Chu Hân Mính cúp máy, trong đầu chỉ còn lại trách nhiệm của một cảnh sát hình sự là phải tóm gọn đám “quái xế” này về cục cảnh sát.
So với những gì Diệp Lăng Phi vừa nói, tội của đám “quái xế” này chỉ bé như con kiến. Chu Hân Mính chẳng còn tâm trạng nào để ý đến chúng nữa, cô nhảy lên xe cảnh sát, hú còi báo động rồi lao ra khỏi con hẻm.
- Bố, bố đang ở đâu? Con tìm bố có việc gấp.
Chu Hân Mính vừa lái xe vừa gọi điện cho bố mình là Chu Hồng Sâm.
Lúc này, Chu Hồng Sâm đang ở trong phòng làm việc nói chuyện với Cục trưởng Cục Cảnh sát Triệu Thiên Tiêu. Gần đây, thành phố Vọng Hải xảy ra rất nhiều vụ án an ninh trật tự. Chu Hồng Sâm vốn phụ trách mảng này, nhưng tình hình an ninh dạo gần đây lại không tốt, vì thế ông mới gọi Triệu Thiên Tiêu đến văn phòng khu hành chính để khiển trách. Việc này cũng là để chuẩn bị cho hội nghị ban chấp hành thành phố Vọng Hải sắp tới. Thị trưởng đương nhiệm có khả năng được điều lên cấp tỉnh, và vị trí thị trưởng kế nhiệm rất có thể sẽ thuộc về Chu Hồng Sâm. Thành tích nổi bật nhất của Chu Hồng Sâm chính là các hạng mục cải tạo nội thành, một dự án được nhà nước lấy làm hình mẫu để nhân rộng toàn quốc. Vinh quang này đã mang lại cho ông danh tiếng lớn nhất để kế nhiệm chức thị trưởng. Hơn nữa, thị trưởng đương nhiệm Điền Vi Dân lại có mối quan hệ rất thân thiết với Chu Hồng Sâm. Tất cả những điều này đều báo hiệu rằng một khi Điền Vi Dân được điều lên tỉnh, Chu Hồng Sâm đã nắm chắc 80% cơ hội ngồi vào ghế thị trưởng.
Nhưng đúng vào lúc này, tình hình trị an ở thành phố Vọng Hải lại có chút rối loạn. Chu Hồng Sâm lo rằng Bí thư Thành ủy Từ Hàn Vệ, người vốn luôn đối đầu với ông, sẽ mượn cơ hội này để ngáng chân, khiến con đường thăng tiến của ông trở nên khó khăn.
Khi ông đang khiển trách Triệu Thiên Tiêu thì Chu Hân Mính gọi điện đến. Nghe con gái nói có việc gấp cần gặp, ông hơi do dự nhưng vẫn gật đầu:
- Được, bố đang ở trụ sở hành chính.
Chu Hân Mính bật còi báo động, phóng thẳng một mạch, chưa đầy 20 phút đã đến trụ sở chính của khu hành chính. Đúng lúc tan ca, xe cảnh sát của Chu Hân Mính chạy thẳng tới cổng chính mới dừng lại, khiến Thị trưởng Điền đang chuẩn bị ra về cũng giật thót tim. Ông thầm thắc mắc, xe của cục cảnh sát sao lại chạy đến khu hành chính thành phố. Ông chưa nghe tin có quan chức nào phạm tội cả, mà cho dù có phạm tội cũng đâu cần cục cảnh sát đến bắt người trực tiếp như vậy. Điền Vi Dân đang định bảo thư ký đi xem có chuyện gì thì thấy Chu Hân Mính trong bộ thường phục, bên hông dắt súng ngắn, nhảy xuống xe. Vừa thấy Điền Vi Dân, cô vội ríu rít gọi:
- Chú Điền!
Điền Vi Dân rất quý Chu Hân Mính. Ông có mối quan hệ thân thiết với Chu Hồng Sâm và luôn hết lời khen ngợi cô con gái của bạn mình. Ông thường nói trước mặt Chu Hồng Sâm rằng ông ấy đã nuôi dạy được một cô con gái giỏi giang, liên tục phá được nhiều vụ án lớn, hơn hẳn đám con ông cháu cha gấp mấy lần. Nếu con của Điền Vi Dân không phải là con gái, có lẽ hai nhà đã kết thành sui gia rồi.
