Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 2015: CHƯƠNG 2015: TRỞ VỀ LÀ TỐT RỒI! (2)

Khi Diệp Lăng Phi ngủ dậy, Chu Hân Mính đã không còn ở biệt thự nữa rồi. Đã xảy ra quá nhiều chuyện, Diệp Lăng Phi nhất thời cảm thấy toàn thân mỏi mệt không gì tả xiết. Hắn thầm cười trong lòng, xem ra mình cuối cùng cũng già rồi. Dù không muốn thừa nhận, hắn vẫn phải chấp nhận sự thật này. Dù mới ngoài ba mươi, nhưng tâm hồn Diệp Lăng Phi đã già cỗi. Trước kia, hắn có thể hành động không chút e dè, nhưng giờ đây, mọi chuyện đều phải cân nhắc kỹ lưỡng. Một khi tâm đã già, mọi việc đều trở nên mệt mỏi.

Diệp Lăng Phi đứng trước gương, người đàn ông trong gương tuy vẫn toát lên khí thế sắc bén, quyết liệt như trước, nhưng so với quá khứ mà nói, giờ phút này người đàn ông đó lại thêm vài phần dịu dàng, ánh mắt cũng không còn đáng sợ như trước kia nữa. Râu ria cũng đã được cắt ngắn. Râu ria luôn có thể tôn lên vẻ nam tính của người đàn ông, nhưng có những lúc, những người đàn ông râu dài lại không mấy được lòng. Đôi khi đàn ông cũng cần thể hiện sự dịu dàng của mình. Không thể nghi ngờ, Diệp Lăng Phi hiện giờ đã thay đổi rất nhiều, ngoài khí khái nam nhi, hắn còn toát lên vẻ dịu dàng. Trong lúc Diệp Lăng Phi đang ngắm nhìn mình trong gương, Vu Đình Đình, người mặc đồ ngủ, mơ màng đi ngang qua khu vực rửa mặt. Cô đã đi qua, thấy Diệp Lăng Phi đang ở đó, lại quay lại, tay phải dụi dụi mắt, dịu dàng nói:

– Diệp đại ca, chào buổi sáng!

– Đã mấy giờ rồi mà còn chào buổi sáng!

Diệp Lăng Phi quay người lại, ôm Vu Đình Đình vào lòng, ghé môi hôn Vu Đình Đình một cách say đắm một hồi, sau đó mới lên tiếng:

– Tần Dao dậy chưa?

– Vẫn chưa ạ, em nghĩ cậu ấy mệt mỏi quá!

Vu Đình Đình ôn nhu nói:

– Diệp đại ca, cảm ơn anh!

– Cảm ơn anh cái gì?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

– Cảm ơn anh đã cứu em!

Vu Đình Đình dịu dàng nói:

– Em luôn tin Diệp đại ca sẽ cứu em, em biết mình đã không chọn sai người đàn ông của đời mình!

Vu Đình Đình chủ động ghé môi thì thầm vào tai Diệp Lăng Phi:

– Đợi sau khi tốt nghiệp đại học xong em sẽ sinh cho Diệp đại ca một đứa con!

– Nếu anh muốn hai đứa thì sao?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

– Anh muốn mấy đứa cũng được!

Vu Đình Đình nói xong thì thẹn thùng, vội vàng chạy đi. Diệp Lăng Phi cười cười, theo hắn thấy tất cả những gì mình làm đều đáng giá. Vu Đình Đình đã trao trọn tình cảm và cuộc đời cho hắn, vậy thì hắn sẽ chăm lo cho Vu Đình Đình, nếu không làm gì cả thì cũng không xứng mặt đàn ông.

