Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 259: CHƯƠNG 259: CHIA RẼ CÔ LẬP

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính chạy về phòng ngủ, khóa trái cửa lại. Bạch Tình Đình nhớ lần trước Diệp Lăng Phi đã lẻn vào phòng mình qua cửa sổ, nàng vội vàng kiểm tra, chắc chắn tất cả đã đóng và khóa chặt mới yên tâm.

Bạch Tình Đình bật cười sảng khoái. Cuối cùng thì lần này cũng trả thù được Diệp Lăng Phi. Nàng vội vàng kết nối máy ảnh kỹ thuật số với máy tính, chuyển toàn bộ ảnh chụp và video vừa quay vào máy tính của mình.

Chu Hân Mính ngồi cạnh Bạch Tình Đình, cùng thưởng thức ảnh chụp Diệp Lăng Phi. Hai người thỉnh thoảng lại khúc khích cười vui vẻ.

Khi xem xong, Bạch Tình Đình mới nhận ra một vấn đề rất nghiêm trọng: chẳng lẽ các nàng cứ thế không ra khỏi cửa sao? Vừa nghĩ đến lời Diệp Lăng Phi nói về việc treo các nàng ra ngoài cửa sổ biệt thự, Bạch Tình Đình liền rùng mình.

- Hân Mính, tớ muốn đi tắm, nhưng tớ sợ ra ngoài bị hắn tóm được thì thảm lắm. Mau nghĩ cách đi.

Bạch Tình Đình lo lắng nói.

- Tớ không có cách nào cả. Trừ phi chúng ta dĩ bạo chế bạo, không còn sợ hắn nữa.

Chu Hân Mính đáp.

- Hắn rất cường tráng, tớ chỉ sợ đánh không lại thôi.

Bạch Tình Đình nghe Chu Hân Mính nói phải lấy ác chế ác thì lo lắng đáp.

- Đồ ngốc! Ai bảo cậu đánh hắn. Cậu nghĩ đi, giờ cánh tay hắn không tiện cử động, chắc chắn không dám cứng rắn đối phó với hai người chúng ta đâu. Hơn nữa, tớ là cảnh sát, vốn dĩ phải giám sát hắn, nhất định hắn sẽ có chút kiêng dè tớ. Hai người chúng ta cùng đi ra, tớ tin chắc hắn nhất định không dám làm gì chúng ta đâu.

Nhờ Chu Hân Mính nhắc nhở, Bạch Tình Đình cũng cảm thấy như thế sẽ không sao. Có gì mà phải sợ. Dù sao Diệp Lăng Phi bây giờ cũng coi như gần như tàn phế rồi. Bạch Tình Đình lại còn có cả Chu Hân Mính nên lá gan cũng lớn hơn, làm sao còn phải sợ nữa.

Bạch Tình Đình mở cửa phòng ngủ, thò đầu ra thăm dò, sau khi không nhìn thấy Diệp Lăng Phi thì mới bước ra khỏi phòng ngủ. Chu Hân Mính cũng đi ra. Tuy rằng Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình đã nói không sợ Diệp Lăng Phi, nhưng trong lòng nàng lại thấp thỏm không yên. Thủ đoạn của Diệp Lăng Phi rất khó lường, ai biết được hắn sẽ bày ra trò gì nữa.

Hai mỹ nhân vẫn đi tới phòng tắm, cũng không thấy bóng dáng Diệp Lăng Phi đâu. Hai người thở phào nhẹ nhõm, mở cửa phòng tắm ra, bước vào.

Sau khi đã khóa trái cửa phòng tắm, nỗi thấp thỏm của hai người cuối cùng cũng lắng xuống. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính cùng nhau cởi quần áo. Hai người bọn họ trước đây thường tắm chung, có điều sau khi lớn lên, mỗi người đều có công việc riêng, không mấy khi gặp nhau, nên dù thỉnh thoảng có thể tâm sự cùng nhau, cơ hội tắm chung lại vô cùng ít ỏi.

Sau khi hai người cởi sạch quần áo, cùng bước vào chiếc bồn tắm lớn đủ sức chứa cả hai. Hai người đều là mỹ nữ, có điều làn da Bạch Tình Đình đẹp hơn Chu Hân Mính, trong khi đùi Chu Hân Mính lại thon dài hơn của Bạch Tình Đình. Có thể nói, hai người mỗi người mỗi vẻ.

Hai người cười nói vui vẻ trong phòng tắm, thỉnh thoảng còn té nước và bọt xà phòng lên nhau rồi cười khanh khách.

