Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 2056: CHƯƠNG 2056: ĐẠI KẾT CỤC: PHẦN MỘT

Dù Angel có tin tưởng Diệp Lăng Phi hay không, lần đánh cuộc này đã được định ra. Angel vẫn không muốn tin chuyện Diệp Lăng Phi dám khiêu chiến với Lam Quang. Tuy Diệp Lăng Phi luôn là nhân vật mà Angel sùng bái, nhưng cô càng cho rằng đối mặt với một thành viên của tổ chức Lam Quang trong truyền thuyết, Diệp Lăng Phi chỉ là một người bình thường. Đó là suy nghĩ của Angel, cô không hi vọng Diệp Lăng Phi mạo hiểm, nhưng cô cũng hiểu rằng, mình hoàn toàn không thể ngăn cản hắn, chỉ có thể để hắn làm điều mình muốn.

Diệp Lăng Phi và Angel ở trong phòng đến tận khuya. Khi Diệp Lăng Phi định cùng Angel ra ngoài ngắm cảnh đêm London, cửa phòng vang lên tiếng gõ. Elise xuất hiện trước mặt Diệp Lăng Phi, sắc mặt cô tái nhợt. Thật khó tưởng tượng Elise lại thay đổi nhiều đến vậy chỉ trong một thời gian ngắn, ánh mắt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi tột độ. Trong khoảnh khắc nhìn thấy Diệp Lăng Phi, Elise không nhịn được rơi nước mắt.

- Satan, xin lỗi, thật xin lỗi...!

Vừa thấy Diệp Lăng Phi, Elise lập tức liên tục xin lỗi. Diệp Lăng Phi đỡ Elise, đưa tay vuốt má, lau nước mắt cho cô. Đối với Diệp Lăng Phi, Elise là một người chiếm vị trí rất quan trọng, Elise luôn giữ một vị trí đặc biệt trong lòng hắn. Cho dù cha cô, Tiger, đã dẫn Diệp Lăng Phi vào bẫy, hắn không hề trách móc Elise. Diệp Lăng Phi hiểu rất rõ, trong chuyện này, Elise cũng là người bị hại. Cho tới bây giờ, hắn chưa bao giờ nghĩ một cô gái lương thiện như Elise sao có thể tự trách mình chứ? Hắn ôm Elise vào lòng, nói:

- Elise, tất cả đều qua rồi, tất cả đều qua rồi. Bây giờ anh đã thoát ra được rồi, em không cần phải tự trách nữa. Chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, chúng ta nên nghĩ xem cuộc sống sau này thế nào thì tốt hơn!

Diệp Lăng Phi an ủi Elise. Elise ngẩng đầu lên nhìn hắn, hỏi:

- Chúng ta thật sự còn có tương lai sao?

Lúc nói câu này, Elise tỏ ra vô cùng bất an. Cô không tin còn có tương lai, cô cho rằng Diệp Lăng Phi sẽ tức giận, sẽ trách móc mình, bởi vì lúc trước cha cô đã dẫn dụ hắn vào bẫy, khiến hắn phải chịu đựng nhiều đau khổ. Đó là suy nghĩ của Elise, thậm chí cô còn cảm thấy chán ghét bản thân. Diệp Lăng Phi vuốt ve khuôn mặt của Elise, nói:

- Tất nhiên là vẫn còn tương lai chứ. Hai chúng ta vẫn còn rất nhiều thời gian để sống, rất nhiều con đường để bước tiếp! Elise, chuyện đã qua cũng đã qua rồi, như anh đã nói rồi đấy, anh không hề bận tâm những chuyện đó, em cũng không cần nghĩ đến nữa. Sống hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất. Cùng anh về thành phố Vọng Hải, nơi đó thích hợp với em hơn, có anh ở bên em!

Elise cắn chặt môi, dùng sức gật đầu. Không ai có thể cảm nhận được nỗi đau xót của Elise lúc này. Cha cô đã làm tổn thương người đàn ông cô yêu, đây là điều mà Elise không thể chịu đựng nổi. Nhưng đồng thời, cha cô cũng đã qua đời rồi. Elise cảm thấy mệt mỏi, vô cùng mệt mỏi. Cô nhào vào lòng Diệp Lăng Phi, rồi thiếp đi!

Thành phố Vọng Hải đã có tuyết rơi. Ngoài trời đang mưa tuyết, Diệp Lăng Phi đang tắm trong nhà tắm. Tiếng kinh hô của Trần Ngọc Đình khiến hắn nhận ra bên ngoài trời đang tuyết rơi. Trong phòng tràn ngập hơi ấm mùa xuân. Tiêu Hồng Vũ đã đến nhà bà ngoại, trong nhà chỉ còn lại Trần Ngọc Đình. Tối muộn hôm qua, Trần Ngọc Đình chủ động gọi điện cho Diệp Lăng Phi, bảo hắn đến đây ở lại một đêm. Vẻ đẹp mặn mà, trưởng thành của Trần Ngọc Đình luôn khiến Diệp Lăng Phi say đắm không muốn rời. Nếu không phải Trần Ngọc Đình nhắc hắn hôm nay có buổi tiệc, Diệp Lăng Phi còn muốn ôm lấy thân thể đầy đặn của Trần Ngọc Đình thêm một lát nữa.

