Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 309: CHƯƠNG 309: BẠCH TÌNH ĐÌNH VÀ CHU HÂN MÍNH LIÊN THỦ

Trịnh Khả Nhạc hoàn toàn không ngờ Lục Tuấn lại làm như vậy, hành động của hắn khiến lòng cô dấy lên một dự cảm bất an.

Cô không thể tin được Lục Tuấn lại đợi mình dưới lầu. Nhìn chiếc mũi đỏ ửng vì lạnh của hắn, Trịnh Khả Nhạc có chút cảm động, vốn định xin lỗi nhưng không ngờ Lục Tuấn lại đột ngột mở cửa xe, lôi cô ra ngoài.

Một chiếc giày của Trịnh Khả Nhạc rơi xuống đất, một chân cô vẫn đi giày, chân còn lại chỉ còn độc một chiếc bít tất.

Lục Tuấn kéo Trịnh Khả Nhạc ra khỏi xe rồi vung tay táng cho cô một bạt tai, gầm lên:

- Con khốn, tao đối xử tốt với mày như vậy mà mày lại đối xử với tao thế à?

Cái tát của Lục Tuấn khiến khuôn mặt trắng mịn của Trịnh Khả Nhạc in hằn năm dấu tay.

Tát xong, hắn đẩy mạnh Trịnh Khả Nhạc ngã xuống đất rồi chửi rủa:

- Thường ngày mày không cho lão tử động vào người, hôm nay tao sẽ cho mày biết tao không phải là kẻ bất lực!

Lục Tuấn nói xong liền khom người xuống, hai tay túm lấy quần của Trịnh Khả Nhạc, định xé toạc ra.

Hắn vừa mới ngồi xổm xuống thì cảm thấy thắt lưng đau nhói, cả người bay ra xa, lăn mấy vòng trên đất. Hắn tay phải ôm lấy thắt lưng, quay sang Diệp Lăng Phi chửi ầm lên:

- Khốn kiếp, đây là chuyện của tao và bạn gái tao, không liên quan tới mày!

Giọng Lục Tuấn rất lớn, giữa đêm khuya tĩnh lặng, rất nhiều người đã mở cửa sổ nhìn xuống, có đàn ông, đàn bà, thậm chí cả trẻ con cũng thò đầu ra xem.

Diệp Lăng Phi rút chân lại, cười lạnh nói:

- Mày nhìn lại xem mày có còn giống đàn ông không. Mẹ kiếp, đánh cả phụ nữ, mày làm mất hết mặt mũi đàn ông.

Lúc này Từ Oánh cũng đã xuống xe đỡ Trịnh Khả Nhạc dậy. Mặt Trịnh Khả Nhạc sưng đỏ, nước mắt giàn giụa. Một chân không đi giày của cô giẫm lên mặt đất lạnh lẽo, đùi phải co lại. Lúc bị Lục Tuấn lôi ra khỏi xe, đùi cô đã đập mạnh vào cửa xe nên rất đau, không dám duỗi thẳng ra.

Diệp Lăng Phi quay sang Trịnh Khả Nhạc hỏi:

- Khả Nhạc, hắn nói đây là chuyện của hai người, bây giờ tôi hỏi cô một câu, hắn có còn là bạn trai của cô nữa không?

- Tôi không quen hắn, không quen hắn!

Trịnh Khả Nhạc cắn chặt môi, dường như muốn cắn đến bật máu mới có thể xoa dịu nỗi đau này.

- Nghe thấy chưa? Chắc lỗ tai mày có vấn đề rồi.

Diệp Lăng Phi quay sang Lục Tuấn, cười khẩy:

- Loại người như mày, tao cũng chẳng thèm đánh cho bẩn tay. Tao tin cảnh sát sẽ xử lý chuyện này.

Nói xong, Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến Lục Tuấn nữa mà bế bổng Trịnh Khả Nhạc đặt vào xe, tự mình đi giày vào cho cô rồi dặn dò Từ Oánh chăm sóc cẩn thận, sau đó lập tức lái xe thẳng đến bệnh viện.

Từ Oánh vốn nghĩ Diệp Lăng Phi sẽ ra tay, không ngờ anh lại xử lý như vậy. Tuy có chút khó hiểu nhưng cô cũng không hỏi gì.

