Sau khi dùng bữa tối với Đình Đình tại nhà hàng ở khách sạn, Diệp Lăng Phi mới cùng Đình Đình đi xem phim. Hai người đi trên một con đường cái, Đình Đình ôm lấy cánh tay phải của Diệp Lăng Phi, dựa sát vào người hắn.
Vào lúc Đình Đình xuất hiện trước cửa tối nay, nàng đã cố ý ăn diện thật đẹp, lấy chiếc nơ màu trắng mà nàng thích nhất ghim ở trước ngực. Nàng còn khoác thêm chiếc áo khoác màu trắng mà trước giờ không nỡ lấy ra dùng. Chiếc áo khoác màu trắng này nàng mua được lúc đi du lịch ở Thượng Hải với ba mẹ, mua ở quảng trường Hằng Long. Hôm nay, vì Diệp Lăng Phi, nàng lấy ra những bộ quần áo yêu thích nhất, rồi chọn chiếc áo khoác trắng này.
Thành phố Nam Trúc có một vài khu phố thương mại rất sầm uất. Hiện tại hai người đang đi trên một con phố gọi là phố Thắng Lợi. Nhớ lại năm đó, Diệp Lăng Phi lúc nào cũng hâm mộ những cửa hàng, tiệm bách hóa, khu vui chơi giải trí ở hai bên đường. Trong lòng hắn lúc ấy luôn có một khát vọng có thể đàng hoàng đường hoàng đi vào, tự do lựa chọn những món đồ mình yêu thích. Nhưng mà, tất cả giờ đây đã thay đổi. Dù cho tất cả cửa hàng hai bên đường phố Thắng Lợi có treo hàng ngàn ngọn đèn lấp lánh, hay lắp đặt những thiết bị tráng lệ cũng không thể khiến cho Diệp Lăng Phi muốn bước vào. Người thiếu niên năm đó đã theo thời gian trôi qua, biến thành một người phi thường lại khao khát cuộc sống bình dị. Thế sự khó lường, quả đúng là vậy.
- Đình Đình.
Đình Đình trông thấy ánh mắt của Diệp Lăng Phi mơ hồ, xa xăm, bèn hỏi:
- Anh lại nhớ đến những chuyện trong quá khứ à?
- Lại bị em đoán trúng rồi, em thật sự rất hiểu lòng người!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Anh đang nhớ đến thời gian anh còn cắp sách đi học. Lúc ấy, anh thích nhất là đứng gần những quán ăn ở gần cổng trường kia. À, lúc đó anh không phải đến đó mua cơm, khi đó anh làm gì có tiền mà mua. Tới đó để giành giật đồ ăn với đám bạn cùng học thôi, hoặc là đi giúp đỡ các 'đại gia' một chút, họ sẽ chiếu cố mà cho anh chút thức ăn thừa còn sót lại. Bây giờ nhớ lại, cảm giác như mọi chuyện vừa mới xảy ra hôm qua.
Đình Đình khẽ nhếch môi cười nói.
- Diệp đại ca, em thấy bộ dạng của anh lúc nhớ về quá khứ thật sự rất thú vị. Không biết vì sao, em có cảm giác Diệp đại ca vừa rồi mới chính là con người thật của anh.
- Con bé này, không cho phép nói lung tung. Nếu như còn nói nữa, anh sẽ đánh vào mông em ngay giữa đường.
Diệp Lăng Phi hù dọa nói.
- Anh là một đại sắc lang cái gì cũng dám làm đấy.
- Em không cho anh đánh đâu.
Đình Đình nghe thấy Diệp Lăng Phi muốn đánh mông mình, cười, buông tay Diệp Lăng Phi ra. Bỏ chạy trước, ngoắc tay gọi Diệp Lăng Phi rồi nói.
- Trừ khi anh đuổi kịp em.
Diệp Lăng Phi không khỏi âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ: “Nhớ lại năm đó, khi mình tiếp nhận huấn luyện cực hạn, trên người phải mang thêm vật nặng đến hơn trăm ký rồi chạy trên một quãng đường dài. Mà khi mình học trung học, cũng là một trong những học viên có tốc độ nhanh nhất. Không nghĩ tới vài năm sau, chính mình lại bị một cô bé mới đôi mươi coi thường.”
