Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 322: CHƯƠNG 322: CHÚNG TA CÙNG NHAU NGHIÊN CỨU

Trần Ngọc Đình mở cửa chống trộm, nhìn thấy hai đôi dép lê để lộn xộn trước cửa, vội vàng xếp lại cho ngay ngắn. Sáng sớm cô vội vội vàng vàng đưa con trai đi học, quên cả việc sắp xếp lại mấy đôi dép.

Trần Ngọc Đình mang dép lê vào, rồi lấy một đôi dép lê cỡ lớn hơn từ kệ giày đặt xuống trước cửa.

"Giám đốc Diệp, cậu vào phòng khách ngồi trước đi, tôi vào phòng thay đồ một lát."

Trần Ngọc Đình đi dép lê vào phòng khách rồi nói với Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi cười đáp:

"Chị Ngọc Đình, đây không phải công ty, chị cứ gọi tôi là tiểu Diệp được rồi. Đương nhiên, nếu chị gọi tôi là em trai thì tôi cũng không phiền đâu."

Lời này của Diệp Lăng Phi có phần thân mật, má Trần Ngọc Đình ửng hồng, cô quay mặt đi nhưng miệng lại nói:

"Cậu lại nói bậy rồi."

Tuy miệng nói vậy, nhưng giọng điệu của Trần Ngọc Đình không hề có chút gì là giận dỗi. Con người ai cũng có tình cảm, dù Trần Ngọc Đình từng nói sau đêm đó, hai người coi như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng đó cũng chỉ là lời nói suông. Đã có tiếp xúc da thịt với một người đàn ông, không thể nói chưa từng xảy ra là chưa từng xảy ra được.

Trần Ngọc Đình vào phòng ngủ thay đồ, Diệp Lăng Phi một mình đi ra ban công, đẩy cửa kính ra rồi đứng đó châm một điếu thuốc.

Trần Ngọc Đình thay một chiếc váy liền màu trắng dài đến gót chân, ôm trọn lấy thân hình đầy đặn quyến rũ. Mái tóc được búi cao, dùng kẹp tóc cố định lại, vài lọn tóc mềm mại buông lơi bên vành tai. Cổ áo trễ xuống, để lộ chiếc cổ thon dài trắng ngần của cô.

Thấy Diệp Lăng Phi đang đứng hút thuốc ngoài ban công, Trần Ngọc Đình khẽ cười rồi xoay người vào bếp, đeo chiếc tạp dề kẻ ô hoa văn lên, lấy miếng thịt heo đông lạnh từ trong tủ lạnh ra ngâm vào nước.

Trong nhà Trần Ngọc Đình có rất nhiều rau củ, mỗi cuối tuần, cô đều mua đủ rau cho cả tuần. Cô không có thời gian đi chợ mỗi ngày, nhưng lại không nỡ để cậu con trai cưng phải đi chợ. Cứ như vậy cũng tiện, mỗi lần tan làm về nhà, Trần Ngọc Đình chỉ cần lấy rau trong tủ lạnh ra là có thể chuẩn bị bữa tối.

Nhân lúc Tiêu Hồng Vũ vẫn chưa về, Trần Ngọc Đình đã chuẩn bị sẵn hết các loại rau cần dùng cho bữa tối lên kệ bếp. Cô xoay lưng về phía cửa, bận rộn luôn tay, hoàn toàn không biết Diệp Lăng Phi đã đứng ở cửa từ lúc nào. Khi cô đột ngột quay người lại, bắt gặp ánh mắt của hắn đang nhìn mình chằm chằm, cô giật mình trách:

"Sao cậu lại vào đây? Mau ra ngoài đi, đừng đứng đây nhìn nữa."

Diệp Lăng Phi đã đứng ở cửa bếp một lúc rồi, hắn cố tình im lặng, dùng ánh mắt đê mê ngắm nhìn cặp mông tròn trịa, cong vút của Trần Ngọc Đình khi cô đang bận rộn. Mãi cho đến khi Trần Ngọc Đình phát hiện ra, hắn mới thu lại ánh mắt si mê đó, cười ha hả nói:

"Tôi chỉ muốn xem chị Ngọc Đình nấu cơm thôi."

Trần Ngọc Đình biết lúc nãy Diệp Lăng Phi đang nhìn vào chỗ nào của mình, lòng cô chợt nóng ran, nhưng ngoài mặt lại giả vờ không để ý, đưa tay ra giục:

"Đừng ở đây gây rối nữa, mau ra phòng khách ngồi đi."

