Trên một chuyến bay từ Paris tới Bắc Kinh, một cô gái ăn mặc rất gợi cảm đang ngồi gần cửa sổ. Cô gái này khoảng hai mươi mốt tuổi, tóc nhuộm vàng, móng tay sơn màu vàng lấp lánh. Cô mang một đôi giày da màu đỏ, đôi chân đi đôi tất đen cao đến đầu gối.
Cô gái này là con gái của Mã Phượng Vân, tên là Mã Hiểu Nghiên. Vì sống ở nước ngoài nên Mã Hiểu Nghiên sớm nhiễm thói quen sinh hoạt của người phương Tây. Cô yêu đương phóng túng, dùng ma túy, tuổi còn trẻ đã hư hỏng, căn bản không có mấy tình cảm với người mẹ hàng năm cung cấp rất nhiều tiền bạc cho mình.
Tối qua cô mới nhận được điện thoại từ Trung Quốc báo tin cái chết của Mã Phượng Vân. Mã Hiểu Nghiên cũng không quá đau buồn. Nếu không phải vì tài sản thừa kế thì cô cũng sẽ không vượt ngàn dặm xa xôi mà về Trung Quốc.
Mã Hiểu Nghiên đang đeo tai nghe, nhắm mắt đợi máy bay cất cánh. Lúc này cô có cảm giác có người đứng trước mặt mình. Mã Hiểu Nghiên mở mắt, liền thấy một gã đàn ông đeo kính gọng vàng, mặc bộ âu phục sang trọng đang mỉm cười.
Gã đàn ông người Pháp này khoảng ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, có tướng mạo đẹp trai điển hình của nước Pháp, toàn thân tỏa ra sức hấp dẫn khó cưỡng với phụ nữ.
"Thưa cô. Nếu cô đồng ý ngồi vào chỗ của tôi thì tôi có thể đổi chỗ với cô được không?"
Gã đàn ông người Pháp kia dùng tiếng Pháp lịch thiệp nói với Mã Hiểu Nghiên.
Mã Hiểu Nghiên sớm đã có thói quen thô tục hằng ngày, nhưng đối với gã đàn ông đẹp trai này thì dĩ nhiên phải giả vờ làm thục nữ. Cô ta vội vàng nói:
"Xin lỗi, tôi ngồi ở đây. Giờ tôi sẽ về chỗ của mình."
"Không, cô gái xinh đẹp. Đây là vinh dự của tôi. Cô ngồi vào chỗ của tôi đi. Nếu như không ngại thì tôi có thể ngồi vào chỗ của cô được chứ?"
"Ồ, đương nhiên là được rồi."
Mã Hiểu Nghiên không hiểu sao lại cảm thấy tim đập thình thịch. Người này nói chuyện vô cùng lịch thiệp, đúng là thân sĩ của nước Pháp, hoàn toàn đối lập với những kẻ thô tục cô tiếp xúc trước đây, khiến cô cảm thấy bối rối không thôi. Cô cố gắng hết sức để giữ vẻ thục nữ.
Gã đàn ông người Pháp kia ngồi bên cạnh Mã Hiểu Nghiên, mở cặp, lấy một chiếc laptop Apple mới tinh ra.
"Cô đi Bắc Kinh sao?"
Gã người Pháp sau khi mở laptop liền hỏi với nụ cười.
"Không phải, tôi ở Bắc Kinh chuyển chuyến bay. Tôi đi Vọng Hải."
Mã Hiểu Nghiên trả lời.
"Vọng Hải? Là thành phố Vọng Hải của Trung Quốc sao?"
Gã người Pháp hỏi.
"Đúng vậy. Tiên sinh chẳng lẽ biết thành phố này sao?"
Mã Hiểu Nghiên hỏi.
"Đương nhiên. Lần này tôi cũng đến đó."
Người đàn ông cười nói.
"Xem ra chúng ta thật có duyên. Nếu cô gái xinh đẹp này không ngại thì tôi rất hy vọng có thể làm quen với cô. Tôi tên là Stewart Baker, là một nhà đầu tư."
