Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 234: CHƯƠNG 234: CÁC NGUYÊN THỦ QUỐC GIA ĐỀU MUA

Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình bước ra khỏi chiếc Mercedes màu trắng. Chu Hân Mính cũng đi theo, nhưng nàng không lên xe mà nói vọng vào Bạch Tình Đình qua cửa sổ:

– Tình Đình, vụ án này mình sẽ phụ trách, yên tâm, mình sẽ không để Diệp Lăng Phi bị oan đâu.

– Ừ, Hân Mính, cậu phải điều tra để Diệp Lăng Phi không bị oan. Đêm qua mình với Diệp Lăng Phi ở bên nhau, anh ấy sao có thể xuất hiện ở chỗ khác được, chắc chắn có kẻ muốn hãm hại anh ấy.

Nghe Bạch Tình Đình nói cả đêm nàng ở bên nhau với Diệp Lăng Phi, trong mắt Chu Hân Mính hiện lên một tia khác lạ nhưng nhanh chóng biến mất. Nàng gật đầu mạnh mẽ, giọng điệu thoải mái nói:

– Tình Đình, yên tâm đi, mình nhất định sẽ cho cậu và Diệp Lăng Phi câu trả lời thỏa đáng.

Chu Hân Mính sợ rằng nếu nói thêm, Bạch Tình Đình sẽ phát hiện mình và Diệp Lăng Phi có mối quan hệ. Nàng vội vàng nói:

– Mình phải quay lại điều tra vụ án đây, cậu lái xe cẩn thận một chút.

Nói xong Chu Hân Mính quay người bước vào trong cục cảnh sát.

Chu Hân Mính tự cho rằng ánh mắt khác lạ của mình có thể qua mặt được Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi. Tuy Bạch Tình Đình không chú ý nhưng Diệp Lăng Phi lại quan sát rất tỉ mỉ, mọi cảm xúc phức tạp ẩn chứa trong ánh mắt Chu Hân Mính đều không thoát khỏi tầm nhìn của hắn.

Diệp Lăng Phi cười thầm, nghĩ:

– Hân Mính, chẳng lẽ em không nhận ra mình đã yêu anh rồi sao? Cho dù em có cố gắng né tránh nhưng anh vẫn luôn nhận ra tình cảm của em dành cho anh. Khụ, xem ra mình phải nỗ lực hơn nữa.

Trong lòng Diệp Lăng Phi đang tính toán cách để Bạch Tình Đình không phản đối mà Chu Hân Mính cũng không né tránh tình cảm với hắn.

Bạch Tình Đình cũng không phát hiện ra Chu Hân Mính và Diệp Lăng Phi có mối quan hệ, nàng vừa khởi động xe vừa nói với Diệp Lăng Phi:

– Có cần đến bệnh viện kiểm tra một chút không?

– Kiểm tra cái gì, chẳng lẽ em thật sự nghĩ anh ngốc đến mức đó sao?

Diệp Lăng Phi cười lớn nói:

– Cái tên ngu ngốc kia cho dù có học thêm 180 năm nữa cũng không phải là đối thủ của anh.

– Em cũng đoán là anh giả bộ.

Bạch Tình Đình chu môi nhỏ nhắn của mình ra cười nói:

– Chỉ là anh giả bộ quá giống, ngay cả em suýt nữa cũng tin. Được rồi, chúng ta không cần lo chuyện này nữa, nên về nhà sớm một chút, chắc ba đang sốt ruột lắm. Anh đột ngột gặp chuyện này, em vẫn chưa kịp nói với ba.

– Đừng nói, đây đâu phải chuyện tốt lành gì. Em đừng để chuyện này làm mất hứng.

Diệp Lăng Phi không muốn vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tâm trạng mọi người, hắn ra hiệu cho Bạch Tình Đình lái xe đi.

Bạch Tình Đình cùng Diệp Lăng Phi lái xe quay trở về biệt thự của Bạch Cảnh Sùng, cô Ngô đã sớm dọn dẹp đâu vào đấy, chỉ chờ Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi trở về để cùng nhau dán chữ phúc.

Khi Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi trở về thì cô Ngô gọi thêm hai người giúp việc nữa bắt đầu vội vã dán chữ phúc.

– Cô Ngô, ba tôi đâu?

Bạch Tình Đình hỏi.

– Lão gia đang ở trong thư phòng đọc sách, tôi thấy lão gia đang chờ hai người trở về.

Cô Ngô cố ý liếc mắt ra hiệu cho Bạch Tình Đình nhìn lên Bạch Cảnh Sùng đang đứng ở cửa sổ thư phòng trên lầu hai. Bạch Tình Đình nhìn lên thấy Bạch Cảnh Sùng đang đứng trước cửa sổ nhìn xuống chỗ nàng.