Nhưng đúng lúc hai người đang rất cao hứng thì đột nhiên đèn trong phòng tắm tắt phụt một cái, cả phòng lập tức tối đen như mực.

- Sao lại thế này? Chẳng lẽ là bị cúp điện?

Chu Hân Mính hỏi.

- Không biết. Tớ có thấy cô Ngô bảo hôm nay bị cúp điện đâu. Mà cho dù bị cúp điện thì cũng phải có thông báo chứ. Hơn nữa chúng ta ở đây chưa bao giờ bị cúp điện cả.

Bạch Tình Đình nghi hoặc đáp.

Khi hai người còn đang khó hiểu thì từ ngoài phòng tắm truyền tới tiếng cười đắc ý của Diệp Lăng Phi:

- Hai người các cô cứ sờ soạng mà tắm đi. À, tiện thể nhắc nhở các cô, tôi không chỉ cắt điện ở phòng tắm mà còn cắt cả nước nữa. Nếu hai người các cô còn chưa tắm xong thì chia buồn nhé, các cô chỉ có thể mang theo bọt xà phòng mà đi ra thôi.

- Là tên kia làm.

Bạch Tình Đình đã hiểu ra mọi chuyện. Diệp Lăng Phi quả nhiên là trả thù các nàng. Nhưng lúc này, cả hai người đều đang trần truồng trong bồn tắm, xung quanh tối đen như mực, căn bản không nhìn rõ gì cả. Hơn nữa, trên người hai người đều dính đầy sữa tắm, cứ thế này không dội nước sạch đi thì làm sao mặc quần áo đây.

- Anh, đồ tồi! Mau bật nước và điện lên. Nếu không, em sẽ công bố hết ảnh của anh ra ngoài đấy. Cho anh mất hết mặt mũi để gặp người khác.

Bạch Tình Đình nóng nảy, hướng về phía cửa hô to.

- Xử lý xong rồi. Anh vừa rồi đã sớm xử lý hết mấy tấm ảnh em chụp rồi. Em thật sự cho là anh ngu vậy sao? Lại để lại cho em lưu bằng chứng sao? Tiện thể nhắc em một câu: Cửa phòng của em thật sự rất dễ mở. Anh cứ tưởng sẽ mất mười giây, không ngờ chưa đến một giây đã mở ra được. Lần sau nếu các em mà ra ngoài thì nhớ phải khóa kỹ cửa phòng lại nhé. Thật là... quá không cẩn thận rồi, vừa rồi anh đã khóa kỹ cửa phòng giúp các em rồi. Bây giờ anh đi ngủ đây. Các em cứ thong thả ở đó đợi đi nhé.

Tiếp theo đó là tiếng cười đắc ý của Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình tức tối chỉ biết mắng mỏ Diệp Lăng Phi, nhưng nàng có ở đó mà nguyền rủa hắn thì cũng chẳng ăn thua gì. Diệp Lăng Phi đã sớm rời đi rồi.

- Làm sao bây giờ? Chúng ta cũng không thể ở trong này đợi cả đêm được.

Bạch Tình Đình bất đắc dĩ nói.

Chu Hân Mính hung hăng nói:

- Còn có thể làm gì được nữa. Đành phải lau khô người, tìm tên kia tính sổ thôi. Lần này nhất định phải xử lý hắn cho tử tế mới được.

Nói xong, Chu Hân Mính bước ra tấm thảm tắm, chùi chân rồi đi đến chỗ khăn tắm, dùng khăn lau khô người, mặc xong quần áo rồi nói với Bạch Tình Đình:

- Tình Đình, cậu chờ ở đây đi, tớ ra trước bật điện và mở nước lại đã. Sau đó chúng ta tắm rửa xong thì phải đi tìm tên kia tính sổ.

Chu Hân Mính vừa mở cửa phòng tắm ra, Bạch Tình Đình từ bên trong lại gọi với ra:

- Hân Mính, cậu nhất định phải khóa trái cửa phòng tắm lại. Tớ sợ tên kia sẽ xông vào.

- Ừ, tớ biết rồi.

Chu Hân Mính gật đầu, xoay tay khóa trái cửa phòng tắm. Bạch Tình Đình đợi trong bồn tắm nhắm mắt lại, chờ đợi Chu Hân Mính bật lại điện.

