Angel đứng dậy, đi đến trước mặt Tiger, vỗ vào mặt Tiger hai cái, nói:
– Tiger, ông có cam đoan cũng vô ích thôi, nếu không phải chúng tôi nể mặt Elise thì đã chẳng thèm quan tâm đến ông rồi, nhưng bây giờ không phải là lúc để bàn chuyện này, chúng ta nên nghĩ xem làm thế nào để cứu Elise ra thì hơn!
– Tôi cũng muốn cứu Elise, nó là con gái tôi, không có ai quan tâm đến nó như tôi cả!
Tiger vừa dứt lời, chợt nghe thấy Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, bảo:
– Tôi thấy chưa chắc!
Angel cười, nói:
– Được rồi, chúng ta không nói những chuyện này nữa, những chuyện này đối với chúng ta chẳng có ý nghĩa gì! Tiger, điều mà chúng ta nên làm bây giờ có lẽ là nhanh chóng sang Anh, chỉ như vậy chúng ta mới có thể bắt đầu đàm phán với Gordon được, ông thấy tôi nói đúng không?
Tiger khẽ gật đầu, mở miệng đáp:
– Tôi cũng nghĩ vậy, lần này tôi tới tìm Diệp Lăng Phi là vì muốn nhờ Diệp Lăng Phi giúp đỡ, nếu không phải vì con gái tôi gặp chuyện không may thì không đời nào tôi lại làm như vậy đâu!
Angel chớp mắt, nói:
– Vậy được rồi, nếu Gordon thuộc tổ chức của ông, vậy đương nhiên ông có cách liên hệ với Gordon, nhưng bây giờ ông lại nói ông không liên hệ được với Gordon, có phải chuyện này còn ẩn chứa bí mật nào khác, có lẽ chuyện này không đơn giản như vậy đâu! Tiger, nếu ông còn giấu giếm chúng tôi chuyện gì thì cũng không hay cho ông đâu!
Tiger nghe Angel nói như vậy, ông ta ngập ngừng một lát, cuối cùng cũng lên tiếng:
– Tôi thừa nhận tôi có giấu giếm một vài chuyện, tôi vốn không muốn nói ra, nhưng chuyện đã đến nông nỗi này tôi cũng đành phải nói thôi, tôi đã nuốt riêng một lượng lớn châu báu trị giá 500 triệu, tôi không muốn làm như vậy, nhưng...
Ai cũng có lý do riêng, Tiger cũng không ngoại lệ. Diệp Lăng Phi không hứng thú với lời giải thích của Tiger, hắn chỉ biết lần này Tiger hoàn toàn vì số châu báu trị giá 500 triệu đó, hơn nữa Tiger cũng không định liên hệ với Gordon. Sở dĩ tìm Diệp Lăng Phi giúp đỡ cứu Elise, chỉ vì Tiger không muốn quay lại Anh quốc mà thôi. Đó là toan tính của ông ta. Tiger vừa dứt lời, Diệp Lăng Phi hừ lạnh một tiếng, nói:
– Chỉ vì 500 triệu, có đáng để ông bỏ mặc Elise một mình ở Anh không, vừa rồi ông nói quan tâm Elise, nhưng trên thực tế, ông chỉ quan tâm đến tiền của mình thôi!
Tiger không lên tiếng, số châu báu trị giá 500 triệu cũng không phải là con số nhỏ. Angel thấy Tiger như vậy, cô cười nói:
– Chuyện thành ra như vậy, tôi nghĩ cũng đơn giản hơn nhiều rồi. Tiger, ông liên hệ với Gordon đi, số tiền 500 triệu đó chúng tôi bỏ ra là được mà, tôi tin là Diệp Lăng Phi sẽ không bận tâm chút tiền ấy đâu!
Tiger chần chừ, nói với vẻ bất an:
– Gordon bắt cóc Elise là vì muốn tôi ra mặt, nếu tôi ra mặt lúc này sẽ chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn, Gordon nhất định sẽ giết tôi, tôi...!
Tiger vẫn còn muốn tìm thêm lý do, nhưng khi nhìn thấy Diệp Lăng Phi đang chờ mình, Tiger đành nuốt lại những lời định nói, đáp:
– Được rồi, tôi sẽ liên hệ với Gordon!
Angel và Diệp Lăng Phi đều là người trong tổ chức, bọn họ đã từng trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu Tiger nói không liên lạc được với Gordon, đây tuyệt đối là trò đùa. Cũng chính vì lý do đó, Diệp Lăng Phi và Angel đều tin rằng trong chuyện này còn có ẩn tình nào khác, nhưng không ngờ mọi chuyện lại hóa ra thế này. Diệp Lăng Phi ngày càng xem thường Tiger, hắn đã sớm biết Tiger là một thương nhân, mà bản chất của thương nhân là theo đuổi lợi nhuận tối đa, vì lợi nhuận, thương nhân có thể vứt bỏ tất cả. Bây giờ xem ra mọi hành động của Tiger đều chứng minh nhận định của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi chẳng có chút thiện cảm nào với Tiger, nhưng bây giờ không phải lúc nghĩ đến những chuyện này. Hiện giờ Diệp Lăng Phi chỉ nghĩ cách cứu Elise, còn những chuyện khác thì để sau hẵng tính.
Tiger cuối cùng cũng liên lạc với Gordon. Trước đó, Tiger không hề liên hệ với Gordon, ông ta vốn không muốn làm vậy. Trong lòng ông ta hiểu rõ hậu quả nếu liên lạc với Gordon, tình cảnh đó khiến Tiger vô cùng lo lắng, nhưng hiện giờ ông ta bị Angel và Diệp Lăng Phi ép buộc, Tiger không còn cách nào khác, đành phải nhận lời. Tiger liên hệ với Gordon, nhưng ông ta không lên tiếng, mà để Diệp Lăng Phi trò chuyện với Gordon.
