Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 221: CHƯƠNG 221: KẾ HOẠCH CỦA DÃ THÚ

Sau đó, Dã Thú liên lạc với tổng bộ Lang Nha tại nước Anh, đồng thời xác định thời gian cụ thể cho việc vận chuyển số súng ống đó. Hoàn tất xong, hắn bắt tay vào thực hiện nhiệm vụ mà Diệp Lăng Phi đã giao.

Trước khi rời Vọng Hải, Dã Thú đã thuê một thám tử tư điều tra những thông tin liên quan đến Mạnh Học Trí và nhận được báo cáo. Theo kết quả điều tra, mấy ngày trước Mạnh Học Trí có hẹn hò với một phụ nữ lớn tuổi giàu có tên Mã Phượng Vân tại một khách sạn lớn.

“Quả nhiên là một tên khốn nạn, còn khốn nạn hơn cả mình,” Dã Thú nhìn những tấm ảnh chụp cảnh Mạnh Học Trí cười toe toét cùng Mã Phượng Vân bước vào khách sạn, cười mắng. “Chỉ có điều, như vậy cũng tốt, lại cho mình một cơ hội. Mày không cần cô bạn gái xinh đẹp đó, nhưng tao thì muốn.”

Dã Thú rời khỏi khách sạn, đón taxi đi thẳng đến chỗ ở của Lục Tuyết Hoa. Hắn đến dưới nhà Lục Tuyết Hoa nhưng không lên lầu, mà dùng số điện thoại Diệp Lăng Phi đã đưa để gọi cho cô.

- Xin hỏi, cô là Lục Tuyết Hoa phải không?

Dã Thú hỏi.

- Anh là ai?

Lục Tuyết Hoa đang làm việc tại Tập đoàn Tân Á, bỗng nhận được cuộc điện thoại lạ này, không khỏi cảnh giác, cẩn thận hỏi lại.

- Tôi được bà Mã Phượng Vân ủy thác, cô có biết bà Mã Phượng Vân không?

Dã Thú cố ý đè thấp giọng mình, ít ai ngờ rằng một người cao lớn thô kệch như hắn lại có thể nói chuyện hòa nhã đến thế. Thực chất, mỗi người đều có một bản lĩnh phi thường, tên Dã Thú này nhìn bề ngoài có vẻ thô lỗ, nhưng thực tế lại rất thông minh. Bằng không, hắn đã không có tư cách trở thành nhân vật số hai trong tổ chức Lang Nha, chỉ sau Diệp Lăng Phi. Hắn cố ý dùng một ngữ điệu khác để Lục Tuyết Hoa không thể nhận ra giọng thật của mình.

Lục Tuyết Hoa sao có thể không biết Mã Phượng Vân, đây chính là phú bà từng bao nuôi bạn trai cô. Vừa nghe thấy tên, Lục Tuyết Hoa đã kích động, nếu không phải ngại đang ở công ty, e rằng cô đã sớm mắng to người phụ nữ này vô sỉ.

- Tôi có biết. Vị tiên sinh này, nếu có chuyện muốn nói thì xin nói nhanh, tôi còn rất nhiều việc phải làm.

- Lục tiểu thư, chuyện là thế này. Người ủy thác của tôi mong cô chia tay bạn trai mình. Bà ta cho rằng cô không xứng với bạn trai hiện giờ của cô. À, xin cô đừng kích động, người ủy thác cho tôi có đủ bằng chứng để chứng minh điều đó. Khoảng mười phút nữa, sẽ có người mang chứng cứ đến tận tay cô, đó là những bằng chứng cho thấy người ủy thác của tôi hôm trước đã hẹn hò với bạn trai cô. Đương nhiên, do có một số nguyên nhân đặc biệt, người ủy thác của tôi chỉ có thể cung cấp một vài bức ảnh chụp lén hơi mờ. Bà ta làm như vậy chính là do không muốn bạn trai của cô biết chính bà ta là người chủ động khiến cô phải nói lời chia tay.

Dã Thú nói rồi nhìn đồng hồ, xác nhận tên thám tử tư kia hẳn đã nhờ người đưa ảnh chụp tới Tập đoàn Tân Á, vì vậy mới nói thêm.