Trong lòng Chu Hân Mính thầm mắng Diệp Lăng Phi hành xử vô đạo đức, lại còn thích trả thù con gái yếu ớt nữa. Nàng thở phì phì đi đến chỗ công tắc nguồn điện ở dưới lầu. Vừa đi tới trước cửa phòng ngủ của Diệp Lăng Phi, cửa phòng bỗng đột ngột mở tung, một bàn tay thò ra túm lấy cánh tay Chu Hân Mính, lôi nàng vào, ngay sau đó, cửa phòng đóng sập.

Chu Hân Mính đột nhiên bị túm vào trong phòng thì giật mình kinh hãi. Tuy Chu Hân Mính là cảnh sát, nhưng khi không hề phòng bị mà bị túm vào phòng thì cũng khiến nàng giật mình kinh sợ. Khi thấy rõ Diệp Lăng Phi bắt giữ mình thì trong lòng Chu Hân Mính lại bắt đầu tức giận. Vừa rồi chính tên Diệp Lăng Phi này cố ý tắt điện và ngắt nước trong phòng tắm, khiến nàng phải lau khô bọt sữa tắm trên người. Nghĩ đến đây thôi Chu Hân Mính đã muốn đánh Diệp Lăng Phi rồi.

Nắm tay Chu Hân Mính vừa giơ lên thì Diệp Lăng Phi đã ấn nàng vào sát cửa, hôn nàng một cách mạnh mẽ. Nắm tay giơ lên của Chu Hân Mính còn chưa kịp hạ xuống.

Sau khi kết thúc nụ hôn dài, Diệp Lăng Phi nhìn đôi mắt đang trừng trừng nhìn mình của Chu Hân Mính, hạ giọng nói:

- Hân Mính, anh cố ý làm thế đấy. Anh biết nhất định em sẽ ra bật điện mà. Anh ở đây đợi em đấy.

- Nói bậy.

Chu Hân Mính nghe Diệp Lăng Phi nói vậy thì bụng nghĩ một đàng mồm nói một nẻo, hạ giọng nói:

- Em còn không biết anh sao? Anh đây là muốn trả thù em và Tình Đình vừa rồi tra tấn anh chứ gì.

Diệp Lăng Phi áp sát vào Chu Hân Mính, tay phải hắn đặt lên vòng ba trắng trẻo của nàng, dịu dàng nói:

- Anh làm sao lại muốn trả thù các em chứ. Anh thích còn không hết, nói gì đến trả thù.

Nói rồi Diệp Lăng Phi lại muốn hôn tiếp. Chu Hân Mính xoay miệng nhỏ nhắn sang phía khác, hạ giọng nói:

- Tình Đình còn đang chờ em ở trong phòng tắm đấy.

- Để cho cô ấy chờ một lúc đi. Bây giờ anh đang rất muốn em.

Diệp Lăng Phi nói rồi bắt đầu hôn tiếp. Chu Hân Mính không xoay đi nữa. Nàng nhắm mắt lại và cũng hôn lại hắn. Tay phải của Diệp Lăng Phi đang đặt trên mông Chu Hân Mính dùng sức siết một cái. Chu Hân Mính vốn định ôm Diệp Lăng Phi, nhưng lại lo lắng đụng vào vết thương của hắn, chỉ đành giơ cao hai tay lên, thành ra bộ dạng hoàn toàn đầu hàng.

Đôi môi của Diệp Lăng Phi dịch chuyển dần khỏi môi Chu Hân Mính, chậm rãi hướng đến chiếc cổ trắng nõn của nàng. Khi rời môi tới vành tai trong suốt như ngọc của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi há miệng ngậm lấy, đưa đầu lưỡi khiêu khích vành tai nàng.

Có một số cô gái, bộ phận mẫn cảm nhất trên cơ thể thật sự không phải là bộ ngực. Chu Hân Mính chính là kiểu phụ nữ như thế. Nàng bị Diệp Lăng Phi ngậm lấy vành tai thì giống như bị điểm vào một huyệt đạo đặc thù trong các tiểu thuyết võ hiệp, trong lòng đã dâng lên một cỗ dục hỏa nóng bỏng. Tình cảm âu yếm mãnh liệt hơn rất nhiều so với khi Diệp Lăng Phi vuốt ve bộ ngực trong nháy mắt đã hòa tan lý trí của Chu Hân Mính. Chu Hân Mính khẽ rên rỉ, lưỡi trơn mềm vươn ra liếm láp bờ môi, biểu lộ hết sức mị hoặc.

