Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 210: CHƯƠNG 210: BÁ ĐẠO

Diệp Lăng Phi quay trở lại thì vẫn thấy Vu Đình Đình còn đang đứng đó, căn bản không hề nhúc nhích.

"Chuyện gì xảy ra hả? Sao vẫn ở chỗ này?" Diệp Lăng Phi vừa thấy cô liền tươi cười hỏi.

"Người phía trước còn đang mua vé." Vu Đình Đình nhỏ giọng nói.

Diệp Lăng Phi nhìn về phía quầy bán vé, thấy có bốn, năm người. Bốn, năm người này không xếp hàng mà chen ngang. Mặc dù biết phải xếp hàng mua vé, nhưng họ vẫn đứng trước quầy, nhờ người đang mua vé mua giúp.

Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy cảnh tượng này liền tiến tới, túm lấy áo một người đàn ông. Tay trái hắn nắm chặt thắt lưng đối phương, nhấc bổng lên rồi quăng mạnh xuống đất. Chỉ nghe "rầm" một tiếng, người đàn ông cao lớn kia ngã lăn ra đất, không thể đứng dậy nổi nữa.

"Mẹ kiếp, lũ khốn kiếp chúng mày! Ai không phục thì lại đây!"

Diệp Lăng Phi nắm lấy người còn lại, mắng: "Con mẹ nó, đúng là không có liêm sỉ, không chịu xếp hàng! Mặt mũi chúng mày để làm quái gì? Nếu không cần dùng thì để tao đánh cho mấy cái mặt chó này thành mặt heo! Còn không mau cút mẹ nó đi cho tao! Chúng mày mà để tao gặp lại ở đây thì tao sẽ tống hết vào viện!"

Diệp Lăng Phi nổi nóng lên thế này thật sự rất đáng sợ. Đừng thấy hắn có vẻ công tử nhã nhặn, nhưng khi nổi giận thì đúng là dọa chết người. Hơn nữa, Diệp Lăng Phi còn ném bay cả một người to con như vậy, ai mà chẳng khiếp vía! Mấy người kia sợ hãi vội vã chen ra ngoài, không dám thò mặt ra nữa. Gã đàn ông nằm trên mặt đất kia bất động, dường như đã bị gãy xương. Hắn rên la thảm thiết, tiếng kêu khiến hai cảnh sát trực ban chạy tới. Hai người họ vừa đến nơi đã nhìn thấy một người đàn ông đang nằm trên đất, vẻ mặt vô cùng thống khổ.

"Đã xảy ra chuyện gì?" Một cảnh sát to béo lớn tiếng hỏi.

"Hắn không xếp hàng, bị tôi đẩy nhẹ một cái. Hắn đứng không vững liền ngã lăn ra đất. Tôi làm sao mà biết có chuyện gì xảy ra chứ?" Diệp Lăng Phi hời hợt nói: "Anh cảnh sát à, tôi là một người dân lương thiện."

"Dân lương thiện, tôi thấy không giống."

Gã cảnh sát béo định đỡ người đàn ông kia dậy, ai ngờ vừa động vào, hắn ta liền kêu thảm thiết, tay phải chỉ vào Diệp Lăng Phi, nói: "Chính hắn, hắn đã ném tôi xuống đất!"

"Vị tiên sinh này, anh ta nói đúng chứ?" Một cảnh sát khác chất vấn.

"Giả đó. Anh không tin thì hỏi mọi người đang mua vé xem, có phải chuyện là như vậy không." Diệp Lăng Phi cười ha hả nói với một người đàn ông đeo kính đứng bên cạnh viên cảnh sát: "Vị tiên sinh này, anh nói xem người đàn ông kia ngã như thế nào?"

"Chính hắn tự lăn ra đất."

Người đàn ông kia cũng không ngu ngốc. Vừa rồi thấy bộ dạng hung hăng của Diệp Lăng Phi, hắn sợ rước họa vào thân. Năm nay đều như thế, thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, tốt nhất là ít kiếm phiền toái. Hơn nữa, gã đàn ông kia không xếp hàng mà chen ngang mua vé, rất đáng ghét. Những người khổ sở đứng xếp hàng đều cảm thấy phản cảm với hắn ta.