Diệp Lăng Phi cũng không có ý định so bì với Đình Đình, hắn có thể cảm nhận thấy tâm trạng của Đình Đình đang rất vui vẻ. Nếu như Đình Đình đã vui vẻ, hắn cũng chiều lòng Đình Đình. Hắn cố ý chạy rất chậm, nhưng bộ dạng thì như đã liều mạng chạy vậy.
Quả nhiên, khi Đình Đình cho rằng Diệp Lăng Phi đã hết sức rồi, nàng lại bắt đầu chạy lúc nhanh lúc chậm trước Diệp Lăng Phi, trước sau cũng không để Diệp Lăng Phi đuổi kịp nàng. Hai người đùa giỡn cho đến tận trước rạp chiếu phim, Diệp Lăng Phi mới giả vờ thở hổn hển, đuổi theo Đình Đình.
- Đình Đình, anh đuổi kịp em rồi.
Diệp Lăng Phi giả bộ như rất mệt, cầm lấy bàn tay ngọc của Đình Đình, thở hổn hển nói.
- Em phục anh rồi chứ?
- Diệp đại ca, đó là do em nhường anh đấy chứ, nếu như không phải em dừng lại, chắc chắn anh không đuổi kịp em đâu.
Đình Đình lấy khăn tay ra, lau trán cho Diệp Lăng Phi, nhưng thực chất trán của Diệp Lăng Phi không hề có chút mồ hôi nào. Nếu như mới chỉ có chạy một chút mà đã khiến Diệp Lăng Phi được mệnh danh là Satan phải đổ mồ hôi hột, một khi tin này truyền ra, chắc chắn sẽ khiến mọi người cười đến rụng rốn.
- Đình Đình, không chọc em nữa.
Diệp Lăng Phi cũng không giả bộ trước mặt Đình Đình nữa. Hắn cười nói.
- Vừa rồi là do anh chọc em thôi, em cho rằng anh đã hết sức rồi thật sao?
- Diệp đại ca, anh lừa em!
Đình Đình vốn đang thấy lạ là vì sao Diệp Lăng Phi không đổ mồ hôi. Phải biết rằng lúc nãy nàng chạy, trên trán cũng đã lấm tấm mồ hôi, đang nghĩ vì sao Diệp Lăng Phi lại không có chút mồ hôi nào. Hiện tại nghe thấy Diệp Lăng Phi nói, nhìn kỹ lại, quả nhiên Diệp Lăng Phi lúc đó hình như là đang đùa giỡn. Trong lòng biết Diệp Lăng Phi cố ý nhường mình, Đình Đình nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn lại, ra vẻ muốn đánh Diệp Lăng Phi, nhưng chỉ là làm bộ mà thôi. Lập tức cười phá lên rồi nói.
- Em cũng đã sớm biết là anh lừa em.
Diệp Lăng Phi nở nụ cười, tay phải đặt ngay bên hông Đình Đình, ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn, thon thả nói.
- Được rồi, nhanh đi xem phim đi.
Đình Đình nhẹ gật đầu, cùng với Diệp Lăng Phi đi vào rạp chiếu phim.
...
Kỹ xảo trong phim ảnh không quan trọng, quan trọng là cảnh trong phim. Đây là câu nói mà các cặp đôi yêu nhau thường nói.
Diệp Lăng Phi dù sao cũng không hề thích xem phim, hắn lại càng không quan tâm đến nội dung phim là gì. Trong tay của hắn đang cầm túi bỏng ngô mua được trước rạp chiếu phim, Diệp Lăng Phi dường như đã buồn ngủ. Mà Đình Đình ở một bên lại hoàn toàn không nhận ra Diệp Lăng Phi đang buồn ngủ, nàng đã bị bộ phim tình cảm này hấp dẫn, đầu tựa vào vai của Diệp Lăng Phi xem đến mức nhập tâm.
Đột nhiên, một tiếng nhạc chuông vang lên từ người Diệp Lăng Phi, Diệp Lăng Phi bừng tỉnh, theo bản năng lấy điện thoại ra, nhưng lại quên trong tay hắn đang cầm túi bỏng ngô, khiến bỏng ngô vung vãi khắp mặt đất.