Mã Hiểu Nghiên thật không ngờ người đàn ông lịch thiệp này lại cũng đến Vọng Hải. Thật là một sự trùng hợp bất ngờ. Nghe hắn chủ động giới thiệu tên là Stewart Baker, Mã Hiểu Nghiên mừng rỡ vội vàng tự giới thiệu:
"Tôi tên là Alice."
"Alice?"
Stewart Baker khẽ cười nói:
"Một cái tên thật êm tai. Rất vui được biết cô, Alice."
Stewart Baker vươn tay bắt tay Mã Hiểu Nghiên, một lúc sau mới rút tay về. Tất cả cử chỉ của Stewart Baker đều lịch thiệp, ngay cả cách bắt tay vừa rồi cũng lộ ra thân phận vô cùng cao quý của hắn. Điều này khiến Mã Hiểu Nghiên vô cùng ái mộ. Cô bắt đầu lo lắng làm sao để tiếp xúc thân mật hơn với người đàn ông Pháp lịch thiệp này.
Trong quán cà phê trên tầng ba của tòa nhà Thiên Hưng tại Vọng Hải, mãi đến khi người phục vụ mang cà phê đến thì Bạch Tình Đình mới buông tay khỏi đùi Diệp Lăng Phi. Cô vừa chậm rãi dùng thìa khuấy cà phê, vừa nói chuyện với Chu Hân Mính về việc buổi chiều đi đâu chơi.
Diệp Lăng Phi lúc này làm gì còn chú ý đến chuyện phiếm của hai cô. Tay phải hắn đặt trên chỗ vừa bị Bạch Tình Đình véo xoa không ngừng. Diệp Lăng Phi bây giờ rất muốn vào nhà vệ sinh cởi quần ra xem đùi mình bị Bạch Tình Đình véo đến mức nào rồi, nhưng lại đành bỏ qua ý định này.
"Hân Mính, chiều nay chúng ta đi bơi nhé. Lâu lắm rồi không bơi."
Bạch Tình Đình đề nghị.
Chu Hân Mính cười nói.
"Mình không bơi giỏi lắm."
"Cậu biết mình không giỏi bơi mà. Lúc học đại học, bơi lội là môn học bắt buộc, mình lại thi trượt mấy lần, cuối cùng mãi mới qua được đấy chứ."
"Đúng rồi, cũng chính vì cậu bơi không tốt nên mới cần phải học. Cậu là cảnh sát, nếu gặp người rơi xuống nước thì cậu có thể đứng nhìn mà không cứu sao?"
Bạch Tình Đình vừa cười vừa nói.
"Mình làm huấn luyện viên miễn phí cho cậu. Đi đâu mà tìm được huấn luyện viên tốt như mình chứ?"
"Bơi lội hay đấy. Bơi lội có thể nâng cao thể chất, tăng cường sức đề kháng."
Diệp Lăng Phi vừa thấy Bạch Tình Đình đề nghị đi bơi lập tức chen miệng vào.
"Anh thấy chiều nay chúng ta cùng đi bơi, mọi người cùng bơi thật vui vẻ đi."
"Cho dù đi bơi cũng không đi với anh."
Không đợi Bạch Tình Đình nói thì Chu Hân Mính đã nói:
"Anh đừng hòng đi với bọn em."
"Đúng!"
Bạch Tình Đình phụ họa.
"Đây là chuyện của em và Hân Mính, không liên quan đến anh. Anh chỉ có thể ở ngoài hồ bơi đợi bọn em."
"Không thể nào. Làm thế tàn nhẫn quá."
Diệp Lăng Phi tủi thân nói.
"Nói thế nào thì anh và Tình Đình cũng là vợ chồng. Vợ chồng bơi lội với nhau là rất bình thường. Cảnh sát Chu cũng là bạn tốt của bà xã anh, hiển nhiên anh cũng là bạn tốt của cô ấy rồi. Mọi người có quan hệ như vậy, chúng ta bơi lội cùng nhau thì có sao?"