Đáng thương cho cha mẹ trong thiên hạ, bề ngoài Bạch Cảnh Sùng mong muốn cho Bạch Tình Đình có một cuộc sống riêng nhưng dù sao Bạch Tình Đình cũng là con gái ông, làm sao ông nỡ xa con gái mình được. Dựa theo thân phận của Bạch Cảnh Sùng, không ít bạn bè mời ông ra ngoài ăn cơm tất niên vào đêm Giao thừa, thậm chí đài truyền hình thành phố Vọng Hải tổ chức bữa tiệc mừng xuân mời Bạch Cảnh Sùng làm khách quý, nhưng ông đều nhất mực từ chối. Bạch Cảnh Sùng muốn dành buổi tối hôm nay cho gia đình.

Bạch Tình Đình không biết vì sao vành mắt nóng bừng, nước mắt tuôn rơi. Nàng cảm thấy ba mình đã già đi rất nhiều, thế mà trước đây nàng lại chẳng bao giờ để ý tới. Lúc này tâm trạng của Bạch Tình Đình có phần khác lạ, sắp làm vợ của người ta rồi, nàng cũng trở nên chín chắn hơn nhiều, nàng đi nhanh hai bước, bước nhanh vào biệt thự.

Diệp Lăng Phi đi theo phía sau Bạch Tình Đình, trong tay cầm bảy, tám cái túi lớn nhỏ đều là đồ Tết mua từ chiều. Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình chạy vào vốn cũng định đi theo, nhưng nghĩ lại nếu xách bảy, tám cái túi này lên lầu thì chắc mệt đứt hơi mất.

Diệp Lăng Phi chỉ có thể đi vào biệt thự đặt những chiếc túi đó xuống rồi thay một đôi dép khác, sau đó cũng đi lên lầu.

Khi Diệp Lăng Phi mở cửa thư phòng thì thấy Bạch Tình Đình nhào vào vòng tay Bạch Cảnh Sùng mà khóc. Bạch Cảnh Sùng ngồi trước bàn, vẻ mặt lúng túng không biết làm sao, thấy Diệp Lăng Phi đi vào, Bạch Cảnh Sùng như gặp được vị cứu tinh, hỏi:

– Tiểu Diệp, Tình Đình làm sao vậy, tại sao lại chạy vào đây khóc, có phải nó bị uất ức gì không?

– Tình Đình làm sao mà uất ức được, hoàn toàn không có chuyện gì.

Diệp Lăng Phi tỏ ra vô tội nói:

– Bá phụ, bác không biết đấy chứ, từ trước tới nay toàn là Tình Đình bắt nạt cháu thôi, cháu nào dám bắt nạt cô ấy.

– Bác đâu có nói cháu bắt nạt Tình Đình, bác thấy bộ dạng Tình Đình thế này chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó rồi.

Bạch Cảnh Sùng vỗ vỗ vai Bạch Tình Đình, dỗ dành nói:

– Tình Đình, rốt cuộc làm sao vậy, cứ nói đi, ba sẽ làm chủ cho con.

– Ba, chỉ là con đột nhiên muốn khóc thôi.

Bạch Tình Đình dùng đôi bàn tay trắng mịn nhỏ bé lau nước mắt, vừa khóc vừa nói:

– Con bỗng nhiên rất nhớ ba, muốn ở bên cạnh ba.

– Ngốc, con phải tập sống tự lập đi chứ, hơn nữa, con và Tiểu Diệp sẽ kết hôn, hai vợ chồng con sống chung với nhau, ông già như ba đến đó làm gì.

Bạch Tình Đình quay sang Diệp Lăng Phi hớn hở nói:

– Diệp Lăng Phi, anh mau nói đi, khuyên ba em đến ở cùng chúng ta đi.

– A, được, anh khuyên anh khuyên.

Diệp Lăng Phi như bừng tỉnh nói:

– Bá phụ, bác xem nếu như chúng ta ở chung một nhà, lỡ như cháu và Bạch Tình Đình có cãi nhau thì còn có người khuyên. Nếu như ở nhà chơi trò trốn tìm còn có một người đứng ra làm trọng tài, để tránh có người gian lận. Bá phụ, bác xem có đúng không?

Diệp Lăng Phi thốt ra lời này khiến cho Bạch Cảnh Sùng cười phá lên sảng khoái. Bạch Tình Đình cũng quên cả buồn bã, nàng cũng nín khóc mỉm cười, làm nũng trước mặt Bạch Cảnh Sùng:

– Ba, Ba ơi, anh ấy nói kìa, cả ngày anh ấy cứ chọc tức con.

– Khụ, nếu như vợ chồng hai đứa xảy ra chuyện gì sẽ chẳng muốn tìm ta đâu.