Trên đường đến bệnh viện, Diệp Lăng Phi gọi điện cho Tiểu Triệu, bảo cậu ta đi bắt một người tên là Lục Tuấn vì tội hành hung.

Diệp Lăng Phi đưa Trịnh Khả Nhạc đến bệnh viện, không đợi cô đồng ý hay không đã ôm cô vào phòng cấp cứu. Trịnh Khả Nhạc chưa bao giờ bị một người đàn ông nào ôm mình như vậy, nhưng lúc này cô cũng không suy nghĩ nhiều, trong lòng đang tràn ngập lòng căm hận đối với Lục Tuấn.

Thực ra Trịnh Khả Nhạc không cần phải cấp cứu, nhưng Diệp Lăng Phi cứ muốn làm vậy. Anh còn dặn bác sĩ phải kiểm tra thật kỹ, chụp chiếu toàn thân. Xong việc, Diệp Lăng Phi bổ sung thêm một câu:

- Nhớ nhé, đừng quên giấy khám bệnh để còn đòi tiền bồi thường.

- Chúng tôi chỉ có thể khám bên ngoài, bây giờ không thể kiểm tra tỉ mỉ được.

Gã bác sĩ cấp cứu cũng cảm thấy phiền phức. Hắn thấy cô gái này cùng lắm chỉ bị thương ngoài da, đâu cần phải kiểm tra kỹ như vậy. Nhưng người ta đã yêu cầu thì hắn cũng không có cách nào từ chối, chỉ là bây giờ đang là buổi tối, có một số xét nghiệm không thể làm được, phải chờ đến sáng mai.

- Vậy phiền anh cho chúng tôi nhập viện trước. Cho chúng tôi phòng bệnh tốt nhất, tiền nong không quan trọng, càng đắt càng tốt.

Diệp Lăng Phi rõ ràng là đang chơi khăm Lục Tuấn. Hắn bảo bác sĩ viết vào bệnh án rằng Trịnh Khả Nhạc bị chấn động, cần nằm viện cấp cứu. Lúc này Trịnh Khả Nhạc đang rất hận Lục Tuấn nên cũng không có ý kiến gì với cách trả thù này của Diệp Lăng Phi. Từ Oánh thì lại cảm thấy làm vậy không được tốt lắm, nhưng cô cho rằng tối nay Lục Tuấn đã quá đáng với Trịnh Khả Nhạc.

Tiền viện phí ban đầu do Diệp Lăng Phi ứng ra, trong đó có cả tiền tạm ứng một vạn tệ. Trịnh Khả Nhạc ở lại phòng bệnh, Từ Oánh cũng ở đó để chăm sóc cô, còn Diệp Lăng Phi thì chuẩn bị về nhà. Lúc Diệp Lăng Phi chuẩn bị rời khỏi phòng bệnh, Trịnh Khả Nhạc dùng giọng cảm kích nói:

- Cảm ơn.

Bạch Tình Đình và dì Ngô đều đã về nhà Bạch Cảnh Sùng, căn biệt thự ba tầng thoáng cái trở nên vắng vẻ, nhất thời Diệp Lăng Phi còn có chút không quen. Anh gọi điện tới nhà họ Bạch muốn tìm Bạch Tình Đình, cũng không biết cô đã ngủ thật hay là không muốn nghe điện thoại của anh, dì Ngô nhận máy và nói Bạch Tình Đình đã ngủ rồi.

Diệp Lăng Phi đành phải cúp máy. Sau đó, anh lại gọi cho Chu Hân Mính nhưng điện thoại của cô vẫn tắt. Diệp Lăng Phi mơ hồ cảm giác Chu Hân Mính đang làm chuyện gì đó rất quan trọng, bởi vì từ trước đến nay cô vẫn luôn mở máy 24/24.

Đêm nay Diệp Lăng Phi ngủ không ngon, trong đầu lúc nào cũng hiện lên hình ảnh của Bạch Tình Đình.