- Hân Mính, có chuyện gì mà con vội vàng thế?
Điền Vi Dân nhìn Chu Hân Mính chạy về phía mình, mỉm cười hỏi.
- Có việc gấp ạ. Chú Điền, mau vào tìm bố với con. Con có chuyện phải báo cáo với hai người, vô cùng khẩn cấp.
Chu Hân Mính không dám nắm tay Điền Vi Dân, dù sao ông cũng là thị trưởng. Gan cô có to đến mấy cũng không đủ dũng khí để coi ông như người bình thường.
Điền Vi Dân không rõ đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt gấp gáp của cô, ông cũng cảm nhận được có chuyện chẳng lành. Ông liền gật đầu:
- Được.
Nói rồi, ông quay lại dặn thư ký:
- Tiểu Dương, bảo tài xế lái xe đến trước cổng đợi tôi. Lát nữa tôi mới đi.
Dặn dò xong, ông cùng Chu Hân Mính quay trở vào tòa nhà hành chính.
Trong văn phòng của Chu Hồng Sâm, ông nhìn đồng hồ rồi nói với Triệu Thiên Tiêu, người đang ngồi trên sofa bị ông mắng đến mức không nói được câu nào:
- Được rồi, cậu về đi. Ngày mai cứ theo yêu cầu của tôi mà sắp xếp cho tốt. Nếu không được thì phái tất cả cảnh sát địa phương đi tuần tra, đừng để xảy ra chuyện nữa, biết chưa?
Triệu Thiên Tiêu lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ cuối cùng cũng được giải thoát. Y quyết định ngày mai phải mở cuộc họp, tập trung tất cả cục trưởng của các phân cục cảnh sát dưới quyền lại. Y cũng phải răn đe đám người này một trận, bắt họ phải nhanh chóng làm tốt công tác trị an ở khu vực của mình.
Triệu Thiên Tiêu đang muốn mau chóng rời khỏi nơi này thì vừa bước ra cửa đã gặp Chu Hân Mính dắt súng chạy tới, phía sau cô còn có Thị trưởng Điền. Tuy đội cảnh sát hình sự do tổng cục trực tiếp lãnh đạo, nhưng một cục trưởng như y cũng không dám quản Chu Hân Mính. Bố người ta quyền cao chức trọng, lại là cấp trên trực tiếp của y, thêm vào đó Thị trưởng Điền cũng luôn khen cô con gái này của Chu Hồng Sâm không thua kém ai. Dù có cho Triệu Thiên Tiêu thêm hai lá gan, y cũng không dám gây sự với Chu Hân Mính.
Triệu Thiên Tiêu đang ngạc nhiên không hiểu sao Chu Hân Mính lại dắt súng đến khu hành chính tìm bố thì đã nghe cô gọi lớn:
- Cục trưởng, anh cũng ở đây à? Đúng lúc quá, tôi đỡ phải đi tìm anh khắp nơi.
Chu Hân Mính đối với Triệu Thiên Tiêu không hề kiêng nể như với Điền Vi Dân, cô kéo tay y đang đứng ngẩn người đến trước mặt Chu Hồng Sâm.
Chu Hồng Sâm cũng sững sờ khi thấy con gái mình dắt súng đến. Tuy ông biết cô có thói quen mang súng bên người, cũng thường mang súng về nhà, nhưng chưa bao giờ thấy cô mang súng với vẻ mặt lo lắng như vậy.
Nhìn ra sau lưng Chu Hân Mính, ông thấy cả Điền Vi Dân cũng bước vào. Chu Hồng Sâm càng cảm thấy khó hiểu, bèn hỏi:
- Thị trưởng Điền, chuyện này...
Điền Vi Dân mỉm cười đáp:
- Chuyện này ông phải hỏi cô con gái rượu của ông đấy. Tôi gặp Hân Mính ở cổng, liền bị con bé kéo đến văn phòng của ông.
Chu Hồng Sâm vừa nghe nói Chu Hân Mính kéo cả thị trưởng đến văn phòng mình, mặt liền sa sầm lại, hỏi:
- Hân Mính, con làm trò gì vậy?