- Lục tiểu thư, nếu cô cảm thấy việc này dễ dàng, tôi muốn gặp trực tiếp cô để bàn về việc này. Người ủy thác của tôi ra giá một trăm vạn, đó là giá sau khi bà ta đã tính toán thời gian cô ở cùng bạn trai mình. Đương nhiên, trong chuyện này cũng đã có khoản đền bù tổn thất cho cô.

- Phiền anh nói với Mã Phượng Vân, đừng tưởng rằng dùng tiền là có thể phá hoại tình cảm của người khác. Bạn trai tôi sẽ không bao giờ ở cùng một chỗ với bà ta.

Lục Tuyết Hoa rốt cuộc không khống chế được cảm xúc của mình nữa, mắng to qua điện thoại.

- Lục tiểu thư, xin cô hãy suy nghĩ cho kỹ...

Dã Thú nghe thấy tiếng cúp máy từ phía Lục Tuyết Hoa, lúc này mới phun ra một bãi nước bọt đã nhịn từ nãy giờ, hút sâu vài hơi liên tục, lẩm bẩm nói: “Mẹ kiếp, nhịn nữa là chết mình rồi.”

Theo dự đoán của Dã Thú, chỉ cần Lục Tuyết Hoa thấy được những bức ảnh đó thì sẽ lập tức đi tìm Mạnh Học Trí hỏi cho ra lẽ chuyện gì đã xảy ra. Hiện tại chính là lúc hắn phải đi tìm Mạnh Học Trí.

Dã Thú lúc này mới đi đến trước cửa nhà Lục Tuyết Hoa, nhấn chuông cửa. Một lúc lâu sau, tiếng Mạnh Học Trí lười nhác vọng ra.

- Ai đó?

- Tôi là đồng nghiệp của Lục Tuyết Hoa, Tuyết Hoa bảo tôi đến tìm anh.

Dã Thú nói dối.

Mạnh Học Trí mở cửa phòng, nhìn Dã Thú đang đứng ở cửa, vẻ mặt mờ mịt hỏi.

- Anh là đồng nghiệp của Tuyết Hoa, tại sao cô ấy nói anh tới tìm tôi?

Những lời này của Mạnh Học Trí chưa dứt lời, Dã Thú đã nâng đầu gối lên đánh mạnh vào hạ thân Mạnh Học Trí, lần này thật sự suýt lấy mạng hắn. Hắn ôm chặt hạ thân, co quắp ngồi bệt xuống đất. Dã Thú tiến vào nhà, đóng cửa lại, tay phải túm lấy cổ áo Mạnh Học Trí, kéo lê hắn như một con chó chết ra giữa phòng khách rồi thả ra.

- Tuyết Hoa đã kể chuyện của mày cho tao nghe, tên khốn nạn như mày mà cũng dám làm chuyện có lỗi với Tuyết Hoa sao. Hôm nay, chính nàng muốn tao đến tìm mày.

Dã Thú trừng đôi mắt lớn như hạt cườm, chân phải nâng lên đạp mạnh vào hạ thân Mạnh Học Trí. Đau đến nỗi Mạnh Học Trí phải quỳ rạp xuống đất, cầu khẩn.

- Đừng đánh nữa, đau chết mất.

- Hừ, tiểu tử, tao nói cho mày biết chuyện này, Lục Tuyết Hoa từ lâu đã là người của tao. Tao sẽ không cho phép ai hiếp đáp cô ấy. Tao cũng biết Tuyết Hoa đối với tiểu tử như mày có tình có nghĩa, không chịu rời xa mày, nhưng mày có tiền nuôi sống cô ấy không? Mày không phải muốn dùng chút tiền của Tuyết Hoa gom góp để mua nhà đó chứ? Tao nói cho mày biết, những số tiền đó Tuyết Hoa đều lấy từ tao cả. Tao vốn cũng không muốn quản đến mấy chuyện này, nhưng mấy ngày nay Tuyết Hoa cứ khóc sướt mướt, khi ở trên giường với cô ấy chẳng sướng gì cả, mày có dám nói nguyên nhân không phải vì mày không? Tao nói cho mày biết, một là mày chọn chia tay Tuyết Hoa, hoặc là hoàn toàn cắt đứt quan hệ với người phụ nữ kia. Tao không cần biết mày làm cách nào, nhưng phải mau chóng giải quyết việc này. Tao không muốn nhìn thấy Tuyết Hoa cứ mang bộ mặt đám tang lên giường với tao suốt ngày, tên tiểu tử khốn nạn, nghe rõ lời tao chưa?

