Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 330: CHƯƠNG 330: TRƯƠNG ĐÔNG DƯƠNG

Đường Hiểu Uyển hôm nay cố ý mặc một chiếc váy màu hồng nhạt, thắt một chiếc đai lưng to bản, làm cho vòng eo thon của cô càng thêm mảnh mai.

Dưới váy là tất chân màu đen, chân đi một đôi giày da nhỏ màu đỏ. Bộ ngực đầy đặn vốn đã cao vút giờ lại càng thêm rung động, chiếc váy trễ cổ thoáng hé lộ một phần da thịt trắng ngần. Nếu không phải bên trong Đường Hiểu Uyển mặc một chiếc áo cổ tròn màu trắng, thì bộ ngực mê người cùng khe ngực sâu hút kia của cô đã lộ ra hết.

Cộng thêm vẻ ngoài trong sáng, đáng yêu cùng giọng nói vui vẻ của Đường Hiểu Uyển, nam sinh kia lập tức bị hấp dẫn, liên tục gật đầu nói:

- Chính là nơi này.

- Cảm ơn!

Đường Hiểu Uyển nói cảm ơn rồi xoay người trở về trước mặt Lý Khả Hân.

Ánh mắt nam sinh kia vẫn chưa rời khỏi người Đường Hiểu Uyển, trong lòng ngứa ngáy, đây chẳng phải là cô gái xinh đẹp có vòng một khủng trong truyền thuyết sao. Cậu ta thường đọc truyện tranh Nhật Bản trong ký túc xá, mấy bộ như Hunter hay InuYasha đều có hình ảnh các cô gái xinh đẹp với vòng một siêu “khủng”. Mỗi lần nhìn thấy những cô gái ấy đều khiến tâm trạng hắn sục sôi, chỉ tiếc là bạn gái của hắn lại là một cô gái “màn hình phẳng”, ngay cả khi làm “chuyện ấy”, lúc hắn sờ ngực bạn gái liền có cảm giác như đang tự sờ ngực mình vậy.

Bây giờ tận mắt thấy một cô gái vòng một siêu khủng đến bắt chuyện với mình, nam sinh này đã có phần không kiềm chế được, trong lòng tính toán xem có nên tìm cớ gì đến bắt chuyện hay không. Hắn cứ đứng nhìn Đường Hiểu Uyển, cô bạn gái “màn hình phẳng” bên cạnh liền hung hăng nhéo eo hắn một cái, không vui lầm bầm:

- Nhìn cái gì vậy, đi mau.

Nam sinh này mới hoàn hồn, nhớ ra bạn gái mình còn ở bên cạnh. Trong lòng hắn thầm ảo não, sớm biết vậy đã đi một mình ra ngoài rồi.

Đường Hiểu Uyển không để ý đến phản ứng của đôi tình nhân này. Cô xác định đây chính là quán cà phê mà Diệp Lăng Phi nói trong điện thoại, liền khẳng định đây là địa điểm Diệp Lăng Phi hẹn các cô.

- Quán cà phê này không kinh doanh mà!

Lý Khả Hân cảm thấy hơi kỳ quái. Khi nhận được điện thoại của Đường Hiểu Uyển nói Diệp Lăng Phi hẹn hai người gặp mặt, Lý Khả Hân thầm mừng trong lòng, vì thế đã cố ý trang điểm. Giống như Đường Hiểu Uyển, cô cũng mặc váy phối với tất chân, điểm khác biệt duy nhất là Lý Khả Hân mặc thêm một chiếc áo khoác ngoài màu trắng. Phối hợp với đôi tất chân màu đen của cô, trông vô cùng bắt mắt.

Trên đường đến đây, Lý Khả Hân đã hỏi tại sao Diệp Lăng Phi muốn hẹn các cô, Đường Hiểu Uyển cười hì hì nói, có lẽ là Diệp đại ca muốn gặp chị Khả Hân, nhưng lại ngại không dám nói thẳng nên mới cố ý gọi cả em. Lý Khả Hân dù ngoài miệng nói:

- Con bé này đừng nói linh tinh.

