Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 2010: CHƯƠNG 2010: KẺ THẮNG CUỘC!

Diệp Lăng Phi dập máy, vội vã nhảy khỏi giường. Đới Vinh Cẩm chỉ cho hắn nửa tiếng, Diệp Lăng Phi buộc phải gấp rút đến nơi. Chu Hân Mính cũng nhận ra có chuyện chẳng lành. Thấy Diệp Lăng Phi cuống quýt như vậy, cô biết sự việc rất nghiêm trọng. Chu Hân Mính không thể ngủ thêm được nữa. Vợ chồng đồng tâm, một người gặp chuyện, người còn lại đương nhiên cũng chẳng thể yên giấc. Cô cũng bước xuống giường. Lúc này, Chu Hân Mính đương nhiên không mong Diệp Lăng Phi gặp bất trắc.

– Ông xã, anh có cần gì nữa không?

Chu Hân Mính đi theo sau, hỏi hắn có cần gì nữa không. Diệp Lăng Phi lắc đầu, đáp:

– Anh không cần gì đâu, Hân Mính, em không cần lo lắng cho anh, anh sẽ giải quyết ổn thỏa chuyện này!

Qua cuộc nói chuyện của Diệp Lăng Phi vừa rồi, Chu Hân Mính cũng nghe ra chuyện không hề đơn giản như hắn nói, cô liền bảo:

– Ông xã, bây giờ cứ cẩn thận một chút thì tốt hơn. Tình hình bên ngoài không được ổn định cho lắm, anh cẩn thận không bao giờ là thừa đâu!

Diệp Lăng Phi gật đầu, hắn hiểu rõ Chu Hân Mính làm vậy là vì muốn tốt cho mình. Hắn quay người lại, đưa tay vỗ vai cô, nói:

– Hân Mính, anh hiểu mà, em không cần lo lắng cho anh đâu!

Diệp Lăng Phi đã có dự định, đương nhiên không muốn Chu Hân Mính phải lo lắng, nhưng đồng thời, hắn cũng sẽ không đến đó mà không chuẩn bị gì, ai biết chuyện gì sẽ xảy ra. Bây giờ đã là nửa đêm RO, lượng xe cộ trên đường đã giảm đi rất nhiều. Diệp Lăng Phi lái xe đến tòa nhà Đới Vinh Cẩm nhắc đến. Sau khi dừng xe, hắn không vội vã xuống. Vừa rồi Đới Vinh Cẩm đã nói rất rõ ràng, Diệp Lăng Phi cho rằng Đới Vinh Cẩm không đơn giản chỉ bảo hắn đến tòa nhà này. Nếu vậy thì Đới Vinh Cẩm có vẻ quá kém cỏi. Rõ ràng Đới Vinh Cẩm muốn chơi trò chơi với hắn, vậy thì cứ chơi tới cùng thôi.

Diệp Lăng Phi đã sớm suy nghĩ mọi chuyện. Hắn ngồi trong xe, không vội xuống. Đới Vinh Cẩm rất nhanh gọi điện lại. Trước khi nghe máy, Diệp Lăng Phi còn nhìn thời gian, đúng nửa tiếng kể từ cuộc gọi ban nãy. Rõ ràng Đới Vinh Cẩm đã canh giờ để gọi điện cho hắn. Từ một góc độ khác mà nói, Đới Vinh Cẩm không hề đến tòa nhà này, mà muốn giở trò với Diệp Lăng Phi, chỉ để hắn chạy tới đây. Đới Vinh Cẩm làm vậy mục đích đơn giản là muốn khiến Diệp Lăng Phi tự loạn trận tuyến mà thôi. Chút thủ đoạn đó nhằm nhò gì với Diệp Lăng Phi, hắn cũng không để trong lòng. Hắn nhận điện thoại, trong đó truyền đến tiếng cười của Đới Vinh Cẩm, chỉ nghe Đới Vinh Cẩm cười nói:

– Diệp Lăng Phi, vừa rồi ta có chút việc bận, không thể tới đó được. Ta đã đổi sang chỗ khác RO. Không biết ngươi có cảm giác thế nào với bờ biển? Ta nhớ là ở bờ biển có một chỗ để nhảy cầu. Diệp Lăng Phi, nếu ngươi tới chậm thì chờ để nhặt xác đi nhé!