Diệp Lăng Phi dùng răng cắn khẽ lên vành tai Chu Hân Mính, tay phải ra sức vuốt ve vòng ba trắng nõn. Dưới sự kích thích mãnh liệt như thế, Chu Hân Mính mê đắm dụi đầu vào bờ vai Diệp Lăng Phi.

"A!" Ngay khi Chu Hân Mính ôm lấy bờ vai Diệp Lăng Phi, nàng đột nhiên nhớ ra hắn vừa bị súng bắn bị thương, dục hỏa nhanh chóng bị lý trí kiềm chế lại, khẽ đẩy hắn ra, ngượng ngùng nói:

- Đừng làm loạn. Thương thế của anh còn chưa khỏi hẳn. Anh sợ em chạy mất sao? Anh là đồ sắc lang. Em cho dù muốn chạy cũng không có người đàn ông nào muốn em nữa.

Chu Hân Mính với biểu cảm quyến rũ, phong tình vô hạn liếc nhìn Diệp Lăng Phi, dịu dàng nói:

- Tình Đình còn ở trong phòng tắm. Em phải đi bật điện và mở nước lại đã. Anh đúng là vô lại, lại nghĩ ra cái chủ ý hư hỏng như thế.

Nói rồi Chu Hân Mính xoay người mở cửa. Diệp Lăng Phi cũng không ngăn cản. Khi nàng xoay người, đưa lưng về phía hắn, tay phải hắn vỗ thật mạnh lên vòng ba trắng nõn của Chu Hân Mính. "Ba" một tiếng, Chu Hân Mính cảm thấy vòng ba đau rát lên... Nhưng sự đau đớn này lại kích thích nội tâm nàng, khiến dục hỏa trong nàng càng tăng cao. Nàng quay đầu, trừng mắt lườm Diệp Lăng Phi, giận dữ mắng:

- Sắc lang!

Nói rồi, nàng vội vàng rời khỏi phòng ngủ hắn.

Chu Hân Mính vừa rời đi, Diệp Lăng Phi ngồi phịch xuống giường, miệng cười toe toét đầy đắc ý. Tất cả đều là hắn cố ý, mục đích là muốn tách Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình. Nếu hai nàng liên kết lại thì hắn còn trả thù thế nào được. Hiện giờ thì Chu Hân Mính đã bị thu phục. Trước khi nàng rời đi, Diệp Lăng Phi hung hăng tét vào mông nàng. Đó chính là sự trả thù của hắn. Nhưng Chu Hân Mính lại hiểu lầm Diệp Lăng Phi vẫn còn khiêu khích mình. Diệp Lăng Phi không ngờ kế hoạch này lại thuận lợi như thế. Tiếp theo hắn phải tính toán xem trả thù Bạch Tình Đình thế nào.

Chu Hân Mính trong lòng chột dạ, tốc độ xử lý cực kỳ nhanh. Nàng vì vừa rồi bị Diệp Lăng Phi lôi kéo trong phòng một lúc nên sợ Bạch Tình Đình sẽ hoài nghi vì mình đi lâu mà chưa trở về. Vội vàng bật điện và mở nước lại, Chu Hân Mính gần như chạy vội trở về phòng tắm.

Phòng tắm đã sáng đèn, cũng đã có nước. Chu Hân Mính từ bên ngoài phòng tắm gọi Bạch Tình Đình bên trong. Nghe rõ tiếng Chu Hân Mính rồi Bạch Tình Đình mới dám mở cửa phòng tắm ra.

Sợ Diệp Lăng Phi lại dở trò, Bạch Tình Đình tắm thật nhanh. Chu Hân Mính mặc dù biết chuyện là thế nào nhưng cũng không thể nói cho Bạch Tình Đình biết Diệp Lăng Phi muốn thân thiết với mình nên cố ý làm như thế. Nàng cũng giả bộ lo lắng Diệp Lăng Phi sẽ sinh sự thêm, vội vàng tắm rửa cho xong.

Hai người lau khô người rồi mặc quần áo ra khỏi phòng tắm. Vừa đi, Bạch Tình Đình vừa nói với Chu Hân Mính:

- Hân Mính, chúng ta không thể cứ thế mà quên đi được. Nói sao thì tớ cũng phải tìm tên này tính sổ mới được. Không ngờ lại dám sử dụng cái loại thủ đoạn đê tiện như thế này.

Chu Hân Mính không còn kiên quyết như lúc trước, chần chừ bảo:

- Như thế này không phải là tốt rồi sao? Nhỡ anh ấy ngủ rồi mà bọn mình đi vào thì có ảnh hưởng đến anh ấy không?

