Bạch Tình Đình bận tối mắt tối mũi cả ngày, chỉ còn chưa đầy hai ngày nữa là đến sự kiện, có vô số việc cần phải chuẩn bị. Nàng thậm chí còn không có thời gian gọi cho Diệp Lăng Phi, dù trong lòng rất muốn. Kể từ khi Chu Hân Mính nhắc đến cái tên Diệp Phong, Bạch Tình Đình liền cảm thấy lòng dạ không yên. Nàng cứ lo Diệp Lăng Phi sẽ biết đến sự tồn tại của người đó. Bạch Tình Đình cũng không rõ mình đang lo lắng điều gì, chẳng qua chỉ là một chàng trai mình từng thầm thương trộm nhớ trong quá khứ mà thôi, cô gái nào mà chẳng có một đối tượng thầm yêu như vậy. Nhưng Bạch Tình Đình lại không nghĩ đơn giản thế, nàng vẫn sợ giữa mình và Diệp Lăng Phi sẽ xuất hiện dù chỉ là một vết rạn nhỏ nhất, điều mà nàng không bao giờ mong muốn.
- Phó tổng Bạch, cô xem mấy bóng đèn này thế nào?
Trương Hoài Sinh cũng bận rộn không kém, chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng đến tay. Sau sự cố lần trước, ông đều tự mình kiểm tra mọi thứ, sợ lại xảy ra sai sót.
Bạch Tình Đình gật đầu, tỏ ý mấy bóng đèn này đã ổn. Nàng chỉ huy nhân viên đi dán áp phích, quảng cáo xung quanh khu vực tổ chức sự kiện.
- Ừ, chỗ đó cao lên một chút, đúng rồi, chính là chỗ đó, tốt lắm.
Bạch Tình Đình lùi lại vài bước, nhìn tổng thể một lượt, cảm thấy rất hài lòng rồi gật đầu.
- Phó tổng Bạch, cô xem cũng không còn sớm nữa, hay cô về trước đi, ở đây cứ để tôi giám sát là được rồi.
Trương Hoài Sinh tiến đến bên cạnh, nhắc nhở Bạch Tình Đình rằng bây giờ đã hơn năm giờ, đã đến lúc tan làm.
Bạch Tình Đình cảm thấy hôm nay trôi qua thật nhanh, mới đó mà đã hơn năm giờ. Nàng nhớ Diệp Lăng Phi nói sẽ đến đón mình, giờ anh vẫn chưa tới, nàng cũng không sốt ruột, chỉ gật đầu nói:
- Giám đốc Trương, lát nữa tôi về. Tối nay dù thế nào cũng phải sắp xếp cho thật tốt, ngày mai chúng ta còn phải chuẩn bị trang phục, đạo cụ... Còn rất nhiều việc phải làm. Anh nói với mọi người một tiếng, sau khi sự kiện kết thúc tôi sẽ mời mọi người một bữa, tiền thưởng cũng sẽ không bạc đãi ai đâu.
- Phó tổng Bạch, cô khách sáo quá rồi, mọi người đều mong công ty bách hóa ngày càng tốt hơn, làm những việc này là điều dĩ nhiên mà.
Trương Hoài Sinh nói tiếp:
- Chuyện mời cơm sau này hãy nói. Bây giờ chúng ta cần tập trung bố trí sân khấu cho thật tốt. À, phó tổng Bạch, không phải anh Diệp sẽ đến đón cô sao?
Trương Hoài Sinh thấy mắt Bạch Tình Đình cứ nhìn ra ngoài cửa liền cười hỏi.
- Tôi cũng không biết, anh ấy chưa gọi điện.
Bạch Tình Đình thuận miệng đáp cho có lệ. Vừa dứt lời, nàng liền cảm thấy điện thoại trong túi rung lên. Bạch Tình Đình lấy chiếc điện thoại Nokia màu lam ra, có cuộc gọi đến. Trong lòng nàng thầm oán giận, Diệp Lăng Phi này đúng là chẳng nhớ gì cả, đã bảo đến đón mình mà giờ này còn chưa thấy đâu, định gọi điện cho có lệ à, không thể bỏ qua đơn giản như vậy được.
Bạch Tình Đình thấy Trương Hoài Sinh đang cười trộm, nàng cũng khẽ cười rồi đi ra phía trước.
Nàng đinh ninh là Diệp Lăng Phi gọi tới nên cũng chẳng thèm nhìn màn hình, bắt máy ngay, cố ý làm ra vẻ giận dỗi:
- Tên khốn, anh còn định viện cớ gì nữa? Lần này em không tha cho anh đâu, xem lần sau anh có dám tái phạm không!