– Gordon sao?
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trong điện thoại vang lên giọng nói của một người đàn ông:
– Ngươi là ai?
– Ta tên là Diệp Lăng Phi!
Diệp Lăng Phi nghe được giọng nói của Gordon, hắn nói thẳng:
– Người có tình cảm sâu đậm với Elise, người mà ngươi đã bắt cóc. Ta nghĩ ngươi hẳn đã biết ta là ai rồi, đúng không?
Gordon trầm mặc một lát, sau đó nói:
– Ta biết ngươi là ai, nhưng tại sao ngươi lại gọi điện thoại cho ta?
Diệp Lăng Phi nghe Gordon nói như vậy thì cảm thấy dở khóc dở cười, gã này lại còn hỏi hắn tại sao gọi điện cho gã, hắn nói qua điện thoại:
– Gordon, ta nghĩ giữa chúng ta có chuyện cần thương lượng, đó là về Elise. Ta mặc kệ Tiger đã làm gì, nhưng những chuyện đó không liên quan đến Elise. Gordon, nếu ta chịu đem tiền trả lại cho tổ chức của ngươi thì ngươi có chịu thả Elise không?
– Đương nhiên không thành vấn đề!
Gordon nói,
– Chỉ cần ngươi chịu bỏ tiền, chuyện giữa chúng ta coi như bỏ qua. Diệp Lăng Phi, à, phải là Satan mới phải. Giữa ta và ngươi vốn không có ân oán gì, từ trước đến giờ ta chưa từng hận ngươi, mặc dù ngươi từng khiến ta mất mặt, nhưng điều đó với ta mà nói chỉ là chuyện nhỏ nhặt. So với chuyện đó, ta quan tâm đến tiền hơn!
– Chúng ta cứ quyết định như vậy đi, ngươi thả người ra, ta cho ngươi tiền!
Diệp Lăng Phi nói.
Gordon cười nói:
– Ta không tin lời ngươi nói, Diệp Lăng Phi. Giao dịch giữa chúng ta phải thực hiện trực tiếp. Nếu ngươi đến gặp ta giao tiền, ta cũng sẽ thả người. Ngoài ra, ta còn muốn ngươi đáp ứng thêm một điều kiện, ta muốn gặp Tiger, ngươi phải đảm bảo Tiger sẽ có mặt ở đó!
– Chuyện đó không dễ đâu, Tiger thiếu nợ tiền của ngươi, ta sẽ trả, không cần Tiger phải đến đó!
Diệp Lăng Phi nói,
– Gordon, chẳng lẽ chúng ta không có chuyện quan trọng nào khác muốn nói sao?
– Không cần đâu, 6 giờ tối ngày mai, ta tại trang viên ở London chờ ngươi và Tiger đến. Nếu các ngươi không đến thì xin lỗi nhé, chúng ta không cần nói gì thêm. Ta nghĩ Elise vẫn rất đáng tiền đấy, cô ta có thể trở thành công cụ quan trọng của tổ chức. Về phần Tiger, ta tin rằng hắn cũng không trốn được bao lâu nữa đâu. Đây chính là câu trả lời của ta dành cho ngươi. Về phần địa chỉ trang viên của ta, Tiger biết rất rõ. Cứ quyết định vậy đi!
Gordon nói xong, cúp máy cái rụp, hoàn toàn không cho Diệp Lăng Phi cơ hội nói thêm lời nào. Giọng điệu của Gordon giống như đang ra lệnh cho Diệp Lăng Phi chứ không phải đàm phán với Diệp Lăng Phi. Điều đó khiến Diệp Lăng Phi vô cùng khó chịu, nhưng vấn đề bây giờ là nếu Diệp Lăng Phi không làm theo yêu cầu của Gordon, mọi chuyện có thể sẽ càng tệ hơn. Diệp Lăng Phi không muốn Elise bị tổn thương. Trước mắt xem ra, chỉ có thể làm theo lời Gordon mà thôi. Diệp Lăng Phi vẫn cảm thấy tức giận, tên Gordon này vậy mà dám dùng giọng điệu uy hiếp đó để nói chuyện với hắn. Hắn không thể dễ dàng bỏ qua như vậy được, nếu gặp Gordon, nhất định phải dạy cho gã một bài học nhớ đời. Chuyện này sẽ không dừng lại ở đây đâu.
Diệp Lăng Phi để điện thoại xuống, quay sang nhìn Tiger, nói:
– Gordon yêu cầu chúng ta 6 giờ tối ngày mai đến trang viên của hắn ở London để gặp mặt, hắn nói ông biết địa điểm đó, hơn nữa còn yêu cầu ông phải có mặt tại đó. Tiger, vì Elise, tôi tin ông sẽ không lùi bước!
Tiger cắn môi, dường như đang đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn, cuối cùng, ông ta gật đầu, nói:
– Tôi biết nguyên nhân của mọi chuyện này bắt nguồn từ tôi, nếu không phải vì tôi thì Elise cũng sẽ không phải chịu khổ như vậy. Tôi không thể để Elise tiếp tục chịu khổ thêm nữa, tôi muốn đi cứu Elise, bất kể kết quả cuối cùng ra sao, tôi vẫn sẽ cố gắng! Diệp Lăng Phi, tôi nhận lời, tôi sẽ đến đó!
– Vậy thì tốt rồi, tôi không cần lo lắng chuyện ông có đến đó hay không!
Diệp Lăng Phi nghe vậy liền bật cười, hắn lấy điện thoại ra, nói:
– Xem ra tôi phải đặt thêm một vé máy bay rồi, sao lúc đó tôi lại không nghĩ đến việc đặt luôn ba vé nhỉ!