Sáng sớm, sau khi rửa mặt xong, Diệp Lăng Phi liền cầm áo khoác đi ra ngoài. Chuyện của Trịnh Khả Nhạc lúc này cũng không cần anh quan tâm nữa, anh đã nói rõ rồi, tin rằng Trịnh Khả Nhạc sẽ biết phải làm thế nào. Trừ phi cô tha thứ cho Lục Tuấn, không truy cứu nữa, còn không thì lần này Lục Tuấn sẽ phải mất một khoản tiền bồi thường lớn. Diệp Lăng Phi và Trịnh Khả Nhạc dù sao cũng chỉ là đồng nghiệp, anh sẽ không nhúng tay quá sâu vào chuyện của cô. Còn về phần Trịnh Khả Nhạc có tha thứ cho Lục Tuấn hay không thì đó là chuyện của cô ta, không liên quan gì đến Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi còn có chuyện quan trọng hơn muốn làm. Hôm nay là cuối tuần, anh dự định tới biệt thự của Bạch Cảnh Sùng để trực tiếp gặp Bạch Tình Đình. Theo dự báo thời tiết thì nhiệt độ ban ngày hôm nay xuống tới âm năm độ, Diệp Lăng Phi tính tìm cơ hội đưa Bạch Tình Đình ra ngoài đi dạo. Chỉ cần cô đồng ý ra ngoài với anh thì có đến bảy, tám phần hai người sẽ làm lành được với nhau.

Diệp Lăng Phi vừa mới lái xe tới khu biệt thự của Bạch Cảnh Sùng, còn chưa đi vào bên trong thì đã thấy một chiếc xe quen thuộc đi ra, lướt qua xe của anh. Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình trong xe vẻ mặt ngưng trọng, nhưng cô lại không nhìn thấy anh.

Diệp Lăng Phi vội vàng quay đầu xe, vốn định tăng tốc đuổi theo nhưng hắn lại đột ngột thay đổi chủ ý. Hắn muốn xem rốt cuộc Bạch Tình Đình đi đâu nên bám sát phía sau xe của cô.

Bạch Tình Đình không đi tới Bách hóa Việt Dương mà đi về phía bờ biển. Điều này làm cho Diệp Lăng Phi cảm thấy nghi hoặc, không biết tại sao cô lại muốn tới đó. Bám theo xe Bạch Tình Đình một lúc lâu, Diệp Lăng Phi thấy cô lái xe tới một quảng trường hải quân rộng lớn.

Bạch Tình Đình dừng xe lại cạnh một chiếc Chery A520. Diệp Lăng Phi giật mình, hắn nhận ra chiếc xe này là của Chu Hân Mính. Hắn không dám tiến đến gần mà dừng xe ở một khoảng cách khá xa.

Quả nhiên, Chu Hân Mính xuất hiện bên cạnh chiếc Chery A520. Vừa nhìn thấy Bạch Tình Đình lén gặp Chu Hân Mính sau lưng mình, hắn liền có dự cảm không lành, thầm nghĩ:

- Lẽ nào Bạch Tình Đình hẹn Chu Hân Mính ra đây để nói chuyện phải trái?

Diệp Lăng Phi bắt đầu tưởng tượng cảnh Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đánh nhau, nhưng rất nhanh sau đó hắn đã loại bỏ ý tưởng hoang đường này. Không nói đến việc Bạch Tình Đình tuyệt không phải là đối thủ của Chu Hân Mính, mà xét từ mối quan hệ của hai người thì cho dù giữa họ xảy ra chuyện gì cũng không thể đánh nhau được.

Diệp Lăng Phi trốn sau một chiếc xe, thấy Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đi xuống bậc thang phía dưới quảng trường, hắn liền vội vàng chạy tới. Quảng trường này nằm cạnh bờ biển, đi xuống dưới bậc thang có thể trực tiếp ra bãi biển.

Lúc Diệp Lăng Phi đuổi tới thì thấy Bạch Tình Đình đang nắm tay Chu Hân Mính, trông rất thân mật, hai người đang đi dạo trên bãi cát.

- Chuyện gì thế này?

Theo suy nghĩ của Diệp Lăng Phi, lúc này Bạch Tình Đình hẳn là đang rất tức giận, nhất định sẽ nổi nóng với Chu Hân Mính, thế nhưng không ngờ hai người lại nắm tay nhau. Điều này làm cho Diệp Lăng Phi sững sờ. Hắn không biết rằng ngay cả Chu Hân Mính cũng cảm thấy rất kỳ quái. Nàng đột nhiên nhận được điện thoại của Bạch Tình Đình hẹn đến quảng trường hải quân. Lần trước ở bệnh viện, Chu Hân Mính không dám gọi cho Bạch Tình Đình, hiện tại nàng rất lo lắng cô sẽ chỉ trích mình. Vốn dĩ trong lòng Chu Hân Mính đã cảm thấy có lỗi, nay lại bị người bạn thân nhất chỉ trích, nàng thật không biết sau này phải đối mặt với Bạch Tình Đình như thế nào nữa.