Nhưng trong lòng lại có chút hy vọng đây là sự thật.

Kể từ lần hiểu lầm Diệp Lăng Phi trước đó, một khoảng thời gian dài sau, Lý Khả Hân vẫn còn hận anh. Nhưng khi bình tĩnh lại, Lý Khả Hân suy nghĩ lại tình huống lúc ấy của mình mới hiểu ra mình đã hiểu lầm Diệp Lăng Phi. Hoàn toàn là do Đại Hải ca muốn ra vẻ anh hùng, khiến cho không chỉ hai người họ mà ngay cả Diệp Lăng Phi cũng lâm vào hiểm cảnh. Lý Khả Hân nghĩ đến những lời mình đã nói với Diệp Lăng Phi ở bệnh viện hôm đó, cô hối hận muốn chết.

Lý Khả Hân vốn định nếu Diệp Lăng Phi gọi điện cho mình, cô sẽ lập tức làm hòa với anh, rất muốn quay lại tình cảm như lúc trước. Nhưng đáng tiếc Diệp Lăng Phi không hề gọi điện tới. Lý Khả Hân cũng ngại nên không chủ động tìm Diệp Lăng Phi. Cứ như vậy, đã một khoảng thời gian rất dài trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, cô nghe nói Diệp Lăng Phi đã kết hôn. Lý Khả Hân tự trách mình rất nhiều lần. Nếu như mình không hiểu lầm Diệp Lăng Phi, nói không chừng mình còn có cơ hội kết hôn với anh. Cho dù không kết hôn, ít nhất bây giờ quan hệ giữa hai người cũng sẽ rất thân mật. Nhưng trên đời này không có thuốc hối hận, Lý Khả Hân chỉ có thể chấp nhận sự thật.

Cô càng cảm thấy mình không còn muốn tranh giành điều gì như trước nữa. Chỉ cần có thể khôi phục quan hệ như trước kia với Diệp Lăng Phi là đủ rồi. Nhưng ước mơ cuối cùng cũng không thành sự thật. Lần gặp mặt ở nhà sách đã làm cho Lý Khả Hân hoàn toàn hiểu được lần đó mình đã làm Diệp Lăng Phi tổn thương rất nhiều. Vấn đề bây giờ không phải là mình có chấp nhận Diệp Lăng Phi hay không, mà là Diệp Lăng Phi có chấp nhận mình hay không.

Chính vì có suy nghĩ này trong lòng, Lý Khả Hân mới muốn biết tại sao Diệp Lăng Phi lại hẹn gặp cô và Hiểu Uyển. Khi thấy quán cà phê ngay trước mặt, tấm biển “Tạm thời đóng cửa” treo trên cửa lại làm cho Lý Khả Hân cảm thấy bất an.

Đường Hiểu Uyển lấy điện thoại di động ra, gọi cho Diệp Lăng Phi. Trong điện thoại vang lên một bản nhạc chuông dễ nghe nhưng không ai bắt máy. Đường Hiểu Uyển tay cầm điện thoại, đi qua đi lại trước cửa quán.

- Không cần gọi nữa, cô bé ngốc. Chẳng lẽ không biết đẩy cửa vào sao?

Diệp Lăng Phi đẩy cánh cửa đang đóng chặt, thò đầu ra ngoài. Chỉ thấy anh mặc một chiếc áo sơ mi màu đen, dùng một cái khăn lông bịt mặt. Trông bộ dạng anh vô cùng hài hước.

- Diệp đại ca, anh làm cái gì vậy chứ?

Đường Hiểu Uyển vừa thấy bộ dạng này của Diệp Lăng Phi liền cười hì hì, cô vội cất điện thoại, kéo tay Lý Khả Hân đi tới cửa. Lý Khả Hân mím môi, vừa muốn cười lại cố nén lại.

- Làm gì à, dọn dẹp chứ sao, em không biết trong này bừa bộn thế nào đâu, như một bãi rác vậy, toàn là rác rưởi. Anh vừa mới đập chết ba con chuột, hơn mười con gián còn có mấy chục con ruồi.