Dã Thú nói xong rồi lại đá một cước vào Mạnh Học Trí.

Mạnh Học Trí lúc này mới hiểu được, thì ra người đàn ông này bao nuôi Lục Tuyết Hoa. Bởi vì Tuyết Hoa cứ mang bộ mặt đám tang lên giường khiến người đàn ông này khó chịu, cho nên mới đến đây gây sự với mình.

Mạnh Học Trí lúc này cũng nổi giận. Thì ra Tuyết Hoa trước giờ cứ cắm sừng mình. Đàn ông chính là như vậy, cho phép mình chơi bời nhưng vừa nghe thấy người phụ nữ của mình lại cắm sừng cho mình thì lại nổi giận lôi đình. Mạnh Học Trí tuy nói là dân chơi bời lêu lổng, nhưng lại rất đẹp trai, hắn vẫn luôn cho rằng Tuyết Hoa là một cô gái trong sạch nên không có quyết tâm rời xa cô. Hiện tại hắn mới biết được Tuyết Hoa căn bản chẳng phải thứ tốt lành gì, trong lòng hận mãi không thôi, hận bây giờ không thể gặp Tuyết Hoa rồi lôi cô ra đánh một trận.

Nhưng hắn vẫn không dám biểu lộ ra trước mặt Dã Thú, hắn sợ người đàn ông này lại đánh hắn, vội vàng gật đầu lia lịa nói.

- Tôi biết phải làm gì rồi, tôi biết phải nói gì rồi.

- Chính mày suy nghĩ đi.

Dã Thú nói xong những lời này, mới mở cửa phòng đi ra ngoài.

Mạnh Học Trí nằm trên mặt đất đến nửa ngày không dậy nổi, hạ thân hắn bị Dã Thú đánh đến nỗi không dám nhúc nhích. Thậm chí hắn còn không biết chỗ đó có bị phế đi hay không.

Dã Thú vừa đi xuống lầu, không nhịn được cười ha hả. Kế sách của mình tuyệt đối là không chê vào đâu được, kiểu này cho dù Lục Tuyết Hoa và Mạnh Học Trí không chia tay thì nhất định cũng phải cãi nhau ầm ĩ ngất trời.

Sự việc quả đúng như những gì Dã Thú đã dự tính. Lục Tuyết Hoa sau khi thu được những bức ảnh chụp đó, cũng không nhịn nổi nữa rồi, vội vã xin nghỉ làm ở công ty để trở về, muốn hỏi thẳng Mạnh Học Trí xem đã xảy ra chuyện gì. Lại không ngờ rằng, Lục Tuyết Hoa vừa về đến nhà, lấy mấy tấm ảnh ra hỏi Mạnh Học Trí, thì Mạnh Học Trí lúc này vốn đang lửa giận đầy người, không những không giải thích gì mà còn lớn tiếng hỏi Lục Tuyết Hoa đã xảy ra chuyện gì với người đàn ông kia. Mà Lục Tuyết Hoa vốn không có người đàn ông nào, sau khi bị Mạnh Học Trí lớn tiếng hỏi thì hiểu lầm hắn vì bị mình phát hiện ra chuyện với người phú bà kia nên mới quay lại vu khống mình. Lục Tuyết Hoa lúc này không khỏi tức giận mắng Mạnh Học Trí vài câu. Mạnh Học Trí vừa rồi suýt chút nữa bị người đánh cho tàn phế, hiện tại lại nghe Lục Tuyết Hoa ngày thường vốn dịu dàng ngoan ngoãn mắng mình, không khỏi tức giận, mắng lại vài câu. Cuối cùng lại động tay đánh Tuyết Hoa.

Lục Tuyết Hoa khóc chạy ra ngoài, mà Mạnh Học Trí thì tiếp tục chửi ầm lên.

Dã Thú vẫn canh giữ gần nhà Lục Tuyết Hoa, kết quả này đã sớm nằm trong dự đoán của hắn. Hắn nhìn thấy Lục Tuyết Hoa khóc chạy ra, vội vàng đuổi theo.

Dã Thú theo Lục Tuyết Hoa đi thẳng ra bờ biển, Lục Tuyết Hoa ngồi ngay bờ biển khóc không ngừng. Dã Thú xuống xe, cố ý đi dạo trên bờ biển, trước tiên không tiến đến gần Lục Tuyết Hoa. Khoảng mười phút sau, Dã Thú đi về phía Lục Tuyết Hoa, vừa đi vừa cầm điện thoại giả bộ nói.