Chu Hân Mính khuấy thìa cà phê. Cô nhìn Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình cũng đang tròn mắt nhìn Chu Hân Mính. Cô lo rằng Chu Hân Mính có thể vì những lời này mà tức giận. Trong ấn tượng của Bạch Tình Đình, Chu Hân Mính không thích đàn ông háo sắc. Nếu đàn ông mà có gan nói chuyện kiểu này trước mặt Chu Hân Mính thì nhất định cô ấy sẽ nổi cơn thịnh nộ.
Bạch Tình Đình ngoài miệng tuy oán giận Diệp Lăng Phi, thậm chí trong lúc giận dữ còn véo hắn nhưng trong lòng cô vẫn lo Diệp Lăng Phi bị tổn thương. Cô sợ Chu Hân Mính nổi giận có thể khiến Diệp Lăng Phi chịu đau khổ. Bạch Tình Đình thừa dịp Chu Hân Mính còn chưa nổi nóng, định mắng Diệp Lăng Phi một trận để Chu Hân Mính bớt giận, không nổi cáu lên.
Bạch Tình Đình hung hăng lườm Diệp Lăng Phi một cái, tức giận nói.
"Hân Mính là bạn tốt nhất của em. Anh có phải muốn cả em và Hân Mính cùng yêu và cưới anh thì mới tốt hay sao?"
Những lời này rõ ràng là Bạch Tình Đình mắng Diệp Lăng Phi. Vốn dĩ cô muốn Diệp Lăng Phi biết Chu Hân Mính và mình không giống nhau, không thể đối xử với cô ấy như với mình. Nhưng những lời này của Bạch Tình Đình vừa ra khỏi miệng thì Diệp Lăng Phi đã tiếp lời:
"Bà xã, nếu thế thì anh rất hy vọng chuyện tốt như vậy có thể xảy ra."
Bạch Tình Đình suýt nữa là phun ngụm cà phê vừa uống ra. Cô không ngờ Diệp Lăng Phi lại có thể nói những lời này. Cô lo lắng nhìn về phía Chu Hân Mính, phát hiện Chu Hân Mính đã mấp máy môi. Trái tim Bạch Tình Đình đập thình thịch, thầm nghĩ:
"Diệp Lăng Phi chết tiệt. Em muốn Hân Mính bớt giận, anh lại trả lời như vậy. Nếu chỉ có hai người chúng ta thì anh nói thế không sao. Dù sao thì em cũng biết thói quen nói chuyện của anh rồi. Nhưng hiện giờ Hân Mính đang ở đây, cô ấy không biết chuyện này mà."
Bạch Tình Đình sốt ruột, sợ Chu Hân Mính tức giận, vội vàng nói với Chu Hân Mính:
"Hân Mính, người này toàn nói bậy, chúng mình đừng để ý đến hắn nữa. Cứ mặc kệ hắn ở đây đi."
Cô nắm lấy tay Chu Hân Mính kéo ra ngoài quán cà phê.
"Tình Đình lạ thật. Cô ấy làm gì vậy?"
Diệp Lăng Phi bị Bạch Tình Đình khiến hắn không hiểu nổi, không rõ tại sao Bạch Tình Đình lại vội vàng kéo Chu Hân Mính đi như vậy.
Không chỉ có Diệp Lăng Phi, cả Chu Hân Mính cũng không hiểu Bạch Tình Đình đang nghĩ gì. Cô sở dĩ sững sờ vì câu nói kia của Diệp Lăng Phi là bởi trong tâm lý cô không hề chuẩn bị nghe hắn nhắc tới chuyện ba người đi bơi trước mặt Bạch Tình Đình. Từ khi phát sinh quan hệ vượt qua giới hạn với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính vẫn cố gắng tránh để Bạch Tình Đình biết được quan hệ này, luôn luôn cẩn thận. Cho nên Diệp Lăng Phi có dũng khí nói như thế trước mặt Bạch Tình Đình khiến cô ngây ngẩn cả người.