Nói xong, Trần Ngọc Đình quay người lại, đưa lưng về phía Diệp Lăng Phi và bắt đầu rửa rau.

Diệp Lăng Phi nuốt nước bọt, nhìn người phụ nữ trưởng thành vừa dịu dàng vừa quyến rũ tuyệt vời ở ngay trước mắt mà không thể chạm vào, trong lòng cảm thấy vô cùng sầu não. Chỉ là, từ sau lần có quan hệ ấy, Trần Ngọc Đình lại cố ý giữ khoảng cách với hắn, lời nói cũng không còn ôn hòa như trước nữa.

Đương nhiên Diệp Lăng Phi cũng không thể cố tình đi quyến rũ Trần Ngọc Đình, nhưng trong lòng luôn cảm thấy không cam tâm. Một người phụ nữ xinh đẹp gợi cảm như Trần Ngọc Đình mà chỉ có một lần thì quả thật quá đáng tiếc.

Diệp Lăng Phi trở lại phòng khách không lâu thì Tiêu Hồng Vũ cũng về đến nhà. Cậu vừa bước vào cửa đã thở hổn hển, dường như đã chạy một mạch về.

Trần Ngọc Đình từ trong bếp ló đầu ra, bảo Tiêu Hồng Vũ cứ nói chuyện với Diệp Lăng Phi trước, một lát nữa là có cơm ăn, rồi lại quay vào bếp tiếp tục bận rộn.

Tiêu Hồng Vũ nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cảm xúc trong lòng rất phức tạp, vừa sợ hãi vừa sùng bái. Tuy Diệp Lăng Phi đã đánh cậu, nhưng Tiêu Hồng Vũ biết đó là vì muốn tốt cho mình.

Tiêu Hồng Vũ là một đứa trẻ ngoan, chỉ là đang ở tuổi thiếu niên nổi loạn, khó tránh khỏi sa vào lưới tình đầu, nhất thời hồ đồ.

Diệp Lăng Phi mỉm cười, khiến cảm giác sợ hãi trong lòng Tiêu Hồng Vũ vơi đi rất nhiều. Cậu ngồi nói chuyện với Diệp Lăng Phi ở phòng khách, nhưng cử chỉ vẫn có chút không tự nhiên. Diệp Lăng Phi cũng nhận ra điều đó, hắn cười hỏi:

"À, cháu thích chơi game gì?"

"CS!" Tiêu Hồng Vũ đáp.

Diệp Lăng Phi là cao thủ CS, hắn không muốn tạo áp lực cho Tiêu Hồng Vũ nên chủ động đề nghị chơi CS cùng cậu. Tiêu Hồng Vũ mặt mày hớn hở, dẫn Diệp Lăng Phi vào phòng mình, bật máy tính lên rồi bắt đầu chơi.

Trình độ chơi CS của Tiêu Hồng Vũ có thể gọi là tệ hơn vợ thằng Đậu, vào game chỉ biết lao lên chịu chết. Diệp Lăng Phi không khỏi lắc đầu, đích thân ra trận, liên tiếp mấy ván sau đó khiến Tiêu Hồng Vũ phải tâm phục khẩu phục.

Diệp Lăng Phi đứng bên cạnh chỉ dẫn, dạy Tiêu Hồng Vũ làm thế nào để có cách bắn tốt nhất. Khả năng tiếp thu của Tiêu Hồng Vũ rất tốt, được Diệp Lăng Phi chỉ bảo, quả nhiên kỹ năng bắn súng đã tiến bộ vượt bậc.

"Chú Diệp, sau này chú đến dạy cháu thường xuyên nhé."

Sau khi chơi vài ván, Tiêu Hồng Vũ thoát game, nhường máy tính cho Diệp Lăng Phi rồi ngồi bên cạnh nói:

"Cách bắn súng của chú Diệp đỉnh thật, có chú chỉ dẫn, cháu sẽ nhanh chóng trở thành cao thủ."

"Cái này chú không dám hứa với cháu đâu. Nếu mẹ cháu biết, sau này có khi chú phải khổ đấy." Diệp Lăng Phi khoa trương nói: "Mẹ cháu lại là sếp của chú, chú không thể gây chuyện với mẹ cháu được."