Giọng Bạch Tình Đình khi nói chuyện vô cùng nũng nịu, nếu Diệp Lăng Phi nghe được, đảm bảo cả người sẽ mềm nhũn ra. Giọng điệu vừa kiều mị vừa mê người như vậy, chỉ có người phụ nữ đang chìm đắm trong tình yêu ngọt ngào mới có được.
- Bạch Tình Đình, em còn nhớ anh không?
Đầu dây bên kia lại là giọng một người đàn ông mang âm hưởng địa phương. Giọng nói xa lạ này khiến Bạch Tình Đình lập tức cảnh giác, vẻ ngọt ngào vừa rồi biến mất không còn tăm hơi. Nàng hỏi một cách đề phòng:
- Anh là ai?
- Em thật sự không nhớ anh sao? Vậy em có nhớ hồi cấp ba, có một chàng trai trước khi ra nước ngoài đã tặng em một con gấu bông không? Trên đó còn viết một câu “Anh yêu em”.
Trong nháy mắt, Bạch Tình Đình như bị điểm huyệt, toàn thân cứng đờ. Là chàng trai đó sao? Là học trưởng của nàng? Là chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời kia?
Bạch Tình Đình như được đưa về thời trung học. Khi đó, nàng không nổi tiếng như bây giờ. Bạch Tình Đình vẫn chưa phát triển hoàn toàn, trông như một nụ hoa hàm tiếu. Vòng ngực của nàng từng bị Chu Hân Mính, người dậy thì sớm hơn một chút, trêu là “sân bay”. Vì cái biệt danh “sân bay” này, Bạch Tình Đình không ít lần mách tội Chu Hân Mính trước mặt cha cô nàng là Chu Hồng Sâm. Và mỗi lần như vậy, Chu Hân Mính đều sẽ trả thù lại.
Khi đó, Bạch Tình Đình đã biết mình là người thừa kế tương lai của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Suốt thời trung học, nàng chỉ biết miệt mài học tập, không ăn chơi như những cậu ấm cô chiêu khác.
Tuy nói Bạch Tình Đình là một đóa hoa chưa nở, nhưng gia thế và khí chất trong sáng trời sinh của nàng cũng đã hấp dẫn vô số người theo đuổi.
Mặc dù Bạch Tình Đình không thèm hẹn hò với những nam sinh kia, nhưng lại rất thích xem bóng rổ. Chu Hân Mính cũng giống nàng, thích xem bóng rổ, hơn nữa còn đặc biệt thích xem những trận đấu có học trưởng của các nàng tham gia. Hai cô gái thực ra không phải thích bóng rổ, mà là thích chàng trai rạng rỡ như ánh mặt trời trên sân bóng rổ kia - Diệp Phong.
Chỉ tiếc, cả Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính đều chôn chặt chuyện này dưới đáy lòng. Dù cả hai đều quen biết Diệp Phong, họ chưa bao giờ thể hiện bất kỳ sự yêu thích nào đối với anh. Ở trường, họ chỉ vờ như tình cờ gặp nhau rồi trò chuyện vài câu, hoặc ngồi cùng bàn trong nhà ăn, nhưng chỉ dừng lại ở đó, trông như những người bạn bình thường.
Diệp Phong từng hẹn riêng Bạch Tình Đình, nhưng nàng đều từ chối. Bạch Tình Đình không biết Diệp Phong có hẹn Chu Hân Mính hay không, nhưng nàng biết dù trong lòng mình có thích chàng trai tựa ánh mặt trời này, nàng cũng không thể thổ lộ tình cảm với anh. Nàng và Diệp Phong chắc chắn không thể ở bên nhau, tốt nhất là nên cố gắng tránh tiếp xúc.
Mối tình ngây ngô nhưng trong sáng đó cứ thế kéo dài cho đến khi Diệp Phong nói rằng anh sắp theo cha mẹ ra nước ngoài, Bạch Tình Đình vẫn không tiết lộ tình cảm của mình. Nhưng nàng đã nhận món quà Diệp Phong tặng. Ngày anh rời đi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính lần đầu tiên uống rượu vang. Hai cô gái không nói một lời, cứ thế uống cạn chai rượu hồng mà Bạch Cảnh Sùng đã cất giữ nhiều năm. Cả hai uống đến say bí tỉ. Ngày hôm sau, cô Ngô nói với Bạch Tình Đình rằng cha nàng đã ở trong phòng cả đêm, có vẻ rất lo lắng cho nàng.
