Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 231: CHƯƠNG 231: CHƠI ĐÙA

Diệp Lăng Phi quay người, tay cầm chiếc khăn mặt, không chắc chắn hỏi:

– Lão bà, anh đi nhầm phòng sao?

Diệp Lăng Phi chỉ mặc một chiếc quần lót, thân hình cường tráng với những bắp thịt săn chắc lộ rõ trước mắt Bạch Tình Đình.

Ánh mắt Bạch Tình Đình bị thu hút bởi thân hình cường tráng của Diệp Lăng Phi. Phụ nữ ai cũng thích những người đàn ông vạm vỡ như vậy, và Bạch Tình Đình cũng không ngoại lệ. Bề ngoài Diệp Lăng Phi là một người nhã nhặn lịch sự, nhưng bên trong lại ẩn chứa một thân hình tráng kiện. Cơ thể cường tráng đầy sức lực, làn da màu đồng sáng bóng khiến Bạch Tình Đình cảm thấy xao xuyến.

Bạch Tình Đình bị giọng nói của Diệp Lăng Phi đánh thức. Lúc này, nàng mới nhớ ra mình đang nằm trên giường của hắn và say sưa ngắm nhìn thân hình ấy. Bạch Tình Đình ngượng ngùng nói:

– Mau mặc quần áo vào đi, xấu hổ chết đi được.

Nói xong nàng chuyển ánh mắt sang quyển tạp chí, nhưng vẫn dùng khóe mắt len lén liếc nhìn thân hình Diệp Lăng Phi.

– Đây là phòng ngủ của anh, cho dù có cởi sạch quần áo thì cũng là bình thường mà.

Diệp Lăng Phi có chút làu bàu, hắn cầm chiếc áo sơ mi khoác lên vai rồi đi đến giường.

Bạch Tình Đình vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi chỉ mặc áo sơ mi, hơn nữa áo sơ mi còn mở toang, chưa cài khuy, nàng vội vàng ngồi dậy, oán trách:

– Xấu hổ chết đi được, em về đây, không thèm để ý đến anh nữa.

– Lão bà, tại sao lại đi? Hiếm khi em đến phòng anh, chúng ta tâm sự một lát đã.

Diệp Lăng Phi giả vờ dùng ánh mắt say đắm nhìn Bạch Tình Đình, rồi ôm cổ nàng, đặt nàng nằm xuống giường.

Bạch Tình Đình xấu hổ đỏ mặt, bị Diệp Lăng Phi ôm ngã xuống giường. Nàng trừng mắt nhìn hắn, liên tục kêu lên:

– Anh là tên đại sắc lang! Cứu mạng! Cứu mạng với!

Bạch Tình Đình chỉ là nói giỡn, vừa hét vừa dùng bàn tay trắng nõn nà đánh vào ngực Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi biết Bạch Tình Đình đang đùa với hắn, tuy nói sức lực của nàng không đáng kể gì so với hắn nhưng hắn cũng không dùng quá nhiều sức để tránh làm nàng bị thương. Bị Bạch Tình Đình đẩy đầu ra, Diệp Lăng Phi rời khỏi giường.

Lần này thì Diệp Lăng Phi cởi áo sơ mi ra, đi loanh quanh bên giường, cười tủm tỉm:

– Hừ, đừng để anh tìm được cơ hội, anh sẽ đánh đòn em xem em có thành thật không.

Bạch Tình Đình uốn lượn trên giường, nàng cong người lên, giơ chân về phía Diệp Lăng Phi. Nàng cười ha hả nói:

– Anh nghĩ hay thật đấy, em sẽ không để anh bắt được đâu.

Bạch Tình Đình vốn mặc một chiếc áo ngủ rộng thùng thình, nàng cong người, hai chân uốn lượn khiến cặp đùi trắng nõn lộ ra, thấp thoáng thấy chiếc quần lót màu hồng. Diệp Lăng Phi cảm thấy dục hỏa thiêu đốt, hạ thân bất giác cương cứng.

– Em đừng hòng để anh bắt được.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa vươn tay tóm lấy cổ chân Bạch Tình Đình, cặp chân dài của nàng khua loạn trước mặt hắn. Hắn không dám làm mạnh vì sợ Bạch Tình Đình đau, đành phải thay đổi vị trí lần nữa để tóm lấy chân nàng.

Cuối cùng thì lần này Bạch Tình Đình cũng bị Diệp Lăng Phi bắt được. Hai cổ chân nàng nằm gọn trong tay Diệp Lăng Phi. Ngay sau đó, hắn đè lên người nàng.

