Vào lúc Diệp Lăng Phi nhìn thấy người thiếu phụ nông thôn mập mạp trước mắt, hắn sững sờ. Hắn cho rằng mình đã nhìn lầm rồi, nhưng những nét quen thuộc trên gương mặt người thiếu phụ nông thôn này đã mách bảo Diệp Lăng Phi rằng đây chính là chủ nhân của sợi tơ hồng mà hắn đã vô số lần mơ thấy. Năm đó, chính Tiếu Tiểu Lan với sợi tơ hồng ấy đã thu hút Diệp Lăng Phi.
Suốt thời gian qua, Diệp Lăng Phi vẫn luôn khao khát được gặp lại Tiểu Lam, nhưng giờ đây khi chính thức đối mặt, hắn lại nảy sinh cảm giác thà đừng gặp. Hắn không thể ngờ một thiếu nữ xinh đẹp năm xưa lại biến thành ra nông nỗi này, càng không thể tin được rằng khi gặp lại Tiểu Lam – người mà hắn hằng mong đợi – tâm trạng mình lại bình thản đến vậy.
Ngay giờ phút này, Diệp Lăng Phi cuối cùng đã tin lời Đình Đình nói. Hắn không hề ham muốn gì, chỉ là không cam lòng khi đánh mất một điều gì đó trong quá khứ mà thôi.
Hắn nhìn người thiếu phụ trước mắt mà không hề có chút xao động nào, ánh mắt bình thản như thể đang nhìn một người xa lạ.
Tiếu Tiểu Lam lại không bình tĩnh được như Diệp Lăng Phi. Khi nàng gặp lại hắn, trong mắt nàng lóe lên một tia sáng khác thường. Trong ấn tượng của nàng, Diệp Lăng Phi là một thiếu niên tầm thường, da vàng khè, hay than thở, áo quần chắp vá. Nhưng người trước mắt lại có tướng mạo anh tuấn, khí chất bất phàm, hoàn toàn khác xa với Diệp Lăng Phi năm đó.
– Diệp Lăng Phi?
Tiếu Tiểu Lam không dám chắc, bèn dò hỏi.
– Tiểu Lam, đã lâu không gặp.
Diệp Lăng Phi thừa nhận thân phận, nở một nụ cười hiếm hoi rồi nói:
– Em đẹp hơn xưa nhiều.
– Em có nghe Lý Cương nói anh đã trở lại, em vốn định đi thăm anh nhưng lại sợ Lý Cương nên thôi.
Tiếu Tiểu Lam chần chờ nói. Trong lúc nói chuyện, nàng liếc nhìn bố chồng, thấy ông đang dùng ánh mắt cảnh giác nhìn mình. Nàng không nói tiếp về vấn đề này nữa, mà chuyển sang nói:
– Chuyện đã qua rồi, không nên nhắc lại nữa.
– Tiểu Lam, không có vấn đề gì. Đôi khi chúng ta phải đối mặt với quá khứ, giống như anh hiện tại lại dám trở về với thôn dân Nam Dương thôn vậy.
Diệp Lăng Phi không hề băn khoăn. Hắn nhìn Lý trưởng thôn, lạnh lùng nói:
– Thôn trưởng đại nhân, ông cứ yên tâm. Tôi trở về không phải để câu dẫn con gái ông, nên ông đừng lo. Tôi có vài chuyện muốn nói riêng với con dâu ông, phiền ông tránh đi một lát.
Diệp Lăng Phi nói ra những lời này cứ như thể hắn là chủ nhân nơi đây vậy. Nhưng Lý trưởng thôn làm sao không hiểu được, Diệp Lăng Phi giờ đây đã không còn là thiếu niên nghèo khó năm xưa, đây chính là đại tài thần của Nam Dương Thôn cơ mà. Ông cũng không nói nhiều, liền trở vào trong phòng.
– Tiểu Lam, anh chỉ muốn hỏi em một câu. Năm đó, em có bao giờ yêu anh chưa?
Diệp Lăng Phi hỏi thẳng vào vấn đề, không hề bận tâm việc Tiểu Lam giờ đây đã là một thiếu phụ.