- Mùa này mà có ruồi sao?

Đường Hiểu Uyển le lưỡi, không tin nói:

- Diệp đại ca, anh lại nói dối rồi.

- Đùa chút thôi mà, qua vài ngày nữa sẽ có.

Diệp Lăng Phi đẩy cửa ra, hô:

- Hai vị đại mỹ nữ, đừng đứng ngoài đó nữa, hai người không sợ bị người ta trêu ghẹo sao. Oa, Khả Hân, từ lúc nào em cũng đi tất chân vậy, ừm, rất đẹp, nhìn đôi chân dài đẹp… như cái gậy vậy.

Lúc đầu Lý Khả Hân nghe Diệp Lăng Phi khen mình, trong lòng đang vui vẻ, sau đó lại nghe được câu “cái gậy” kia, cô không nhịn được nói:

- Gì mà giống cây gậy chứ, thật là.

- Tại anh không tìm được từ nào hay hơn để miêu tả thôi mà. Được rồi, hai người đừng đứng đó nữa, mau vào đi.

Diệp Lăng Phi cười nói với hai người.

Ánh mắt Lý Khả Hân len lén liếc Diệp Lăng Phi một cái. Vừa rồi anh nói chuyện với cô như vậy làm cô phảng phất có cảm giác trở về quá khứ, khi đó Diệp Lăng Phi cũng nói chuyện với cô như thế.

- Nghĩ gì vậy, chị Khả Hân, mau vào thôi!

Đường Hiểu Uyển thấy Lý Khả Hân đứng ở cửa không nhúc nhích, liền hơi kéo cô. Lý Khả Hân lúc này mới hoàn hồn, vội vàng bước vào trong quán cà phê.

Chờ khi hai người vào trong mới phát hiện quán cà phê này không một bóng người, trên sàn chất đầy đồ đạc, trong quán đầy bụi bặm, lại có mùi giống như một căn phòng cũ đã lâu không có người ở vừa mới được mở ra. Đèn giữa quán được bật lên, Diệp Lăng Phi đứng dưới ánh đèn, tay cầm một chiếc chổi đang quét sàn.

- Diệp đại ca, làm gì vậy?

Đường Hiểu Uyển khó hiểu hỏi.

- Em nói xem đang làm gì, đương nhiên là dọn dẹp. Tên chủ nhà khốn kiếp kia, nói với anh là cái gì cũng chưa động vào, chỉ cần anh nhận nhà là có thể kinh doanh. Mẹ nó, đúng là chưa động vào thật, ngay cả chén đĩa cũng chất đống trong bồn rửa. Thấy không, tất cả mọi thứ trên mặt đất đều là rác rưởi. Lúc ấy anh còn tưởng đây là bãi rác chứ, thiếu chút nữa thì phải đeo mặt nạ phòng độc đi vào. À, Hiểu Uyển, em đừng đứng đó nữa, qua siêu thị bên cạnh mua vài bình xịt khử mùi về đây, không khí trong này khó chịu muốn chết.

Đường Hiểu Uyển le lưỡi, xoay người đến siêu thị mua bình xịt khử mùi. Lý Khả Hân đeo một chiếc túi xách trên vai, đứng trong quán cà phê, nhất thời không biết mình nên làm gì. Diệp Lăng Phi ngẩng đầu, gọi:

- Khả Hân, em cũng đừng đứng chơi, nhanh cởi áo khoác ngoài ra, tới đây quét dọn đi. À, túi xách của em để ở quầy bar cũng được, anh vừa lau dọn qua chỗ đó rồi. Anh cũng qua siêu thị mua hai bộ quần áo lao động rồi, em mặc vào đi.

Lý Khả Hân vội vàng đi tới quầy bar, đặt túi xách cùng áo khoác ngoài màu trắng vào trong, rồi cầm một chiếc áo công nhân màu trắng. Sau khi mặc xong, cô cầm chổi đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi.

Lý Khả Hân khom lưng, quét dọn bên cạnh anh. Diệp Lăng Phi hơi đứng thẳng người lên, nói:

- Khả Hân, em thấy quán cà phê này thế nào?