Chu Hân Mính thật không ngờ mình ngây ra như thế lại khiến Bạch Tình Đình nói ra chuyện hai người cùng yêu và cưới Diệp Lăng Phi. Mà Diệp Lăng Phi lại cũng đồng ý. Điều này khiến Chu Hân Mính không biết phải làm sao. Trong lòng cô hy vọng đó là sự thật. Như thế thì cô sẽ không phải suốt ngày lo lắng Bạch Tình Đình biết được quan hệ của mình và hắn nữa. Mặt khác cô cũng biết Bạch Tình Đình sẽ không làm như vậy. Theo sự hiểu biết của cô với Bạch Tình Đình, cô ấy sẽ không cùng người khác chia sẻ người yêu.
Chu Hân Mính chỉ là không biết phải làm sao, không ngờ Bạch Tình Đình lại lôi mình ra ngoài, dường như Bạch Tình Đình lo lắng cô sẽ vì câu này mà tức giận vậy.
Đợi đến khi ra khỏi quán cà phê, Chu Hân Mính mới kịp phản ứng. Theo như cá tính của mình trước đây, cô nhất định sẽ tức giận bởi những lời này của Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình chính là lo mình sẽ gây bất lợi cho Diệp Lăng Phi.
Chu Hân Mính cũng cảm thấy thái độ của mình rất dễ khiến Bạch Tình Đình phát hiện ra quan hệ giữa mình và Diệp Lăng Phi, vì thế liền thở hổn hển nói:
"Tình Đình, mình muốn giáo huấn người này một trận. Hắn mơ hão thế chứ, lại còn muốn mình yêu hắn. Đúng là nằm mơ giữa ban ngày."
"Hân Mính, cậu đừng nóng giận. Hắn có thói quen nói bậy nói bạ, từ từ rồi cậu sẽ biết thôi."
Bạch Tình Đình vội vàng khuyên giải.
"Như vậy đi. Chúng mình ra ngoài chơi, không mang hắn theo nữa."
Chu Hân Mính không nói gì nữa, chỉ gật đầu. Chu Hân Mính sở dĩ làm vậy là vì sợ Bạch Tình Đình nghi ngờ.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính vừa mới đi thang máy xuống tầng thì ngay lập tức gặp Trần Hàn Lâm và em gái Trần Hàm Vũ của hắn.
"Bạch phó tổng, trùng hợp quá."
Trần Hàn Lâm và Trần Hàm Vũ đang đi thang máy lên tầng ba thì lại nhìn thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi xuống, vội vàng đi tới trước mặt Bạch Tình Đình.
Trần Hàm Vũ và Bạch Tình Đình bằng tuổi nhau. Các cô học cùng ban, chỉ là quan hệ cũng không quá thân thiết. Trần Hàm Vũ cũng chào hỏi Bạch Tình Đình. Tuy Bạch Tình Đình đối với bạn học không thân nhưng cũng vì lịch sự mà bắt chuyện với Trần Hàm Vũ một chút. Còn về Trần Hàn Lâm thì Bạch Tình Đình cũng chẳng tỏ vẻ thân thiết như với Trần Hàm Vũ.
"Trần tổng, đúng là trùng hợp."
Bạch Tình Đình nói.
"Vị này là bạn của cô à?"
Trần Hàn Lâm cười với Chu Hân Mính bên cạnh Bạch Tình Đình, coi như lời chào hỏi. Sau đó hắn nói với Bạch Tình Đình.
"Tôi và em gái đi ăn, không biết Bạch phó tổng đã ăn chưa, hay là cùng đi với chúng tôi."
Trần Hàm Vũ cũng phụ họa:
"Đúng vậy, Tình Đình. Cậu thấy chúng ta bao nhiêu năm không gặp nhau, hay là cùng nhau ăn bữa cơm."
"Được lắm, ăn cơm là tuyệt nhất. Bụng tôi cũng đang đói đây!"