Tiếu Tiểu Lam nhìn Diệp Lăng Phi, rồi lại nhìn vào trong phòng, thấp giọng nói:
– Em… em vẫn luôn chỉ….
Lời còn chưa dứt, nàng đã nghe thấy tiếng mở cửa phía sau. Tiếu Tiểu Lam vội quay đầu nhìn lại, thấy cô gái xinh đẹp vừa gặp ở cửa đang đi tới.
Đình Đình thấy Diệp Lăng Phi và người thiếu phụ trong phòng đều đang nhìn về phía mình, cũng đã đoán được người thiếu phụ nông thôn này là ai. Nàng ý thức được mình không nên đến vào lúc này, vội nói:
– Diệp đại ca, em xin lỗi, em không nên đến lúc này.
Nàng nói xong liền định xoay người ra khỏi cửa, nhưng chưa kịp xoay người đã nghe thấy tiếng Diệp Lăng Phi.
– Đình Đình, chúng ta cùng đi.
Những lời này vừa thốt ra không chỉ khiến Đình Đình giật mình mà còn làm Tiếu Tiểu Lam kinh ngạc. Tuy nhiên, Tiếu Tiểu Lam không nói gì, chỉ dùng ánh mắt nghi hoặc khó hiểu nhìn Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt Đình Đình, vươn tay ôm lấy vòng eo thon của nàng, không quay đầu lại, chậm rãi nói:
– Tiểu Lam, anh đã biết đáp án.
Nói xong, hắn ôm Đình Đình bước ra khỏi cửa.
Sau khi Đình Đình và Diệp Lăng Phi đi vào trong sân, Đình Đình cuối cùng nhịn không được hỏi:
– Diệp đại ca, vừa rồi anh nói đã biết đáp án rồi, đó là đáp án gì vậy?
– Anh biết rõ cô ấy chưa bao giờ yêu mến anh.
Diệp Lăng Phi thở dài nói:
– Anh cuối cùng cũng có thể bình thản rồi. Ngay giây phút vừa nãy, anh nhìn thấy trong mắt Tiểu Lam có một tia sắc thái anh không thích. Đình Đình, em có biết đó là sắc thái gì không?
Đình Đình lắc đầu, dịu dàng nói:
– Em không biết.
– Nói dối. Cho dù vừa rồi cô ấy có nói gì với anh, anh cũng biết đó không phải là lời thật lòng của Tiểu Lam. Nói thẳng ra là, cho đến bây giờ, cô ấy cũng không định nói thật với anh. Anh giờ đây cũng đã không còn quan tâm những gì cô ấy nói nữa, bởi vì những điều đó cũng đã không còn ý nghĩa với anh. Đình Đình, em nói đúng, anh vẫn luôn có chút khúc mắc trong lòng, nhưng khúc mắc đó giờ đây đã được tháo gỡ. Đây chính là thu hoạch lớn nhất của anh khi đến Nam Dương thôn.
Lúc này Đình Đình nở nụ cười, nàng cười thật ngọt ngào, vô cùng cao hứng vì Diệp Lăng Phi đã có thể tháo gỡ khúc mắc trong lòng mình.
Tiếu Tiểu Lam nhìn Diệp Lăng Phi và Đình Đình rời đi, nội tâm nàng trăm ngàn cảm xúc ngổn ngang. Nàng nghĩ, nếu như năm đó nàng có thể ở cùng một chỗ với Diệp Lăng Phi, vậy giờ đây sẽ như thế nào.
Diệp Lăng Phi cũng không tham gia đại hội toàn thể dân thôn của Nam Dương Thôn. Tâm kết của hắn đã được cởi bỏ, có ở lại Nam Dương thôn cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Hiện tại Diệp Lăng Phi muốn lập tức trở về thành phố Nam Trúc, ngủ một giấc thật đã.
...
Lúc bọn họ trở về thành phố Nam Trúc thì cũng đã hơn năm giờ chiều. Diệp Lăng Phi trước tiên chở Đình Đình về nhà, sau đó mới lái xe đến khách sạn Nam Dương.
Dã Thú lần này đến, quả thật không thể chờ đợi mà đi tìm người thiếu phụ kia, nhưng không ngờ thiếu phụ đó lại nói có bố vợ ở nhà nên không thể ra ngoài.