Diệp Lăng Phi cũng chẳng bận tâm đến số bỏng ngô đó, bắt máy điện thoại, vội vàng đi ra khỏi rạp chiếu phim.
Ở bên ngoài rạp chiếu phim, Diệp Lăng Phi đang mắng Dã Thú một trận vì đã gọi điện, khiến Dã Thú phải rối rít xin lỗi. Sau khi mắng xong, Diệp Lăng Phi mới thấy đỡ hơn, giọng điệu chậm rãi hỏi.
- Giờ thì mày nói đi, gọi điện cho tao có việc gì.
- Đại ca, em đã về tới Vọng Hải rồi. Vừa mới đến đây, sợ đại ca lo lắng cho em nên em gọi điện báo.
- Cái thằng rắc rối nhà mày, tao đã sớm biết mày chẳng bao giờ làm được chuyện gì nên hồn cả. Mau về Anh đi, đừng ở lại Vọng Hải làm phiền tao nữa.
Diệp Lăng Phi vừa nghĩ đến chuyện hôm qua là giận sôi máu. Nếu như Dã Thú bị lực lượng đặc nhiệm hoặc là những người được huấn luyện bài bản bắt lấy thì cũng chẳng có gì đáng nói, dù sao Dã Thú cũng chỉ là con người. Nhưng không nghĩ tới lại bị vài tên ngu ngốc bắt được. Dù sao thì Dã Thú cũng là người của tổ chức Lang Nha, bị như vậy quả thực rất mất mặt.
- Đại ca, anh đừng giận nữa, em hứa sẽ không có lần sau đâu.
Dã Thú vội nói.
- Nếu như em làm cho anh lo lắng lần nữa thì em sẽ đổi tên.
- Cút đi, tên mày có đổi ngược lại thì cũng có ích gì đâu. Mày cho tao là đồ ngu à.
Diệp Lăng Phi quả thực có chút bực mình với Dã Thú.
Dã Thú nghe thấy tiếng cười của Diệp Lăng Phi, cũng bạo gan hơn một chút.
- Đại ca, em còn có nhiệm vụ chưa hoàn thành… anh thấy đúng không ạ? Lần này em nhất định phải hoàn thành tốt nhiệm vụ mà đại ca đã giao cho em. Em lập tức nghĩ ra biện pháp để cô gái gọi là Lục Tuyết Hoa kia chia tay tên bạn trai khốn kiếp của cô ấy.
Dã Thú hứa nói.
- Được rồi, mày cứ ở Vọng Hải chờ tao.
Diệp Lăng Phi cũng xem như đồng ý. Mà thực ra, hắn cũng không phải là vì chuyện của Lục Tuyết Hoa mà mới nói Dã Thú lưu lại, hắn cũng có những tính toán riêng. Nếu có Dã Thú ở Vọng Hải thì một khi bản thân có gây ra chuyện gì thì cũng có Dã Thú gánh vác giúp. Diệp Lăng Phi cũng hiểu rõ vấn đề của bản thân, nếu như Angel không tìm được thuốc phù hợp thì chắc chắn phải gọi Dã Thú đến để ngăn cản mình. Hắn lại dặn dò Dã Thú nhất định phải chú ý, không được gây ra chuyện gì nữa rồi mới cúp điện thoại.
Khi Diệp Lăng Phi vào lại rạp chiếu phim thì phim đã được chiếu hơn một nửa, nhưng Diệp Lăng Phi không hề thích xem phim nên cũng chẳng cảm thấy tiếc nuối gì. Hắn ngồi lại chỗ ngồi thì miệng Đình Đình đã ghé sát tai Diệp Lăng Phi, thấp giọng nói.
- Diệp đại ca, anh có chuyện à?
- Không có gì. Tên Dã Thú kia gọi cho anh báo là hắn đã về đến Vọng Hải thôi.
Môi của Diệp Lăng Phi gần như chạm vào môi Đình Đình. Hắn lại ngửi thấy mùi hương hoa lan tỏa ra từ người Đình Đình, môi hắn khẽ chạm vào môi Đình Đình, môi hai người đã chạm vào nhau. Đình Đình không nghĩ tới chuyện như thế lại xảy ra, đây chính là nơi công cộng, có nhiều người như vậy mà lại hôn môi. Nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kích thích khó tả, hơn nữa nàng còn có cảm giác đôi môi của Diệp Lăng Phi mang theo một ma lực, một khi đã chạm vào nhau thì không cách nào tách rời được nữa.