Nơi Đới Vinh Cẩm nhắc đến chính là chỗ nhảy cầu đó. Diệp Lăng Phi làm sao có thể không nhớ được chứ? Nhớ ngày đó, hắn đã thổ lộ với Bạch Tình Đình ở đây, cũng trong khoảnh khắc đó, Bạch Tình Đình đã có tình yêu khắc cốt với hắn. Nơi đó từng là hồi ức tốt đẹp của Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình, nhưng hiện giờ, Đới Vinh Cẩm lại chuyển địa điểm sang đó, muốn biến nơi đó thành chốn thương tâm của hắn. Sau khi Đới Vinh Cẩm nói xong, hắn dập máy, dường như không muốn nói chuyện quá nhiều với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi để điện thoại sang một bên, cười nhạt, rồi hừ lạnh nói:

– Đới Vinh Cẩm, đừng vội mừng quá sớm, trò chơi này vẫn chưa kết thúc đâu!

Theo Diệp Lăng Phi thấy, trò chơi này giờ mới bắt đầu, hắn còn muốn tiếp tục chơi với Đới Vinh Cẩm. Diệp Lăng Phi lái xe ra khỏi tòa nhà đó, đi thẳng đến quảng trường Hải Tinh. Trong lòng hắn luôn cho rằng Đới Vinh Cẩm muốn chơi trò chơi này thực ra cũng không có ý nghĩa gì lớn, thứ mà Đới Vinh Cẩm muốn chính là tính mạng của hắn. Bất kể là Vu Đình Đình hay Tần Dao, đối với Đới Vinh Cẩm mà nói, chỉ là hai món đồ chơi mà thôi. Cho dù không có hai người bọn họ, Đới Vinh Cẩm cũng sẽ tìm người khác để áp chế hắn, không ngừng nghỉ. Điều hắn có thể làm là tiêu diệt Đới Vinh Cẩm trước khi hắn kịp rời khỏi thành phố Vọng Hải.

Diệp Lăng Phi cho rằng đã đến lúc chấm dứt trò chơi này rồi. Tính mạng của Đới Vinh Cẩm sẽ do bản thân hắn kết thúc. Trò chơi này do hắn bắt đầu, cũng phải do hắn chấm dứt. Quảng trường Hải Tinh đã sớm không còn người qua lại. Ban đêm, ngoại trừ bốn phía quảng trường vẫn sáng đèn, trên quảng trường thì lặng lẽ, vắng vẻ, chỉ còn nghe thấy tiếng gió biển. Diệp Lăng Phi lái xe vô cùng chậm, tốc độ quả thực khiến người ta tức lộn ruột. Hắn không vội đi đến điểm hẹn. Tuy đã nhìn thấy bờ biển ở phía xa có chỗ nhảy cầu im lìm, nhưng Diệp Lăng Phi lại không định đến nhanh như vậy. Đúng như những gì hắn dự liệu, lần này Đới Vinh Cẩm nhất định đang chơi trò chơi với hắn. Nếu thật sự là như vậy, Diệp Lăng Phi muốn tiếp tục chơi trò chơi với Đới Vinh Cẩm, chỉ như vậy, mới có thể cảm nhận được sự thú vị của trò chơi.

Điện thoại của Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn lấy điện thoại ra, thấy hiển thị cuộc gọi đến, liền nhận máy. Trong điện thoại vang lên tiếng cười nói của Đới Vinh Cẩm:

– Diệp Lăng Phi, có phải ngươi sợ rồi không? Sao lại không dám lái xe tới đây chứ? Ngươi lái xe cứ như ốc sên bò vậy. Có phải là vì ngươi lo lắng nếu bước xuống xe sẽ bị ta một phát súng lấy mạng không? Ha ha, không ngờ ngươi cũng biết sợ hãi, thật là rất thú vị!