"Cháu sẽ nói với mẹ, ít nhất cháu có thể đảm bảo sẽ thi đứng nhất lớp." Đôi mắt Tiêu Hồng Vũ sáng lên tia phấn khởi.

Diệp Lăng Phi không thực sự tin lời Tiêu Hồng Vũ. Ở tuổi này, khả năng tự chủ của cậu là kém nhất, rất dễ nghiện game.

Diệp Lăng Phi không muốn sau này bị Trần Ngọc Đình trách móc vì chuyện của Tiêu Hồng Vũ, hắn liền mở các thư mục trong máy tính, vừa cười vừa nói:

"Tiểu Vũ, việc này chú không đồng ý được. Nếu cháu thi đỗ đại học, chú sẽ làm thầy giáo riêng cho cháu, dạy cháu chơi CS. Nhưng bây giờ cháu mới là học sinh trung học mà đã muốn chơi game rồi, cháu..."

Diệp Lăng Phi đang nói dở, con trỏ chuột vô tình mở một thư mục, những hình ảnh hiện ra khiến hắn phải kinh ngạc.

Chỉ thấy trong thư mục toàn là những bức ảnh khiêu gợi đến mức khiến người ta phải hộc máu, làm Diệp Lăng Phi há hốc mồm. Tiêu Hồng Vũ thấy bí mật của mình bị phát hiện, vội vàng giải thích:

"Chú Diệp..."

Tiêu Hồng Vũ vừa nói được nửa lời đã nghe Diệp Lăng Phi thì thầm:

"Tiểu Vũ, chết tiệt, sao cháu có được mấy tấm này thế? Tuyệt đấy, cô gái trong ảnh đỉnh thật."

Lần này đến lượt Tiêu Hồng Vũ há hốc mồm. Cậu cứ tưởng mình chết chắc rồi, Diệp Lăng Phi sẽ mách mẹ, và nếu vậy, ít nhất cũng bị một trận đòn. Nào ngờ Diệp Lăng Phi lại khen mấy bức ảnh này tuyệt vời. Tiêu Hồng Vũ không chắc chắn hỏi lại:

"Chú Diệp, chú nói thật chứ?"

"Cháu nói xem!" Diệp Lăng Phi đóng thư mục lại, quay người cười bảo: "Thằng nhóc cũng không còn nhỏ nữa, mấy chuyện này cũng nên biết rồi. Thích phụ nữ không sai, đó là bản tính của đàn ông chúng ta. Có điều, Tiểu Vũ à, cháu xem trộm là không đúng, nên nói với chú một tiếng, chú cháu mình cùng thưởng thức."

Trái tim đang treo lơ lửng của Tiêu Hồng Vũ cuối cùng cũng được đặt xuống. Cậu liếc nhìn ra cửa phòng, nói nhỏ:

"Chú Diệp, cháu biết làm vậy là sai rồi, nhưng cháu không nhịn được. Cháu hứa với chú, sau này cháu không dám nữa."

Diệp Lăng Phi lại không cho rằng sau này Tiêu Hồng Vũ sẽ không xem nữa. Hắn là đàn ông, đương nhiên hiểu tâm lý này, hơn nữa khi chưa trải qua chuyện nam nữ, đàn ông luôn tràn đầy hứng thú với phụ nữ.

Nhưng Diệp Lăng Phi không phải loại đàn ông nhiều chuyện, đem việc này đi rêu rao, càng không thể nói với Trần Ngọc Đình.

Thấy Tiêu Hồng Vũ hứa hẹn như vậy, Diệp Lăng Phi chỉ cười nói:

"Thằng nhóc, trước sau gì cháu cũng sẽ trải qua thôi, không cần vội. Bây giờ nên lo học hành, tương lai sẽ có phụ nữ vây quanh. Nếu bây giờ cháu không học hành cho tử tế, nói không chừng sau này đến phụ nữ cũng chẳng chạm vào được."

Lý luận của Diệp Lăng Phi quả thật độc đáo đến khó tin: khuyên Tiêu Hồng Vũ chăm học là vì phụ nữ. Nếu bị Trần Ngọc Đình nghe được, có lẽ cô đã đuổi hắn ra khỏi cửa từ lâu, đây rõ ràng là dạy hư con trai cô.

