– Tình Đình, hôm nay anh đã gặp Lý Khả Hân, chỉ là chạm mặt trong lúc vô tình thôi!
Diệp Lăng Phi đột nhiên nói ra câu này. Lúc đầu Bạch Tình Đình đang nở nụ cười, vừa nghe đến tên Lý Khả Hân, nụ cười trên mặt Bạch Tình Đình lập tức biến mất. Cô quay người lại, nhìn về phía Diệp Lăng Phi, nói:
– Anh nhắc đến cô ta với em làm gì, muốn để em và cô ta chung sống hòa thuận à?
– Không phải vậy, anh chỉ muốn nói là dạo gần đây cô ấy rất nhiều việc, có thể sẽ tham gia một số hoạt động của thành phố, mà bà xã em sẽ tham gia hoạt động đó. Anh lo cô ấy sẽ tỏ thái độ không thiện chí với em, anh đã nói với cô ấy rồi, nhưng cô ấy không chịu nghe!
– Ngay cả anh mà cô ta cũng không nghe lời, em thấy hơi bất ngờ đấy!
Bạch Tình Đình nằm xuống, đưa lưng về phía Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đổ một ít sữa tắm lên sau lưng Bạch Tình Đình, sau đó xát đến khắp thân thể của cô. Hắn nói:
– Anh cũng cảm thấy kỳ lạ, phụ nữ rốt cuộc rồi cũng thay đổi. Bà xã, anh không hi vọng em và cô ấy xảy ra xung đột. Các em có thể không trở thành bạn, nhưng cũng không nhất định phải trở thành đối thủ!
– Anh yêu cô ta hay là em?
Bạch Tình Đình hỏi.
– Tất nhiên là bà xã em rồi!
Tay Diệp Lăng Phi vuốt từ chỗ đùi Bạch Tình Đình đến gót chân cô, rất cẩn thận bôi sữa tắm lên mỗi chỗ da thịt. Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, giọng nói dịu dàng hơn rất nhiều, nói:
– Em hiểu mà, ông xã, em sẽ không để anh phải khó xử. Tuy em không ưa gì cô ta, nhưng em cũng không cần phải tỏ ra nhỏ nhen trước mặt cô ta. Điều quan trọng nhất là em không muốn để anh vì bị em phản đối mà lén lút vụng trộm!
– Lén lút vụng trộm?
Diệp Lăng Phi ngẩn người, hắn thật sự không ngờ Bạch Tình Đình lại dùng cụm từ này. Bạch Tình Đình nói:
– Sao vậy, chẳng lẽ không đúng sao? Hôm nay Hân Mính trò chuyện với em, em đã suy nghĩ rất kỹ. Nếu em yêu anh thì nên trông chừng anh cẩn thận, không thể để anh làm bậy ở bên ngoài được. Ai biết anh có mắc bệnh xã hội bên ngoài không? Mặt khác, anh cũng không còn trẻ nữa, nếu cứ làm bậy sẽ khiến thân thể suy kiệt. Nhưng điều đó không có nghĩa là em muốn về nhà với anh. Em đã nói rồi, bây giờ anh vẫn đang trong giai đoạn thử thách. Nếu thành tích của anh không làm em hài lòng thì em sẽ không thèm để ý đến anh nữa. Em sẽ ở lại đây, từ nay về sau anh đừng đến tìm em nữa!
Diệp Lăng Phi tách hai chân Bạch Tình Đình ra, tắm cho cô, nói:
– Bà xã, anh một mực nghe lời bà xã em, đó đã là chuyện quá khứ rồi. Bây giờ anh chỉ muốn làm một người đàn ông tốt, một người chồng tốt, một người cha tốt. Em nên giúp anh, để anh có cơ hội đó, chứ không phải là chối bỏ toàn bộ trách nhiệm của mình. Em thấy có đúng không?
– Anh nói dễ nghe quá nhỉ, ai biết anh về sau sẽ thế nào chứ!