Dã Thú có chút khó chịu, hai ngày nay hắn đã buồn đến mức muốn tìm đàn bà để phát tiết. Nhưng lại chưa quen với hoàn cảnh nơi đây thì kiếm đâu ra đàn bà để phát tiết.
Thấy Diệp Lăng Phi tắm rửa xong liền lên giường nằm ngủ, Dã Thú mè nheo cả ngày không ngủ được. Hắn đứng dậy, đẩy Diệp Lăng Phi một cái, cầu khẩn nói:
– Đại ca, chúng ta ra ngoài đi dạo một lát đi mà.
– Tao mệt lắm, muốn ngủ.
Diệp Lăng Phi dùng chăn mền trùm kín đầu lại, không để ý tới Dã Thú.
– Đại ca, em không ngủ được. Chúng ta ra ngoài mát xa, thả lỏng một chút đi.
– Dã Thú, có phải mày không có đàn bà thì không sống được không?
Diệp Lăng Phi bị Dã Thú mè nheo suốt, cuối cùng nhịn không được vén chăn lên nói:
– Thằng nhóc mày nếu muốn chơi đàn bà thì tự đi mà tìm lấy, đừng có ở đây làm phiền tao.
– Đại ca, em mới tới đây, còn chưa quen thuộc. Lỡ mà tìm không đúng chỗ thì đúng là tệ hại rồi. Không phải anh nói với em là đàn bà ở đây đều mang bệnh trong người sao, anh muốn em bị nhiễm bệnh à, lúc đó thì làm sao?
– Mẹ kiếp, mày đúng là phiền phức thật. Muốn tìm đàn bà mà còn sợ nhiễm bệnh. Mày thấy tao là người thế nào? Dẫn mối à? Hay là không có việc gì làm nên giúp mày tìm đàn bà? Tao nói cho mày biết, tao cũng không rành đường xá ở đây lắm. Tao thấy mày nên chạy ra ngoài, tìm mấy chiếc taxi, hỏi mấy tên tài xế ở đâu có đàn bà là được rồi.
Diệp Lăng Phi nói xong lại nhắm mắt.
– Đại ca, em đi trước đây. Mà anh nên bật điện thoại lên, lỡ em không tìm thấy anh thì còn gọi cho anh được.
Dã Thú vừa nói vừa mặc quần áo.
– Anh khởi động máy lại đi, em sợ em đi rồi không về liền đâu.
– Được rồi, thằng nhóc mày phiền quá đi.
Diệp Lăng Phi phất tay với Dã Thú, ý bảo Dã Thú đi đi.
...
Diệp Lăng Phi ngủ một giấc đến sáng hôm sau, mãi cho đến khi có tiếng đập cửa hắn mới tỉnh lại. Hắn mặc đồ ngủ mở cửa, thấy Đình Đình đang đứng ở cửa.
– Diệp đại ca, còn sớm nhỉ.
Đình Đình híp mắt lại, đôi môi anh đào nhỏ nhắn tươi tắn cười chào hỏi.
– Còn sớm mà.
Diệp Lăng Phi sau khi mở cửa liền trở lại phòng mình, lại muốn nằm lên giường ngủ tiếp. Đình Đình sau khi đóng cửa, đi vào trong phòng, nhưng không thấy Dã Thú đâu. Đình Đình thấy lạ, hỏi Diệp Lăng Phi đang nằm trên giường:
– Diệp đại ca, Dã Thú sao lại không có ở đây? Anh ấy đi đâu rồi?
– Đi ra ngoài tìm đàn bà chơi rồi.
Diệp Lăng Phi mặt úp vào trong gối, thuận miệng nói.
Đình Đình liền đỏ mặt, im lặng ngồi xuống cạnh giường Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vừa nói xong cũng cảm thấy hối hận, vội vàng ngồi dậy từ trên giường, giải thích:
– Nó nói với anh là đêm qua đi mát xa, dù sao chúng ta cũng đã ở bên ngoài hai ngày rồi. Thằng nhóc Dã Thú đó cảm thấy hơi mệt nên đi mát xa.
