Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 30: CHƯƠNG 30: KHÔNG CẦN PHẢI VỨT TÔI XUỐNG DƯỚI

Diệp Lăng Phi cảm thấy buồn cười trong lòng. Chu Hân Mính này quả nhiên không tệ, uống say như thế mà vẫn còn để ý đến lời nói của mình.

Theo tính toán của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính ít nhất phải đến ngày mai mới tỉnh táo lại để ngẫm nghĩ ý tứ trong lời nói của hắn. Hắn còn định ngày mai gọi điện cho nàng để nhắc nhở, nhưng xem ra không cần nữa rồi.

Diệp Lăng Phi giả bộ hồ đồ nói:

– Câu nào? Vừa rồi tôi nói rất nhiều câu.

– Chính là câu nói vừa rồi, câu nói về nguyên liệu.

Khuôn mặt Chu Hân Mính đỏ bừng, nàng vội vàng nói.

– Tôi nói là thành phố Vọng Hải không thiếu chỗ bán nguyên liệu chế tạo bom. Chỉ cần cô có đủ thông minh thì có thể lên mạng tìm tài liệu, biết đâu có thể chế tạo thành công, không nhất thiết phải là chuyên gia.

– Tuy là như thế, nhưng thiết bị điều khiển kích nổ bom thì anh giải thích thế nào?

Chu Hân Mính hoàn toàn bị Diệp Lăng Phi dẫn dắt khiến nàng nghĩ sao nói vậy, chứ cũng không trông cậy hắn có thể giúp mình.

Chỉ là nàng vẫn hy vọng Diệp Lăng Phi có thể giải thích cho nàng, biết đâu "người trong cuộc u mê, kẻ ngoài cuộc sáng suốt". Không chừng Diệp Lăng Phi có thể giúp nàng thay đổi một số suy nghĩ.

Lời nói của Diệp Lăng Phi đã khiến Chu Hân Mính nghĩ đến thiết bị điều khiển kích nổ quả bom. Diệp Lăng Phi tỏ ra vẻ hoàn toàn bình thường, nói:

– Thiết bị kích nổ bom gì? Tôi nghe nói đó là bom hẹn giờ, chẳng lẽ quả bom ngày hôm qua không phải là bom hẹn giờ mà là bom kích nổ từ xa sao?

Chu Hân Mính gật đầu nói:

– Cảnh sát chúng tôi nghi ngờ đó là một quả bom được kích nổ từ xa. À, những điều này là thông tin mật, anh không được tiết lộ cho người khác.

– Nếu thật là bom được kích nổ từ xa thì rất có thể kẻ kích nổ bom đang ở gần đó, bằng không thì làm sao hắn có thể kích nổ được. Về phần cách điều khiển, tôi cũng không rõ. Chỉ là tôi nghĩ nó cũng là từ trường, vô tuyến điện, giống như tín hiệu của điện thoại di động, cô thấy có đúng không?

Nếu đúng là như vậy, chi bằng chế tạo thiết bị nhiễu sóng. Như vậy không những có thể khiến quả bom không thể nổ mà còn thuận lợi cho việc gỡ bỏ. Biết đâu may mắn còn có thể bắt được kẻ đặt bom kia.

Lời nói này của Diệp Lăng Phi khiến Chu Hân Mính choáng váng. Đôi mắt nàng nhìn về biển rộng mênh mông. Thấy vậy, Diệp Lăng Phi nắm chặt lấy vai nàng:

– Sao cô không nói gì? Cô đang nghĩ gì vậy?

Chu Hân Mính bị Diệp Lăng Phi nhắc nhở, lập tức bừng tỉnh. Nàng vỗ vỗ đầu, hưng phấn nói:

– Đúng thế, tại sao tôi lại ngu như vậy, không nghĩ ra chuyện này. Chết tiệt, chúng ta đã lãng phí cả một ngày trời. Lần này tôi nhất định sẽ bắt được hắn.

– Diệp Lăng Phi, cảm ơn anh. Bây giờ tôi sẽ quay lại cục cảnh sát ngay lập tức.

Nói xong, nàng chạy vội đến chiếc mô tô. Nhìn dáng vẻ, có vẻ nàng đã uống quá nhiều.

– Cô bé này, đúng là nôn nóng.

Diệp Lăng Phi uống cạn chai bia trong tay, định mở thêm một lon nữa, thì nghe thấy tiếng động cơ nổ máy. Quay đầu lại thì thấy Chu Hân Mính đã lái xe đi mất.

– Nếu có tai nạn giao thông thì không liên quan gì đến tôi đâu nhé, là do cô uống nhiều quá mà vẫn cố lái xe đấy.

Diệp Lăng Phi đang cười đắc ý, bỗng nhiên mặt hắn tái xanh, sợ hãi vội vàng gọi với theo:

– Này, sao lại thế này? Tôi về bằng cách nào đây?