- Rất được ạ!

Lý Khả Hân không ngẩng đầu, trả lời.

- Nếu em tới đây kinh doanh, em thấy một năm trả bao nhiêu tiền thuê cho anh thì hợp lý?

Diệp Lăng Phi cười hỏi.

Lý Khả Hân ngẩng đầu lên, không nghe rõ, hỏi lại:

- Gì cơ?

- Anh nói nếu em quản lý quán cà phê này, em định trả anh bao nhiêu tiền thuê một năm?

- Anh muốn cho em thuê?

Lý Khả Hân nghe xong liền lắc đầu. Cô quả thật rất muốn tự mình làm gì đó, dù là làm bà chủ một cửa hàng nhỏ cũng tốt hơn đi làm công, nhưng nếu kinh doanh quán cà phê thì không nói đến tiền thuê nhà, chỉ riêng tiền đầu tư ban đầu cô cũng không có nhiều như vậy. Đối với Diệp Lăng Phi, Lý Khả Hân cũng không có gì phải giấu giếm, cô trả lời:

- Em không có nhiều tiền như vậy.

- Chuyện này không cần lo, chỉ cần một năm sau em trả tiền cho anh là được.

Diệp Lăng Phi nói:

- Hay là thế này đi, anh đầu tư tiền, em tới quản lý, lợi nhuận chúng ta chia đôi.

- Em…

Lý Khả Hân vốn định nói “em không muốn lợi dụng anh”, nhưng lời chưa kịp nói ra, ánh mắt cô đã chạm phải ánh mắt Diệp Lăng Phi. Tim Lý Khả Hân đập lỡ một nhịp, cô ý thức được quán cà phê này hoàn toàn là Diệp Lăng Phi mua để giúp mình. Chuyện phân chia lợi nhuận mà anh vừa nói chẳng qua chỉ là một cái cớ. Lý Khả Hân nuốt lời định nói trở về, có vẻ không chắc chắn, nói:

- Anh cho rằng em có thể kinh doanh sao, nếu em kinh doanh không tốt, chẳng phải anh sẽ lỗ nặng sao.

Diệp Lăng Phi cầm chổi đứng giữa lối đi của quán, nhìn như vô tình nói một câu:

- Không sao cả, nếu thua lỗ thì lấy em ra đền là được. Anh cũng sẽ không quá tàn nhẫn, sau này mỗi tháng sẽ để lại cho em tiền sinh hoạt, còn lại tiền kiếm được đưa hết cho anh là được.

Lý Khả Hân nghe những lời này của Diệp Lăng Phi liền im lặng, cô cắn môi, trong lòng cảm khái vạn phần. Đây là Diệp Lăng Phi đang ám chỉ với cô. Với sự thông minh của Lý Khả Hân, làm sao cô có thể không hiểu tâm ý của anh. Diệp Lăng Phi vẫn chưa thể thoát ra khỏi bóng ma trong quá khứ, nhưng anh đang cố gắng bước ra, và quán cà phê này chính là một điểm mấu chốt để anh muốn hòa giải quan hệ với cô.

Lý Khả Hân không còn do dự, cuối cùng gật đầu.

Đường Hiểu Uyển cầm ba bình xịt khử mùi không khí chạy về. Cô bị Diệp Lăng Phi sai đi phun khắp quán cà phê, phun vào từng phòng. Chờ Đường Hiểu Uyển phun xong, lại bị Diệp Lăng Phi sai đi lau kính. Thật tội nghiệp cho Đường Hiểu Uyển, phải mặc bộ quần áo công nhân màu trắng, cầm khăn lau kiễng chân lau kính.

Diệp Lăng Phi nhân cơ hội nhìn trộm dưới váy Đường Hiểu Uyển, thấy được chiếc quần lót màu hồng nhạt của cô. Đường Hiểu Uyển phát hiện Diệp Lăng Phi đang cười xấu xa nhìn váy mình, liền lầm bầm:

- Diệp đại ca, anh xấu thật, em mặc kệ, anh tới lau đi!

