Lý Thiên Bằng mang theo luật sư đi vào cục cảnh sát, lại chạm mặt ngay Chu Hân Mính. Chu Hân Mính đang ôm một xấp tài liệu lớn, mới từ phòng hồ sơ đi ra.
– Hân Mính… À, Sĩ quan Chu.
Lý Thiên Bằng vốn định xưng hô thân mật với Chu Hân Mính, lập tức nghĩ đến Chu Hân Mính lúc trước đã cảnh cáo không cho phép mình gọi nàng là Hân Mính mà phải gọi là Chu Hân Mính, cho nên Lý Thiên Bằng vội vàng sửa lời lại.
Sự xuất hiện của Lý Thiên Bằng lại nằm ngoài sự dự đoán của Chu Hân Mính, nàng nhìn Lý Thiên Bằng, lạnh lùng hỏi.
– Anh đến cục cảnh sát làm gì?
– Tôi tới nộp tiền bảo lãnh dì hai của tôi ra.
Lý Thiên Bằng nói.
– Dì hai của anh?
Chu Hân Mính hơi ngạc nhiên, trong lúc nhất thời không biết dì hai của Lý Thiên Bằng là ai.
Luật sư mà Lý Thiên Bằng mang theo lúc này chen vào nói.
– Tôi tới nộp tiền bảo lãnh cho phu nhân Mã Phượng Vân, cảnh sát các người vô cớ bắt tạm giam người liên quan. Tôi phải kháng nghị lại, hơn nữa còn phải khởi tố hành vi của các cảnh sát các người.
– À, thì ra cái người đàn bà tự xưng là nhị tỷ kia chính là dì hai của anh, thảo nào kiêu ngạo đến thế.
Chu Hân Mính vừa nghe thấy tên Mã Phượng Vân, liền nhớ tới người đàn bà tự xưng là nhị tỷ kia, không chỉ to mồm mắng cảnh sát mà còn uy hiếp muốn toàn bộ cảnh sát ở đây phải nghỉ việc. Nhất là vào lúc mà Chu Hân Mính thẩm vấn người đàn bà này, Mã Phượng Vân không những không hợp tác với Chu Hân Mính, mà còn cảnh cáo cô phải thả nàng ngay lập tức, nếu không Chu Hân Mính sẽ không chỉ mất việc cảnh sát mà còn không thể sống nổi ở Vọng Hải nữa. Chu Hân Mính nghe xong mà giận tím cả mặt, tại Vọng Hải này vẫn chưa có người dám nói với nàng như vậy. Chu Hân Mính tức giận đến nỗi không thèm thẩm vấn nữa, trực tiếp bắt tạm giam Mã Phượng Vân.
Hiện tại đã biết rõ người đàn bà này là dì hai của Lý Thiên Bằng, Chu Hân Mính đương nhiên đã hiểu rõ vì sao cái người được gọi là nhị tỷ kia lại kiêu ngạo đến như thế. Bối cảnh của Lý Triết Hạo phức tạp, lại có liên quan đến thế lực xã hội đen. Có chỗ dựa là Lý Triết Hạo, Mã Phượng Vân tự nhiên cho rằng không ai ở Vọng Hải dám đắc tội với nàng. Thế nhưng, Mã Phượng Vân không ngờ Chu Hân Mính lại cương trực đến thế, mà thực tế ngay cả Lý Triết Hạo cũng mong muốn có quan hệ với Chu gia.
Chu Hân Mính cười lạnh một tiếng, lạnh lùng nhìn tên luật sư mù quáng kia nói:
– Nói cho ông biết, người đàn bà kia là do tôi tự tay bắt cũng bởi vì người đó dám uy hiếp cảnh sát. Trong quá trình điều tra, nếu bất kỳ ai bị nghi ngờ có liên quan đến xã hội đen, chúng tôi đều có quyền bắt giữ. Hiện tại, tôi nghi ngờ Mã Phượng Vân có quan hệ với xã hội đen, hơn nữa còn liên quan đến vụ ẩu đả của xã hội đen tại quán bar Hắc Sâm Lâm, cần phải điều tra cẩn thận. Nếu như ông muốn khởi tố thì có thể khởi tố tôi, tên của tôi là Chu Hân Mính.