- Cái gì, chuyện gì xảy ra, cái gì mà đường Lăng Hải, tôi có biết đó là nơi nào đâu.

Hắn đi đến bên Lục Tuyết Hoa đang khóc nức nở, giả bộ như một người đang hỏi đường xa lạ.

- Xin cho hỏi, đường Lăng Hải nằm ở đâu?

Lúc Lục Tuyết Hoa ngẩng mặt lên thì nước mắt đã giàn giụa trên mặt cô, thật có lỗi nói.

- Thật xin lỗi, tôi chưa từng nghe thấy con đường đó.

- Anh đang gạt tôi à, cứ nói chỗ đó chỗ kia. Hừ, lúc tôi tìm được anh thì sẽ cho anh biết tay.

Dã Thú nói to vào điện thoại, sau đó cúp điện thoại. Tuy hắn biết trước mặt đúng là Lục Tuyết Hoa, nhưng lại giả bộ như trông thấy một người chưa từng quen, nhìn vào mặt Lục Tuyết Hoa, hỏi thăm.

- Cô có phải làm ở công ty Tân Á không?

Lục Tuyết Hoa sửng sốt, cô không biết người đàn ông trước mặt này, buột miệng hỏi.

- Làm sao anh biết được?

- Vậy có phải cô họ Lục, tên gì nhỉ? Chờ tôi một chút, đúng rồi, tôi nhớ rồi, cô tên là Lục Tuyết Hoa.

Lục Tuyết Hoa lần này càng giật mình hơn. Không khỏi cảnh giác, cô cũng không khóc nữa, lau khô nước mắt, hỏi.

- Làm sao anh biết tên tôi?

- Thật là trùng hợp, không ngờ ở đây cũng có thể gặp được cô.

Dã Thú giả bộ vui mừng, hắn đặt mông ngồi ngay cạnh Lục Tuyết Hoa, cười nói.

- Tôi là anh em thân thiết với Diệp Lăng Phi, quản lý trong công ty các cô. Tôi mới từ nước Anh về, từng qua công ty các cô tìm hắn, vừa vặn lúc đó có thấy cô. Diệp Lăng Phi lúc đó cũng đã giới thiệu cho tôi biết, có thể cô không có ấn tượng với tôi nên không nhớ rõ. Tôi vừa nhìn cô đã thấy quen mắt, nhưng cũng không dám xác định.

Lục Tuyết Hoa vừa nghe thấy người đàn ông này nói đến tên của Diệp Lăng Phi, sự nghi ngờ vừa nảy sinh cũng đã biến mất. Nếu quả thật là bằng hữu của Diệp Lăng Phi, hắn có biết mình thì cũng không có gì lạ. Xuất phát từ lễ phép, Lục Tuyết Hoa gật đầu nói.

- Thật sự rất trùng hợp.

Dã Thú thấy Lục Tuyết Hoa đã tin lời hắn nói, cũng biết Lục Tuyết Hoa đã buông lỏng, không còn cảnh giác với mình nữa, hắn cố ý hỏi.

- Mà tại sao cô lại khóc? Chẳng lẽ có gì oan ức sao? Có chuyện gì cứ nói ra, dù sao cô cũng là bạn của Diệp đại ca tôi, tôi nhất định sẽ giúp cô.

Lục Tuyết Hoa khẽ lắc đầu, nói.

- Cảm ơn anh, tôi cũng không sao. Chỉ là đột nhiên nhớ lại vài chuyện cũ, không nhịn được khóc lên thôi.

Dã Thú cũng đã sớm lường trước Lục Tuyết Hoa sẽ nói như vậy cho nên hắn cũng không cảm thấy bất ngờ. Dã Thú cười ha hả nói.

- Con gái các cô cứ thích đa sầu đa cảm. Nhưng mà nghe tôi nói này, con gái các cô khóc cũng được, nhưng phải khóc bên chồng mình, không nên khóc một mình, nếu không thì cưới chồng làm gì?

Mấy lời này của Dã Thú vừa nói ra, Lục Tuyết Hoa lại không nhịn được mà khóc lên. Đây cũng là điều mà Dã Thú hi vọng, nếu Lục Tuyết Hoa đột nhiên dừng khóc, thì hắn cũng chỉ đành bỏ mặc dù đã cố gắng. Hắn cố ý khuyên giải nói.