- Đừng mà, sau này em có muốn uống cà phê miễn phí ở đây không? Quan trọng là ở đây còn có rất nhiều anh chàng đẹp trai, chẳng lẽ cái này cũng không muốn?

Diệp Lăng Phi hắng giọng nói.

- Sau này ở đây anh làm ông chủ, Khả Hân quản lý, về phần em thì thôi đi, phải xem biểu hiện của em đã. Nếu em biểu hiện tốt, anh sẽ cân nhắc cho em sau này tới đây uống cà phê miễn phí.

- Diệp đại ca, nơi này là của anh?

Đường Hiểu Uyển lúc này mới hiểu ra. Cô vui vẻ cười nói:

- Cuối cùng cũng tìm được một nơi uống cà phê miễn phí rồi.

Ba người bận rộn làm việc một mạch đến giữa trưa mới nghỉ ngơi. Diệp Lăng Phi vốn định mời Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân đi ăn cơm, nhưng cả hai đều không đi, họ sang ngay siêu thị bên cạnh mua một ít đồ ăn thức uống, chuẩn bị ăn ngay tại quán rồi làm tiếp.

Diệp Lăng Phi cũng không miễn cưỡng hai người. Hắn giao chìa khóa cho Lý Khả Hân, coi như đã ủy thác quán cà phê cho cô. Trước khi đi, Diệp Lăng Phi đưa cho Lý Khả Hân một tấm chi phiếu, nói là tiền đầu tư ban đầu cho quán. Lý Khả Hân vốn không muốn nhận, nhưng Diệp Lăng Phi lại nói:

- Anh trông cậy vào em giúp anh kiếm nhiều tiền đấy. Em cứ yên tâm giúp anh quản lý, chuyên tâm giúp anh kiếm tiền.

Diệp Lăng Phi lái xe rời khỏi quán cà phê, Đường Hiểu Uyển đầu đầy mồ hôi đi tới bên cạnh Lý Khả Hân, cười nói:

- Chị Khả Hân, xem bộ dạng Diệp đại ca là muốn giảng hòa với chị rồi, chị có phải chuẩn bị một lần nữa cùng Diệp đại ca… hay không?

- Con bé này chỉ biết nói bậy. Người ta đã kết hôn rồi, chị còn có thể thế nào được.

- À không, chị Khả Hân, em cảm thấy cứ như bây giờ cũng tốt lắm. Em thấy Diệp đại ca trước hay sau khi kết hôn cũng không có gì khác nhau cả, tóm lại, em rất thích như bây giờ.

Lý Khả Hân nhìn Đường Hiểu Uyển, cười nói:

- Tiểu nha đầu, có phải em có chuyện gì với Diệp Lăng Phi không?

- Không… không có, em đi lấy nước lau nhà đây.

Đường Hiểu Uyển muốn tìm cớ rời đi nhưng lại bị Lý Khả Hân kéo lại. Cô ép hỏi:

- Chẳng lẽ em nghĩ chị không biết giữa em và Diệp Lăng Phi có chuyện sao, con bé này. Từ ánh mắt của em chị đã thấy em yêu rồi, mau nói thật ra.

- Chị Khả Hân, chị thật sự nhìn ra rồi sao?

Đường Hiểu Uyển tin là thật, miệng lẩm bẩm:

- Không biết mẹ em có phát hiện ra không.

Lý Khả Hân cười hì hì, cô ôm vai Đường Hiểu Uyển nói:

- Đồ ngốc, là chị lừa em thôi. Chị vốn biết em có quan hệ thân mật với Diệp Lăng Phi, với chị mà còn cần giữ bí mật sao, chẳng lẽ em thật sự nghĩ chị là kẻ ngốc à?

Gò má Đường Hiểu Uyển đỏ bừng lên, cô ngượng ngùng nói:

- Chị Khả Hân, thật ra cũng không… không có gì…

Đường Hiểu Uyển ấp úng, rồi bắt đầu ngồi ở quán cà phê tâm sự với Lý Khả Hân.