- Hân Mính, có gì mà phải lo lắng.

Bạch Tình Đình không nghĩ thế, dẩu môi nhỏ nhắn ra, nói:

- Dù sao là do hắn ta đối xử vô lý với chúng ta trước, cho dù chúng ta có đánh thức hắn thì hắn cũng không nói lại được. Vụ này mà không giải quyết xong thì tối nay tớ ngủ không được.

Thấy Bạch Tình Đình nói thế, Chu Hân Mính cũng chẳng còn cách nào, chỉ đành gật đầu đồng ý. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính không trở về phòng ngủ nữa mà trực tiếp đi đến phòng Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình ghé vào cửa nghe ngóng, không thấy động tĩnh gì bèn cười với Chu Hân Mính, ý nói quả nhiên người này đã ngủ rồi. Bạch Tình Đình chậm rãi đẩy cửa phòng ra thì thấy đèn trong phòng sáng, nhưng Diệp Lăng Phi lại không ở trong phòng.

- Người đâu rồi? Người chạy đi đâu rồi?

Bạch Tình Đình đi hẳn vào trong phòng xem xét. Diệp Lăng Phi quả thật không có trong phòng.

- Hừ, coi như hắn may mắn. Biết tớ sẽ tìm hắn nên không ngờ đã trốn đi. Để xem xem hắn trốn tớ được bao lâu.

Bạch Tình Đình không báo thù được, hầm hừ ra khỏi phòng của Diệp Lăng Phi.

Lúc này, Chu Hân Mính thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Diệp Lăng Phi ngại Bạch Tình Đình tìm hắn trả thù nên đã trốn đi trước. "Thật là thông minh!" Chu Hân Mính âm thầm khen ngợi Diệp Lăng Phi. Nàng ôm vai Bạch Tình Đình bảo:

- Được rồi, chúng ta về ngủ thôi.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính trở lại phòng ngủ, thu dọn một lát rồi hai người cởi dép rồi lên giường. Hai người nằm chung một giường, Bạch Tình Đình nghiêng người, đang định nói chuyện với Chu Hân Mính thì cảm giác dưới thân có gì đó không ổn. Lúc này Chu Hân Mính cũng cảm thấy như thế. Hai người vừa xoay người xuống giường, lật chiếc đệm lông mềm mại trên giường lên liền bắt gặp Diệp Lăng Phi đang nằm phía dưới.

Diệp Lăng Phi vừa thấy bị bại lộ, xoay người lăn một vòng, chen vào giữa hai người rồi lăn xuống giường, động tác rất nhanh nhẹn, chạy ra tới cửa.

- Rất không tồi! Có điều hai người các em nặng quá. Nhớ phải giảm béo đi.

Diệp Lăng Phi nói rồi mở cửa phòng chạy ra ngoài.

Lúc này không chỉ Bạch Tình Đình mà ngay cả Chu Hân Mính cũng bị Diệp Lăng Phi dọa. Có thế nào các nàng cũng không nghĩ ra phía dưới đệm lại còn có một người khác. Đến khi Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính kịp phản ứng thì Diệp Lăng Phi đã chạy biến ra ngoài. Bạch Tình Đình cắn môi, không nói một lời, đi đến bên tường, túm lấy cây gậy đánh golf treo trên tường, nắm chặt trong tay.

Chu Hân Mính cũng thấy Diệp Lăng Phi lần này đùa quá đáng. Nàng vốn định ngăn cản Bạch Tình Đình, nhưng lại thấy hắn cố tình trêu các nàng như thế thì quả thật không phải. Bởi vậy nàng cũng không ngăn cản Bạch Tình Đình nữa.

- Hân Mính, chúng ta phải bắt hắn lại, đánh cho một trận nhừ tử. Hừ, hắn không phải muốn treo chúng ta ra ngoài biệt thự sao? Tối nay tớ muốn treo hắn lên đó.

Bạch Tình Đình vừa nói vừa thở phì phì. Chu Hân Mính gật đầu, tỏ vẻ cũng đồng tình với biện pháp này.

Hai người đi ra khỏi phòng ngủ, tiến thẳng đến phòng Diệp Lăng Phi.

- Mở cửa!