Hai người gần như dán chặt vào nhau. Bạch Tình Đình đỏ mặt, bộ ngực phập phồng kịch liệt, Diệp Lăng Phi cúi xuống, hôn lên đôi môi nàng.

Thân thể mềm mại của Bạch Tình Đình nằm dưới hắn, nàng cảm nhận được hạ thân Diệp Lăng Phi đang cương cứng chạm vào vùng quý giá nhất của mình. Dục hỏa bốc lên, trong nháy mắt Bạch Tình Đình cảm thấy hạ thân nóng rực. Nàng vươn tay ôm chặt lấy lưng Diệp Lăng Phi, đôi môi hai người dính chặt vào nhau.

Bàn tay to lớn của Diệp Lăng Phi bắt đầu dò xét vào trong áo ngủ của Bạch Tình Đình. Dọc theo cặp đùi, hắn đặt tay vào quần lót của nàng. Tuy hắn rất khát khao nhưng lại không xoa bóp mà chỉ đặt tay vào nơi đó thôi.

Đôi môi Bạch Tình Đình phát ra những tiếng "ô ô" nhỏ. Hai tay nàng cố sức nắm lấy bàn tay Diệp Lăng Phi đang đặt ở nơi đó của mình, kiên quyết không chịu để hắn tiến thêm bước nữa.

Diệp Lăng Phi cũng không tiến thêm bước nữa. Tuy rằng bàn tay hắn đặt ở quần lót Bạch Tình Đình nhưng hắn cũng không làm gì thêm. Dưới sự phản kháng của nàng, bàn tay hắn không hề di chuyển mà chỉ đặt nguyên chỗ cũ. Nhưng ngay cả như vậy, Bạch Tình Đình cũng đã phản ứng dữ dội, chiếc quần lót màu hồng nhanh chóng bị ướt đẫm.

Khi bàn tay to lớn của Diệp Lăng Phi và hai tay Bạch Tình Đình đặt cùng một chỗ dưới hạ thân nàng, Diệp Lăng Phi cũng rời môi khỏi đôi môi Bạch Tình Đình rồi hôn dần xuống chiếc cổ trắng ngần của nàng. Chiếc áo ngủ đã dần tuột xuống, để lộ bộ ngực sữa ngạo nghễ trước mắt Diệp Lăng Phi.

– Lão bà, bây giờ chúng ta đã kết hôn rồi.

Diệp Lăng Phi rời môi khỏi chiếc cổ Bạch Tình Đình, hắn nuốt khan, nhìn chằm chằm vào bộ ngực sữa của nàng. Với dục hỏa rừng rực, hắn khó khăn hỏi.

Bạch Tình Đình đã ý loạn tình mê, nhưng một tia tỉnh táo còn sót lại giúp nàng khó khăn nói:

– Diệp Lăng Phi, anh nhớ anh đã đồng ý với em cái gì không?

– Đương nhiên anh nhớ rồi, nhưng tối nay chính em đã chủ động câu dẫn anh mà.

Diệp Lăng Phi nói.

– Em hy vọng người đàn ông của mình là một người biết giữ lời.

Bạch Tình Đình cật lực nói:

– Em đã từng mơ đến một ngày nào đó, bạch mã hoàng tử sẽ đích thân mặc váy cưới cho em, trên mặt đất trải đầy hoa hồng. Em và anh ấy sẽ chính thức cử hành hôn lễ và em sẽ trở thành vợ của anh ấy.

Diệp Lăng Phi nuốt khan, bỗng nhiên hắn ngồi bật dậy, chạy ào vào phòng tắm, xả nước lạnh vào người rồi mới quay trở lại.

Vừa quay lại phòng ngủ, hắn thấy Bạch Tình Đình đã mặc áo ngủ chỉnh tề. Nàng liếc mắt nhìn Diệp Lăng Phi, khẽ nói:

– Em cảm thấy mệt, muốn quay trở về đi ngủ.

– Lão bà, ngồi xuống trò chuyện một lúc đã.

Diệp Lăng Phi lấy áo ngủ của mình mặc vào, ngồi cạnh Bạch Tình Đình, châm một điếu thuốc rồi bình tĩnh nói:

– Anh muốn tâm sự cùng với em.

Bạch Tình Đình thở phào một hơi, nàng ôm quyển tạp chí vào lòng rồi ngồi bên cạnh Diệp Lăng Phi. Nàng nhìn khuôn mặt Diệp Lăng Phi, ôn nhu hỏi:

– Có phải bây giờ anh đang rất tức giận không?

