Thật ra trong lòng Bạch Tình Đình cũng có suy nghĩ đến chuyện này, cho dù Chu Hân Mính không đề cập tới, Bạch Tình Đình cũng muốn gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi. Chỉ là có đôi lúc, Bạch Tình Đình cố ý không gọi cho Diệp Lăng Phi, muốn khiến Diệp Lăng Phi coi trọng mình hơn. Nhưng tối hôm qua Diệp Lăng Phi vừa mới gặp chuyện như vậy, nói thế nào Bạch Tình Đình cũng phải gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi để hỏi thăm. Lúc Bạch Tình Đình gọi điện cho Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi đang cùng Tần Dao, Vu Đình Đình ăn sáng ở bên ngoài. Nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi liền ra hiệu cho hai cô gái ngồi cạnh giữ im lặng, sau đó nhận điện thoại.
– Bà xã, nhớ anh rồi à?
Diệp Lăng Phi tâm trạng tốt, miệng lưỡi cũng ngọt ngào. Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói vậy liền đáp:
– Ông xã, xem ra anh không có chuyện gì rồi. Vừa nãy em còn lo lắng cho anh chứ. Em nghe Hân Mính nhắc đến Đới Vinh Cẩm, ông xã, tối hôm qua anh đi ra ngoài một mình sao?
– Ừm, xem như thế đi, có thể nói là một mình anh. Đám Dã Lang, Dã Thú chưa từng đến gần anh, nên có thể coi là anh đi một mình!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Chỉ là bây giờ anh đang rất nhớ em, bà xã, có muốn đi ra ngoài ăn một bữa cơm không?
– Em còn có việc, làm gì rảnh rỗi được như anh chứ. Ông xã, điện thoại di động của anh phải bật 24/24, lúc nào em cũng có thể gọi kiểm tra. Tuy em không ở cùng với anh, nhưng em là vợ anh, em sẽ gọi điện kiểm tra đột xuất bất cứ lúc nào đấy!
– Được, điện thoại của anh sẽ bật 24/24, lúc nào cũng sẵn sàng chờ bà xã kiểm tra!
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Bà xã, hôm nay em đi đâu?
– Công ty!
Bạch Tình Đình nói:
– Anh cho rằng em có thể đi đâu được chứ? Bây giờ em đã là phụ nữ mang thai rồi, chẳng lẽ còn có thể đi lung tung sao? Đàn ông các anh thật hạnh phúc, không cần lo lắng những chuyện này, đều là phụ nữ bọn em chịu khổ!
– Anh cũng muốn giúp bà xã lắm, bà xã, có muốn anh giúp em một tay không vậy?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Bạch Tình Đình hừ lạnh, nói:
– Anh lại định lảm nhảm với em đấy à? Em thừa nhận em nói không lại anh đâu, không nói với anh nữa. À, đúng rồi, tối nay đến nhà em ăn cơm. Nhà em tổ chức một bữa cơm thân mật. Tất nhiên, nếu anh có việc thì không đến cũng được. Đến lúc đó em sẽ nói với cha rằng anh có người phụ nữ khác bên ngoài nên không quan tâm đến em nữa, để xem lúc đó anh sẽ đối phó thế nào?
– Bà xã, đừng như vậy mà, tối hôm nay anh nhất định sẽ đến!
Diệp Lăng Phi vội vàng đồng ý.
– Như vậy thì còn nghe được!
Bạch Tình Đình cười nói:
– Em chỉ hù dọa anh thôi. Tuy anh có bồ bên ngoài, nhưng em sẽ không nói cho cha biết đâu, như vậy thì mất mặt lắm, ngay cả ông xã của mình cũng không quản được. Anh nhớ đó, buổi tối không được phép đến muộn, sáu giờ phải có mặt ở nhà em!
– Anh đảm bảo sẽ không đến trễ!
Diệp Lăng Phi vỗ ngực đảm bảo.