Tuy Diệp Lăng Phi giải thích như vậy, nhưng Đình Đình cũng biết Dã Thú đã đi đâu và làm gì. Nàng cũng không nói tiếp chuyện này nữa, chuyển sang đề tài khác:
– Diệp đại ca, khi nào thì anh về?
– Anh tính ngày mai về.
Diệp Lăng Phi ngáp một cái, xoay người cầm lấy khăn mặt bên giường, nhìn Đình Đình cười nói:
– Cô bé, em cứ ngồi đó chơi, anh đi tắm một lát.
Nói xong, hắn nhoáng một cái đã đi vào trong phòng tắm.
Rất nhanh đã có tiếng nước ào ào từ phòng tắm truyền ra. Đình Đình đứng dậy, đi qua đi lại trong phòng, vừa đi vừa nói:
– Diệp đại ca, hôm nay anh có định đi đâu không? Em muốn đi dạo với anh.
– Anh cũng chưa tính đi đâu cả. Tùy em thôi, em muốn đi đâu thì anh đưa em đi.
Diệp Lăng Phi nói vọng ra từ trong phòng tắm.
– Ừ, để em nghĩ xem đã.
Đình Đình đứng lại, ngón trỏ tay phải khẽ đặt trên môi, trầm tư một lúc rồi nói:
– Em muốn đi xem phim.
– Phim có gì hay đâu, không bằng để anh dẫn em đi mua sắm.
Diệp Lăng Phi nói:
– Em muốn mua gì cứ nói ra, coi như là quà anh tặng em.
– Không cần, em cũng không thiếu gì cả.
Vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi muốn dẫn mình đi mua đồ, Đình Đình vội vàng nói:
– Diệp đại ca, anh vừa về không lâu, nếu không muốn đi xem phim, chúng ta cũng có thể ở trong này nói chuyện phiếm, anh cũng có thể nghỉ ngơi được.
– Vậy chúng ta đi xem phim đi.
Diệp Lăng Phi nghe Đình Đình nói vậy, biết rõ cô bé này sợ mình lại chi tiền, vì vậy đồng ý cùng Đình Đình đi xem phim.
Diệp Lăng Phi tắm xong, mặc đồ ngủ mở cửa phòng tắm đi ra. Thấy Đình Đình đang ngồi trên giường mình xem TV, Diệp Lăng Phi vỗ vỗ vai Đình Đình, cười xấu xa nói:
– Cô bé, không ngại anh thay đồ trước mặt em chứ?
– Em ra ngoài đợi anh.
Đình Đình đỏ mặt, thả điều khiển TV xuống, đứng dậy định rời khỏi phòng. Nhưng không ngờ chân nàng lại vấp phải chân Diệp Lăng Phi, vừa mới bước lên, liền theo bản năng đổ về phía trước. Diệp Lăng Phi cũng vừa mới cởi dây lưng đồ ngủ, thấy Đình Đình sắp ngã xuống, không để ý gì khác, vội ôm lấy eo Đình Đình kéo lại.
Đồ ngủ của Diệp Lăng Phi mở rộng, chỉ mặc một chiếc quần lót màu đen, toàn bộ thân thể lộ ra trước mắt Đình Đình. Lúc này đây, chỉ thấy thân hình khôi ngô hùng tráng của Diệp Lăng Phi, da thịt săn chắc, toát ra vẻ nam tính vô cùng. Giữa hai đôi đùi mạnh mẽ ấy, có một khối cao cao đang nhô ra từ trong quần lót. Diệp Lăng Phi cũng vừa mới tắm xong, trên người vẫn còn đọng lại mấy hạt nước. Vài hạt nước trong suốt ấy dọc theo khối thân thể rắn chắc của hắn mà chảy xuống. Từ trên người Diệp Lăng Phi tỏa ra mùi thơm sữa tắm, trong đó còn vương chút hương đàn ông, những điều ấy quả thật đã làm rung động tâm hồn thiếu nữ đang trong mối tình đầu. Chỉ trong một nháy mắt, Đình Đình cảm thấy hô hấp nhanh hơn, trong lồng ngực dường như có một con nai đang chạy loạn, cả khuôn mặt đỏ bừng, như một làn sóng đỏ tràn lan nhanh chóng từ gò má xuống cổ trắng. Cả người nàng cũng mềm nhũn ra, không còn chút khí lực nào.