Giọng điệu Bạch Tình Đình rõ ràng đã dịu đi rất nhiều:
– Anh không thể đem những chuyện này nói cho cha được, bằng không thì cha nhất định sẽ tức giận. Đều là do anh đó, làm đàn ông mà chẳng biết lo lắng cho bản thân, để em phải lo lắng cho anh. Em nhắc nhở anh lần nữa, bây giờ em đang mang thai, anh đừng làm bậy ở bên ngoài nữa. Nếu cứ tiếp tục như vậy thì cả đời em cũng không thèm để ý đến anh nữa đâu!
– Hiểu rồi hiểu rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nghe Bạch Tình Đình nói như vậy, nếu hắn còn không hiểu thì chỉ có thể nói Diệp Lăng Phi là một tên ngốc thôi. Bạch Tình Đình đã biểu đạt ý tứ rất rõ ràng rồi. Diệp Lăng Phi vừa cẩn thận lau người cho Bạch Tình Đình vừa nói:
– Bà xã cảm giác vừa rồi thế nào?
– Anh còn hỏi!
Bạch Tình Đình ngượng ngùng nói:
– Không phải em đã nói với anh rồi sao, từ nay về sau không cho anh nhắc lại chuyện đó nữa, nhất là không thể đề cập nó trước mặt cha em, anh biết chưa vậy?
– Tất nhiên là anh biết rồi, ở đây chỉ có anh và em, trong lòng anh chỉ muốn biết rốt cuộc bà xã em cảm thấy như thế nào thôi!
Diệp Lăng Phi cứ hỏi riết không buông. Bạch Tình Đình dường như bị Diệp Lăng Phi hỏi đến không còn cách nào nữa, cô thì thào:
– Anh còn muốn hỏi cái gì nữa, không phải người ta đã nói với anh rồi sao, không cho phép hỏi nữa!
Diệp Lăng Phi giả bộ hồ đồ, nói:
– Thế nhưng mà anh lại không biết a, bà xã, em có thể nói lại một lần với anh được không, anh quên rồi!
Diệp Lăng Phi tiếp tục nói, Bạch Tình Đình gắt giọng:
– Không biết, không biết!
Diệp Lăng Phi tâm trạng phấn khởi trở lại, trái lại Bạch Tình Đình bên cạnh thì vẫn đang lo lắng. Trên đường đến biệt thự của Bạch Cảnh Sùng, Bạch Tình Đình vẫn còn oán trách:
– Ông xã, đều là anh đấy... Anh bảo nếu để cho người khác nhìn thấy thì phải làm sao bây giờ? Lúc đó có lẽ trên núi có người đấy, ông xã, anh bảo chúng ta phải làm sao bây giờ?
– Không phải em nói không nghĩ những chuyện này nữa sao, sao bây giờ lại đề cập đến nó vậy?
Diệp Lăng Phi cười nói:
– Xem ra em vẫn chưa yên lòng nhỉ. Thính lực của anh rất tốt, nếu gần đó có người thì anh nhất định sẽ nghe được. Bây giờ em đã hài lòng chưa?
– Em chỉ lo bị người khác nhìn thấy thôi!
Tuy Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nói như vậy, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy lo lắng, nói:
– Ông xã, thật sự không có chuyện gì sao?
– Không có việc gì đâu, tất nhiên không có việc gì rồi, nhưng nếu em còn hỏi nữa thì sẽ có chuyện đấy!
Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói. Lúc này Bạch Tình Đình mới ý thức được dường như mình đang hỏi han không ngừng, cô lập tức gật đầu, nói:
– Em biết rồi!
Vu Tiểu Vũ đã ở biệt thự rồi. Bạch Cảnh Sùng đề nghị tối hôm nay cả nhà phải ngồi lại, cùng nhau ăn một bữa cơm. Vu Tiểu Vũ có thể vào Bạch gia, nhưng Thái Hạo thì không thể. Sau khi Bạch Cảnh Sùng đã đồng ý với điều kiện của Diệp Lăng Phi, cứ dựa theo những gì ông đã hứa với Diệp Lăng Phi mà thực hiện, không để cho Thái Hạo vào Bạch gia, chỉ để Vú Ngô đưa cho Thái Hạo một ít tiền. Thỉnh thoảng Bạch Cảnh Sùng cũng đi gặp con trai mình, nhưng Bạch Cảnh Sùng thủy chung không có ý định để Thái Hạo đổi họ. Theo Bạch Cảnh Sùng, Thái Hạo vốn mang họ Thái, chỉ cần ông không cho đứa con trai này vào Bạch gia, trong nhà sẽ trở nên rất yên tĩnh, không có xung đột gì, mà đó cũng là điều Bạch Cảnh Sùng mong muốn nhất!