Bạch Tình Đình đứng bên ngoài hô to. Nhưng gọi mấy tiếng mà trong phòng không ai thưa cả, Bạch Tình Đình tức tối không làm gì được, đứng ở cửa thở phì phì nói:

- Diệp Lăng Phi, tôi cũng không tin anh không mở cửa. Tôi đứng ở cửa đây chờ anh, xem anh có mở cửa hay không.

- Tình Đình, thôi được rồi, đừng bực hắn nữa. Chúng ta đi ngủ trước đã, để mai tìm hắn tính sổ sau. Tớ cũng không tin hắn có thể chạy đi đâu được. Cậu thấy được không?

Chu Hân Mính an ủi.

Bạch Tình Đình bị Chu Hân Mính khuyên nhủ dỗ dành mới tạm thời không đứng trước cửa phòng chờ tính sổ với Diệp Lăng Phi nữa. Nàng bực bội cùng Chu Hân Mính trở về phòng ngủ. Đợi khi Bạch Tình Đình vừa rời đi, Diệp Lăng Phi mới mở cửa phòng, thò đầu ra nhìn và cười phá lên ha hả.

-------------------------------------

Trong phòng Tổng thống, khách sạn Quốc tế, Mã Hiểu Nghiên nằm trên giường. Nàng ngủ rất say, cho dù lúc này có người chiếm đoạt mình thì chắc Mã Hiểu Nghiên cũng sẽ không cảm thấy gì.

Stewart Baker ngồi trên ghế sofa cạnh giường, bật đèn bàn, gác chân lên, cầm lấy điện thoại. Hắn hết sức hài lòng với loại thuốc ngủ đặc hiệu này. Chỉ cần vài viên là có thể khiến một người vạm vỡ lập tức ngủ say trong vòng một phút. Hơn nữa, dược hiệu kéo dài ít nhất mười mấy tiếng. Trong khoảng chục tiếng đồng hồ này, cho dù có bị giết thì người bị trúng thuốc cũng hoàn toàn không biết gì. Huống chi Mã Hiểu Nghiên chẳng qua chỉ là một cô gái yếu đuối, căn bản không cần tới một viên, chỉ nửa viên là quá đủ. Nhưng Stewart Baker lại là kẻ làm việc luôn cố gắng đạt tới mức độ tuyệt đối không sơ hở nào. Hắn sẽ không để lại chút mạo hiểm nào.

- Satan, tao nghĩ tao chỉ cần ba ngày là có thể thu phục được mấy thằng ngu đấy. Bọn nó thật sự ngu quá thể.

- Sean à, tao muốn mày làm cho bọn nó táng gia bại sản, càng thảm càng tốt. Tất cả chi phí tao lo đủ cho mày rồi.

Stewart Baker cười ha hả, nói:

- Satan, chút tiền ấy với tao chẳng là gì. Kỳ thật tao phải cảm ơn mày. Cảm ơn mày đã giúp tao tìm được mấy thằng ngu như thế để lần này tao lại có thể kiếm được một khoản.

- Sean à, tao hy vọng mày vẫn nên cẩn thận một chút. Đừng tự tin quá mức. Không phải chuyện nào mày cũng có thể khống chế. Dù sao mày cũng không phải thần.

Stewart Baker nghe câu này, khẽ thở dài nói:

- Tao biết chứ. Nếu không thì tao cũng đã không ở dưới trướng mày. Còn nhớ chuyện lần đó ở Anh không? Tao vốn tưởng tìm được một thằng đại ngốc, lại thật không ngờ người ngu nhất vốn là tao. Chẳng qua, Satan à, tao vẫn có một nghi vấn. Lần đó âm mưu tao bày ra không chê vào đâu được. Bộ Nội vụ của Anh quả thật có kế hoạch như thế, chuẩn bị mua rất nhiều thiết bị phòng cháy chữa cháy để thay thế các thiết bị hiện có trong nước. Mà tao cũng đã làm việc với các quan chức Bộ Nội vụ xong rồi, chỉ chờ mày mắc câu thôi. Thế mà vì sao mày lại biết đó là âm mưu tao bày ra?

- Mày muốn biết thật sao? Thế tao nói cho mày biết. Tao rất quen thuộc Bộ Nội vụ của Anh. Người phụ trách cao nhất của Bộ Nội vụ, Bộ trưởng Jackie, từng liên tục muốn ăn cơm với tao, nhưng tiếc là tao không có thời gian.

Stewart Baker nghe xong những lời này, chỉ còn biết cười ngây ngô, rốt cuộc không nói nên lời.

—[ Cộng đồng dịch AI Thiên Lôi Trúc ]—

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!