Diệp Lăng Phi tìm một nhà hàng nhỏ gần đó, tùy tiện ăn vài bát cơm. Hắn cũng không thấy đói, ăn được rất ít. Diệp Lăng Phi xử lý xong chuyện quán cà phê, những việc còn lại hắn sẽ không quan tâm. Đối với năng lực của Lý Khả Hân, Diệp Lăng Phi hết sức tin tưởng, cô làm việc chăm chỉ, lại từng là nhân viên chủ chốt của phòng thị trường, kinh doanh quán cà phê này sẽ không thành vấn đề.

Về phần tiền bạc, tấm chi phiếu Diệp Lăng Phi đưa cho Lý Khả Hân có 800.000, sở dĩ hắn không đưa nhiều hơn là vì lo lắng Lý Khả Hân sẽ có gánh nặng trong lòng.

Tiền đối với Diệp Lăng Phi mà nói cũng chỉ là một con số, rốt cuộc hắn có bao nhiêu tài sản, ngay cả chính hắn cũng không rõ. Tóm lại, hắn đã ủy thác thiết lập rất nhiều tài khoản ngân hàng ở Anh, Mỹ, luôn có người rót tiền vào. Hắn ủy thác cho rất nhiều người đại diện đầu tư vào cổ phiếu, bất động sản… Không nói đâu xa, chỉ tính Paul, trước đó không lâu đầu tư vào dầu mỏ đã thu về cho Diệp Lăng Phi một khoản lợi nhuận khổng lồ, sau khi trừ phần trăm cho Paul, ít nhất hắn còn 20 triệu USD.

Diệp Lăng Phi có chút căm hận cảnh sát quốc tế, nếu không phải họ truy đuổi hắn, Diệp Lăng Phi đã có thể quang minh chính đại mở tài khoản ngân hàng ở mỗi nước.

- Cảnh sát quốc tế khốn kiếp, rốt cuộc ta phạm tội gì chứ? Cho dù các ngươi biết là ta, các ngươi có thể bắt giam ta sao? Những giao dịch này đều là bí mật, cho dù ta đồng ý thừa nhận, cũng không có nhân chứng nào dám ra đối chứng với ta.

Diệp Lăng Phi cảm thấy cảnh sát quốc tế rất vô lại, truy đuổi mình mấy năm nay không những không bắt được mình, mà trong tài liệu của họ hiện tại cũng chỉ có một danh hiệu Satan của tổ chức buôn bán vũ khí quân dụng Lang Nha.

Diệp Lăng Phi đỗ xe ở cửa trường huấn luyện người mẫu số 78 đường Hoàng Hà. Đám người Trương Tuyết Hàn đang ở đây học để trở thành người mẫu. Tuy nói sắc đẹp là tự nhiên, nhưng một chút tố chất liên quan đến người mẫu vẫn cần phải có. Bốn ngày huấn luyện ngắn ngủi chỉ có thể giúp năm cô gái này có chút nền tảng, nhưng như vậy cũng đủ rồi.

Theo kế hoạch, ngoài năm cô gái này ra, còn có hơn mười nữ sinh được tạm thời đưa tới từ các trường đại học để làm nền. Cái gọi là hoa hồng vẫn cần lá xanh tô điểm, nếu không có những nữ sinh này làm nền, sao có thể làm nổi bật những CSMM (cô gái đại diện game Counter-Strike) vô cùng quyến rũ này chứ.

Khi Diệp Lăng Phi đi vào phòng huấn luyện, vừa vặn đúng lúc nghỉ ngơi. Vu Tiểu Tiếu chưa tới, Diệp Lăng Phi chỉ thấy bốn thành viên trong chiến đội của cô. Trương Tuyết Hàn đang nói chuyện với em trai mình - Trương Đông Dương. Việc Trương Đông Dương xuất hiện ở đây cũng không làm Diệp Lăng Phi thấy bất ngờ, có lẽ cậu ta muốn bảo vệ chị mình, hoặc là đến để ngắm mấy cô em xinh đẹp gợi cảm.