Bạch Cảnh Sùng tỏ thái độ mặc kệ, ông cười lớn nói:

– Bây giờ hai đứa cần phải tự giải quyết, nếu như ta nhúng tay vào có khi lại làm mọi chuyện rối tung lên. Bây giờ ba cao tuổi rồi, không quản được chuyện của bọn trẻ các con.

– Ba, ba nói gì vậy, ba không quan tâm tới con gái nữa à.

Bạch Tình Đình chu môi nhỏ nhắn của mình lên, không hài lòng nói:

– Nếu như ba không giúp con, con sẽ bỏ nhà đi, không trốn trong gara nữa mà lần này sẽ bỏ nhà đi thật đấy!

Bạch Cảnh Sùng nghe Bạch Tình Đình nói những lời này, ông cười lớn. Diệp Lăng Phi thấy thú vị nên cười lớn hỏi:

– Bá phụ, những lời này của Tình Đình là có ý gì vậy?

– Anh hỏi làm gì, liên quan gì tới anh, không được nghe.

Bạch Tình Đình sợ Diệp Lăng Phi biết chuyện, hai tay nàng hung hăng đẩy Diệp Lăng Phi ra khỏi thư phòng. Nhưng nàng dùng hết sức cũng không thể khiến Diệp Lăng Phi nhúc nhích, hắn vẫn cười lớn nhìn Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình thấy không đẩy được Diệp Lăng Phi ra liền quay sang ngăn không cho ba mình nói. Nàng giống hệt một cô bé làm nũng nói:

– Ba, ba không được nói, chuyện cũ rồi mà, con không muốn ai biết đâu.

– Có gì đâu mà, Tiểu Diệp cũng không phải là người ngoài, hơn nữa đó là chuyện lúc con còn bé, đã hơn 10 năm rồi còn gì.

Bạch Cảnh Sùng ánh mắt lóe lên vẻ yêu thương ấm áp của một người cha, ông hiền từ nhìn Bạch Tình Đình nói:

– Khi đó Tình Đình còn nhỏ, hình như là 13 tuổi.

– Không, lúc đó con 12 tuổi.

Bạch Tình Đình đính chính.

– Ừ, 12 tuổi. Nó giận bác, lợi dụng lúc bác đi làm, nó cầm cặp sách bỏ nhà trốn đi. Chờ đến khi buổi tối bác trở về, mới phát hiện Tình Đình không có ở nhà, gọi điện cho tất cả bạn học của nó cũng không tìm thấy Tình Đình ở đâu. Bác cứ nghĩ Tình Đình đã gặp chuyện gì nên vội vàng báo cảnh sát. Bác dự định lái xe ra ngoài tìm Tình Đình nhưng không ngờ vừa mở cửa gara thì thấy Tình Đình đang ngồi ngủ bên cạnh chiếc xe. Thì ra con bé ngốc này không dám đi xa vì sợ, nên đã lén lút trốn trong gara.

Bạch Cảnh Sùng vừa nói xong thì ông và Diệp Lăng Phi đều cười phá lên. Bạch Tình Đình xấu hổ đỏ mặt, nàng tức giận chạy đến trước mặt Diệp Lăng Phi, đưa hai tay che miệng Diệp Lăng Phi, nói:

– Không cho cười, không cho cười.

Bạch Tình Đình càng làm vậy, Diệp Lăng Phi càng cười lớn hơn. Bạch Tình Đình ngượng ngùng chạy vọt ra khỏi thư phòng, chỉ còn lại hai người Bạch Cảnh Sùng và Diệp Lăng Phi ở bên trong.

Bạch Tình Đình vừa đi thì Bạch Cảnh Sùng và Diệp Lăng Phi cũng ngừng cười. Bạch Cảnh Sùng bỗng nhiên thở dài, ông đưa tay vỗ vai Diệp Lăng Phi nói:

– Tiểu Diệp, cháu phải chăm sóc Tình Đình thật tốt, bác chỉ có mỗi một đứa con gái, bác hi vọng con bé có được cuộc sống hạnh phúc.

– Bá phụ, bác cứ yên tâm.

– Tiểu Diệp, cháu sắp trở thành chồng của Tình Đình rồi, bác muốn giao Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cho cháu. Dù sao bác cũng già rồi, bác muốn về hưu sớm một chút. Lúc còn trẻ thì không có thời gian, bây giờ nhân lúc còn khỏe, bác muốn đi du lịch thế giới một chút. Cháu tuy rằng vẫn khiến cho người ta có cảm giác cà lơ phất phơ nhưng bác tin tưởng cháu là một nhân tài, có năng lực quản lý Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, bác muốn bồi dưỡng cháu trở thành người kế nghiệp. Còn về phần Tập đoàn Tân Á thì bác sẽ nói chuyện với Khiếu Thiên, bác tin Khiếu Thiên sẽ không có ý kiến gì đâu.