- Bố, con thật sự có việc rất quan trọng.
Chu Hân Mính vội nói:
- Thành phố Vọng Hải sắp xảy ra đại án.
- Có vụ án thì con tìm bố làm gì, lại còn lôi cả Thị trưởng Điền tới nữa.
Chu Hồng Sâm sa sầm mặt, giọng quở trách:
- Không được nói bậy! Có việc gì thì tìm Thiên Tiêu, cậu ấy là cục trưởng, có chuyện gì mà cậu ấy không giải quyết được chứ? Nếu ngay cả vụ án cũng không giải quyết nổi thì theo bố, cậu ta đừng làm cục trưởng nữa.
Triệu Thiên Tiêu cả buổi chiều đã bị Chu Hồng Sâm mắng một trận, giờ lại nghe câu nói đó, trong lòng thấp thỏm không yên. Sợ Chu Hân Mính nói thêm sẽ khiến Phó thị trưởng Chu nổi giận, y vội kéo tay cô, nói lia lịa:
- Hân Mính, có việc gì cứ nói với tôi. Nếu nghiêm trọng, tôi sẽ huy động cảnh sát toàn thành phố phối hợp với cô. Được rồi, hay là chúng ta về cục cảnh sát bàn bạc ngay.
Triệu Thiên Tiêu định kéo Chu Hân Mính ra ngoài, nhưng cô lại hất tay y ra. Triệu Thiên Tiêu làm sao chịu nổi lực của cô, bị cô hất văng tay ra.
Chu Hân Mính tiến lên hai bước, đến trước mặt Chu Hồng Sâm, nói thẳng:
- Bố, con nói vụ án này là một đại án, liên quan đến nhiều xí nghiệp, doanh nhân, thậm chí là cả quan chức chính phủ ở thành phố Vọng Hải, bao gồm cả bố, chú Điền và Cục trưởng Triệu.
- Cả chú nữa sao?
Điền Vi Dân sững sờ, rồi bật cười:
- Xem ra vụ án này lớn thật. Được rồi, Hân Mính, con không cần vội, cứ từ từ nói.
Điền Vi Dân nói xong liền ngồi xuống ghế sofa. Thị trưởng đã ngồi, Triệu Thiên Tiêu cũng không dám nhiều lời, đành ngồi xuống chiếc ghế sofa cách ông một khoảng.
Lúc nãy Chu Hồng Sâm mắng con gái chẳng qua là vì lo lắng, sợ cô nói năng hồ đồ. Nhưng thấy bộ dạng của Hân Mính không giống như đang nói bậy, ông cũng hiểu tính con gái mình, biết rõ cô không phải là người hay nói càn. Ông liền gật đầu:
- Hân Mính, con cứ từ từ nói.
Chu Hân Mính lúc này mới bắt đầu:
- Hai ngày nay liên tiếp xảy ra những vụ án kỳ lạ, nạn nhân đều là các chủ doanh nghiệp của thành phố Vọng Hải bị ám sát. Theo thông tin con có được, giữa các vụ án này có mối liên hệ với nhau. Những người bị giết đều là những người đã tham dự tiệc rượu từ thiện khi đại sứ quán từ thiện Liên Hiệp Quốc đến thăm Vọng Hải năm ngoái. Hơn nữa, đây chỉ là khởi đầu, tất cả những người tham gia buổi tiệc rượu hôm đó đều nằm trong danh sách mục tiêu ám sát.
- Cái này quá khiên cưỡng rồi, không có cơ sở.
Điền Vi Dân lên tiếng trước:
- Hân Mính, vụ án con nói chú cũng biết. Nhưng không thể vì thế mà nói nó liên quan đến buổi tiệc từ thiện được. Biết đâu có kẻ thù nào đó thuê sát thủ hoặc cũng có thể là nguyên nhân khác. Tóm lại, trước khi điều tra rõ ràng, không được đưa ra nhận định sai lệch.
Thị trưởng Điền vừa dứt lời, Chu Hồng Sâm cũng tiếp lời:
- Hân Mính, Thị trưởng Điền nói rất đúng. Trước khi điều tra rõ, con đưa ra kết luận này rất dễ gây hoang mang cho toàn xã hội. Con nên biết, những người tham gia bữa tiệc tối hôm đó đều là những chủ xí nghiệp nổi tiếng và doanh nhân thành đạt của thành phố Vọng Hải. Nếu con tung tin này ra, nó sẽ ảnh hưởng rất lớn đến nền kinh tế của thành phố.