Diệp Lăng Phi không muốn cạo sạch râu ria trên mặt mình, để chừa một ít ngắn ngắn cũng không tệ, nhất là vừa nghĩ tới lúc hôn Bạch Tình Đình, cô ấy sẽ cảm thấy hơi đau, đến lúc đó Bạch Tình Đình sẽ trách móc hắn, hắn không khỏi bật cười. Diệp Lăng Phi bỗng nhiên nhận ra rằng trong thâm tâm, người hắn yêu nhất chính là Bạch Tình Đình, thỉnh thoảng hắn sẽ nhớ tới Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình cũng không phải người phụ nữ đầu tiên của Diệp Lăng Phi sau khi trở về, nhưng lại là người mà Diệp Lăng Phi có tình cảm sâu sắc nhất. Nếu thật sự muốn Diệp Lăng Phi phải phân chia thứ bậc tình cảm, không nghi ngờ gì nữa, Bạch Tình Đình chính là người ở vị trí cao nhất. Diệp Lăng Phi cũng không rõ nguyên nhân vì sao lại như vậy. Nhớ tới Elise trước kia, khi ấy Diệp Lăng Phi rất si mê Elise, nhưng cảm giác đó không giống như bây giờ.

Lúc đó Diệp Lăng Phi là một kẻ ngông cuồng không gì không dám làm, trong lòng hắn cũng không có ý thức trách nhiệm về gia đình, phần nhiều chỉ là sự say mê nhan sắc. Nhưng không thể phủ nhận một điều, lúc Diệp Lăng Phi đối mặt với Elise, Elise vẫn có một vị trí nhất định trong lòng hắn. Nếu không thì sao Diệp Lăng Phi có thể quên những người bạn gái trước đây của hắn ở nước ngoài, chỉ riêng Elise là hắn không thể nào quên. Vừa nghĩ tới Elise, Diệp Lăng Phi liền nghĩ đến phụ thân của Elise, ông trùm châu báu đó, cũng không biết bây giờ ông ta như thế nào. Lúc trước, hắn nhớ rõ cũng bởi vì cha Elise có chuyện phải về xử lý, Elise mới đi theo, thoáng cái đã rất lâu rồi, cũng không thể liên lạc được với Elise.

Có lẽ là Elise có cuộc sống của riêng mình, không muốn Diệp Lăng Phi bị làm phiền. Lúc Vu Đình Đình quay lại khu vực rửa mặt, Diệp Lăng Phi vừa rửa mặt xong, đang dùng khăn lau khô mặt. Vu Đình Đình cầm lấy khăn bông, giúp Diệp Lăng Phi lau mặt, sau đó, cô mới lấy đồ ra đánh răng rửa mặt, tất cả đều do Chu Hân Mính chuẩn bị cho cô. Diệp Lăng Phi từ phía sau ôm lấy Vu Đình Đình, thân thể mềm mại, mùi hương thơm ngát từ cơ thể. Diệp Lăng Phi luồn hai tay vào trong áo Vu Đình Đình, không mặc áo ngực hay quần lót, Vu Đình Đình chỉ mặc độc một bộ áo ngủ. Vu Đình Đình phun nước đánh răng ra, Diệp Lăng Phi ghé môi hôn lên cổ Vu Đình Đình, Vu Đình Đình nghiêng đầu, khẽ rên lên một tiếng rất nhỏ. Trong lúc Diệp Lăng Phi đang âu yếm Vu Đình Đình, nghe thấy sau lưng vang lên tiếng bước chân, Tần Dao xuất hiện ở phòng vệ sinh. Cô vừa ngủ dậy định đi đánh răng, không ngờ lại bắt gặp cảnh này ở đây, Tần Dao lập tức nói:

– Xin lỗi, xin lỗi...!

Diệp Lăng Phi rút tay ra khỏi áo ngủ của Vu Đình Đình, trên tay vẫn còn vương vấn mùi hương của Vu Đình Đình, nói:

– Anh đi thay quần áo, hai em cũng nhanh lên, mặc quần áo chỉnh tề rồi chúng ta đi ra ngoài ăn sáng!

Bây giờ đã gần chín giờ, muốn đi ra ngoài ăn cơm cũng không còn là bữa sáng nữa rồi. Diệp Lăng Phi đi qua bên người Tần Dao, lúc này Tần Dao mới đi tới, nhẹ nhàng nói:

– Đình Đình, mình không làm phiền hai người chứ?

– Không có đâu!

Má Vu Đình Đình ửng hồng, nói:

– Mình và Diệp đại ca chỉ đang nói chuyện thôi, cậu đừng nghĩ linh tinh!

– Mình thật sự không nghĩ linh tinh!

Tần Dao nói:

– Mình chỉ thấy hâm mộ cậu, có thể thân mật với Diệp đại ca!