Chu Hân Mính nói xong liền đi qua tên luật sư đó, nàng đột nhiên dừng bước lại, nhìn tên luật sư đó nói.
– Thuận tiện nói cho ông biết, hiện tại Mã Phượng Vân không được phép nộp tiền bảo lãnh. Vụ án của người này rất nghiêm trọng, cần phải thẩm vấn kỹ lưỡng.
Chu Hân Mính cất bước đi. Mà ngay cả Lý Thiên Bằng có gọi nàng hai tiếng, nàng cũng không dừng lại. Tên luật sư đó thần sắc nghiêm túc nhìn Lý Thiên Bằng nói:
– Lý tiên sinh, ngài yên tâm, người này làm như vậy hoàn toàn không đúng với luật pháp. Chúng ta có thể khởi tố cô ta.
– Mẹ kiếp, cái tên ngu ngốc nhà mày, ngậm cái miệng thối lại cho tao!
Lý Thiên Bằng tức giận mắng:
– Mày muốn khởi tố cô ta ư? Tao thấy mày còn chưa có bản lĩnh đó đâu. Mày dám chọc nàng như thế, tao không hiểu mày làm luật sư kiểu gì vậy? Nếu không hiểu rõ thân phận của cô ta thì đừng có nói lung tung. Mày chọc giận cô ta rồi, giờ thì dì hai của tao còn không được thả ra. Mẹ kiếp, ra ngoài chờ tao, không có lệnh của tao thì đừng có vào!
Lý Thiên Bằng sau khi mắng, tên luật sư kia mất mặt mà đi ra khỏi cục cảnh sát. Còn Lý Thiên Bằng sau khi đến văn phòng Chu Hân Mính, nhìn thấy Chu Hân Mính đang viết gì đó trên bàn làm việc. Hắn vội vàng đến trước mặt của Chu Hân Mính, cười nói.
– Sĩ quan Chu, cô đừng giận, tên luật sư vừa nãy là do ba tôi tìm đến, lát nữa tôi về sẽ đuổi việc hắn.
Chu Hân Mính buông bút, ngẩng đầu nhìn Lý Thiên Bằng, cười lạnh nói.
– Lý công tử, hình như anh hiểu lầm rồi, tôi không hề tức giận, tôi đang giải quyết việc công.
– Sĩ quan Chu nói rất đúng.
Lý Thiên Bằng kéo một cái ghế, ngồi bên cạnh Chu Hân Mính, cười nói.
– Cô xem xét lại việc này đi, tôi cũng không biết là đã xảy ra chuyện gì. Đến trưa hôm nay, tôi mới biết là dì hai của tôi đã bị bắt vào cục cảnh sát, lúc này mới vội vàng mang luật sư tới đây. Dì hai của tôi tuy tính tình không tốt lắm nhưng làm người lại không tệ chút nào. Tại Vọng Hải này nàng cũng có công ty riêng, hàng năm đều quyên tiền làm từ thiện, tôi nghĩ trong chuyện này nhất định có chút hiểu lầm.
Chu Hân Mính quan sát Lý Thiên Bằng, bộ dạng như thể lần đầu tiên nhìn thấy Lý Thiên Bằng, Lý Thiên Bằng cũng không biết dụng ý của Chu Hân Mính, nghi hoặc hỏi.
– Sĩ quan Chu, tôi có nói gì không đúng sao?
– Tôi cảm thấy anh có sự thay đổi, giống như người đang ngồi trước mắt không phải là tên Lý Thiên Bằng mà tôi biết trước đây.
Chu Hân Mính nhàn nhạt nói.
– Anh khiến tôi cảm thấy rất mơ hồ.
– Con người ai mà chẳng thay đổi.
Nghe thấy Chu Hân Mính nói vậy, Lý Thiên Bằng cười nói.
– Dù sao hiện tại tôi cũng phải gánh vác trách nhiệm nặng nề của Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải nên cũng phải trưởng thành hơn. Về mặt tình cảm cũng vậy, tôi chỉ chú ý đến một người con gái, người đó luôn là nữ thần trong suy nghĩ của tôi. Hân Mính à, thật xin lỗi, cho phép tôi được gọi em như vậy. Tôi thật sự ước ao có thể ở bên em, đó là mục tiêu trong đời của tôi.