Lại có thêm mấy người nói gã đàn ông này tự ngã, mấy viên cảnh sát kia liền cảm thấy khó xử. Tất nhiên là không thể cứ như vậy mà nói người thanh niên kia gây chuyện. Người ta có nhân chứng đàng hoàng mà.

"Tiên sinh, phiền anh cho xem chứng minh nhân dân."

Viên cảnh sát béo liền áp dụng biện pháp thường dùng nhất, muốn thử xem Diệp Lăng Phi có tiền sự gì không, tìm một cái cớ để bắt hắn. Không ngờ Diệp Lăng Phi lại bĩu môi nói: "Xin lỗi, hiện giờ tôi còn chưa có quốc tịch Trung Quốc."

Diệp Lăng Phi vừa nói những lời này xong, hai gã cảnh sát kia liền nghĩ hắn đang nói đùa. Viên cảnh sát béo cười lạnh nói: "Anh không phải người Trung Quốc sao, làm sao lại không có quốc tịch Trung Quốc? Nếu sợ không dám đưa chứng minh ra thì phiền anh theo chúng tôi một chuyến."

"Không, anh cảnh sát, anh ấy là người tốt, tôi có thể chứng minh."

Vu Đình Đình sốt ruột, đang muốn giúp Diệp Lăng Phi chứng minh thân phận thì lại thấy hắn khoát tay, ý bảo cô không nên nói chuyện. Sau đó, hắn cười nói: "Các người không biết là sau khi có quốc tịch nước ngoài thì quốc tịch Trung Quốc bị hủy sao? Trung Quốc không cho phép người có hai quốc tịch. Rất không may là tôi lại không thể có quốc tịch Trung Quốc. Tôi có quốc tịch Pháp, Anh, Mỹ, Đức và một số nước khác, nhưng lại không thể có quốc tịch Trung Quốc. Chuyện này đối với tôi mà nói có thể coi là tiếc nuối của đời người. Nếu các anh hoài nghi thân phận của tôi thì có thể thông qua Bộ Ngoại giao để chứng minh. Khi nhập cảnh Trung Quốc, tôi đã từng bị kiểm tra. Ấy, tôi quên mất, cảnh sát Trung Quốc các người không thể bắt tôi. Các người phải thông báo cho Bộ Ngoại giao. Cho dù tôi có phạm tội thì nhiều nhất cũng chỉ bị trục xuất khỏi Trung Quốc mà thôi."

Diệp Lăng Phi nhìn hai gã cảnh sát đang trợn tròn mắt, miệng nở nụ cười lạnh. Hắn áp sát vào tai gã cảnh sát béo nói: "Tôi nghĩ anh còn có một biện pháp khác để xác định thân phận của tôi. Anh có biết con gái của Thị trưởng Chu, Chu Hân Mính không? Đó là bạn tốt của tôi. Giờ các người có thể gọi điện cho cô ấy. Tôi tin rằng cô ấy có thể xác nhận thân phận của tôi đấy."

Gã cảnh sát béo cảm thấy tim mình đập thình thịch. Mặc dù chưa xác định được thân phận của Diệp Lăng Phi, nhưng chỉ nghe cách nói chuyện của hắn, gã đã cảm thấy lần này mình chọc phải tổ ong vò vẽ rồi. Nếu như người đàn ông trước mặt này có quốc tịch nước ngoài, vậy thì phiền toái lớn rồi. Hắn lại nghe Diệp Lăng Phi nhắc tới tên Chu Hân Mính, lập tức càng thấy nhức đầu. Con gái của Thị trưởng Chu không có gì là bí mật, nếu người đàn ông này nói thật thì chức vụ của hắn khó mà giữ nổi rồi.