Thấy Diệp Lăng Phi xuất hiện, Trương Tuyết Hàn nói với em trai một câu rồi xoay người đi về phía anh.

- Diệp tiên sinh, sao anh lại tới đây?

Trương Tuyết Hàn rất có hảo cảm với Diệp Lăng Phi, cảm thấy người này không tệ. Rất hiếm khi thấy cô chủ động mỉm cười với một người đàn ông. Trương Tuyết Hàn có thể nói là “nhất tiếu bách mị sinh”, một nụ cười cũng đủ tạo ra trăm vẻ quyến rũ. Loại quyến rũ này không phải cố gắng biểu hiện ra ngoài, mà là toát ra từ chính con người cô.

So với vẻ đẹp kiều diễm, sự quyến rũ của Trương Tuyết Hàn lại giống như một đóa sen thuần khiết, một vẻ đẹp không vướng phải bất cứ bụi bẩn trần gian nào. Đó là một loại vẻ đẹp không thể nói thành lời, nhưng có thể cảm nhận được. Trương Tuyết Hàn giống như một đóa sen trắng tinh khôi, thanh khiết nở rộ, làm người ta không nỡ lòng làm vấy bẩn vẻ đẹp thuần khiết không tì vết này.

Diệp Lăng Phi cười cười, trong đôi mắt sâu thẳm của hắn tỏa ra một ánh nhìn khiến Trương Tuyết Hàn không hiểu nổi, giống như mặt hồ sâu không thấy đáy. Trương Tuyết Hàn chưa bao giờ nghĩ một người đàn ông lại có thể có ánh mắt khiến cô khó hiểu như vậy. Bỏ qua những thứ khác, Trương Tuyết Hàn nhìn thấy trong ánh mắt của Diệp Lăng Phi là sự trong suốt, không một tia tạp chất.

Trương Tuyết Hàn từng bị vô số đàn ông dùng ánh mắt mê đắm nhìn mình, cho dù người đó chỉ lén nhìn cô từ sau lưng, cô cũng có thể cảm nhận được. Sự nhạy cảm này phảng phất như trời sinh đã có. Nhưng lúc này, khi đối mặt với người đàn ông này, lòng cô lại rất thoải mái, không có bất cứ cảm giác khó chịu nào.

- Tôi đến xem thôi, hy vọng các cô tăng cường luyện tập!

Diệp Lăng Phi thuận miệng nói một câu rồi cười tạm biệt Trương Tuyết Hàn. Vừa mới quay người, chợt nghe sau lưng có người gọi:

- Đứng lại!

Diệp Lăng Phi quả thật đứng lại, hắn xoay người, liền thấy Trương Đông Dương - em trai của Trương Tuyết Hàn đang bước nhanh tới. Trương Đông Dương cắt tóc ngắn đến mức gần như thấy cả da đầu, đây là quy định của quân đội, không cho phép để tóc dài. Hắn mặc một chiếc áo khoác jacket bên ngoài, bên trong là áo thun bó sát người, bên dưới là một chiếc quần jean.

Tư thế đi của Trương Đông Dương không giống người bình thường, mỗi bước chân đều cho người ta cảm giác dứt khoát, mạnh mẽ. Cho dù ở trong biển người đông đúc, Trương Đông Dương cũng nổi bật như đom đóm trong đêm, khiến người ta liếc mắt một cái là có thể nhận ra đây là quân nhân.

Diệp Lăng Phi nhìn khí thế trong từng bước đi của Trương Đông Dương, phảng phất như thấy được khát vọng trong quá khứ của chính mình. Khi đó, khát vọng của hắn chính là trở thành một quân nhân, có thể bảo vệ quốc gia. Cách đây không lâu, Diệp Lăng Phi thích nghe nhất là quân ca, khát vọng nhất là được mặc quân trang.

Mặc dù cuối cùng Diệp Lăng Phi không trở thành quân nhân, nhưng hắn lại có được tính cách giống như quân nhân, đó chính là kiệt ngạo bất tuân, đó chính là không bao giờ chịu thua, đó chính là khí phách.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!