Đã hai tháng trôi qua kể từ khi Diệp Lăng Phi trở lại thành phố Vọng Hải. Hơn hai tháng, thời gian trôi qua rất nhanh, có rất nhiều chuyện xảy ra trong hai tháng đó, nhưng Bạch Tình Đình vẫn không có tin tức gì, giống như một hạt bụi giữa trần thế, không biết đang ở đâu trên thế giới này. Ngược lại, Vu Tiểu Vũ thỉnh thoảng lại gửi email cho Diệp Lăng Phi, cứ như cố ý nhắc nhở hắn vậy. Trong email luôn đính kèm ảnh chụp của cô và Bạch Tình Đình, thậm chí có cả những bức ảnh cực kỳ hấp dẫn của hai chị em sinh đôi, khiến người ta khó lòng kiềm chế. Cũng không biết có phải Bạch Tình Đình bày mưu đặt kế không nữa, nhưng việc Vu Tiểu Vũ gửi ảnh đã trở thành thói quen. Diệp Lăng Phi đem những bức ảnh đó đi in, cất vào album, đã được hơn 10 cuốn rồi.

- Giữa trưa sẽ tổ chức tiệc mừng tập đoàn đã hoàn thành tòa nhà đó, đó chính là tòa nhà cao nhất thành phố Vọng Hải!

Trần Ngọc Đình khoác tay Diệp Lăng Phi, bước đi trên lớp tuyết mỏng, nói với hắn kế hoạch ngày hôm nay. Những chuyện này đối với Diệp Lăng Phi mà nói không có vấn đề gì, hắn vốn không quá bận tâm đến những chuyện này. Trần Ngọc Đình nói tiếp:

- Ngoài ra, việc xây dựng các công trình cần thiết trên đảo đã hoàn tất, vài ngày nữa là có thể đến đó xem xét rồi!

Cuối cùng Trần Ngọc Đình cũng khơi dậy hứng thú của Diệp Lăng Phi. Hòn đảo đó nằm ở nước ngoài, Diệp Lăng Phi bỏ ra 300 triệu mua quyền sở hữu, lại đầu tư xây dựng các công trình kiến trúc. Dù hiện giờ thành phố Vọng Hải đang có tuyết rơi, nhưng ở ngoài đảo vẫn là mùa hè đầy nắng. Điều này khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy rất vui mừng.

- Vậy thì chuẩn bị một chút, qua đó xem xét thế nào!

Diệp Lăng Phi nói:

- Cứ coi như tổ chức một bữa tiệc, mọi người tụ tập cùng nhau. Em tin rằng mọi người đều muốn đi thôi. Ngọc Đình tỷ, chị đi thông báo và tiến hành thủ tục đi!

- Vâng, chị biết rồi!

Trần Ngọc Đình đáp.

Lúc đi đến trước xe của Trần Ngọc Đình, điện thoại Diệp Lăng Phi đổ chuông. Hắn nhìn số điện thoại, lắc đầu, nói:

- Ngọc Đình tỷ, chị đến công ty trước đi, em còn có chuyện phải giải quyết!

Diệp Lăng Phi có chuyện phải xử lý, Trần Ngọc Đình cũng không nói nhiều. Sau khi lên xe, cô lái đi. Kỷ Tuyết ngồi trong văn phòng Chu Hân Mính với vẻ mặt vô tội. Chu Hân Mính bất đắc dĩ nói với Diệp Lăng Phi vừa chạy tới:

- Ông xã, anh không quản được con bé sao? Lại đánh nhau ở khu vui chơi, đây đã là lần thứ ba trong tháng này rồi. Nếu không quản được con bé, em đề nghị nên tạm thời đưa nó vào trại cải tạo để giáo dục thì tốt hơn, chỗ đó sẽ không nhân từ nương tay như ở đây đâu!

Chu Hân Mính nói vậy cũng là cố ý dọa Kỷ Tuyết. Diệp Lăng Phi cười, nói:

- Chuyện này anh biết rồi. À, Hân Mính, em cũng xin nghỉ đi. Tuần sau chúng ta đi nước ngoài, đến hải đảo ở lại vài ngày!

Chu Hân Mính đã sớm nghĩ đến chuyện đó rồi. Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn đi nước ngoài, Chu Hân Mính cười nói:

- Để em sắp xếp công việc trong cục một chút, tiện thể hỏi xem bố mẹ có muốn đi cùng không?

Diệp Lăng Phi gật đầu.