Vốn không có gì chứng minh Diệp Lăng Phi đánh người, đôi mắt gã cảnh sát béo đảo một vòng, thầm nghĩ: "Mình tốt nhất là không nên động vào hắn, coi như chưa xảy ra chuyện gì."

Vừa nghĩ vậy, hắn vừa nói: "Tôi sẽ lập tức xác nhận thân phận của anh. Nếu đúng như anh nói thì chúng tôi sẽ báo lên Bộ Công an."

Nói xong, gã cảnh sát béo nháy mắt với người còn lại, nói: "Trước tiên chúng ta đưa người bị thương tới bệnh viện đã. Tôi thấy người này bị thương không nhẹ đâu."

Viên cảnh sát kia cũng không phải là thằng ngốc. Trong lòng cũng nghĩ như gã béo, cho rằng mình đã chọc phải phiền toái lớn rồi, vội vàng giúp gã béo đỡ người đàn ông kia dậy.

"Nhìn cái gì nữa, mau xếp hàng mua vé đi thôi!" Diệp Lăng Phi như không có chuyện gì xảy ra, hô lên với đám người đang xếp hàng mua vé. Tiếng hô này thật đúng là có ích, đám người liền xếp hàng ngay ngắn trở lại.

Diệp Lăng Phi dựa vào bên cạnh quầy bán vé, không ngừng thúc giục: "Mau mua vé đi thôi! Làm sao, chị bán vé đã nói là không còn vé, anh lại còn muốn đổi xe à? Không đổi gì nữa, cút đi, người tiếp theo!"

Có Diệp Lăng Phi đứng ở đây, tốc độ của quầy bán vé này tăng lên rõ rệt. Trong nháy mắt đã tới lượt Vu Đình Đình. Cô hỏi còn vé tàu mười giờ sáng mai đi Nam Trúc hay không? Kết quả là người bán vé nói rằng không còn vé nữa. Vu Đình Đình nhìn Diệp Lăng Phi một chút, hỏi: "Diệp đại ca, chúng ta đổi thành ngày kia nhé?"

"Ngày mai không còn vé sao?"

Diệp Lăng Phi quay mặt về phía người bán vé, cười nói: "Chị ạ, phiền chị tìm cho 3 vé giường nằm, giúp tôi tìm lại xem. Nếu tôi không mua được vé thì tối nay tôi không muốn về nhà, mà sẽ theo về nhà chị. Tôi cũng không biết là sẽ xảy ra chuyện gì, nói không chừng nửa đêm đang ngủ lại không cẩn thận lỡ tay cho cả nhà chị, từ lớn bé mẹ con, xuống lầu hết. Nhờ chị giúp tôi tìm xem, nói không chừng có người mới vừa trả vé đấy."

Đây rõ ràng là lời uy hiếp trắng trợn. Người bán vé bị dọa cho chết khiếp, vội vàng gõ bàn phím, rồi đột nhiên nói: "Tiên sinh, vừa may còn 3 vé giường nằm, anh mua không?"

"Đương nhiên là mua rồi." Diệp Lăng Phi cười nói: "Tôi biết là số tôi may mắn lắm mà, đúng là có người vừa trả vé."

"Tổng cộng 660 tệ." Người bán vé nói.

Diệp Lăng Phi lấy ra 700 tệ, đưa tới. Rất nhanh sau đó, người bán vé liền trả tiền thừa qua quầy. Diệp Lăng Phi cầm tiền trong tay, không thèm xem, kéo tay phải Vu Đình Đình.

"Chúng ta ra ngoài thôi."

"Nhưng em còn chưa mua vé mà." Vu Đình Đình ý nói mình chưa mua vé tàu.

"Ba vé nằm này có một vé của em rồi, còn mua cái gì nữa? Thật là, mau đi thôi!" Diệp Lăng Phi cũng không cho Vu Đình Đình có cơ hội nói thêm, liền kéo cô ra ngoài.