Tần Dao nói đến đây, lại lắc đầu, nói:

– Được rồi, mình không nói nữa thì tốt hơn, chúng ta mau đánh răng rửa mặt rồi còn đi ăn!

Diệp Lăng Phi loay hoay chọn quần áo cho ngày hôm đó. Không có Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình ở đây, Diệp Lăng Phi thật sự không biết nên chọn bộ quần áo nào để mặc. Trước kia hắn luôn tùy ý chọn một bộ để mặc lên người, sớm đã thành thói quen rồi, nhưng Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính luôn chọn lựa quần áo cho Diệp Lăng Phi. Theo lời hai cô, Diệp Lăng Phi là chồng của họ, hắn cần chú ý đến trang phục của mình hơn.

Từ trước tới giờ Diệp Lăng Phi không cho rằng việc mặc quần áo là chuyện rườm rà, khó khăn, có bộ nào thì mặc bộ đó, không có gì phải lo lắng cả. Nhưng từ khi bị Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngày nào cũng cằn nhằn, Diệp Lăng Phi cũng bắt đầu cảm thấy do dự, không thể cứ suốt ngày bị vợ mình cằn nhằn về chuyện quần áo được, đúng không? Diệp Lăng Phi cứ để mặc hai cô vợ lựa chọn quần áo cho hắn, nhưng giờ phút này, Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đều không ở đây, Diệp Lăng Phi nhìn vào đống quần áo trong tủ, lại không biết phải mặc bộ nào, đau đầu muốn chết. Quần áo đối với Diệp Lăng Phi mà nói, là một chuyện rất phiền toái. Nếu hắn ăn mặc không ổn, sẽ bị vợ mình trách móc.

Do dự hồi lâu, cuối cùng đành lựa chọn một bộ âu phục bình thường nhất. Người ta thường nói âu phục đối với đàn ông là cách ăn mặc bình thường nhất, sẽ không khiến người khác cảm thấy có gì không ổn. Diệp Lăng Phi không biết chọn bộ nào, liền quyết định mặc âu phục. Cà vạt thì hắn không đeo, những thứ như vậy đeo trên cổ rất không thoải mái, không thắt thì tốt hơn. Diệp Lăng Phi mặc áo sơmi vào, bắt đầu cài cúc áo, nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân. Diệp Lăng Phi quay đầu, đã thấy Tần Dao mặc đồ ngủ đang đứng trước cửa phòng. Diệp Lăng Phi thấy là Tần Dao, liền cười hỏi:

– Em làm sao vậy, sao còn chưa đi thay quần áo, chẳng lẽ em không đói sao?

Tần Dao đi tới, cô đứng sau lưng Diệp Lăng Phi, bỗng nhiên vươn hai tay ôm chặt Diệp Lăng Phi, mặt cô dán sát vào lưng Diệp Lăng Phi, thút thít khóc.

– Rốt cuộc em bị làm sao vậy? Sao lại khóc chứ?

Diệp Lăng Phi quay người lại, nhìn về phía Tần Dao, hắn đưa tay vuốt ve má Tần Dao, nói:

– Đình Đình bắt nạt em sao?

Tần Dao ôm eo Diệp Lăng Phi, cô lắc đầu nói:

– Em không biết sẽ xảy ra chuyện như vậy, nếu biết em chắc chắn đã không trở về. Trên thế giới này em đã không còn người thân nào nữa, anh là người thân duy nhất của em!

– Nha đầu ngốc, em nói linh tinh gì vậy. Đình Đình cũng rất quan tâm đến em, còn có Hân Mính, tất cả mọi người đều quan tâm đến em, em đừng nghĩ linh tinh nữa!

Diệp Lăng Phi vuốt ve má Tần Dao, nói:

– Trở về là tốt rồi, sau này em có thể sống ở đây. Dù sao tất cả mọi người đều ở thành phố Vọng Hải, có thể gặp mặt nhau, thật là vui mà, phải không? Không cần phải khóc nữa, nào, cười một cái xem nào!

Tần Dao lau nước mắt, cố gắng nặn ra nụ cười. Diệp Lăng Phi cười cười, đúng lúc đó, Tần Dao bỗng nhiên ghé môi hôn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi hai tay ôm eo Tần Dao, lùi lại hai bước, đặt Tần Dao lên giường.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!