Nhưng kỳ lạ là, sau khi Diệp Phong đi, Bạch Tình Đình ngược lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, và nhanh chóng quên đi chàng trai tựa ánh mặt trời ấy. Chỉ khi nhìn lại con gấu bông, nàng mới nhớ ra mình từng có một đoạn tình cảm thuần khiết như vậy.
Bạch Tình Đình bừng tỉnh khỏi dòng ký ức, nàng mới nhận ra mình đã im lặng quá lâu, trong điện thoại không ngừng vang lên tiếng gọi của Diệp Phong.
- Tình Đình, em sao vậy?
- A, là anh sao, vừa rồi em hơi mất tập trung.
Bạch Tình Đình phát hiện, sau khi nghe được giọng của Diệp Phong, lòng nàng cũng không có cảm xúc kích động như trong quá khứ, cứ như đang đối diện với một người bạn học cũ bình thường, chưa từng có dính dáng tình cảm. Giọng nàng rất bình tĩnh:
- Sao anh lại có số điện thoại của em?
Giọng điệu của Bạch Tình Đình khiến Diệp Phong hơi bất ngờ, giọng anh có vẻ thất vọng:
- Anh còn tưởng em sẽ vui lắm chứ. Muốn biết số điện thoại của em cũng không khó, dù sao em cũng là người thừa kế của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Năm đó anh đã nghĩ rằng một ngày nào đó em sẽ trở thành một cô gái rất xuất sắc, bây giờ quả nhiên anh đã đoán đúng, em thật sự khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.
Bạch Tình Đình cũng tin rằng muốn tìm số điện thoại của mình không phải là chuyện khó. Nàng bắt đầu hối hận tại sao lúc đầu không dùng hai chiếc điện thoại, một cho việc riêng, một cho công việc. Nàng cũng không hỏi Diệp Phong tìm số bằng cách nào, chỉ thản nhiên nói:
- Em không ngờ anh sẽ gọi cho em, chúng ta hình như đã không gặp nhau nhiều năm rồi.
- Nếu như cuối tuần em đến sân bay Vọng Hải đón anh, thì chúng ta đã bảy năm bốn tháng mười lăm ngày không gặp.
Diệp Phong nói rất trầm. Từ lời của anh, Bạch Tình Đình có thể cảm nhận được mấy năm nay Diệp Phong vẫn luôn nghĩ về mình. Nhưng chuyện đó đều là quá khứ rồi. Sau khi có Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình mới hiểu được tình cảm chôn sâu dưới đáy lòng năm đó không phải là tình yêu thực sự, mà là một loại ngưỡng mộ. Nàng không muốn cho Diệp Phong cơ hội hiểu lầm, thậm chí không cần suy nghĩ, liền buột miệng nói:
- Em kết hôn rồi, em có một người chồng rất yêu em, hôm đó em đi chơi với anh ấy.
- Em kết hôn rồi?
- Ừ, em kết hôn lâu rồi, chúng em còn đang định có con nữa.
Bạch Tình Đình cố ý nói, nhưng đột nhiên mặt nàng đỏ bừng. Nàng nghĩ đến mình và Diệp Lăng Phi kết hôn lâu như vậy mà vẫn chưa có một lần chính thức nào.
Nói ra chắc không ai tin, nhưng đó lại là sự thật, Bạch Tình Đình vẫn còn là một xử nữ. Nàng nhớ lại cảm giác triền miên cùng Diệp Lăng Phi, trong lòng nóng lên, đó là sự ngọt ngào và ấm áp lan tỏa từ đáy lòng. Nghĩ đến hơi ấm của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cảm thấy ngay lúc này mình rất muốn nhìn thấy anh.
- Vậy sao? Xem ra là anh về muộn rồi. Có vài lời anh vốn định nói trực tiếp với em, nhưng bây giờ xem ra không được nữa rồi.
Giọng Diệp Phong nghe có vẻ vô cùng bi thương.
- Anh chỉ có thể mơ về nó thôi, nhưng anh vẫn hy vọng chúng ta có thể làm bạn.
- Ừ, cái này thì không thành vấn đề.
Bạch Tình Đình đáp ứng, nhưng vừa nói xong nàng liền hối hận. Lẽ ra mình nên từ chối đề nghị này của Diệp Phong mới phải. Nếu Diệp Phong đến thành phố Vọng Hải, lỡ sau này muốn gặp mặt thì phải làm sao? Bạch Tình Đình thầm hối hận, nhưng lỡ nói ra rồi, không thể rút lại được, đành phải nói thêm một câu:
- Em còn có thể giới thiệu chồng em cho anh, anh ấy rất thích kết giao bạn bè, biết đâu hai người sẽ trở thành bạn tốt.