Chờ Chu Hân Mính ra khỏi căn phòng, Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Kỷ Tuyết. Không nói một lời, hắn lật người Kỷ Tuyết lại. Váy ngắn của cô bé bị hắn vén lên, mông Kỷ Tuyết hiện ra trước mặt hắn. Hắn giơ tay lên, hung hăng đánh vào mông Kỷ Tuyết một cái thật mạnh. Bốp một tiếng, trên mông Kỷ Tuyết lập tức hằn lên một dấu bàn tay đỏ hồng. Kỷ Tuyết nước mắt lưng tròng, cố nén không để mình bật khóc thành tiếng. Sau khi bị đánh thêm một cái nữa, Kỷ Tuyết không nhịn được nữa, bật khóc thút thít. Diệp Lăng Phi cũng không đành lòng đánh tiếp, hắn thu tay lại, mở miệng dạy dỗ:

- Đã nói với cháu biết bao nhiêu lần rồi, không được phép làm loạn bên ngoài, vậy mà hết lần này đến lần khác cháu không chịu nghe lời chú. Nếu còn tiếp tục như vậy, chú sẽ thật sự mặc kệ cháu, để cháu tự sinh tự diệt!

Nước mắt Kỷ Tuyết lăn dài trên má. Nghe hắn nói vậy, Kỷ Tuyết vội vàng nói:

- Không phải cháu muốn đánh nhau đâu, đều là vì bọn họ bắt nạt bạn học của cháu, cháu mới ra tay thôi chứ. Nếu chú không tin thì đi hỏi chị Chu xem, chẳng lẽ cháu không nên ra tay sao?

- Vậy một tháng cháu đánh nhau 3 lần thì giải thích thế nào đây?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Chuyện đó cũng không thể trách cháu được, đều là bọn họ ép cháu!

Kỷ Tuyết nũng nịu nói:

- Từ trước tới giờ cháu đâu có muốn đánh nhau, chú phải tin cháu chứ!

- Được, lần này chú sẽ tha cho cháu một lần. Về sau nếu lại đánh nhau nữa thì chú chắc chắn sẽ mặc kệ cháu đấy. Tiện thể chuẩn bị một chút, đi nước ngoài cùng chú đi!

- Dạ, cháu biết ngay chú là người hiểu rõ cháu nhất!

Kỷ Tuyết cũng không còn bận tâm đến đau đớn lúc trước. Cô ghé môi hôn hắn một cái, vui mừng chạy ra khỏi đồn công an. Chu Hân Mính đi tới, cười nói:

- Em biết ngay là anh không nỡ dạy dỗ con bé này mà, sớm muộn gì cũng làm hư nó mất thôi!

- Cứ để tùy nó đi!

Diệp Lăng Phi vỗ đùi, ý bảo Chu Hân Mính đến ngồi. Dù sao đây cũng là văn phòng của cô. Chu Hân Mính khóa cửa phòng làm việc xong, mới ngồi xuống đùi hắn. Hắn ôm Chu Hân Mính, nói:

- Vẫn chưa tìm thấy Tình Đình, anh nghĩ lần này Tình Đình định trốn biệt thật rồi!

- Cứ để Tình Đình yên tĩnh cũng không phải chuyện xấu!

Chu Hân Mính nói.

- Đúng vậy, cứ để cô ấy yên tĩnh. Bây giờ anh đang nghĩ đến những chuyện khác. Lần này đi hải đảo, anh cũng định rủ mấy người Lý Khả Hân đi cùng. Từ trước tới giờ anh thừa nhận mình quá trăng hoa, thật ra nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng giấu giếm cũng không phải là cách hay, dứt khoát công khai thì tốt hơn. Còn về tương lai sẽ thế nào, anh cũng không biết được!

Chu Hân Mính cười mà không nói gì. Diệp Lăng Phi đang định nói chuyện tiếp với cô, điện thoại hắn đổ chuông. Hắn cầm lấy điện thoại, nghe giọng nói trong điện thoại, hắn nói:

- Tôi đang muốn tìm cô, chỗ tôi đã chuẩn bị xong rồi, chỉ còn chờ cô thôi. Nếu kế hoạch của cô không xảy ra sơ suất gì thì lần này nhất định có thể thuận lợi rồi!

Trong điện thoại vang lên giọng một người phụ nữ:

- Vậy anh hãy đến đây trước đi, sau khi gặp nhau chúng ta sẽ quyết định xem tiến hành thế nào!

Diệp Lăng Phi đáp:

- Được thôi, vậy tôi sẽ đến bàn bạc với cô. Tôi đã chờ đợi ngày này lâu lắm rồi, hi vọng lần này cô sẽ không để tôi thất vọng!

- Tôi đã từng khiến anh thất vọng bao giờ chưa?

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười của người phụ nữ.

- Hiện tại thì đúng là chưa bao giờ!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!