Đợi tới khi Diệp Lăng Phi ra ngoài, cả đám người mới loạn cả lên. Thậm chí một gã thanh niên, vì hết vé, liền học theo dáng vẻ uy hiếp của Diệp Lăng Phi, dọa giết cả nhà cô bán vé kia. Rất không may là hành động của hắn không có tác dụng. Hai gã cảnh sát vừa mới trở lại duy trì trật tự liền lôi gã thanh niên này đi thẩm vấn.

Diệp Lăng Phi lôi Vu Đình Đình ra ngoài rồi mới buông tay cô, đưa một tấm vé giường nằm cho cô. Cô muốn lấy ví ra trả tiền cho hắn, nhưng Diệp Lăng Phi làm gì chịu lấy tiền của cô chứ. Hắn lập tức giữ tay cô, rồi rất tự nhiên ôm vai cô, cười nói: "Đi thôi, đừng có khách sáo với anh. Nói thế nào thì chúng ta cũng là đồng hương. Đồng hương gặp đồng hương, hai mắt lưng tròng lệ mà."

Hắn vừa nói vừa kéo Vu Đình Đình về phía chỗ để xe.

Lên xe rồi, Vu Đình Đình vẫn còn muốn lấy tiền trả Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cảm thấy Vu Đình Đình thật sự hoàn toàn khác biệt với Tần Dao. Nếu là Tần Dao thì nhiều nhất cũng chỉ vờ khách sáo với hắn một chút mà thôi, căn bản sẽ không cố tìm cách trả lại tiền. Nhưng Vu Đình Đình lại không như vậy, rất kiên trì.

"Được rồi, nếu không thì trưa nay em mời anh ăn cơm coi như trả tiền cho anh. Tiền anh đã đưa ra rồi là không có thói quen lấy lại." Diệp Lăng Phi nói.

"Được." Vu Đình Đình không chút do dự đồng ý, sau đó hỏi: "Anh muốn ăn gì?"

"Anh muốn ăn rất nhiều thứ." Diệp Lăng Phi cười cười. "Nhưng tạm thời không nói cho em được. Em cứ ngồi ngoan ngoãn ở đó đi, đợi tới khi anh lái xe tới nơi rồi thì em sẽ biết."

Diệp Lăng Phi vừa cười đầy thần bí, không nói cho Vu Đình Đình biết.

Nơi mà Diệp Lăng Phi nói chính là một nhà hàng tự chọn. Nhà hàng này ở tầng năm của một tòa nhà giải trí. Ăn cơm xong, họ có thể đi mua sắm một chút. Tầng một là siêu thị, lầu ba là khu giải trí với karaoke và phòng chiếu phim. Tầng bốn, tầng năm là khu ăn uống, tầng năm còn có khu tập thể hình và trò chơi điện tử.

Nhà hàng tự chọn này cũng không đắt đỏ, mỗi phiếu ăn 35 tệ. Hai người tìm một chỗ ngồi xong, Vu Đình Đình liền cảm thấy mình hưởng lợi từ Diệp Lăng Phi. Vé giường nằm 230 tệ, mà bữa cơm này nhiều nhất cũng chỉ 70 tệ. Vì thế, ngay sau khi ăn xong, Vu Đình Đình đề nghị hai người đi hát karaoke. Diệp Lăng Phi cũng không vội về nhà, thế là đồng ý.

Vu Đình Đình chưa bao giờ đi karaoke cùng một người bạn nam, lần này đi cùng với Diệp Lăng Phi vào một phòng karaoke nhỏ lại cảm thấy hơi ngượng ngùng.

"Diệp đại ca, anh hát đi, em thích ngồi nghe." Vu Đình Đình để che giấu sự bất an trong lòng nên không đợi Diệp Lăng Phi mời uống rượu đã nâng một chén rượu đỏ lên uống.

Diệp Lăng Phi cũng không để ý việc Vu Đình Đình xấu hổ khi hát cùng hắn. Hắn và Vu Đình Đình tuy rằng trước đây cũng có tiếp xúc thân mật nhưng đều là những lần vô tình đụng chạm mà thôi, không như hiện giờ hai người ngồi cùng trong một căn phòng tối om om. Hắn còn tưởng Vu Đình Đình khách khí với mình, vì vậy cười ha ha nói: "Đình Đình, anh hát như sói tru vậy, anh mà hát thì người ta còn tưởng trong này có sói."