Diệp Lăng Phi sau khi ôm lấy Đình Đình, mới phát hiện mình lại càng làm cho tình hình thêm mập mờ. Trong lòng đang suy nghĩ làm thế nào để giải quyết cục diện xấu hổ này thì đột nhiên thấy cả khuôn mặt Đình Đình đỏ bừng như táo chín, nàng như một chú mèo nhỏ nhu thuận ghé sát vào người mình cả nửa ngày mà không có bất kỳ phản ứng nào. Giờ phút này, Diệp Lăng Phi cũng đã hiểu được Đình Đình đang nghĩ gì.
Bây giờ mới là sáng sớm, cũng là lúc dục vọng của đàn ông dâng cao nhất. Diệp Lăng Phi lại đang ôm một người đẹp như vậy trong ngực, không nhịn được cúi đầu hôn lấy đôi môi mỏng của Đình Đình. Đình Đình nào có nghĩ đến chuyện này, cả người như bị kích thích, toàn thân run lên, bàn chân loạng choạng lùi về phía sau. Diệp Lăng Phi vốn định ôm lấy Đình Đình, nhưng lại thay đổi ý định. Hắn không chỉ không ôm lấy Đình Đình, mà còn ép sát nàng lên giường ngay phía sau lưng nàng.
Cả người Diệp Lăng Phi đều đặt trên người Đình Đình. Chiếc áo ngủ của hắn cũng được tháo xuống, một thân hình cường tráng, hoàn mỹ, toát ra mùi hương đàn ông dường như đặt cả trên người Đình Đình. Mà Đình Đình vốn cũng có tình ý với Diệp Lăng Phi, những thiếu nữ trong mối tình đầu thế này thường rất dễ đánh mất lý trí. Nàng có cảm giác như cả trái tim mình cũng bị Diệp Lăng Phi ôm lấy, đôi môi nhỏ nhắn kiều diễm hơi nhếch lên, nhắm mắt lại, hô hấp càng lúc càng gấp.
Cuối cùng, sau khi không ngừng bị Diệp Lăng Phi câu dẫn, Đình Đình còn chủ động câu dẫn ngược lại. Diệp Lăng Phi bắt đầu tiếp cận vùng dưới thân thể Đình Đình, một bàn tay to lớn không ngừng nắn, xoa bóp vào vòng mông trắng đầy đặn, căng tròn của nàng, khẽ dùng sức. Đôi môi hắn mang theo dục vọng dính sát vào đôi môi Đình Đình, mà hạ thân nhô cao của hắn cũng đang tiếp cận đến bộ phận mẫn cảm nhất của nàng...
Ngay lúc Diệp Lăng Phi và Đình Đình đang thân mật trong phòng khách sạn, Dã Thú lại đang ở trong một góc nhà trệt tối tăm, hai tay bị trói chặt.
Đây là một ngôi nhà trệt bỏ hoang ở một nơi vắng vẻ, khắp nơi đều là đá vụn cùng đồ đạc cũ nát, không hề có cửa sổ, trong phòng cũng như ngoài phòng đều có nhiệt độ như nhau.
Dã Thú cuối cùng đã tỉnh lại, hắn hắt xì một cái, mở to mắt nhìn. Sau khi nhìn thấy rõ, Dã Thú vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
– Mẹ kiếp, là ai làm, mau thả tao ra, không thì tao giết cả nhà bọn mày.
Dã Thú tức giận rống lên trong phòng, nhưng hồi lâu sau vẫn không có ai trả lời. Ngay lúc Dã Thú định tìm cách rời khỏi đây thì bỗng nhiên có tiếng xe hơi đi đến rồi dừng lại. Sau đó, có bốn nam một nữ đang cười nói từ bên ngoài đi vào.
Khi Dã Thú thấy người đàn bà kia vào, đột nhiên hiểu rõ toàn bộ mọi chuyện. Hắn nhổ một bãi nước bọt xuống đất, rồi khẽ chửi một câu: “Mẹ kiếp!”