Từ lúc gặp Bạch Tình Đình, tâm trạng của Chu Hân Mính hết sức phức tạp. Nàng đã chuẩn bị tinh thần để Bạch Tình Đình mắng chửi, thậm chí là đánh đập, nàng đều nguyện ý chịu đựng. Thế nhưng biểu hiện lúc này của Bạch Tình Đình lại khiến Chu Hân Mính kinh ngạc. Bạch Tình Đình làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vừa thấy mặt đã kéo tay Chu Hân Mính, cả hai vẫn thân thiết như trước.

- Hân Mính, cậu còn nhớ lúc chúng ta quen nhau không?

Bạch Tình Đình cười nói.

- Lúc đó ba mình được điều động đến làm bí thư thành phố Vọng Hải.

Chu Hân Mính trong lòng thấp thỏm bất an nên lúc này nói chuyện có chút dè dặt.

- Ừ, thoáng cái đã gần hai mươi năm rồi. Chúng ta học với nhau từ nhỏ, thậm chí lên trung học cũng học cùng một lớp. Cậu nói xem có phải chúng ta có duyên với nhau không? Hân Mính, chuyện hạnh phúc nhất của mình là có một người bạn tốt như cậu.

Chu Hân Mính cảm thấy rất khó chịu, những lời này của Bạch Tình Đình giống như một mũi kim đâm thẳng vào tim nàng. Chu Hân Mính cười khổ nói:

- Tình Đình, mình biết mình sai rồi, là mình đã làm tổn thương cậu. Nếu cậu muốn đánh, muốn mắng, mình tuyệt không oán hận.

- Hân Mính, cậu làm gì vậy, mình không có ý trách cậu đâu.

Bạch Tình Đình cũng nhìn ra Chu Hân Mính đang cảm thấy khó chịu, nàng kéo cánh tay Chu Hân Mính, cười nói:

- Mình chỉ muốn nói rằng bất cứ lúc nào, cho dù giữa chúng ta có xảy ra chuyện gì thì cậu vẫn là người bạn tốt nhất của mình. Mình thừa nhận lúc biết chuyện, mình đã rất tức giận, bởi vì cậu là bạn thân nhất của mình, mình thật sự đã hy vọng người đó không phải là cậu. Nếu là người khác, mình có thể chửi cô ta, mắng cô ta, nhưng mình không thể làm thế với cậu được. Bởi vì mình hiểu cậu, mình biết trong lòng cậu cũng phải chịu rất nhiều áp lực, không kém gì mình. Hân Mính, mình không trách cậu đâu. Hôm nay gọi cậu ra đây chỉ là muốn biết chuyện đó đã xảy ra như thế nào, vì sao lại thành ra như vậy. Mình không muốn trở thành một con ngốc, mình muốn biết sự thật.

Chu Hân Mính cũng không giấu diếm, nàng đem toàn bộ chuyện của mình với Diệp Lăng Phi kể cho Bạch Tình Đình nghe, nhưng vẫn cố gắng che giấu thân phận thật sự của anh. Chu Hân Mính làm vậy là không muốn để Bạch Tình Đình lo lắng. Sau khi nói xong tất cả, nàng cảm thấy thoải mái hơn, sớm muộn gì chuyện này cũng phải đối mặt.

Chu Hân Mính vốn nghĩ Bạch Tình Đình biết chuyện sẽ rất tức giận, nói không chừng còn đoạn tuyệt quan hệ với mình, thế nhưng phản ứng của cô lại hoàn toàn ngoài dự liệu của nàng. Bạch Tình Đình oán hận nói:

- Diệp Lăng Phi đúng là tên khốn kiếp nhất trên đời.

Chu Hân Mính thoáng cái dừng bước, nhìn chằm chằm vào mặt Bạch Tình Đình. Bạch Tình Đình thấy Chu Hân Mính nhìn mình thì bật cười, nói:

- Hân Mính, cậu nhìn gì vậy?

- Tình Đình, mình… mình lo cho cậu… cậu có ổn không?

Chu Hân Mính ấp úng nói.

- Hân Mính, cậu đúng là đồ ngốc, mình thì có chuyện gì chứ.