- Ừ, chờ anh đến thành phố Vọng Hải, có thời gian chúng ta sẽ gặp nhau.
Diệp Phong nói.
Bạch Tình Đình thấy chiếc Audi của Diệp Lăng Phi đã dừng ở cửa tòa nhà. Khi Diệp Lăng Phi xuống xe, anh thấy Bạch Tình Đình đang đứng ở ban công gọi điện thoại, liền vẫy tay với nàng rồi đi thẳng vào cửa. Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đến, vội vàng nói:
- Diệp Phong, em có việc rồi, có cơ hội sẽ gọi lại sau nhé.
Nói xong, không đợi Diệp Phong trả lời, nàng liền cúp máy. Vừa định cất điện thoại đi, nàng lại dừng lại, nhanh chóng tắt nguồn điện thoại rồi mới cất vào túi.
- Phó tổng Bạch, cô mau về với anh Diệp đi.
Trương Hoài Sinh thấy Diệp Lăng Phi tới, liền đi đến trước mặt Bạch Tình Đình, cười ha hả nói:
- Ở đây có tôi là được rồi.
- Vâng, được rồi. Giám đốc Trương, gọi cơm ở quán ăn đối diện, cứ để mọi người đi ăn trước, ngày mai tôi sẽ báo phòng tài vụ thanh toán.
Bạch Tình Đình dặn dò.
- Yên tâm đi, tôi biết phải làm thế nào.
Có lời cam đoan của Trương Hoài Sinh, Bạch Tình Đình mới yên tâm. Nàng thấy Diệp Lăng Phi đang đợi mình ở tầng một, liền vào thang máy lên phòng làm việc lấy túi xách.
Diệp Lăng Phi đứng ở đại sảnh tầng một, nhìn các công nhân đang hối hả làm việc, gật đầu rồi nói với Trương Hoài Sinh bên cạnh:
- Giám đốc Trương, tôi thấy bách hóa Việt Dương của chúng ta sắp phất lên rồi đấy, đến lúc đó tiền thưởng của anh cũng không ít đâu.
- Vậy phải nhờ anh Diệp giúp đỡ nhiều hơn ạ.
Trương Hoài Sinh vội nói.
- Ừm, tôi sẽ. Tình Đình nhà tôi đối xử với cấp dưới tốt lắm. Ở nhà tôi nghe cô ấy kể hôm qua vừa mới đấu tranh phúc lợi cho các vị với bên tập đoàn, nhưng hình như bên đó không đồng ý. Điều này cũng dễ hiểu, dù sao bách hóa Việt Dương vẫn luôn thua lỗ, tập đoàn có ý đó cũng là bình thường. Nhưng cuối cùng Tình Đình vẫn xin được phúc lợi cho các anh. Nghe nói có một điều kiện, là phải làm cho tình hình kinh doanh của bách hóa Việt Dương tốt lên. Tôi thấy đây cũng không phải việc gì khó, chỉ cần lần này các anh dốc sức hơn nữa, bách hóa Việt Dương còn sợ không khởi sắc được sao? Đến lúc đó, các anh tha hồ hưởng phúc, cố gắng lên!
Diệp Lăng Phi quả đúng là biết cách dùng người, chỉ vài ba câu đã vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp. Vậy mà Trương Hoài Sinh lại tin không chút nghi ngờ, liên tục nói:
- Tôi biết phó tổng Bạch đối tốt với chúng tôi mà. Tôi sẽ nói với các anh em khác, để họ dốc sức làm việc, nhất định phải làm cho bách hóa Việt Dương vượt qua bách hóa An Thịnh. Hừ, cái bách hóa An Thịnh kia chèn ép chúng ta, làm thời gian này kinh doanh ế ẩm, khiến mọi người đều chán nản. Từ khi phó tổng Bạch tiếp quản, dưới sự khích lệ của cô ấy, mọi người đều phấn chấn hẳn lên. Bây giờ không cần thúc giục, ai nấy đều tự giác cố gắng rồi.
- Anh đi làm việc đi, nhất định phải bố trí nơi này cho thật tốt, như vậy mới có thể làm bách hóa Việt Dương chúng ta nổi bật lên, anh nói có phải không?
- Đúng vậy, đúng vậy.
Trương Hoài Sinh liên tục gật đầu, vui vẻ hớn hở đi báo tin tốt mình vừa nghe được cho các nhân viên khác, cổ vũ mọi người làm việc hăng hái hơn.
