Đường Yên cười, cô thờ ơ nói:

- Chẳng lẽ anh cho rằng tôi chỉ tùy tiện nói với anh như vậy sao? Tôi đã nói có thể điều trị được cho anh thì tất nhiên là tôi phải nắm chắc! Nhưng mà tôi cần phải có thời gian, loại bệnh tâm lý như của anh không phải ngày một ngày hai là có thể điều trị xong. Diệp Lăng Phi, anh phải hiểu rõ, loại bệnh này không dễ điều trị đâu!

Chuyện này cho dù Đường Yên không nói với Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng cũng hiểu rất rõ điều này. Diệp Lăng Phi khẽ gật đầu, nói:

- Chuyện đó cho dù cô không nói thì tôi cũng hiểu rõ vấn đề của mình. Chứng bệnh tâm lý của tôi đã có từ lâu rồi, cũng không phải ngày một ngày hai là có thể điều trị xong! Đường Yên, nếu cô thật sự có thể chữa khỏi cho tôi thì dù mất bao lâu tôi cũng chấp nhận, nhưng tốt nhất cô đừng lừa tôi. Phải biết rằng, cho dù cô là bạn của Bành Hiểu Lộ, nếu cô gạt tôi, tôi...!

Diệp Lăng Phi còn chưa nói xong, đã nghe thấy Đường Yên cười nói:

- Diệp Lăng Phi, anh thật sự rất thú vị. Anh còn cho rằng tôi lừa anh sao? Chẳng lẽ anh nghĩ tôi thực sự cần thiết phải lừa anh? Anh không nên suy nghĩ nhiều như vậy. Tin tôi đi, bệnh của anh có thể chữa khỏi mà!

Đường Yên nói xong định đi vào phòng vệ sinh. Đúng lúc đó, Đường Yên bỗng nhiên dừng lại, nói với Diệp Lăng Phi:

- Diệp Lăng Phi, nếu so sánh với Johann Vương, kỳ thực anh cũng không kém xa như anh nghĩ đâu. Chỉ là lúc ấy tôi chỉ nói với Bạch Tình Đình như vậy mà thôi. Tôi hi vọng anh có thể hiểu được!

- Cảm ơn cô!

Diệp Lăng Phi nghe Đường Yên nói vậy liền đáp:

- Cảm ơn cô đã đánh giá tôi cao như vậy, rất cảm tạ cô!

- Không cần cảm ơn tôi. Tôi đã nói rồi, lần này là vì Hiểu Lộ nên tôi mới giúp anh. Kỳ thực, nếu không phải vì Hiểu Lộ thì tôi cũng không muốn tiếp xúc với người như anh!

Đường Yên lạnh nhạt nói.

- Lần này tôi còn có một chuyện quan trọng khác cần làm, đó chính là giúp anh và Hiểu Lộ hoàn thành việc mà hai người còn chưa làm xong. Diệp Lăng Phi, anh đừng quên Hiểu Lộ vẫn đang chờ anh đấy!

Diệp Lăng Phi vừa định mở miệng giải thích quan hệ giữa hắn và Bành Hiểu Lộ với Đường Yên, lại phát hiện Đường Yên đã đi vào nhà vệ sinh. Diệp Lăng Phi lắc lắc đầu. Theo hắn, vấn đề giữa hắn và Bành Hiểu Lộ không nằm ở Diệp Lăng Phi mà lại là ở Bành Hiểu Lộ. Chỉ là những lời đó cũng không cần nói ra. Diệp Lăng Phi quay về phòng ăn không lâu, Đường Yên cũng quay lại. Bạch Tình Đình lập tức đề nghị trưa nay mấy người cùng đi chăm sóc sắc đẹp. Lúc này Bành Hiểu Lộ bỗng nhiên nói:

- Buổi chiều mình còn có việc!

Đường Yên hiểu rất rõ tâm tư của Bành Hiểu Lộ, chỉ nghe Đường Yên cười nói:

- Mình thấy không phải Hiểu Lộ buổi chiều có việc gì đâu, cậu ấy chỉ không muốn mình giống phụ nữ thôi. Từ trước tới giờ Hiểu Lộ luôn ở trong quân đội, mình cho rằng trong lòng cô ấy không muốn làm những chuyện mà các cô gái khác thường làm! Hiểu Lộ, mình thấy cậu không cần phải so đo những chuyện đó nữa. Cậu phải tin mình, thật ra cậu vẫn là một người phụ nữ mà!

- Tất nhiên mình biết mình là phụ nữ!

Bành Hiểu Lộ nghe Đường Yên nói vậy liền lập tức phản bác:

- Chiều nay mình thực sự có việc. Chẳng lẽ mình có chuyện cũng không được đi giải quyết sao?

- Nhưng mà cậu không có việc gì mà!