– Không có.

Diệp Lăng Phi cười cười, hắn vắt chéo chân, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Bạch Tình Đình:

– Bởi vì anh hiểu em.

– Hiểu em ư?

Bạch Tình Đình ngẩn người, nàng khó hiểu nhìn Diệp Lăng Phi.

– Ừ, anh hiểu cá tính của em. Em vẫn khao khát một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, em mong muốn đến ngày kết hôn mới trao hết tất cả cho người đàn ông của mình. Bởi vì trong lòng em, em chẳng bao giờ tin tưởng ai có thể xứng đáng để em giao phó cả cuộc đời. Nói thẳng ra thì em vẫn cho rằng anh không thật lòng khiến em cảm thấy không an toàn. Em sợ một ngày nào đó, sau khi quan hệ với anh, anh sẽ bỏ em mà đi.

– Không phải là như thế.

Bạch Tình Đình vừa nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, vội vàng giải thích:

– Em chỉ hy vọng đến ngày kết hôn thì đó mới là lần đầu tiên của em.

Diệp Lăng Phi cười cười nói:

– Tình Đình, có lẽ đó là điểm đáng yêu nhất của em. Em không giống như nhiều cô gái khác, em vẫn giữ quan niệm bảo thủ cố hữu, vẫn cho rằng trong cuộc đời chỉ có thể có một người đàn ông. Anh tôn trọng em, anh đồng ý với em là sẽ không thay đổi.

Nói đến đây, Diệp Lăng Phi lại cười cười nói:

– Nhưng đôi khi anh cũng không có cách nào kiềm chế bản thân mình. Em không biết em có sức hút thế nào đâu. Tối nay em vào phòng ngủ của anh chẳng phải là câu dẫn anh phạm lỗi sao? Nếu có chuyện gì xảy ra thì cũng là lỗi của em, em đã câu dẫn anh phạm sai lầm.

Xì, Bạch Tình Đình bật cười, nàng lẩm bẩm với đôi môi nhỏ nhắn:

– Anh sẽ đi tố cáo sao? Rõ ràng là anh bắt nạt em trước, thế mà lại nói em câu dẫn anh.

– Vốn dĩ lúc đầu là như thế, nhưng em nói cho anh biết em vào phòng ngủ của anh để làm gì, lại còn nằm trên giường của anh nữa?

Diệp Lăng Phi nghiêm túc nói.

– Em…..em……

Bạch Tình Đình nghẹn lời, khuôn mặt đỏ bừng, ấp úng không nói nên lời.

Diệp Lăng Phi bật cười, hắn nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Bạch Tình Đình, khẽ nói:

– Có phải em muốn tăng thêm tình cảm với anh, muốn sớm thích nghi với anh không?

– Không phải, em không nói với anh nữa.

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi nói trúng tim đen, nàng vội vàng đứng dậy đi ra khỏi phòng ngủ.

Diệp Lăng Phi thở dài, hắn tỉnh táo lại và đã nghĩ thông suốt tâm tư của Bạch Tình Đình. Chắc chắn Bạch Tình Đình cảm thấy quan hệ với mình đã phát triển đến mức này, cuối năm sẽ kết hôn. Nếu kết hôn thì tất nhiên sẽ phát sinh quan hệ. Bạch Tình Đình lo lắng đến lúc đó nàng sẽ cảm thấy sợ hãi khi quan hệ với Diệp Lăng Phi, nên lúc này mới muốn sớm thích nghi với hắn một chút.

Nhưng Bạch Tình Đình nghĩ quá đơn giản, chuyện quan hệ nam nữ đâu có thể kiềm chế được. Vừa muốn thân thiết với Diệp Lăng Phi lại vừa không muốn phát sinh quan hệ với hắn, đây là mâu thuẫn trong nội tâm nàng.

Diệp Lăng Phi đối với bản thân mình cũng không có lòng tin. Nếu là những cô gái bình thường thì hắn có thể kiềm chế được, nhưng đối với Bạch Tình Đình thì hắn lại không có được cảm giác tự tin này.

Đã định trước đêm nay sẽ là một đêm mất ngủ. Diệp Lăng Phi nằm trên giường, thoang thoảng mùi hương của Bạch Tình Đình để lại, thật lâu sau hắn vẫn không tài nào chợp mắt được.

– Chị Chu, hôm nay là đêm giao thừa, chúng ta còn muốn điều tra hiện trường, có phải hơi quá đáng không?