Chu Hân Mính nhíu mày lại, khoát tay nói.
– Được rồi, đừng làm trò này với tôi. Tôi không phải con nít ba tuổi, những lời này anh dành cho người khác đi. Tôi và anh là điều không thể, điều này anh phải hiểu rõ chứ.
Lý Thiên Bằng hiện tại đúng là đã thay đổi rất nhiều, đã không còn kiêu căng nữa, thu mình lại. Hắn cũng không có ý định bàn luận về vấn đề này với Chu Hân Mính nữa, nếu còn tiếp tục thì chỉ khiến mọi việc ngày càng hỏng bét. Vì vậy, Lý Thiên Bằng ha ha cười nói.
– Sĩ quan Chu, tôi cũng không nói đến vấn đề này nữa. Lần này tôi tới là vì dì hai của tôi, tôi không biết rốt cuộc dì hai của tôi đã phạm phải tội gì.
Chu Hân Mính nghe thấy Lý Thiên Bằng lại đề cập đến người đàn bà đó, nàng cười lạnh nói.
– Tôi nghĩ những việc liên quan đến Mã Phượng Vân anh hiểu rõ hơn tôi chứ. Mã Phượng Vân có biệt danh là nhị tỷ, lại có quan hệ với Hắc Bì, mà Hắc Bì lại luôn là mục tiêu trọng điểm mà cảnh sát chúng tôi theo dõi. Tôi tin anh cũng nắm bắt tin tức rất nhanh. Sáng nay, chính quyền thành phố Vọng Hải vừa tổ chức cuộc họp về việc trấn áp các băng nhóm xã hội đen, chủ đề lần này chính là bố trí hành động tấn công xã hội đen để mang lại bình yên cho thành phố. Hắc Bì lại là đối tượng trọng điểm cần phải nghiêm trị. Tôi tin lần này dì hai của anh cũng khó tránh khỏi sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.
Lý Thiên Bằng đúng là trước khi đến đây, đã nghe đến hành động càn quét các tổ chức xã hội đen ở Vọng Hải. Hiện tại nghe thấy Chu Hân Mính nói, hắn cũng cảm thấy tình hình của dì hai không ổn lắm. Lý Thiên Bằng vội vàng cười nói.
– Sĩ quan Chu, tôi cũng biết là nếu dựa theo trình tự của cảnh sát các cô thì dì hai của tôi rất khó được nộp tiền bảo lãnh ra. Nhưng dù sao dì hai của tôi cũng chưa từng chịu khổ, nhốt cả đêm vậy là đủ rồi. Nếu không như vậy đi, Lý gia chúng tôi tạm thời nộp tiền bảo lãnh cho dì hai ra. Nếu sau này các cô cần thì cứ gọi, Lý Thiên Bằng tôi cam đoan dì hai tôi nhất định sẽ luôn hợp tác thẩm vấn với cảnh sát.
Chu Hân Mính cau mày lại, bộ dạng khó xử vô cùng. Điều này làm cho Lý Thiên Bằng dường như thấy tia hy vọng, hắn vội vàng tranh thủ cơ hội nói tiếp.
– Sĩ quan Chu, tôi cũng biết dì hai của tôi chọc giận cô, cô có tức giận cũng là bình thường. Chỉ có điều, dì hai của tôi cũng chỉ biết Hắc Bì, không hề có giao tình gì cả. Vụ án kia lại là do những người trong băng Hắc Bì sống mái với nhau, hoàn toàn không liên quan gì đến dì hai của tôi. Sĩ quan Chu, cô có thể suy nghĩ lại được không? Tôi cũng có thể đem chuyện này nói lại với ba mẹ tôi, để họ chỉ dạy dì hai tôi, xả giận giúp cô.
Chu Hân Mính thở dài một chút nói.
– Được rồi, chuyện này tạm thời cứ như vậy đi. Anh đem tiền nộp bảo lãnh cho người đàn bà đó ra ngoài. Tốt nhất là kêu người đàn bà đó thành thật một chút, đừng có gây chuyện nữa, nếu không, tôi tuyệt đối không có khách khí với cô ta nữa đâu.