Hàm răng Đình Đình bị đầu lưỡi Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng tách ra, đầu lưỡi của Diệp Lăng Phi rất thuận lợi tiến vào trong khuôn miệng anh đào của Đình Đình, quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại của Đình Đình. Mà Đình Đình bị Diệp Lăng Phi hôn môi, nhất thời mê loạn cả người, cả thân thể mềm nhũn nằm gọn trong lồng ngực Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi nhân cơ hội cúi đầu xuống, đầu lưỡi càng thêm càn rỡ trong khuôn miệng nhỏ mềm mại của Đình Đình.
Đình Đình lúc này đang cố gắng kìm nén tiếng rên rỉ vì khoái cảm. Nàng có thể cảm giác thấy bàn tay to của Diệp Lăng Phi đang cởi dây lưng của nàng, nhưng Đình Đình không thể ngăn cản. Ngược lại, phần hạ thân của nàng lại có chút chờ mong. Điều duy nhất nàng có thể làm là vùi đầu vào lồng ngực Diệp Lăng Phi, thân thể mềm mại của nàng dường như muốn ngả hẳn xuống.
Chỗ ngồi của Đình Đình với Diệp Lăng Phi ở rạp chiếu phim là ngay sát cạnh tường, hơn nữa ánh sáng ở rạp chiếu phim lại rất tối, không cần lo lắng sẽ có người phát hiện ra. Lúc này đây, tay của Diệp Lăng Phi đã đặt lên vị trí nhạy cảm của Đình Đình.
Đình Đình trong lòng sửng sốt, nhảy loạn xạ. Dưới kỹ xảo hôn môi thành thạo của Diệp Lăng Phi, Đình Đình đã ý loạn tình mê, nhưng vẫn có thể cảm giác được tay của Diệp Lăng Phi đang chậm rãi cởi dây lưng của nàng, luồn vào bên trong quần. Tuy nhiên tay của Diệp Lăng Phi cũng không trực tiếp luồn vào bên trong quần lót của Đình Đình, mà chỉ tiếp xúc bên ngoài chiếc quần lót tam giác màu trắng ấy. Bàn tay Diệp Lăng Phi đang đặt lên vị trí nhạy cảm mà Đình Đình chưa từng để ai chạm vào, khiến Đình Đình lúc này lại có cảm giác muốn đi vệ sinh.
Nàng hôm nay cố ý mặc quần lót tam giác màu trắng, chính là vì trước đó nàng cũng có chút chờ mong. Nhưng hiện tại, Đình Đình lại có cảm giác muốn đi vệ sinh. Nàng lại sợ nếu lúc này đi thì làm cho Diệp Lăng Phi không vui, cho nên đành phải cố nhịn.
Càng là như thế, cảm giác muốn đi vệ sinh của Đình Đình lại càng mạnh. Bàn tay Diệp Lăng Phi đặt ngay vị trí nhạy cảm của nàng làm đủ trò, mặc dù không trực tiếp chạm vào bộ phận đó của nàng, nhưng quần lót của nàng lại mỏng như tờ giấy, thành ra lại chẳng có chút tác dụng gì.
Ngay lúc Đình Đình cảm thấy bản thân đã có chút nước tiểu rỉ ra, nàng giật mình, như bị điện giật, nàng bật dậy khỏi lồng ngực Diệp Lăng Phi, tay Diệp Lăng Phi cũng đã rút về.
- Diệp đại ca, em phải đi vệ sinh một chút, thật xin lỗi, thật xin lỗi.
Đình Đình vừa nói xin lỗi, hai tay không ngừng cài lại dây lưng, thân thể mềm mại nhanh chóng rời khỏi sảnh chiếu phim.