Bạch Tình Đình ngước mắt lên, phát hiện cách đó không xa có một bãi cát bằng phẳng, nàng giục Chu Hân Mính:

- Hân Mính, mệt quá, lâu lắm rồi mình không đi bộ nhiều thế này, chân mỏi rã rời rồi, chúng ta ra kia ngồi đi.

Nói xong, Bạch Tình Đình liền đi tới bãi cát phía trước ngồi xuống.

Chu Hân Mính cũng đi tới ngồi bên cạnh cô.

- Hân Mính, cậu nghĩ mình sẽ làm gì, chửi cậu một trận rồi khóc lóc đòi đoạn tuyệt quan hệ sao?

Bạch Tình Đình hỏi.

- Tình Đình, mình không biết.

- Hân Mính, cậu đúng là đồ ngốc. Khi mình biết quan hệ giữa cậu và Diệp Lăng Phi, mình không hề trách cậu, người mình muốn trách chính là tên khốn Diệp Lăng Phi.

Bạch Tình Đình nói đến đây, khẽ thở dài một tiếng:

- Mình không giống cậu, mình vốn rất ghét tên khốn đó. Nếu không phải bị ép sống thử với hắn thì mình cũng chẳng ra nông nỗi này. Mình hiểu loại tình cảm này, tuy không thể nói rõ ra nhưng lại khắc cốt ghi tâm. Mình không biết đã yêu hắn từ lúc nào, bề ngoài mình luôn cố che giấu, vẫn thường xuyên cãi nhau với hắn. Hân Mính, cậu nghĩ xem, nếu một người con gái đã trao đi thứ quý giá nhất của mình cho một người đàn ông thì cô ấy còn có thể rời bỏ hắn được sao? Mình làm không được, thực sự không làm được. Cho dù bây giờ có hối hận thì cũng đã muộn.

Chu Hân Mính hiểu được chuyện gì đã xảy ra sau lời nói này của Bạch Tình Đình. Hai người sớm tối bên nhau, việc phát sinh quan hệ cũng là điều dễ hiểu. Chu Hân Mính cắn chặt môi, nói:

- Mình sẽ rời khỏi anh ấy, mình xin thề.

- Hân Mính, cậu đừng nói vậy.

Bạch Tình Đình ngăn lại:

- Mình không muốn cậu ra đi. Với mình, cậu là người bạn tốt nhất. Tuy mình không cam tâm tình nguyện, nhưng ít ra mình biết cậu sẽ không tranh giành Diệp Lăng Phi với mình. Thật ra, cho dù cậu muốn đi thì Diệp Lăng Phi cũng sẽ không đồng ý. Bây giờ mình mới hiểu, muốn giữ Diệp Lăng Phi bên cạnh thật sự rất khó. Cho dù không có cậu thì vẫn có những người phụ nữ khác, ví dụ như Lý Khả Hân kia, thậm chí còn có những người mà mình không biết nữa. Hôm nay mình tìm cậu không phải để ngăn cản cậu, bởi vì mình biết dứt bỏ một tình yêu khắc cốt ghi tâm là vô cùng đau khổ, mình không muốn thấy cậu bị tổn thương. Hân Mính, hôm nay mình tìm cậu là muốn nhờ cậu giúp một việc.

Chu Hân Mính thật không ngờ Bạch Tình Đình lại nói như vậy. Lời của Bạch Tình Đình chẳng khác nào ngầm chấp nhận sự tồn tại của mình. Lúc đầu nàng còn tưởng mình nghe lầm, nhưng sau khi xác định lại, trong lòng không khỏi mừng thầm. Như vậy từ nay mình vẫn có thể qua lại với Diệp Lăng Phi rồi. Lúc Chu Hân Mính đang mừng rỡ thì lại nghe Bạch Tình Đình nhờ giúp một việc, không biết là chuyện gì đây?

- Tình Đình, cậu nói đi, chỉ cần mình làm được, nhất định mình sẽ làm.

Chu Hân Mính không hề suy nghĩ mà nói luôn.

- Mình muốn nhờ cậu canh chừng Diệp Lăng Phi, mình không muốn ngoài chúng ta ra còn có người phụ nữ khác.

Bạch Tình Đình rất nghiêm túc nói:

- Mình đã nhượng bộ rồi, nhưng mình không muốn nhượng bộ thêm nữa.

Chu Hân Mính gật đầu, xem như đồng ý.