Đường Yên không cho Bành Hiểu Lộ chút mặt mũi nào, trực tiếp vạch trần lý do của cô ấy.

- Chỉ là cậu không muốn làm cho mình giống những người phụ nữ khác mà thôi.

- Cậu...!

Bành Hiểu Lộ nghe Đường Yên nói vậy liền trừng mắt nhìn cô, nhưng không nói nên lời. Lúc này Bạch Tình Đình lên tiếng giảng hòa, cô nói:

- Hiểu Lộ, cậu đừng cãi cọ nữa, chuyện chiều nay để hôm khác làm cũng được. Khó khăn lắm chúng ta mới có dịp tụ tập thế này, cậu cũng không thể cứ chúi mũi vào công việc mãi được. Tất cả mọi người đều là phụ nữ, chi bằng chúng ta cùng đi chăm sóc sắc đẹp đi!

- Đúng vậy đó, Hiểu Lộ, cậu đi cùng bọn mình đi!

Lúc này Trương Lộ Tuyết cũng phụ họa, khiến Bành Hiểu Lộ thật sự khó xử, không đi cũng không được. Bành Hiểu Lộ vô thức liếc nhìn Diệp Lăng Phi, lại phát hiện hắn căn bản không nhìn về phía bên này. Bành Hiểu Lộ cắn cắn môi, đáp:

- Vậy được rồi, chúng ta sẽ đi spa.

Phụ nữ thích nhất là đi chăm sóc sắc đẹp, điều đó Diệp Lăng Phi cũng biết, hắn cũng từng đi cùng. Một người đàn ông theo đuôi mấy người đẹp đến trung tâm làm đẹp, cảnh tượng đó tuy thường xuyên nhìn thấy, nhưng đối với Diệp Lăng Phi mà nói, hắn vẫn cảm thấy không quen. Trong lòng Diệp Lăng Phi, những chuyện đó không phải là chuyện mà đàn ông như hắn nên làm, nhất là sau khi nhìn thấy mấy tên tiểu bạch kiểm đi cùng phú bà đến các trung tâm chăm sóc sắc đẹp, cảm giác khó chịu trong lòng hắn lại càng thêm mãnh liệt. Diệp Lăng Phi tự nhủ với chính mình: ngàn vạn lần không nên nghĩ nhiều, mình không hề giống bọn chúng. Những tên đó đều là dạng tiểu bạch kiểm ăn cơm chùa, mình đường đường là nam tử hán, không có vấn đề gì đâu. Nhưng Diệp Lăng Phi trong lòng nghĩ như vậy, bên ngoài lại không tự chủ được toát ra suy nghĩ thật sự. Bộ dạng khó coi của hắn bị Bạch Tình Đình bắt gặp, cô thản nhiên nói:

- Ông xã, nếu anh cảm thấy đi cùng em đến đó mất mặt thì anh không cần đi cùng em cũng được!

- Nào có chứ!

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy lập tức cười bảo:

- Anh chỉ đang nghĩ bà xã em đã xinh đẹp như vậy rồi, còn cần phải đi chăm sóc sắc đẹp sao?

- Không có gì để nói liền giở giọng đó à!

Lúc này Đường Yên lại chen miệng vào:

- Diệp Lăng Phi, tâm lý học đã nói, anh là người có tính cách hai mặt. À, ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, tôi nói tính cách hai mặt của anh là một loại nghiên cứu tâm lý học, nghĩa là bề ngoài và nội tâm không tương xứng với nhau. Trong lòng anh rõ ràng không muốn làm như vậy, nhưng anh lại tỏ ra rất thích làm thế, nghĩ một đằng nói một nẻo. Những người như anh thời gian nói dối còn nhiều hơn thời gian nói thật. Cho nên tôi muốn nhắc nhở anh, nếu anh còn tiếp tục như vậy trong một thời gian dài nữa, rất dễ khiến tính cách trở nên sai lệch. Tốt nhất nên nói thật ra thì hơn. Anh thấy ghét đến chỗ đó, bởi vì anh cho rằng chỗ đó không dành cho đàn ông, có phải vậy không?

- Học tâm lý học đúng là cái đáng ghét nhất!

Diệp Lăng Phi đột nhiên thốt lên những lời này:

- Tương lai con của tôi chắc chắn sẽ không đi theo ngành tâm lý học, càng tuyệt đối không kết bạn với những người làm ngành tâm lý học!

- Đó là chuyện tương lai, chỉ là bây giờ tôi muốn đề nghị anh đến spa dưỡng da. Tuy anh là đàn ông, nhưng cũng có thể đến đó chăm sóc nhan sắc cho mình đấy!

Đường Yên vừa nói ra câu này, Bạch Tình Đình lập tức phụ họa:

- Ông xã, Đường Đường nói không sai. Nếu anh thật sự yêu em thì cùng em đi dưỡng da đi!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!