Chu Hân Mính thấy Thị trưởng Điền và bố mình không tin, cô có phần lo lắng, vội giải thích:
- Đây là một tổ chức sát thủ, họ đến Vọng Hải để giết một người, nhưng vì không tìm được người đó nên mới nghĩ ra cách này...
Chu Hân Mính càng nói càng khiến người nghe thêm mơ hồ. Cô cũng nhận ra mình rất khó giải thích cho rõ ràng. Cô lại không thể nói ra rằng tổ chức sát thủ này đến Vọng Hải là để giết thủ lĩnh của một tổ chức buôn bán vũ khí khét tiếng quốc tế, nếu nói thế, thân phận của Diệp Lăng Phi sẽ bị bại lộ.
Chu Hân Mính hết cách, đành nói:
- Con gọi một người tới, người đó có thể giải thích rõ hơn.
Nói xong, cô liền chạy ra khỏi phòng làm việc của Chu Hồng Sâm. Nhìn con gái chạy ra ngoài, Chu Hồng Sâm chỉ biết lắc đầu, áy náy nói với Thị trưởng Điền:
- Thị trưởng Điền, xem con gái tôi kìa, haiz, lại gây thêm phiền toái cho anh rồi.
- Lão Chu, đây là tinh thần trách nhiệm. Thái độ làm việc của Hân Mính rất đáng được ghi nhận. Nếu thành phố Vọng Hải của chúng ta có thêm nhiều người có tinh thần trách nhiệm cao như Hân Mính, biết đâu chúng ta sẽ trở thành thành phố có an ninh trật tự tốt nhất cả nước.
Nói xong, Điền Vi Dân quay sang Triệu Thiên Tiêu:
- Thiên Tiêu, cậu là cục trưởng, cần phải về xem xét lại, làm thế nào để nâng cao tinh thần trách nhiệm trong công việc của cảnh sát. Hay là nêu gương điển hình đi, một cảnh sát tốt như Hân Mính rất đáng được tuyên dương. Bên cậu chẳng phải mỗi năm đều đề cử một số cảnh sát ưu tú lên tỉnh sao, hãy đưa Hân Mính lên, để tỉnh khen thưởng.
Triệu Thiên Tiêu sao lại không hiểu hàm ý trong lời nói của Thị trưởng Điền, đó là ngầm bảo y nên khen thưởng cho Chu Hân Mính. Thật ra không cần thị trưởng gợi ý, y cũng đã định tìm cơ hội để khen thưởng cô rồi. Nghe thị trưởng nói vậy, y chỉ biết gật đầu lia lịa.
Chu Hân Mính đứng ngoài hành lang, tay vịn lan can, gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Lúc này, Diệp Lăng Phi vẫn còn ở tòa nhà Thế Giới. Nhận được điện thoại của Chu Hân Mính, hắn bối rối nói:
- Anh giải thích thế nào được, chẳng phải em đang làm khó anh sao?
- Em tin anh sẽ có cách. Mau lên, đừng nhiều lời nữa, em đón anh ở cổng cơ quan hành chính.
Chu Hân Mính không đợi Diệp Lăng Phi đồng ý đã cúp máy. Diệp Lăng Phi vẫn nghe lời cô, ngoan ngoãn lái xe đến cơ quan hành chính thành phố. Chu Hân Mính vừa thấy hắn liền lôi tay hắn chạy vào phòng làm việc của bố mình.
- Hân Mính, em nên nói rõ cho anh biết chứ, rốt cuộc là muốn anh nói cái gì?
Diệp Lăng Phi bực bội nói:
- Anh có biết chuyện gì xảy ra đâu.
- Đừng lèo nhèo nữa, trên đường đi em sẽ giải thích cho anh.
Chu Hân Mính vừa kéo Diệp Lăng Phi đi vừa giải thích cho hắn.
Lúc cô dẫn hắn tới văn phòng thì thấy Thị trưởng Điền chuẩn bị ra về. Chu Hân Mính vội vàng chặn Điền Vi Dân lại, quýnh lên bảo:
- Chú Điền, con gọi người tới rồi.