Sau khi nói chuyện điện thoại với Bạch Tình Đình xong, trên mặt Diệp Lăng Phi nở một nụ cười vui vẻ. Vu Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi cười, cô cũng cười, nói:
– Diệp đại ca, nhất định là anh có chuyện vui gì đó!
– Em đoán thử xem?
Diệp Lăng Phi hỏi.
– Em không đoán được!
Vu Đình Đình nói.
Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Đình Đình, em thông minh như vậy mà lại không đoán được chứ? Là Tình Đình, hiển nhiên cô ấy không giận anh. Anh đoán sáng hôm nay Hân Mính đã đến nói với Tình Đình chuyện tối hôm qua rồi. Cũng không biết Hân Mính đã nói gì nữa, cứ chờ Hân Mính về nhà rồi hỏi rõ xem!
Vu Đình Đình cười, giọng nói ngọt ngào của cô vang lên bên tai Diệp Lăng Phi:
– Em có thể đoán được rốt cuộc chị Hân Mính của em đã nói gì, Diệp đại ca, anh có muốn nghe không?
– Ừm, nói nghe một chút!
Diệp Lăng Phi nói.
– Tất nhiên là nói tốt cho anh rồi!
Vu Đình Đình cười hì hì, nói:
– Chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ sao?
Diệp Lăng Phi cũng cười. Tần Dao ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi, nghe thấy Vu Đình Đình nói như vậy, Tần Dao cũng xen vào:
– Đình Đình, mình còn tưởng rằng cậu thật sự có thể đoán được chứ, hóa ra đó cũng là đoán à?
– Không phải đâu, mình nói thật mà!
Vu Đình Đình nói:
– Chẳng lẽ không đúng sao? Diệp đại ca, anh thấy có đúng không?
– Đúng vậy!
Diệp Lăng Phi đưa tay ra xoa xoa mũi Đình Đình, nói:
– Đình Đình nói gì cũng đúng cả!
Diệp Lăng Phi luôn luôn rất cưng chiều Vu Đình Đình, chuyện đó có liên quan đến việc Vu Đình Đình vốn là một cô bé rất hiền lành, nhu mì. Những cô gái cẩn thận, biết săn sóc như vậy, bất kỳ người đàn ông nào cũng yêu thích. Ai mà chẳng muốn có một cô gái ngoan ngoãn, biết chăm sóc người khác chứ? Diệp Lăng Phi tất nhiên đặc biệt yêu mến Vu Đình Đình rồi. Diệp Lăng Phi cùng Vu Đình Đình và Tần Dao ăn sáng ở đây. Theo kế hoạch của Diệp Lăng Phi, sau khi ăn sáng xong sẽ giúp Tần Dao bắt đầu cuộc sống mới tại thành phố Vọng Hải.
Vấn đề chỗ ở dễ giải quyết, có thể tạm thời ở biệt thự gần quảng trường Hải Tinh cùng Vu Đình Đình. Nếu tương lai Tần Dao muốn chuyển ra ngoài đến lúc đó, hắn cũng có thể tìm một nơi ở thích hợp cho Tần Dao. Chuyện học tập của Tần Dao cũng là một vấn đề. Lúc trước Tần Dao rời trường học sang Anh, bây giờ muốn trở lại phải làm rất nhiều thủ tục. Tất nhiên, những chuyện này đối với Diệp Lăng Phi mà nói cũng không phải vấn đề gì to tát. Chỉ cần có tiền, chuyện gì mà không giải quyết được chứ? Tần Dao cần phải có cuộc sống mới, chỉ cần Tần Dao có thể quên quá khứ, thế là đủ rồi. Trong lòng Vu Đình Đình luôn coi Tần Dao là bạn tốt của cô. Dù trước đây Tần Dao từng muốn làm hại Vu Đình Đình, nhưng Vu Đình Đình lại không hề ghi hận cô ấy.
– Tần Dao, chúng ta về xử lý chuyện nơi ở của em. Sau đó, chúng ta sẽ tính đến chuyện đi học, chuyện này cũng dễ giải quyết thôi!