Bạch Tình Đình còn đang chần chừ có nên nhận lời hay không thì tiếng Diệp Lăng Phi đã vang lên phía sau. Bạch Tình Đình nghe thấy tiếng của Diệp Lăng Phi thì nắm tay Chu Hân Mính, ý bảo cô đừng nói chuyện. Cô đối với năng lực xử lý của Diệp Lăng Phi rất tin tưởng. Lúc đầu khi đối phó với Lý Thiên Bằng cũng là Diệp Lăng Phi ra tay, khiến Lý Thiên Bằng không còn dám quấn lấy các cô.
Diệp Lăng Phi nghiễm nhiên trở thành sứ giả hộ hoa. Chỉ cần có người muốn ve vãn Bạch Tình Đình là lại để Diệp Lăng Phi ra mặt.
Tuy Trần Hàn Lâm không làm gì khiến Bạch Tình Đình có ấn tượng xấu nhưng cô lại luôn cảm thấy người này có gì đó khuất tất. Mà huống chi cô và Diệp Lăng Phi sắp kết hôn, những người ve vãn cô càng ít càng tốt.
Một người con gái như Bạch Tình Đình rất ít gặp. Diệp Lăng Phi không biết có số chó má gì mà ở một đô thị phồn hoa như thế này lại có thể tìm được một người con gái xinh đẹp, giàu có, tài năng đến vậy.
Diệp Lăng Phi vừa ra mặt liền khiến Trần Hàn Lâm hơi sửng sốt. Lúc trước hắn chỉ thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính, còn tưởng Bạch Tình Đình đi cùng bạn dạo phố, thật không ngờ lại lòi ra Diệp Lăng Phi.
Trần Hàn Lâm không thích nhìn thấy Diệp Lăng Phi. Tuy hắn tiếp xúc với Diệp Lăng Phi không nhiều, thậm chí còn không biết Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình rốt cuộc có quan hệ gì nhưng trong lòng Trần Hàn Lâm, Diệp Lăng Phi nhiều nhất cũng chỉ là bạn trai của Bạch Tình Đình. Hắn không thể ngờ thân phận Diệp Lăng Phi lại là hôn phu của cô.
Trần Hàn Lâm mỗi lần nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì lại có cảm giác không thoải mái. Trên người Diệp Lăng Phi ẩn chứa một thứ gì đó khiến hắn rất bất an. Nhất là đôi mắt Diệp Lăng Phi khi nhìn hắn, Trần Hàn Lâm cảm thấy dường như ánh mắt đó có thể nhìn thấu những gì hắn giấu giếm, nhìn thấu nội tâm hắn. Hắn cảm thấy dường như mình hoàn toàn trần trụi trước ánh mắt người này. Nhưng dù Trần Hàn Lâm có không thích Diệp Lăng Phi đến mấy thì hắn vẫn phải cười nhạt nói:
"Diệp tiên sinh, anh cũng ở đây à."
"Đương nhiên rồi. Bà xã của tôi ở đây, tôi không ở đây thì ở đâu chứ. Nếu gặp phải kẻ có mưu đồ với bà xã tôi thì tôi còn phải ra mặt làm một ông chồng tốt. Trần tiên sinh, anh nói có đúng không?"
"Bà xã?"
Trần Hàn Lâm nghi hoặc nhìn Bạch Tình Đình nhưng lại thấy Bạch Tình Đình không khẳng định cũng không phủ nhận. Điều này khiến trong lòng Trần Hàn Lâm cảm thấy như năm ăn năm thua. Hắn không để ý đến việc Bạch Tình Đình đã kết hôn chưa. Trong lòng hắn Bạch Tình Đình như thế mà không còn là xử nữ cũng là chuyện có thể lý giải. Trần Hàn Lâm để ý chính là không ngờ Bạch Tình Đình lại gả cho Diệp Lăng Phi. Trong mắt Trần Hàn Lâm, Diệp Lăng Phi hoàn toàn là một kẻ vô lại, hoàn toàn khác biệt với những người thuộc xã hội thượng lưu mà hắn tiếp xúc.