Điền Vi Dân nhìn Diệp Lăng Phi, một người không để lại ấn tượng gì đặc biệt trong lần gặp đầu tiên. Trên đường đến đây, Diệp Lăng Phi đã nghe Chu Hân Mính nói sơ qua tình hình. Hắn biết người đứng trước mặt mình chính là thị trưởng thành phố Vọng Hải. Đối với người bình thường, thị trưởng là một quan chức cấp cao, có thể dễ dàng dọa người dân thường sợ chết khiếp. Nhưng đối với Diệp Lăng Phi, thị trưởng chẳng là cái thá gì.
Tuy nhiên, Diệp Lăng Phi cũng không muốn tự tìm phiền phức. Đã chọn sống một cuộc sống bình thường thì nên bớt ngông cuồng, cố gắng giữ mình kín đáo. Nghĩ đến đây, hắn thu lại vẻ khinh thường trên mặt, tỏ ra một dáng vẻ rụt rè, sợ sệt.
Điền Vi Dân đã quá quen với dáng vẻ này nên chẳng có cảm giác gì đặc biệt. Ông quay lại ngồi xuống ghế sofa. Chu Hân Mính kéo hắn vào văn phòng, Diệp Lăng Phi tỏ thái độ dạ dạ vâng vâng, khiến cô vô cùng ngạc nhiên, thầm nghĩ:
- Tên này sao thế nhỉ? Hằng ngày thì khoa trương vô độ, sao hôm nay lại hiền như mèo con vậy?
Cô huých vào eo Diệp Lăng Phi, giục:
- Anh mau nói hết những gì anh biết ra đi.
Chu Hồng Sâm lại tưởng Diệp Lăng Phi sợ hãi khi thấy các quan chức cấp cao, liền khích lệ:
- Cậu không cần phải sợ, chúng tôi không ăn thịt cậu đâu. Có gì cứ nói ra đi.
Chu Hồng Sâm vừa dứt lời, cả Điền Vi Dân và Triệu Thiên Tiêu đều bật cười.
Diệp Lăng Phi ngẩng đầu lên, ấp úng nói:
- Chuyện này quả thật rất khó nói. Tình hình cụ thể, tôi nghĩ có một người có thể giải thích rõ hơn cho mọi người. À, tôi muốn gọi một cuộc điện thoại, có thể cho tôi vài phút được không?
- Được!
Chu Hồng Sâm nói.
Diệp Lăng Phi nhìn Chu Hân Mính, thầm nghĩ:
- Cô nhóc này lại gây phiền toái cho mình rồi. Mình giải thích thế nào được chứ, chẳng lẽ lại thừa nhận mình chính là người mà tổ chức sát thủ đó muốn giết à? Thôi vậy, đành tìm người đến giúp mình giải thích vậy.
Hắn quay người đi ra khỏi văn phòng, đứng trước cửa gọi điện. Một lát sau, hắn quay vào, vẫn với vẻ mặt sợ sệt đứng giữa phòng, ấp úng nói:
- Các vị lãnh đạo, tôi xin phép đi trước. Lát nữa sẽ có người đến giải thích rõ mọi chuyện cho các vị.
Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, Diệp Lăng Phi đã quay người đi ra cửa.
- Đứng lại!
Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi làm cho tức điên lên. Cô vốn chỉ mong hắn có thể giải thích rõ ràng để Thị trưởng Điền và bố cô triệu tập hội nghị, bố trí công việc cho toàn thành phố nhằm bắt gọn tổ chức sát thủ. Nhưng Diệp Lăng Phi lại chẳng quan tâm gì cả mà đòi đi. Chu Hân Mính vừa giận vừa quýnh, hét lên một tiếng, đang định chạy lên níu hắn lại thì điện thoại bàn trong văn phòng của Chu Hồng Sâm đổ chuông. Chu Hồng Sâm vừa nhấc máy, sắc mặt đột nhiên biến đổi, vội gọi Chu Hân Mính:
- Hân Mính, đừng nói nữa.
Ngay sau đó, ông đưa điện thoại cho Điền Vi Dân:
- Điện thoại từ Bắc Kinh.