Nhưng câu nói này lại đánh trúng tim đen của Tiêu Hồng Vũ. Một cậu bé mười sáu, mười bảy tuổi thực chất không thể hiểu hết những đạo lý cao siêu. Bọn họ thuộc hai thế hệ khác nhau, càng nói đạo lý thì cậu càng không muốn nghe, cuối cùng sẽ phản tác dụng.

Diệp Lăng Phi nhìn thấu tâm lý của Tiêu Hồng Vũ. Cậu thiếu niên này rõ ràng đã có hứng thú với cơ thể phụ nữ, vậy thì cứ nói thẳng với cậu rằng chỉ cần học tập tốt, sau này sẽ có vô số phụ nữ cho cậu nghiên cứu.

Câu nói này nghe có vẻ thô tục, nhưng hiệu quả lại không tồi. Tiêu Hồng Vũ liên tục gật đầu, ghi nhớ lời của Diệp Lăng Phi trong lòng. Vài năm sau, khi phóng viên đến phỏng vấn hỏi về bí quyết thành công, Tiêu Hồng Vũ chỉ mỉm cười không nói. Cậu sẽ không nói với họ rằng chính câu nói "chỉ cần nỗ lực học tập, ắt sẽ có phụ nữ" đã trở thành động lực phấn đấu của mình.

Tiêu Hồng Vũ gật đầu, nói nhỏ:

"Chú Diệp, cháu biết rồi, chú đừng nói chuyện này với mẹ cháu nhé."

"Sao chú có thể nói được!" Diệp Lăng Phi vỗ vai Tiêu Hồng Vũ: "Đây là bí mật của đàn ông chúng ta mà."

"Vâng!" Tiêu Hồng Vũ gật đầu lia lịa. Cậu ngước nhìn Diệp Lăng Phi, ngập ngừng nói: "Chú Diệp, chú với mẹ cháu có phải là..."

Tiêu Hồng Vũ chưa kịp nói xong thì đã bị tiếng của Trần Ngọc Đình cắt ngang. Cô đẩy cửa phòng của Tiêu Hồng Vũ, gọi hai người:

"Ra ăn cơm thôi!"

Tiêu Hồng Vũ không nói tiếp, vội ra khỏi phòng đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm. Trần Ngọc Đình đã tháo tạp dề từ lúc nào, bước đến trước màn hình máy tính, thấy trên màn hình không có gì cả, cô thắc mắc hỏi:

"Lúc nãy hai người làm gì thế?"

"Chị đoán xem?" Diệp Lăng Phi cố ý hỏi. Hắn đứng dậy, đến gần sát mặt Trần Ngọc Đình. Hơi thở ấm nóng của cô phả vào mặt hắn, mùi hương thoang thoảng khiến tim Diệp Lăng Phi đập loạn nhịp.

Má Trần Ngọc Đình ửng đỏ, cô khẽ "xì" một tiếng:

"Đúng là đồ không đứng đắn, tôi thật sự hối hận vì đã mời cậu đến nhà, ai biết cậu có dạy hư con trai tôi không."

Trần Ngọc Đình nói xong cũng không đợi Diệp Lăng Phi đáp lại, quay người bước nhanh ra khỏi phòng. Diệp Lăng Phi lè lưỡi thầm nghĩ: "Cái này có liên quan gì đến tôi đâu, tôi chỉ đang vạch ra một con đường tươi sáng cho con trai chị thôi. Nếu không phải sợ chị lo lắng, tôi còn định dẫn nó đi 'phá thân', tiện thể còn nhận được tiền lì xì nữa chứ, trai tân luôn được phong bì mà."

Trần Ngọc Đình ở công ty và ở nhà là hai con người hoàn toàn khác nhau. Ở nhà, cô là một người mẹ hết lòng chăm sóc gia đình. Cô chưa bao giờ thuê người giúp việc, chủ yếu là vì nghĩ họ không thể chăm sóc tốt cho con trai mình. Cô quyết tâm tự mình lo liệu. Dù công việc mỗi ngày có mệt mỏi đến đâu, cô vẫn chuẩn bị cho con trai những món ăn ngon và đa dạng.

Tối nay Diệp Lăng Phi là khách, Trần Ngọc Đình làm bốn món một canh, chỉ thiếu rượu. Cô vốn định xuống lầu mua bia, nhưng bị Diệp Lăng Phi ngăn lại. Hắn cho rằng như vậy cũng tốt, không cần thiết phải uống. Ăn cơm xong còn phải lái xe về, không thể uống nhiều được.