Diệp Lăng Phi vừa nghe Bạch Cảnh Sùng nói muốn mình gia nhập Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cảm thấy hơi bất ngờ. Có chuyện mà Bạch Cảnh Sùng vẫn chưa biết, Diệp Lăng Phi mới chính là đại cổ đông của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Chỉ là, Diệp Lăng Phi cũng không muốn quản lý một tập đoàn, hắn suy nghĩ một lát, rồi cười nói:

– Bá phụ, cháu thấy cháu ở Tập đoàn Tân Á vẫn tốt hơn. Cháu không muốn bị người ta nói dựa dẫm phụ nữ để vào Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Thứ hai, tính cháu không cẩn thận lắm, cháu không muốn quản lý một tập đoàn lớn. Còn về phần người kế nghiệp Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế thì cháu cho rằng Tình Đình là người thích hợp nhất.

Bạch Cảnh Sùng lắc đầu nói:

– Tiểu Diệp, cháu không hiểu rõ về Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đâu, có bác ở đây thì mấy lão già kia mới không dám làm gì nhưng nếu như Tình Đình kế nghiệp bác thì mấy lão già này chắc chắn sẽ nổi dậy làm phản. Dù sao Tình Đình cũng là một cô gái, cho dù mấy năm qua bác tận lực bồi dưỡng Tình Đình nhưng vẫn chưa gây dựng được uy tín, như vậy rất khó có quyền uy trong công ty càng không nói đến việc tiếp nhận vị trí của bác. Mấy năm trước, bác đề bạt Tình Đình làm phó tổng giám đốc, có người đã phản đối nhưng cuối cùng bác đã tận lực sắp xếp nên Tình Đình mới ngồi vào được vị trí này. Lần này, Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế đã tổn thất nghiêm trọng trên thị trường chứng khoán, bác sợ rằng có kẻ đang âm thầm thu mua một lượng lớn cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, hội đồng quản trị chắc sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.

Diệp Lăng Phi cười thầm, nghĩ:

– Cháu mới là người nắm giữ một lượng lớn cổ phiếu của Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế trong tay, chỉ cần bác không phản đối, đến lúc đó cho dù hội đồng quản trị có phản đối thì cũng đâu thể làm gì được Tình Đình. Hơn nữa, bằng vào nguồn tài chính của mình thì cho dù Tình Đình có muốn thành lập thêm vài Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế nữa cũng được.

Diệp Lăng Phi không nói ra những lời này, hắn chỉ cười nhẹ rồi nói:

– Bá phụ, bác không cần lo lắng đâu, dựa vào những gì cháu biết về Tình Đình, cháu đảm bảo Tình Đình sẽ khiến bác phải mở rộng tầm mắt. Thật ra, cháu cho rằng bác nên để cho Tình Đình thử một phen, chi bằng bác cứ giao khu đất của Bách hóa Việt Dương cho Tình Đình, chỉ cần Tình Đình có thành tích, thì đâu cần lo lắng mấy lão già kia không phục nữa. Đến lúc đó, bác có thể yên tâm mà nghỉ hưu rồi.

Đề nghị này của Diệp Lăng Phi không phải Bạch Cảnh Sùng chưa từng nghĩ tới, ông cũng hi vọng Bạch Tình Đình tạo ra được chút thành tích. Nhưng Bạch Cảnh Sùng lại lo lắng nếu như Bạch Tình Đình không làm tốt thì rất dễ mất chức phó tổng giám đốc hiện tại của nàng nên ông vẫn còn do dự. Bây giờ nghe Diệp Lăng Phi tin tưởng Bạch Tình Đình đến vậy, trong lòng ông cũng muốn cho con gái một cơ hội, biết đâu con gái mình lại tạo ra được thành tích thì sao?

Bạch Cảnh Sùng gật đầu nói:

– Ừ, dù sao thì bác cũng phải cho Tình Đình thêm một cơ hội nữa. Tiểu Diệp, cháu cho rằng lần này Tình Đình có bao nhiêu phần trăm cơ hội thành công?

– 100%, cháu tin tưởng năng lực của Tình Đình.

Diệp Lăng Phi khẳng định chắc nịch.

– Được, vậy thì bác sẽ cho Tình Đình cơ hội này.

Bạch Cảnh Sùng bị Diệp Lăng Phi thuyết phục, quyết tâm cho Bạch Tình Đình một cơ hội.

– Tất nhiên là 100% rồi, cho dù thành phố Vọng Hải không ai mua thì mình cũng sẽ nhờ những mối quan hệ bạn bè mua. Hắc hắc, ta không tin lãnh đạo các quốc gia lại không mua, đến lúc đó cả thế giới đều biết đến Bách hóa Việt Dương, như vậy còn chưa phải là thành tích sao?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!