Điền Vi Dân vừa nghe đến điện thoại từ Bắc Kinh, ông không dám chậm trễ, vội vàng chạy lại nhấc máy.
Diệp Lăng Phi nghiêng đầu cười với Chu Hân Mính rồi quay người rời khỏi văn phòng. Trong khoảnh khắc, Chu Hân Mính đã quên mất Diệp Lăng Phi, sự chú ý của cô giờ đây dồn cả vào nét mặt của Điền Vi Dân. Cô chỉ thấy vẻ mặt ông từ nghiêm túc chuyển sang u ám, đôi lông mày nhíu chặt lại, dường như vấn đề rất nghiêm trọng.
Lúc nãy, Diệp Lăng Phi ra ngoài là để gọi điện cho “đại ca” ở Bắc Kinh, tóm tắt tình hình mà thành phố Vọng Hải sắp phải đối mặt. Hắn nhấn mạnh rằng tình hình hiện giờ ở Vọng Hải rất nguy cấp, thậm chí không loại trừ khả năng xảy ra tấn công khủng bố, hy vọng “đại ca” có thể ra mặt giải thích với thị trưởng.
“Đại ca” quá rõ thân phận của Diệp Lăng Phi. Năm đó, khi ông dẫn một đoàn phỏng vấn đến thăm một nước nhỏ ở châu Phi, đúng lúc gặp phải nội loạn, chính Diệp Lăng Phi đã giúp ông an toàn thoát khỏi tình thế hiểm nghèo. Vì vậy, ông biết rõ thân phận của Diệp Lăng Phi và tin rằng những lời hắn nói là sự thật, nên mới đích thân gọi điện cho Phó thị trưởng Chu.
Điền Vi Dân cúp máy, trầm giọng nói:
- Lão Chu, lần này chúng ta gặp phiền phức lớn rồi.
Chu Hồng Sâm hỏi dồn:
- Thị trưởng Điền, bên Bắc Kinh nói thế nào?
- Những gì Hân Mính vừa nói hoàn toàn là sự thật. Rất có khả năng thành phố Vọng Hải của chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc tấn công khủng bố lớn nhất từ trước đến nay. Theo tôi, chúng ta nên lập tức triệu tập hội nghị chính phủ, nhanh chóng thảo luận để đưa ra phương án.
Nói xong, Điền Vi Dân lại quay sang Triệu Thiên Tiêu:
- Cục trưởng Triệu, thông báo cho lãnh đạo các ban ngành mau chóng đến cơ quan hành chính họp khẩn, càng nhanh càng tốt.
Triệu Thiên Tiêu vừa định chạy đi thì lại nghe Điền Vi Dân nói tiếp:
- Còn nữa, cậu gọi luôn lãnh đạo của đội cảnh sát vũ trang đến họp. Trong vòng nửa tiếng nữa sẽ bắt đầu hội nghị.
- Vâng!
Triệu Thiên Tiêu nhận thức được tình hình đã trở nên nghiêm trọng, không dám chần chừ, lập tức đi thông báo.
Điền Vi Dân quay lại nói với Chu Hân Mính:
- Hân Mính, con cũng tham gia hội nghị này. Con nắm rõ tình hình nhất, đến lúc đó con phải trình bày sơ lược về nguy cơ mà thành phố Vọng Hải sắp phải đối mặt.
- Dạ được!
Chu Hân Mính hơi bất ngờ. Cô không ngờ tình thế lại thay đổi đột ngột như vậy. Việc Thị trưởng Điền coi trọng chuyện này khiến cô không khỏi thắc mắc, không biết người gọi điện đến rốt cuộc là ai.
Lúc này, trong lòng Điền Vi Dân và Chu Hồng Sâm lại dấy lên nghi ngờ về thân phận của Diệp Lăng Phi. Chỉ một cuộc điện thoại đã có thể khiến một lãnh đạo cấp cao ở trung ương đích thân gọi đến, người này quả thật không tầm thường. Qua ánh mắt của Chu Hồng Sâm, Điền Vi Dân nhận ra ông cũng có cùng nghi ngờ với mình, chỉ là có ông ở đây nên Chu Hồng Sâm không tiện hỏi. Thế là Điền Vi Dân bèn hỏi:
- Hân Mính, người đàn ông lúc nãy rốt cuộc là ai?