Diệp Lăng Phi nói:
– Sáng hôm nay chắc sẽ giải quyết xong những chuyện này thôi. À, Đình Đình, em gọi điện cho Hiểu Uyển, hỏi thăm Hiểu Uyển xem lúc nào có thể trở về. Nếu để Tần Dao ở lại chỗ của em cũng cần thương lượng với Hiểu Uyển một chút. Nếu Hiểu Uyển mất hứng thì chúng ta sẽ tìm chỗ khác cho Tần Dao!
Diệp Lăng Phi muốn tôn trọng ý kiến của Đường Hiểu Uyển, vì không biết Đường Hiểu Uyển có tức giận hay không. Tần Dao nghe đến đó, lập tức nói:
– Không cần phiền phức như vậy đâu. Bây giờ em chưa dọn đến đó, em có thể tìm một căn nhà để trọ, phòng ở bây giờ…!
Tần Dao còn chưa nói hết câu, đã bị Diệp Lăng Phi ngắt lời:
– Chuyện này em không cần tranh cãi với anh nữa, Tần Dao. Bây giờ em đang ở thành phố Vọng Hải, ở đây tất cả đều phải nghe lời anh hết, em nên nhớ kỹ điều đó!
Tần Dao nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, quả nhiên im lặng không nói gì nữa. Vu Đình Đình lấy điện thoại di động ra, gọi điện cho Đường Hiểu Uyển. Mấy ngày nay Đường Hiểu Uyển không có mặt tại thành phố Vọng Hải, bây giờ cô bận trăm công nghìn việc. Đường Hiểu Uyển nhận được điện thoại của Vu Đình Đình, không cần suy nghĩ, lập tức đồng ý:
– Nếu Diệp đại ca đã không có ý kiến, vậy cứ để cô ấy ở nhà. Dù sao chị và cô ấy không có xích mích gì, chị chỉ lo cho em thôi. Đình Đình, nếu em cảm thấy ổn thì chị cũng đồng ý!
Sau khi Vu Đình Đình chuyển lời của Đường Hiểu Uyển cho Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi cười cười, nói:
– Hiểu Uyển cũng đồng ý rồi. Xem ra Lý Khả Hân vẫn rất biết dạy dỗ!
Diệp Lăng Phi vừa mới nhắc đến Lý Khả Hân, đã nhìn thấy một người phụ nữ từ bên ngoài bước vào nhà hàng. Người phụ nữ ấy tay cầm điện thoại, đang trò chuyện, căn bản không hề để ý đến nhóm người Diệp Lăng Phi đang ngồi trong nhà hàng. Diệp Lăng Phi cười nói:
– Đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Không ngờ đến chỗ này ăn cơm cũng có thể gặp được Lý Khả Hân!
Diệp Lăng Phi đứng dậy, bước về phía Lý Khả Hân. Lý Khả Hân đang khiển trách người ở đầu dây bên kia:
– Mấy người làm ăn kiểu gì thế? Có chuyện đơn giản thế mà cũng làm không xong, tôi thuê mấy người làm gì chứ? Cho mấy người thời gian một ngày, nhất định phải làm cho tốt, nếu không thì gửi đơn từ chức cho tôi ngay!
Lý Khả Hân đang đi thì đột nhiên bị chặn lại. Lý Khả Hân đang lúc khó chịu, lại đột ngột bị cản đường, cô không khỏi tức giận, ngẩng đầu lên, gắt gỏng:
– Đi đường không có mắt à, anh…!
Sau khi Lý Khả Hân nhìn thấy là Diệp Lăng Phi đang đứng chặn trước mặt mình, vẻ tức giận trên mặt Lý Khả Hân lập tức chuyển thành kinh ngạc, không khỏi ngạc nhiên hỏi:
– Sao anh lại ở đây?
– Anh ở đây chờ em!
Diệp Lăng Phi cười cười, ôm eo Lý Khả Hân, nói:
– Người đẹp, có muốn ăn cơm cùng anh không?