Vừa nghe thấy Chu Hân Mính nới lỏng, Lý Thiên Bằng cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, vội vàng cười nói.
– Hôm nào rảnh, tôi mời cô đi ăn cơm.
– Không cần, anh nhanh chóng đem người đàn bà đó đi. Nếu không khi tôi đổi ý thì đừng hối hận.
Chu Hân Mính nói.
Lý Thiên Bằng thực sự rất sợ Chu Hân Mính đổi ý, vội vàng nói lời tạm biệt Chu Hân Mính, sau đó rời khỏi văn phòng Chu Hân Mính. Nhìn thấy Lý Thiên Bằng rời đi, hai tay của Chu Hân Mính xoa xoa đầu, tự nhủ: “Diệp Lăng Phi, lần này tôi làm việc đều là vì anh, tất cả cũng là do tên khốn nạn anh đã hại tôi. Nếu không làm sao tôi có thể làm chuyện này được. Haizz, hy vọng ba không biết chuyện.”
Lý Thiên Bằng dẫn theo tên luật sư kia nhanh chóng làm xong thủ tục nộp tiền bảo lãnh cho Mã Phượng Vân. Vào lúc Mã Phượng Vân bị mang ra, đầu tóc rối bời, mặt tối sầm, không còn chút ương ngạnh nào nữa. Mãi cho đến khi ngồi trên xe của Lý Thiên Bằng, Mã Phượng Vân mới như tỉnh lại, chửi ầm ĩ, la hét đòi xử Chu Hân Mính.
– Dì hai, cháu không thể không nhắc nhở dì. Chu Hân Mính không phải là người mà dì có thể chọc được.
Lý Thiên Bằng ngồi ở trong xe, hai chân bắt chéo, cười nói.
– Dì hai, dì đã bao giờ kiểm tra thân phận của Chu Hân Mính chưa?
– Một nhóc cảnh sát quèn, có gì mà phải điều tra.
Hai má của Mã Phượng Vân phồng lên, tức giận mắng.
– Dì là người như thế nào, chỉ cần duỗi một ngón tay cũng có thể bóp chết con nhóc này.
– Chỉ sợ không được đâu.
Lý Thiên Bằng ha ha cười nói.
– Người ta chính là thiên kim bảo bối của Phó Thị trưởng Chu, đừng nói dì, ngay cả ba con cũng phải nể mặt người ta ba phần. Dì hai, không phải cháu nói dì, nhưng dì làm sao mà đi chọc cô ta vậy. Lần này, nếu không phải con đến nói với cô ta, e rằng dì cũng không ra được. À, còn có tên luật sư chó má kia nữa, mẹ kiếp thật vô dụng, cũng không chịu nhìn xem Chu Hân Mính là ai, mở miệng ra là uy hiếp cô ta.
Lý Thiên Bằng nhìn người thanh niên cao lớn khôi ngô bên cạnh tài xế lái xe nói.
– Tiểu Ngô, giúp ta đuổi việc tên luật sư kia.
Cái người tên Tiểu Ngô này là bảo tiêu của Lý Thiên Bằng, tuy mới chỉ hai mươi tuổi, nhưng lại là một người đã lăn lộn bảy tám năm, sự từng trải hoàn toàn không giống với tuổi. Sự hiểm độc của hắn cũng đã được Lý Thiên Bằng biết rõ.
Tiểu Ngô đáp một tiếng, lại quay đầu nhìn về phía trước. Lý Thiên Bằng lại tiếp tục nói với Mã Phượng Vân.
– Dì hai, con thiếu chút nữa quên. Trước khi con đến đây, ba đã dặn con nói với dì trong khoảng thời gian này không cần gây chuyện, thành phố Vọng Hải đang trong tình trạng giới nghiêm. Nếu dì gây ra chuyện gì thì ba cũng không có năng lực bảo vệ đâu. Haizz, cái này cũng không thể trách ba con, dì cũng biết ba con đang bề bộn rất nhiều việc, không có thời gian và sức lực lo các việc nhỏ khác. Về phần con, gần đây phần lớn thời gian con đều ở Tập đoàn Đầu tư Vọng Hải, cũng không thể giúp dì hai.
– Thằng nhóc con, gần đây làm sao vậy hả, trở nên trưởng thành hơn nhiều.