- Thật xin lỗi, không biết tôi đã nói gì sai? Có lẽ cô nên đi tìm chồng cô? Anh ta có thể an ủi cô, người mà các cô gái thích nhất chính là chồng mình, đàn ông nên bảo vệ phụ nữ.

Dã Thú càng nói, Lục Tuyết Hoa lại càng khóc thảm hơn. Nhìn thấy Lục Tuyết Hoa khóc càng thương tâm, Dã Thú lại càng vui vẻ. Dã Thú trong lòng tự khen mình: “Trước kia toàn thấy đại ca chơi mấy chiêu này, không ngờ mình cũng bản lĩnh như vậy.”

Lục Tuyết Hoa cuối cùng lại khóc không thành tiếng, Dã Thú thấy vậy cũng không nói thêm gì nữa, nếu nói thêm thì sẽ có tác dụng ngược lại. Nghĩ vậy, Dã Thú cũng không nói thêm gì nữa mà lại an ủi.

- Được rồi, tôi không nói nữa. Hay là cô uống rượu với tôi nhé, uống rượu cũng không phải là không tốt đâu. Người nào đang thương tâm mà uống cho đã một trận, sau đó trút hết oán khí trong lòng ra ngoài thì sẽ thoải mái hơn.

Nếu là bình thường, Lục Tuyết Hoa nhất định sẽ không tin tưởng mấy lời này của Dã Thú, nhưng tâm tình hiện tại của Lục Tuyết Hoa lại đang kích động, hoảng hốt, không tự giác tin lời Dã Thú nói. Hơn nữa, cô đối với Diệp Lăng Phi có một sự tin tưởng, đối với Dã Thú cũng không có sự đề phòng nào trong lòng, quả thật đã cùng Dã Thú đi uống rượu. Mà tên Dã Thú này làm người cũng đã thành tinh, sợ Lục Tuyết Hoa có bất kỳ lo lắng nào, hắn cố ý tìm một quán rượu trong nhà hàng, nơi này là một nơi sang trọng, Lục Tuyết Hoa tin tưởng Dã Thú không có ý xấu.

Lục Tuyết Hoa từ trước đến giờ có biết uống rượu, mới chỉ làm vài ly đã thấy choáng váng đầu óc, lời cũng nói nhiều hơn. Mà nói đến đây, con gái cũng là dạng người rất dễ tin người khác, Lục Tuyết Hoa lúc này hoàn toàn không có chút hoài nghi nào với Dã Thú, trút hết oán hận trong lòng ra.

Dã Thú không nghĩ tới tên Mạnh Học Trí từ miệng Lục Tuyết Hoa kể ra lại càng khốn nạn hơn so với những gì hắn biết. Tên này chỉ có khuôn mặt đẹp trai, theo đuổi Lục Tuyết Hoa để lấy tiền. Dã Thú lúc này trong lòng đã có chút đồng tình với cô bé Lục Tuyết Hoa, một cô gái không chỉ phải kiếm sống nuôi bản thân mà còn phải nuôi sống tên bạn trai đẹp trai kia, có thể hình dung được áp lực mà Lục Tuyết Hoa phải chịu lớn cỡ nào.

Dã Thú một mặt an ủi, một mặt lại khuyên Lục Tuyết Hoa tiếp tục uống rượu, rồi còn trước mặt Lục Tuyết Hoa gọi điện thoại cho Diệp Lăng Phi, để Lục Tuyết Hoa nghe được lời khuyên của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi sau khi nhận được điện thoại, đã biết tên tiểu tử Dã Thú đã có kế sách, liền giúp Dã Thú, trong điện thoại khuyên giải một phen. Điều này càng làm cho Lục Tuyết Hoa tin tưởng Dã Thú hơn, vừa nói vừa uống rượu, rất nhanh đã say.

Dã Thú nhìn Lục Tuyết Hoa gục xuống bàn, đốt một điếu thuốc, khóe miệng khẽ mỉm cười, hiển nhiên hết sức hài lòng với kế hoạch này của mình.

Nhả ra một ngụm khói, hắn bắt đầu đứng dậy tính tiền, dìu Lục Tuyết Hoa đang bất tỉnh rời khỏi nhà hàng.

❈ Thiên Lôi Trúc ❈ Truyện dịch AI

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!