“Cô bé này sao lại nhạy cảm đến như thế chứ, sẽ không phải là trong truyền thuyết….” Diệp Lăng Phi vốn cũng chỉ định mập mờ với Đình Đình một chút, nhưng thật không ngờ mới chỉ bắt đầu, hắn cũng cảm thấy bàn tay hơi ẩm ướt. Sau đó Đình Đình như bị điện giật mà bật dậy, trong lòng hắn đã hiểu ra thể chất của Đình Đình nhạy cảm vô cùng, chỉ cần một chút kích thích cũng sẽ có phản ứng kịch liệt. Điều này cũng khiến Diệp Lăng Phi có chút khó xử. Diệp Lăng Phi vốn muốn duy trì mối quan hệ mập mờ với Đình Đình, dù sao hắn cũng đã cùng Bạch Tình Đình hứa hôn. Nếu như chính mình lại còn đi trêu chọc một thiếu nữ thuần khiết như Đình Đình, thì sau này sẽ dẫn đến nhiều chuyện khó xử.
Nhưng dục vọng trong lòng Diệp Lăng Phi lại bị thân hình nhạy cảm đến mê người của Đình Đình quyến rũ. Trong lòng hắn lúc này lại trỗi dậy khát vọng muốn có được thân thể nhạy cảm của Đình Đình, điều này khiến hắn vô cùng khó xử.
...
Đình Đình nhanh chóng đi vào phòng vệ sinh nữ. Nàng mở một cánh cửa buồng, vội vàng đi vào, cởi quần lót của mình ra. Sau khi nhìn rõ bản thân vẫn chưa làm ra chuyện xấu kia thì nàng mới thật sự thở phào nhẹ nhõm. Dù sao nàng cũng không phải là một thiếu nữ ngốc nghếch không hiểu gì về chuyện nam nữ, nàng cũng có chút hiểu biết. Sau khi nhìn rõ trên quần lót của mình không phải là điều nàng lo sợ trước đó thì hòn đá trong lòng nàng cũng đã được gỡ bỏ.
Nàng kéo quần lên, đi đến bồn rửa mặt, để tâm trạng đang hỗn loạn của mình bình tĩnh lại. Sau khi chờ một lúc, nàng lấy lại hết dũng khí, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng đón nhận sự vuốt ve của Diệp Lăng Phi.
Nhưng khi nàng vừa mới ra đến cửa phòng chiếu phim thì đã nhìn thấy từng cặp nam nữ đang bước ra từ sảnh chiếu phim.
- Đình Đình!
Diệp Lăng Phi đang ở trong dòng người, nhìn thấy Đình Đình đang ở trước cửa phòng chiếu phim thì rẽ đám đông ra, đi đến trước mặt của Đình Đình, tay phải rất tự nhiên ôm lấy vòng eo thon của Đình Đình, nói.
- Phim chiếu xong rồi, anh đưa em về nhà nha.
Trong lòng của Đình Đình không khỏi có chút thất vọng. Vốn nàng đã có chuẩn bị kỹ càng để đón nhận sự vuốt ve của Diệp Lăng Phi. Đây là lần đầu tiên nàng chính thức tiếp xúc thân mật với bạn trai mình. Từ các bạn cùng lớp, nàng nghe nói khi hai người con trai con gái ở bên nhau sẽ có một cảm giác sung sướng khó tả. Đêm nay mới chỉ cảm nhận được một chút thì đã nhanh chóng kết thúc, sự thất vọng là điều khó tránh khỏi. Nhưng nàng cũng không phải là một người con gái chủ động, ngược lại, nàng còn là một người rất ngại ngùng. Nghe thấy Diệp Lăng Phi nói muốn đưa nàng về nhà, nàng đành gật đầu đồng ý.
- Được.
Hai người đi ra rạp chiếu phim, Diệp Lăng Phi vẫy tay gọi một chiếc taxi dừng lại.
Diệp Lăng Phi mở cửa xe taxi ra, nhìn Đình Đình nói.
- Đình Đình, lên xe đi em.
Đình Đình vừa mới định lên xe, thì chợt có người gọi tên của nàng. Giọng nói này nghe rất quen, nhưng nhất thời Đình Đình không thể nhận ra rốt cuộc người gọi tên mình là ai. Đình Đình dừng lại, quay lại nhìn, chỉ thấy có một cặp nam nữ đang bước ra từ rạp chiếu phim, mà người gọi nàng chính là một thiếu niên trẻ tuổi tuấn tú. Sau khi Đình Đình nhìn rõ mặt người trẻ tuổi kia thì thầm giật mình: “Tại sao lại gặp được anh ta ở chỗ này chứ?”