Tiểu Triệu tỏ vẻ không hài lòng, lẩm bẩm bên tai Chu Hân Mính.

Chu Hân Mính liếc mắt nhìn Tiểu Triệu, không khỏi nói:

– Cậu là cảnh sát, cái gì mà giao thừa? Đừng có đứng đây mà nói lảm nhảm nữa.

Đây là biệt thự của Mã Phượng Vân, thi thể của Mã Phượng Vân và người giúp việc đã được đưa đi giải phẫu để xác định nguyên nhân tử vong. Hiện tại thì chỗ này đã biến thành một đống hoang tàn. Đội cảnh sát hình sự thành phố Vọng Hải đã khảo sát hiện trường, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Vụ án phát sinh trong đêm. Vốn là một vụ nổ khí gas bình thường, nhưng Mã Tử Yến lại cứ khăng khăng nói rằng đây là một vụ mưu sát. Dựa theo lời Mã Tử Yến, em gái bà đã đắc tội với rất nhiều người nên chắc chắn có kẻ muốn trả thù và ngụy tạo thành một vụ nổ khí gas.

Lý Triết Hào là nhân vật nổi tiếng ở thành phố Vọng Hải, nên vụ này cũng khiến giới truyền thông làm ầm ĩ. Dù xét từ phương diện nào, cảnh sát cũng phải quan tâm đến vụ án này.

Tại hiện trường, Chu Hân Mính cũng không phát hiện ra có manh mối gì, hiện trường là một đống hỗn loạn, căn bản không thể tìm được đầu mối có giá trị. Chờ khi Chu Hân Mính dẫn người quay về cục cảnh sát, cả nhà Lý Triết Hào đã chờ tin tức ở đó.

Điền Kiếm Phi thấy Chu Hân Mính trở về, vội vàng ra đón, nhỏ giọng hỏi:

– Hân Mính, thế nào rồi?

Chu Hân Mính không mấy hài lòng với vị đội trưởng này, chuyện gì cũng sắp xếp cho cô ra ngoài. Nàng không khỏi nói:

– Không có đầu mối gì.

– Không dễ dàng đâu. Cục trưởng vừa ra chỉ thị, vụ án này nhất định đội cảnh sát hình sự chúng ta phải xử lý. Cô cũng thấy đấy, Lý Triết Hào là nhân vật có uy tín ở thành phố Vọng Hải của chúng ta. Bên pháp y cũng không có tin tức gì. Nếu như cả bên cô cũng không có đầu mối, tôi không biết phải ăn nói với họ thế nào. Cô không biết đâu, cả nhà Lý Triết Hào đã đến đây từ sớm để chờ tin tức.

Chu Hân Mính hừ một tiếng, nói với Điền Kiếm Phi:

– Đại đội trưởng, anh là đại đội trưởng đội cảnh sát hình sự hay là tôi? Trong tay tôi vẫn còn mấy vụ giết người chưa giải quyết xong, thế mà anh lại giao vụ này cho tôi. Cho dù là bị mưu sát thì cũng phải có đầu mối mới lập án được, anh bảo tôi phải điều tra thế nào đây? Hơn nữa, Lý Triết Hào có quan hệ với xã hội đen. Theo tôi thấy, vụ án này anh tự tìm cách mà xử lý đi, tôi không rảnh mà xen vào.

Điền Kiếm Phi vừa thấy Chu Hân Mính nổi cáu, vội vàng cười xòa:

– Hân Mính, cô đừng nóng giận, tôi cũng đang sốt ruột lắm đây. Cô xem, đội cảnh sát hình sự chúng ta vừa được Bộ Công an khen ngợi. Nếu không giải quyết được vụ án này, tôi chỉ sợ chúng ta không lấy được danh hiệu tiên tiến.

– Đó là chuyện của anh, không liên quan tới tôi.

Chu Hân Mính không muốn nói chuyện với Điền Kiếm Phi nữa, nàng nói thẳng:

– Hôm nay là ba mươi Tết, tôi phải về nhà ăn mừng năm mới, vụ án này anh tự xử lý đi.

Chu Hân Mính nói xong, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, nàng bước nhanh ra khỏi phòng làm việc.

Điền Kiếm Phi xoa hai tay vào nhau. Vụ án này Chu Hân Mính nói mặc kệ, hắn phải tự mình xử lý, thế nhưng nó lại quá phức tạp. Điền Kiếm Phi nhíu mày, thầm nghĩ:

– Sớm biết vậy, mình đã không nhận tiền của Lý Triết Hào.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!