Bạch Cảnh Sùng tâm trạng rất tốt, cả nhà có thể ăn cơm cùng nhau đương nhiên là một chuyện vui rồi. Vú Ngô dẫn theo hai người giúp việc chuẩn bị. Vu Tiểu Vũ không giúp đỡ được gì, đành ngồi nói chuyện với Bạch Cảnh Sùng chờ Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi đến. Sắc mặt Bạch Tình Đình hồng hào phơn phớt, vừa xuống xe, Vu Tiểu Vũ đã phát hiện ra. Vu Tiểu Vũ nhớ rõ, buổi sáng sắc mặt Bạch Tình Đình không được như bây giờ. Chỉ có một cách giải thích hợp lý cho chuyện này. Vu Tiểu Vũ hướng ánh mắt về phía Diệp Lăng Phi, bộ dạng đó cho dù không nói ra, Bạch Tình Đình cũng hiểu Vu Tiểu Vũ đang nghĩ gì. Cô cứ nghĩ Vu Tiểu Vũ đã phát hiện chuyện cô và Diệp Lăng Phi thân mật ở bên ngoài, nhưng nghĩ lại, cô thấy điều đó không có khả năng.
– Chị, chị sao vậy?
Bạch Tình Đình cố ý nói đùa:
– Không phải chị nhìn trúng ông xã em đấy chứ? Em đã nói trước với chị rồi, ông xã của em không cho thuê đâu, em sẽ không cho chị cơ hội đó đâu!
– Em nói gì vậy, chị chỉ thấy lạ vì sao sắc mặt em lại hồng hào như vậy, chẳng lẽ ngay cả chuyện đó cũng không cho chị biết sao?
Vu Tiểu Vũ khoác tay Bạch Tình Đình, cười nói:
– Đừng tưởng rằng chị không biết gì cả, hai người nhất định là vừa mới 'yêu' xong phải không?
Bạch Tình Đình đỏ bừng mặt, nói:
– Chị, từ lúc nào mà chị trở nên nhiều chuyện như vậy, đây đâu phải là tính cách của chị!
– Chỉ là hiếu kỳ nên muốn hỏi thôi!
Vu Tiểu Vũ nói xong liền liếc nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cười gian, nhưng không nói gì cả. Tâm trạng của Bạch Cảnh Sùng rất tốt, thấy Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình đến nhà, lập tức kéo Diệp Lăng Phi lại trò chuyện, trái lại để Bạch Tình Đình và Vu Tiểu Vũ sang một bên. Hai chị em đều nhìn Diệp Lăng Phi, dường như cảm thấy ghen tỵ với hắn. Diệp Lăng Phi làm như không nhìn thấy phản ứng của hai cô con gái. Sau khi Vú Ngô dẫn theo người giúp việc dọn thức ăn và rượu lên, Bạch Cảnh Sùng còn mở một chai rượu, tự mình rót cho Diệp Lăng Phi.
– Cha, sao cha chỉ quan tâm đến anh ấy thế?
Bạch Tình Đình không thể nhìn nổi được nữa, ghen tức hỏi.
– Bởi vì cha muốn cảm ơn Tiểu Diệp, rốt cuộc cha sắp có cháu bế rồi!
Bạch Cảnh Sùng cười nói:
– Không ngờ cha còn có thể đợi được đến lúc có cháu bế, Tiểu Diệp, chuyện này cha phải cám ơn con!
– Cha, đó là công lao của con mà!
Bạch Tình Đình không nhịn được nữa, lập tức nói:
– Liên quan gì đến anh ta!