"Chú Diệp, chú phải về nhà à?" Tiêu Hồng Vũ bất ngờ hỏi một câu, không chỉ khiến Diệp Lăng Phi mà cả Trần Ngọc Đình cũng giật mình. Trần Ngọc Đình vội vàng giải thích:

"Tiểu Vũ không có ý gì đâu. Nó chỉ lo cậu lái xe không được thôi."

Nói rồi, Trần Ngọc Đình sai con trai vào bếp lấy đũa.

Diệp Lăng Phi không hỏi tiếp, hắn chỉ cười, hoàn toàn tin vào lời giải thích của cô.

Trong bữa ăn, Trần Ngọc Đình không ngừng cảm ơn Diệp Lăng Phi đã giúp đỡ, nói đến mức hắn cũng thấy ngượng. Cái cách cô nói cứ như thể hắn là ân nhân cứu mạng vậy. Diệp Lăng Phi đành phải chuyển chủ đề sang Tiêu Hồng Vũ, hỏi về tình hình học tập của cậu. Vừa nhắc đến con trai, Trần Ngọc Đình lại thao thao bất tuyệt, như thể Tiêu Hồng Vũ là đứa trẻ ngoan nhất trên đời.

"Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ," Diệp Lăng Phi thầm than. Ở tập đoàn Tân Á, Trần Ngọc Đình là một nhân vật cấp cao, năng lực làm việc không cần bàn cãi, nhưng lúc này, hắn lại cảm thấy Trần Ngọc Đình này và Trần Ngọc Đình ở công ty là hai người hoàn toàn khác nhau.

Diệp Lăng Phi nhìn đồng hồ, bữa cơm bắt đầu từ 6 giờ mà kéo dài đến hơn 8 giờ. Hắn lo nếu về nhà quá muộn, Bạch Tình Đình sẽ nghi ngờ mình đi ra ngoài chơi bời. Để tránh bị nghi ngờ, Diệp Lăng Phi gợi ý phải về. Trần Ngọc Đình có vẻ hơi thất vọng, nhưng cố gắng không để lộ ra, đề nghị tiễn hắn xuống lầu.

Trần Ngọc Đình tiễn Diệp Lăng Phi xuống đến tận chiếc Audi, xung quanh khu nhà vắng lặng không một bóng người, chỉ có hai người họ đứng trước xe.

"Xin lỗi, có phải tối nay tôi đã nói quá nhiều rồi không?" Trần Ngọc Đình thấy dường như Diệp Lăng Phi không vui lắm, đúng lúc hắn định lên xe, cô bèn lên tiếng.

Diệp Lăng Phi quay người lại, dưới ánh đèn hắt ra từ các căn hộ, hắn nhìn thấy vẻ mặt áy náy của cô. Hắn bước lên một bước, đứng sát trước mặt Trần Ngọc Đình, ngực gần như chạm vào bộ ngực đầy đặn của cô.

"Tôi không có cảm giác gì cả, chỉ là tôi thấy lúc này chị đang đặt toàn bộ hy vọng vào con trai mình, hay nói cách khác, trong cuộc sống của chị chỉ có nó. Nếu chị cứ như vậy, quá nuông chiều con trai, có một số điều tôi không tiện nói, nhưng tôi hy vọng chị có thể dành ra một phần cuộc sống cho chính bản thân mình. Có lẽ như vậy sẽ là lựa chọn tốt nhất cho cả chị và con trai chị."

"Có phải Tiểu Vũ đã nói gì với cậu rồi không?" Trần Ngọc Đình đột nhiên hỏi. Đôi mắt đẹp của cô ngước nhìn Diệp Lăng Phi, khóe miệng lộ ra vẻ bất an.

Diệp Lăng Phi lắc đầu:

"Sao lại nói với tôi như vậy? Chị nghĩ con trai chị đã nói gì với tôi sao?"

"Không... không có gì." Trần Ngọc Đình vội vàng né tránh ánh mắt của hắn, cô nói: "Cậu lái xe cẩn thận nhé, đừng chạy quá nhanh."

Nói xong, Trần Ngọc Đình định quay người đi, nhưng ngay lúc cô vừa cử động, hai tay Diệp Lăng Phi đã ôm chặt lấy vòng eo đầy đặn của cô. Cơ thể trưởng thành, đầy đặn của Trần Ngọc Đình ngã vào lòng Diệp Lăng Phi.