Thế nhưng Chu Hân Mính đã lái xe đi mất, làm sao nghe thấy tiếng gọi của Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi buồn bã trong lòng. Không còn cách nào gọi Chu Hân Mính quay trở về nữa. Bây giờ thì hay rồi, không có xe, mình về bằng cách nào đây?

Cũng may hắn có mang điện thoại, vội vàng nhấc điện thoại di động lên gọi 110.

– Chào ngài, xin hỏi quý ngài có phải là cảnh sát tuần tra Hoa Bắc không?

Diệp Lăng Phi cất tiếng hỏi.

– Thưa ngài, có chuyện gì vậy ạ, xin ngài cứ nói.

Nữ nhân viên 110 ở bên kia lễ phép nói.

– Ừm, có chuyện thế này, tôi bị bỏ rơi ở ven biển Hoa Bắc, phiền các cô đến cứu tôi.

Diệp Lăng Phi được cảnh sát 110 đưa về nhà. Lúc hắn về thì đã 12 giờ đêm. Diệp Lăng Phi không muốn đánh thức Trương Vân, nhưng khi hắn mở cửa phòng, nàng vẫn tỉnh giấc.

Trương Vân mặc đồ ngủ, tóc tai hơi rối, bước ra phòng khách. Vừa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, nàng đã cầm dép lê đặt xuống trước mặt hắn.

– Diệp tiên sinh, anh có muốn ăn chút gì không? Để tôi nấu cho anh.

Diệp Lăng Phi đã uống một bụng bia nên lúc này cảm thấy hơi đói, hắn khẽ gật đầu nói:

– Cô nấu cho tôi vài món đơn giản thôi.

– Vâng, vậy Diệp tiên sinh chờ một chút.

Trương Vân nhanh chóng tiến vào phòng bếp, vài phút sau, nàng đã đem đồ ăn hâm nóng lên. Đây là do nàng đã chuẩn bị từ trước, để Diệp Lăng Phi vừa về đến là có thể hâm lại ăn ngay.

Diệp Lăng Phi vừa ăn vừa nói:

– Trương Vân, cô đi ngủ đi, việc dọn dẹp cứ để tôi lo.

Trương Vân lắc lắc đầu nói:

– Không, tôi không buồn ngủ đâu.

Diệp Lăng Phi không còn cách nào, đành để Trương Vân nhìn mình ăn cơm. Trương Vân chống tay lên gò má, nửa ngủ nửa tỉnh, chỉ bảy, tám phút sau nàng đã nhắm mắt lại.

Diệp Lăng Phi biết rằng Trương Vân ban ngày bận rộn nhiều việc. Phải biết rằng căn phòng này rất lớn, mỗi ngày Trương Vân phải quét dọn nhiều lần, chắc chắn rất mệt mỏi. Sau khi ăn uống xong xuôi, hắn cũng không đánh thức nàng dậy, mang chén đĩa vào bếp. Sau đó, hắn trở lại phòng ăn, khẽ lay lay Trương Vân, nhẹ giọng nói:

– Trương Vân, mau về phòng ngủ đi.

Trương Vân vẫn không hề động đậy. Diệp Lăng Phi đặt tay lên trán nàng thì thấy nóng rực. Hắn liền ôm nàng vào phòng ngủ.

– Cô bị bệnh rồi, đừng thức dậy nữa. Mai hãy nghỉ ngơi một ngày đi.

Diệp Lăng Phi đắp cho Trương Vân một cái chăn bông, sau đó nói với nàng.

– Diệp tiên sinh, tôi không sao đâu.

Trương Vân định thức dậy rời khỏi giường nhưng bị Diệp Lăng Phi ngăn lại. Hắn nói:

– Trương Vân, cô đừng động đậy, tôi lấy thuốc cho cô.

Nói xong, Diệp Lăng Phi trở lại phòng ngủ của mình, lấy thuốc hạ sốt. Chỉ những người biết rõ mới thấy thành phần giống nhau, dược liệu bình thường cũng có thể trị bệnh tốt.

Rót cho Trương Vân một chén nước sôi xong, Diệp Lăng Phi đặt xuống đầu giường của nàng rồi mới rời khỏi phòng ngủ.

Sau khi Trương Vân uống thuốc xong, liền trở lại giường. Vừa rồi Diệp Lăng Phi đã ôm lấy nàng, hai bàn tay khỏe mạnh đỡ nàng dậy uống thuốc, ánh mắt ân cần nhìn nàng khiến Trương Vân cảm thấy thân thể nóng bừng, giống như có một ngọn lửa đang cháy trong lòng.

Trương Vân không nhịn được đưa một tay vào trong ngực, khẽ xoa bóp, cảm giác này khiến nàng cảm thấy vô cùng khoái cảm. Thân thể nàng cuối cùng không nhịn được, bàn tay phải len lỏi xuống hạ thân, từng tiếng rên rỉ khẽ phát ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!