"Hi hi." Vu Đình Đình không nhịn được phì cười. Lời nói đùa này của Diệp Lăng Phi đã xua tan đi sự ngượng ngùng vừa rồi. Cô hé miệng cười nói: "Diệp đại ca, em tin là anh hát rất hay."

"Anh chỉ biết hát vài bài thôi." Diệp Lăng Phi cầm micro nói: "Nếu anh hát không hay thì em cũng đừng để ý nhé."

"Không đâu mà." Vu Đình Đình cổ vũ.

Diệp Lăng Phi hắng giọng, chọn một bài hát tiếng Anh rồi hát. Lời bài hát trong sáng, Vu Đình Đình chưa bao giờ nghe, không khỏi bị tiếng hát của Diệp Lăng Phi hấp dẫn. Đây đúng là giọng Anh chuẩn, khiến cô cảm nhận được bài hát này hay hơn cả khi một người Anh chính tông hát.

Khi tiếng nhạc dừng lại, Vu Đình Đình còn chưa phục hồi tinh thần. Diệp Lăng Phi đẩy cô một cái, cười nói: "Nghĩ gì vậy?"

"Không nghĩ gì cả." Vu Đình Đình để che giấu sự ngạc nhiên trong lòng, vội vã cầm chén rượu, sau đó uống cạn.

"Đình Đình, đây là rượu đỏ, rất dễ say đó. Anh nghĩ em nên uống ít một chút." Diệp Lăng Phi tốt bụng nhắc nhở. "Anh thấy em nên ăn nhiều hoa quả một chút thì hơn."

"Diệp đại ca, em không sao." Vu Đình Đình cười nói. Cô tò mò nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi: "Diệp đại ca, anh thật sự có quốc tịch Anh sao?"

Diệp Lăng Phi lúc này mới nhớ ra là lúc mình ở nhà ga đã nói vậy. Hắn cười cười gật đầu nói: "Anh có rất nhiều quốc tịch. Anh không có cách nào khác, vì công việc mà phải có nhiều quốc tịch như vậy."

Diệp Lăng Phi cầm chén rượu, cũng không uống hết. Hắn bảo Vu Đình Đình: "Đình Đình, em hát một bài đi. Đương nhiên chúng ta có thể song ca. Ca khúc của nước nào cũng được. Anh biết tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức, tiếng Nhật, tiếng Tây Ban Nha..."

Diệp Lăng Phi liên tiếp liệt kê ra một loạt ngoại ngữ, khiến Vu Đình Đình chỉ biết trợn mắt mà nhìn hắn.

Thấy vẻ mặt không thể tin được của Vu Đình Đình, Diệp Lăng Phi cười ha hả nói: "Anh rất ít hát. Hôm nay anh có thể dùng một vài ngoại ngữ hát cho em cũng được. Đương nhiên anh cũng muốn em hát cho anh nghe."

Vu Đình Đình cuối cùng cũng biết thế nào là thiên tài. Cô chưa bao giờ tin rằng trên thế giới này có người tinh thông nhiều ngôn ngữ đến vậy. Không ngờ quan niệm này của cô hôm nay đã bị phá vỡ hoàn toàn. Đúng như lời Diệp Lăng Phi nói, hắn đã dùng nhiều thứ tiếng khác nhau để hát. Chỉ có một số ngoại ngữ không có bài hát trong danh sách thì mới khiến hắn không có cơ hội thể hiện.

Vu Đình Đình trở thành khán giả của Diệp Lăng Phi. Trong phòng vang vọng tiếng hát của hắn. Cô chỉ ngồi yên lặng uống rượu, vừa nghe Diệp Lăng Phi hát. Không biết tự bao giờ, trong tai cô chỉ quanh quẩn tiếng hát của hắn, trái tim cũng bị nụ cười, tiếng nói, từng cử động của hắn lấp đầy.