Lúc Bạch Tình Đình xuống lầu, nàng cảm giác các công nhân càng thêm nhiệt tình, thậm chí Trương Hoài Sinh cũng xắn tay áo lên, ra vẻ như muốn tự mình vào việc. Bạch Tình Đình đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, thắc mắc hỏi:
- Chuyện gì vậy, anh vừa nói gì thế?
Diệp Lăng Phi cầm lấy túi xách trên tay Bạch Tình Đình, tay phải rất tự nhiên ôm lấy vòng eo thon gọn trong bộ vest sáng màu của nàng, cười gian xảo:
- Bí mật.
Bị Diệp Lăng Phi ôm eo trước mặt cấp dưới, Bạch Tình Đình hơi không quen. Dù sao nàng cũng là phó tổng của tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, làm vậy trước mặt nhân viên cũng không hay lắm. Nhưng rồi nàng lại nghĩ, Diệp Lăng Phi là chồng mình, để chồng ôm eo cũng chẳng có gì đáng xấu hổ. Hơn nữa, cũng để cho người khác thấy mình đã là người có gia đình, còn hơn là bị đồn thổi lung tung.
Nghĩ đến đây, lòng Bạch Tình Đình thoải mái hơn nhiều, không những không gượng gạo như lúc trước mà ngược lại còn dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Nàng cảm nhận được một luồng tình cảm ấm áp từ cánh tay Diệp Lăng Phi truyền vào tim mình, khiến lòng nàng ấm áp lạ thường. Trên mặt Bạch Tình Đình nở nụ cười, miệng thì nói:
- Ai biết anh nói gì, em thấy chắc chắn không phải lời hay ho gì.
Diệp Lăng Phi ngửi thấy mùi thơm thấm tận tâm can từ người Bạch Tình Đình, thấy nàng trông như một cô gái nhỏ, không nhịn được muốn hôn lên đôi môi kiều diễm ướt át của nàng. Nhưng Bạch Tình Đình đã nhìn thấu ý đồ của anh, nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn che lên môi Diệp Lăng Phi đang tiến tới, nũng nịu ghé vào tai anh nói:
- Em đói lắm, em muốn đi ăn cơm.
Môi bị Bạch Tình Đình che lại, không chạm được vào cái miệng nhỏ nhắn của nàng, Diệp Lăng Phi đành gật đầu. Anh ôm nàng ra khỏi tòa nhà bách hóa Việt Dương, đi tới chiếc Audi của mình, mở cửa xe nói:
- Bà xã, mời lên xe.
- Anh nhớ ngày mai phải đưa em đi làm đấy, nếu không em sẽ lái xe của anh đi.
Bạch Tình Đình hôm nay đi xe của mình đến, giờ lại ngồi xe Diệp Lăng Phi về, nên ngày mai anh cũng phải đưa nàng đi làm. Diệp Lăng Phi ngồi vào ghế lái, đưa tay nhéo nhẹ cằm Bạch Tình Đình, cười nói:
- Được thôi, nếu bà xã thích, anh nguyện cả đời này đưa bà xã xinh đẹp nhất của anh đi làm.
Câu này của Diệp Lăng Phi nghe sến súa vô cùng, vậy mà khi Bạch Tình Đình nghe lại thấy ngọt như ăn mật. Con gái ai mà không thích nghe những lời ngọt ngào đó chứ, Bạch Tình Đình cũng vậy, nàng cũng hy vọng chồng mình có thể mỗi ngày nói những lời tâm tình như vậy cho nàng nghe. Bạch Tình Đình trong lòng vui sướng, nhưng miệng lại lầm bầm:
- Sến quá đi, sao anh có thể nói những lời buồn nôn như vậy chứ, sợ quá.
Diệp Lăng Phi đã khởi động xe, anh ha ha cười nói:
- Bà xã, đây là lời thật lòng của anh, chẳng lẽ nói thật cũng sai sao? Em chính là cô gái đẹp nhất trong lòng anh, cho dù có người cho anh mấy chục tỷ cũng không đổi được em, em là vô giá đối với anh.
- Anh chỉ giỏi dẻo miệng, ai biết trong lòng anh nghĩ gì.
Bạch Tình Đình liếc yêu Diệp Lăng Phi một cái rồi nói:
- Thôi được rồi, coi như em tin anh một lần.
Nói xong câu này, Bạch Tình Đình đột nhiên ngượng ngùng cúi đầu, miệng lí nhí:
- Để xem tối nay anh thể hiện thế nào đã. Nếu không tốt thì đừng hòng vào phòng ngủ của em.