"Đừng gây sự nữa, Tiểu Vũ còn đang đợi tôi ở nhà." Trần Ngọc Đình có vẻ hơi hoảng hốt, hai tay đặt lên vai Diệp Lăng Phi, đầu nghiêng sang một bên, không dám nhìn vào mắt hắn.

Diệp Lăng Phi vẫn ôm chặt Trần Ngọc Đình nhưng không có hành động nào khác. Hắn cảm nhận được cơ thể đầy đặn của cô khiến lòng mình rung động, và hắn biết rõ tâm trạng của cô không giống như lời cô nói, đúng là miệng nói không nhưng lòng lại muốn. Chỉ là Diệp Lăng Phi không muốn trêu chọc cô nữa, hắn chỉ không hiểu rốt cuộc Tiểu Vũ đã nói gì mà khiến Trần Ngọc Đình lo lắng đến vậy. Lúc chiều, cô đã dặn hắn không nên tin lời Tiêu Hồng Vũ, bây giờ lại hỏi Tiêu Hồng Vũ có nói gì với mình không, điều này càng khiến hắn thêm nghi ngờ.

"Tôi muốn biết rốt cuộc Tiểu Vũ đã nói gì với chị?" Môi Diệp Lăng Phi lướt trên chiếc cổ mịn màng của Trần Ngọc Đình, hắn cố ý dùng môi ma sát làn da trắng ngần của cô. Trần Ngọc Đình nghiêng đầu, cố gắng nói:

"Không... không có gì... đừng làm bậy nữa, tôi... tôi phải vào rồi, Tiểu Vũ... vẫn đang ở nhà đợi tôi."

Diệp Lăng Phi siết chặt vòng eo của Trần Ngọc Đình, ép cặp mông căng tròn của cô vào cửa xe, môi hắn dừng lại bên khóe môi cô, thì thầm:

"Tôi không tin, Tiểu Vũ nhất định đã nói với chị điều gì đó liên quan đến tôi, nếu không chị sẽ không căng thẳng như vậy. Lúc chiều chị đã nhắc tôi một lần, bây giờ lại nhắc thêm lần nữa, tôi không cho rằng đây là sự trùng hợp."

Đầu Trần Ngọc Đình gần như đã nghiêng một góc 45 độ, hai tay đặt trên vai Diệp Lăng Phi, cảm giác mềm mại từ vành tai truyền đến khiến hơi thở của cô trở nên gấp gáp, bộ ngực đầy đặn bắt đầu phập phồng. Diệp Lăng Phi cố ý đưa chân phải vào giữa hai chân cô, đầu gối thúc nhẹ vào nơi nhạy cảm. Trần Ngọc Đình cảm nhận một luồng hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể, cô gắng sức nói một cách gần như bất lực:

"Tôi... tôi chỉ lo... lo Tiểu Vũ nói bậy, nó... nó còn là đứa trẻ, không hiểu chuyện người lớn chúng ta. Tôi... tôi không thể tái giá, càng... càng không thể với cậu... Tiểu Vũ không biết thân phận của cậu, nếu nó... nó biết được, sẽ không nói bậy như thế nữa đâu."

Từ những lời ngắt quãng của Trần Ngọc Đình, Diệp Lăng Phi cũng đã hiểu được đại khái. Điều này nằm ngoài dự liệu của hắn, sao hắn có thể ngờ được cậu bé Tiêu Hồng Vũ này lại muốn tác hợp cho mình và mẹ cậu. Nhìn dáng vẻ yêu kiều của Trần Ngọc Đình, Diệp Lăng Phi cắn nhẹ vành tai cô, nói nhỏ:

"Chị Ngọc Đình, tôi hiểu ý chị rồi. Chỉ là, tôi muốn nói với chị rằng, cho dù chúng ta không thể trở thành vợ chồng, chúng ta vẫn có thể là tri kỷ. Trong công việc, chúng ta đã hợp tác rất tốt, và trong bóng tối, chúng ta cũng có thể hợp tác rất tốt. Tin tôi đi."

Diệp Lăng Phi nói xong, đột nhiên hôn mạnh một cái lên má Trần Ngọc Đình. Cô bất lực thốt lên:

"Tôi... tôi... a!"

Cô không nói tiếp được nữa, vì môi của Trần Ngọc Đình đã bị môi của Diệp Lăng Phi khóa chặt lại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!