Diệp Lăng Phi nghe Đới Vinh Cẩm nói vậy xong, liền nở nụ cười. Đối với những lời hắn nói, Diệp Lăng Phi tựa hồ cũng không để trong lòng, lạnh nhạt đáp:

– Đới Vinh Cẩm, chuyện đó không thể trách ta được, ai bảo ngươi thật là đáng sợ chứ? Ta thừa nhận, ta sợ ngươi rồi, bây giờ ngươi đã hài lòng chưa?

– Không hài lòng!

Đới Vinh Cẩm hừ lạnh nói:

– Diệp Lăng Phi, ngươi đừng tưởng rằng ngươi nói như vậy thì ta sẽ tin ngươi. Ta cho ngươi biết, lần này ta muốn chơi trò chơi với ngươi. Nếu ngươi không chơi với ta thì sẽ khiến cho hai cô gái có quan hệ với ngươi bị nổ tung thân xác, tan xương nát thịt. Bây giờ ta có thể để ngươi lựa chọn, ngươi lựa chọn chơi trò chơi với ta hay là không chơi với ta đây?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Đới Vinh Cẩm, chẳng lẽ ngươi không cảm thấy ngươi nói những lời đó không có ý nghĩa gì sao? Nếu như ta đã đến nơi này, tất nhiên là muốn chơi trò chơi với ngươi RO. Mặc kệ ngươi chơi trò gì, ta cũng phụng bồi đến cùng!

Diệp Lăng Phi lái xe đến gần quảng trường rồi đỗ lại. Hắn như vẫn không hề có ý định xuống xe, ngồi trong xe, nói vào điện thoại:

– Đới Vinh Cẩm, ta nghĩ ngươi đã trông thấy ta đến rồi chứ, tiếp theo ngươi chuẩn bị chơi trò chơi gì đây?

– Diệp Lăng Phi quả nhiên là Diệp Lăng Phi, ngươi không để ta thất vọng!

Giọng nói của Đới Vinh Cẩm vang lên trong điện thoại, hắn nói:

– Chỉ là, nếu như ngươi đã đến thì sao không xuống xe? Chẳng lẽ ngươi sợ ta sẽ ra tay với ngươi, cho nên ngươi mới không dám xuống xe sao? Diệp Lăng Phi, ngươi khiến ta quá thất vọng đó!

– Ta không xuống xe chỉ là vì muốn hút điếu thuốc. Bên ngoài gió biển lớn quá, ta muốn hút thuốc xong thì mới xuống xe. Đới Vinh Cẩm, ngươi không lo ta sẽ chạy chứ?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Ta đã đến đây rồi, tất nhiên không hề có ý chạy trốn. Đới Vinh Cẩm, ngươi đại khái có thể yên tâm được!

– Ta không hề sợ ngươi chạy trốn. Ta chỉ đang nghĩ xem có nên ra đó hút thuốc với ngươi không. Chúng ta dù sao cũng là bạn cũ, lâu như vậy chưa gặp nhau, trong lòng ta luôn rất nhớ ngươi đấy! Diệp Lăng Phi, chi bằng thế này đi, chúng ta gặp mặt nhau. Trò chơi đã bắt đầu RO, chi bằng chúng ta tiếp tục cuộc chơi, ngươi thấy như vậy có được không?

– Ngươi muốn gặp ta... chẳng lẽ ngươi không lo lắng lúc ta gặp ngươi thì sẽ giết chết ngươi sao?

Diệp Lăng Phi cười nói:

– Đới Vinh Cẩm, đừng nên tự tin thái quá như thế. Có lẽ ngươi cũng biết, trước kia ta làm nghề buôn bán vũ khí lậu, vô số mạng người. Cho dù ngươi giết hai cô gái trong tay ngươi cũng không liên quan gì nhiều đến ta! Sở dĩ ta tới nơi này, chỉ là muốn gặp mặt ngươi thôi. Ta lo lắng nếu hôm nay ta không đến gặp ngươi thì sau này sẽ rất khó có cơ hội. Đới Vinh Cẩm, ta đã chuẩn bị tiêu diệt ngươi RO. Ngươi nghe được tin tức này có cảm thấy hưng phấn không?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!