Sau khi hát xong một bài hát tiếng Đức, Diệp Lăng Phi uống cạn chén rượu đỏ trong tay cho ngọt giọng. Tay trái hắn ôm lấy bả vai Vu Đình Đình, kéo cô sát lại bên mình. Tay phải hắn nắm micro đưa cho cô, nói: "Đình Đình, đừng có ngồi mãi nữa. Em tới hát một bài đi."

Vu Đình Đình đã uống hơi nhiều, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo ửng hồng, trông quyến rũ vô cùng, mang theo nhè nhẹ men say nói: "Diệp đại ca, anh hát đi, em chỉ thích nghe anh hát."

"Hay là chúng mình song ca nhé. Em thích bài hát nào?" Diệp Lăng Phi áp sát vào mặt Vu Đình Đình. Khoảng cách hai người gần tới mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.

"Bài nào cũng được." Vu Đình Đình ngượng ngùng nói.

Diệp Lăng Phi cũng không phải là chính nhân quân tử gì. Tuy nói bên cạnh hắn mỹ nữ như mây, nhưng đàn ông nào ôm mỹ nữ động lòng người như vậy trong lòng mà không xúc động chứ? Mang theo bảy phần khiêu khích, Diệp Lăng Phi cười xấu xa nói: "Vậy chúng ta hát một bài tình ca."

Vừa nói hắn vừa ôm lấy Vu Đình Đình, đặt cô lên đùi mình.

Diệp Lăng Phi chọn một bài tình ca, đặt micro vào tay Vu Đình Đình. Vu Đình Đình hát giọng nữ trước, sau đó Diệp Lăng Phi tiếp lời. Sau khi hát xong bài hát này, đôi mắt Vu Đình Đình đã tỏa ra ánh sáng mê ly. Ánh mắt cô vô cùng quyến rũ, như tỉnh như mơ mà rúc vào lòng Diệp Lăng Phi, đôi môi mấp máy, nói liên tiếp những gì mà Diệp Lăng Phi nghe không rõ lắm.

Nhìn cô gái động lòng người này, Diệp Lăng Phi không nhịn được cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi Vu Đình Đình. Tay phải hắn đặt trên cặp mông chắc mẩy của cô, đang vuốt ve nhẹ nhàng thì điện thoại di động chợt reo vang. Diệp Lăng Phi lấy điện thoại ra, thấy rõ ràng là Bạch Tình Đình gọi tới. Hắn vội vã đặt thân thể mềm mại động lòng người của Vu Đình Đình sang một bên, bước nhanh ra khỏi phòng karaoke.

Ngay khi ra khỏi phòng, Diệp Lăng Phi nhận điện thoại. Hóa ra Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vừa đi tới trung tâm mua sắm. Bạch Tình Đình hỏi Diệp Lăng Phi thích quần áo màu gì. Diệp Lăng Phi sợ Bạch Tình Đình nghi ngờ này nọ, thuận miệng nói là màu đen. Bạch Tình Đình cũng không hỏi nhiều, lập tức cúp máy.

Diệp Lăng Phi thở phào một hơi, thầm nghĩ: "Chuyện bên kia mình còn chưa giải quyết xong, giờ lại ở nơi này lưu luyến."

Khi hắn trở lại phòng thì thấy Vu Đình Đình đang nằm trên ghế sofa, giống như đang ngủ vậy.

Diệp Lăng Phi hơi lắc đầu, thầm nghĩ: "Cô bé này đúng là ngây thơ, cũng không sợ mình nhân cơ hội này lợi dụng cô."

Hiện giờ xã hội đầy rẫy trường hợp thiếu nữ uống quá nhiều, bị người ta lợi dụng, tới khi tỉnh lại thì hối hận cũng đã muộn.

Diệp Lăng Phi gọi phục vụ tới tính tiền, sau đó dìu Vu Đình Đình đã uống say về xe, đưa cô về nhà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!