Mã Phượng Vân cười lạnh nói.
– Quả nhiên cha nào con nấy, anh rể của dì nói sao, con cũng nói thế ấy, ngay cả giọng điệu cũng giống nhau. Thiên Bằng, dì chính là nhìn cháu lớn lên, trái tim con còn mềm yếu lắm. Nói thật đi, có phải ba con gần đây nhắm vào Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ, e sợ có chuyện gì liên quan đến hắn không?
– Dì hai, con không hề lừa dì, mà đúng là như vậy thật. Ba con gần đây có ý định mua gấp Tập đoàn Quốc tế Thế Kỷ. Điều này cần nhất là thời gian; hai là sợ có tin tức bất lợi nào ảnh hưởng đến kế hoạch thu mua của ông ta; ba là gần đây tình hình ở Vọng Hải rất căng. Chính vì thế ba con mới nói con khuyên dì hai, tạm thời không nên gây chuyện, đợi sóng yên biển lặng rồi hãy nói.
Lý Thiên Bằng cười nói.
– Dì hai, điều con nói ở đây là tạm thời nhẫn nhịn chờ đến khi sóng gió qua đi, cứ lùi trước một bước. Thù này không phải là chúng ta không báo, nhưng không được báo bây giờ.
– Thằng nhóc con nhà ngươi, nói chuyện càng lúc càng giống ba con. Lời này cũng có lý. Thù này hiện tại không báo được, đợi sau khi tai tiếng qua đi, dì nhất định phải báo thù.
Mã Phượng Vân bị Lý Thiên Bằng thuyết phục, đồng ý với phương cách của Lý Thiên Bằng.
Điện thoại của Lý Thiên Bằng lúc này vang lên, Lý Thiên Bằng cười nói.
– Dì hai, mẹ con gọi tới, xem ra mẹ con rất lo lắng cho dì đó.
Nói xong, hắn bắt máy.
Mã Phượng Vân tuy không nói chuyện nhưng trong lòng lại mắng lên: “Cái con thỏ nhỏ chết tiệt này, nói chuyện quái dị. Chị của tao đương nhiên quan tâm đến tao, ở đâu như mày, mặc dù là cháu của tao, nhưng lại nói chuyện giống y ba mày, lúc nào cũng ước tao bị xấu mặt mới vui.”
Lý Thiên Bằng lúc này đã nhận nghe điện thoại, cách nói chuyện của hắn lúc này hoàn toàn khác khi nói với Mã Phượng Vân, chỉ nghe thấy Lý Thiên Bằng nói.
– Mẹ, có chuyện gì không ạ?
– Dì hai của con được thả chưa?
– Vâng, con đã nộp tiền bảo lãnh cho dì hai rồi. Dì hai cũng hơi kinh hãi, sắc mặt không tốt lắm. Con đang định đưa dì hai về nghỉ ngơi cho tốt.
Lý Thiên Bằng nói ra.
– Thiên Bằng, con đưa dì hai đến nhà hàng Hoàng Tân, mẹ đã chuẩn bị tiệc rượu ở đó rồi, an ủi dì hai một chút.
Lý Thiên Bằng đồng ý nói.
– Con biết rồi mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con sẽ đưa dì hai qua.
Cúp máy, Lý Thiên Bằng nhìn Mã Phượng Vân cười nói.
– Dì hai, mẹ con hỏi thăm dì, đã đặt tiệc rồi, con sẽ đưa dì qua.
Mã Phượng Vân hiện tại cũng muốn gặp chị mình, muốn đem mấy chuyện ấm ức nói với chị mình. Tuy nói Lý Triết Hạo không thích cô em vợ này, rất chán ghét một số việc làm của Mã Phượng Vân, nhưng luôn gặp trở ngại vì Mã Tử Yến luôn chiếu cố Mã Phượng Vân. Lần này, Mã Phượng Vân chịu ấm ức, Lý Triết Hạo chỉ bảo con trai mình ra xử lý, trong lòng Mã Phượng Vân đã có chút bất mãn, đang tìm cách quở trách một phen trước mặt chị mình, vì vậy liền đồng ý. Lý Thiên Bằng nói với tài xế quay đầu xe, nhằm thẳng đến nhà hàng Hoàng Tân.