- Tình Đình, vậy bây giờ cậu đã tha thứ cho Diệp Lăng Phi rồi sao?

Chu Hân Mính vẫn dè dặt hỏi.

- Đúng là mình tha thứ cho hắn, nhưng cũng không thể để hắn dễ dàng như vậy được. Nếu không hắn sẽ càng làm càn hơn, nói không chừng có ngày còn trực tiếp dẫn phụ nữ về trước mặt mình nữa. Lần này mình nhất định phải cho hắn biết hậu quả, mình sẽ không tha cho hắn đâu.

Bạch Tình Đình nói đến đây bỗng reo lên:

- A, mình quên mất, nếu mình không ở biệt thự, không chừng tên khốn đó sẽ dẫn phụ nữ về nhà ấy chứ. Hừ, mình sẽ không để chuyện này xảy ra!

Bạch Tình Đình vội vàng cầm điện thoại gọi cho dì Ngô, bảo dì nhanh chóng trở về biệt thự, đến tối cô cũng sẽ về đó.

Nói chuyện điện thoại xong, Bạch Tình Đình quay sang nhìn chằm chằm vào mặt Chu Hân Mính, khiến nàng cảm giác trên mặt mình có gì đó, vội hỏi:

- Tình Đình, sao vậy?

- Hân Mính, chúng ta có phải là bạn thân nhất của nhau không?

Bạch Tình Đình nhìn thẳng vào mắt Chu Hân Mính hỏi.

Gần như theo bản năng, Chu Hân Mính gật đầu nói:

- Phải!

- Vậy cậu giúp mình đối phó với Diệp Lăng Phi đi, mình muốn cho hắn biết chúng ta không phải loại phụ nữ dễ bắt nạt. Cậu đến nhà mình ở, hai chúng ta cùng liên thủ đối phó với hắn. Đương nhiên, cậu phải thề với mình là không được phản bội.

Bạch Tình Đình giống như một cô bé, vươn ngón tay út ra nói:

- Giống như lúc chúng ta còn bé, ngoéo tay, không ai được chơi xấu.

Đối với Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi giống như một con quỷ đã chiếm mất trái tim nàng. Nhất là mỗi lần ân ái với anh, nó dường như là một thứ thuốc gây nghiện, không thể tự thoát ra được. Khi đối mặt với Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính không có một chút tự tin nào, nàng không thể dùng lý trí để khống chế bản thân trước sự khiêu khích của anh.

Chu Hân Mính biết Bạch Tình Đình cũng đã phải cố gắng rất nhiều. Dựa theo tính cách của cô, cô sẽ không bao giờ đồng ý chia sẻ chồng mình với ai khác. Tuy Bạch Tình Đình không nói rõ là chia sẻ Diệp Lăng Phi với Chu Hân Mính, nhưng trong lời nói quả thật có ý đó. Chỉ cần bằng vào điểm này, Chu Hân Mính có thể đồng ý với Bạch Tình Đình bất cứ điều gì, nếu cô muốn nàng nhượng bộ, nàng cũng đồng ý.

Chu Hân Mính không hề do dự, nàng vươn ngón tay út ra móc vào ngón tay út của Bạch Tình Đình, nói:

- Ngoéo tay nào, trăm năm không đổi.

Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính phảng phất nhớ lại quá khứ, lúc hai người còn là những cô bé, ngày nào cũng ra bờ biển chơi đùa. Khi đó Bạch Tình Đình giống như cái đuôi của Chu Hân Mính, Chu Hân Mính đi đâu cô cũng đi theo. Hai cô bé đã từng ngoéo tay thề sau này sẽ mãi mãi ở bên nhau, vĩnh viễn không rời xa. Sau bao năm, hai cô bé ngày nào giờ đã trưởng thành, nhưng lời thề vẫn không thay đổi, cho dù giữa hai người có xảy ra chuyện gì thì cả hai vẫn mãi mãi ở bên nhau.

Những khúc mắc trong lòng Chu Hân Mính cuối cùng cũng được Bạch Tình Đình tháo gỡ. Lúc này, nàng cảm thấy nhẹ nhõm hơn, tươi cười nói:

- Tình Đình, vậy cậu định đối phó với Diệp Lăng Phi thế nào?

- Cái này để mình nghĩ đã, lần này mình sẽ không tha cho hắn đâu.

Bạch Tình Đình cười rộ lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!