"Trần tiên sinh. Chẳng lẽ anh thấy có gì bất ngờ sao?"
Diệp Lăng Phi thấy vẻ mặt của Trần Hàn Lâm thì trong lòng rất buồn cười, thầm nghĩ:
"Nhìn bộ dạng mày là biết không phải hạng tốt."
"Ồ, đương nhiên không phải."
Trần Hàn Lâm cười nhàn nhạt.
"Tôi chỉ nghĩ là chúng ta nên ăn cơm Tây hay đồ ăn Trung Quốc."
"Trần tiên sinh rất có tiền sao?"
Diệp Lăng Phi hỏi.
Trần Hàn Lâm khó hiểu hỏi lại:
"Thế là có ý gì?"
"Ý tôi là nếu Trần tiên sinh có tiền thì chúng ta ăn cơm Tây. Còn nếu không có tiền thì chúng ta ăn đồ ăn Trung Quốc."
Diệp Lăng Phi bổ sung:
"Tôi là lo lắng cho Trần tiên sinh. Tôi rất thích ăn đồ Tây. Nếu Trần tiên sinh mà có tiền thì tôi muốn ăn món Tây cho sướng một bữa. Cái gì mà gan ngỗng, trứng cá muối tôi cũng không khách sáo. Ồ, nhân tiện nói với Trần tiên sinh một câu, hôm nay tôi không mang tiền. Dù là bao nhiêu tiền thì cũng phải nhờ Trần tiên sinh thôi."
Diệp Lăng Phi nói xong những lời này lại nói thêm:
"À, tôi lại quên. Muốn ăn đồ Tây thì chúng ta không thể ăn ở đây, thế nào cũng phải tìm một nhà hàng Pháp chính gốc mới được."
Đây rõ ràng là muốn làm khó Trần Hàn Lâm. Nếu đổi lại là người khác thì ăn đồ Trung Quốc cũng không được, ăn đồ Tây cũng không xong. Nhưng Trần Hàn Lâm lại cười nhạt nói:
"Diệp tiên sinh. Hôm nay là gần Tết rồi, chúng ta ăn đồ Trung Quốc mới tốt, anh nói có đúng không?"
Những lời này của Trần Hàn Lâm nghe rất hợp lý. Hắn cũng không phải là ngại bữa ăn Tây đắt tiền mà chỉ nói đây là dịp năm mới của Trung Quốc, là một người Trung Quốc thì nên ăn đồ nước mình. Nếu nói thế thì chẳng ai chê trách được.
Bạch Tình Đình âm thầm gật đầu. Cô đối với cách xử lý công việc của Trần Hàn Lâm rất tán thành, cho rằng Trần Hàn Lâm đúng là người biết tùy cơ ứng biến.
Bạch Tình Đình vốn tưởng Diệp Lăng Phi cứ thế bỏ qua. Nhưng không ngờ Diệp Lăng Phi lại vẫn đứng trước mặt Trần Hàn Lâm lầm bầm lầu bầu nói:
"Hóa ra hôm nay là lễ Tết Trung Quốc. Mình không ngờ lại quên. Khụ, may là trí nhớ của Trần tiên sinh tốt. Vừa rồi mới hỏi nên ăn đồ Tây hay đồ Trung Quốc, thế mà trong nháy mắt lại nhớ ra hôm nay là ngày lễ của nước ta. Đúng là người học nhiều lý lẽ cũng nhiều. Đọc sách có lợi thật."
Những lời này của Diệp Lăng Phi đúng là lẩm bẩm, nhưng lại lẩm bầm rất lớn tiếng, dường như sợ mọi người không nghe thấy vậy.
Trần Hàn Lâm vốn đang đắc ý dạt dào vì câu trả lời của mình nhưng Diệp Lăng Phi nói những câu này xong liền khiến hắn cứng họng.
✾ Thiên Lôi Trúc ✾ Truyện dịch AI