- Bí mật, tóm lại là cậu không được nói chuyện tối qua của mình với anh ấy, nếu để anh ấy biết thì sau này mình phải làm sao. Cứ thế này thì sống sao nổi, chẳng lẽ để anh ấy bắt nạt mình từ sáng đến tối mỗi ngày à. Mình không thể để anh ấy quá hung hăng càn quấy được, Hân Mính, cậu cứ chờ xem, mình nhất định sẽ khiến Diệp Lăng Phi phải ngoan ngoãn nghe lời mình.
Chu Hân Mính không rõ rốt cuộc Bạch Tình Đình đã nghĩ ra cách gì. Nhưng nếu Bạch Tình Đình đã không giận thì cô cũng không lo lắng nữa.
Cô không nói nhiều với Bạch Tình Đình, sợ mình lỡ miệng nói ra, để Bạch Tình Đình biết tối qua cô đã kể hết mọi chuyện với Diệp Lăng Phi. Cô nhanh chóng súc miệng xong liền trở về phòng ngủ.
Tốc độ súc miệng rửa mặt của Bạch Tình Đình cũng rất nhanh, sau khi dọn dẹp xong xuôi, cô xuống lầu. Tối qua cô đã dặn vú Ngô là sáng nay sẽ dậy rất sớm. Quả nhiên vú Ngô đã chuẩn bị xong bữa sáng, Chu Hân Mính đang ngồi ăn.
Bạch Tình Đình ngồi xuống, uống một ngụm sữa trước rồi mới gắp một cái bánh bao, cắn một miếng nhỏ. Cô thấy Chu Hân Mính ăn rất vội vàng, bèn kỳ lạ hỏi:
- Hân Mính, hôm nay cậu có nhiệm vụ gì mà phải đi sớm thế?
- Chẳng phải là cái cô người mẫu Alice đó sao. Mình thật không hiểu nổi, cũng chẳng phải quan chức chính phủ quan trọng gì, chỉ là một người mẫu nổi tiếng mà thôi, có đáng phải làm lớn như vậy không. Không những đội cảnh sát hình sự tụi mình phải đi bảo vệ trật tự, ngay cả cảnh sát giao thông cũng phải tăng ca. Mình thấy mấy cậu đó còn thảm hơn bọn mình. Giờ này chắc đang làm nhiệm vụ ngoài đường rồi!
Đương nhiên Bạch Tình Đình biết Alice. Đó là người mẫu thời trang đã được Bách hóa An Thịnh chi một số tiền lớn để mời về lần này. Bách hóa An Thịnh cũng nhấn mạnh tuyên truyền về sự tham gia của người mẫu thời trang nổi tiếng nhất nước Anh Alice trong buổi trình diễn của họ.
Tuy Alice rất nổi tiếng nhưng cũng chỉ giới hạn trong các chương trình thời trang quốc tế, chứ không có sức ảnh hưởng lớn trong chính phủ. Dựa theo lời của Chu Hân Mính, thành phố Vọng Hải hoàn toàn đang áp dụng tiêu chuẩn chiêu đãi quan chức cấp cao. Hồi đầu, đại sứ từ thiện Liên Hợp Quốc Onalan cũng chỉ được tiếp đãi như vậy.
Bạch Tình Đình nhanh chóng nghĩ đến động cơ lần này của Lâm Tuyết, có lẽ là dựa vào thế lực của cô ta. Có tin đồn rằng Lâm Tuyết rất thân với một quan chức cấp cao nào đó trong chính phủ, và vị quan chức này có thể trực tiếp chỉ thị cho bí thư thành phố Vọng Hải là Từ Hàn Vệ. Xem ra lần này, tin đồn đó không phải là giả.
- Hân Mính, cậu nói xem rốt cuộc đây là mệnh lệnh của ai? Nếu bên cảnh sát các cậu đều đến bảo vệ trật tự thì không phải là bác Chu ra lệnh chứ!
Bạch Tình Đình hỏi.
Chu Hân Mính lắc đầu:
- Bố mình sẽ không làm những việc thế này đâu, ông ấy còn sợ có người bất mãn nữa là. Chỉ là một người mẫu thời trang, có đáng phải gióng trống khua chiêng như vậy không. Mình không hỏi bố, nhưng mình cũng đoán ra là ai.
- Ai?
- Bí thư Từ chứ ai, ngoài ông ấy ra thì còn ai vào đây nữa.
Chu Hân Mính bĩu môi:
- Chẳng phải mọi người đều đồn quan hệ của Lâm Tuyết và Bí thư Từ rất tốt sao, thế này chẳng phải rõ rành rành rồi à?
- Hân Mính, cậu đừng nói bậy, như vậy không tốt đâu.
Bạch Tình Đình nhắc nhở.
- Thôi được rồi, mình chỉ nói với cậu thôi. Ở ngoài mình mặc kệ, chuyện của họ thì liên quan gì đến mình chứ. Mình thấy chuyện này chắc cũng do bố mình đồng ý rồi, haizz, việc của chính phủ mình không hiểu rõ. Vì thế, mình vẫn thích công việc cảnh sát của mình hơn.
Bạch Tình Đình gật đầu, đồng ý với lời của Chu Hân Mính. Chu Hân Mính ăn rất nhanh, ăn xong chào Bạch Tình Đình một tiếng rồi vội vàng ra cửa.
Chu Hân Mính vừa đi, Bạch Tình Đình một mình ăn sáng, bất giác nghĩ đến Diệp Lăng Phi. Cô không biết tối qua mấy giờ hắn về, chắc bây giờ vẫn còn đang ngủ. Bạch Tình Đình cứ nghĩ mông lung, khóe miệng bất giác nở một nụ cười gian xảo.
Cô nhớ trước đây Diệp Lăng Phi cũng hay trêu chọc lúc mình đang ngủ, sao mình không trêu lại hắn chứ. Nghĩ đến đây, Bạch Tình Đình nhanh chóng ăn xong bữa sáng, trở về phòng ngủ thay đồ rồi mới đi ra, khóe miệng vẫn giữ nụ cười tinh quái.
Cô vội mở máy tính, in một tờ giấy, rồi cầm tờ giấy trắng đó chạy đến dán trước cửa phòng vệ sinh của Diệp Lăng Phi. Sau khi xong xuôi, cô cố ý đến trước cửa phòng hắn, gõ cửa liên hồi.
- Làm gì thế!
Trong phòng vọng ra tiếng nói uể oải của Diệp Lăng Phi, chứng tỏ hắn vẫn chưa tỉnh ngủ.
Khi Diệp Lăng Phi mở cửa, hắn liền nhìn thấy Bạch Tình Đình nói ngọt ngào:
- Ông xã, em phải đi làm đây. Trước khi đi, em muốn nhắc anh đừng quên rửa mặt và đánh răng nhé.
Bạch Tình Đình nói xong liền xách túi xách chạy nhanh xuống lầu.
Câu nói này của Bạch Tình Đình quả thật đã khiến Diệp Lăng Phi sững sờ. Hắn đứng ngây ra nửa ngày, mãi cho đến khi Bạch Tình Đình rời khỏi biệt thự, hắn mới bừng tỉnh, hóa ra là cô cố ý. Hắn nhếch miệng cười.
Diệp Lăng Phi đóng cửa phòng, lại nằm trên giường ngủ tiếp. Lúc hắn thức dậy cũng đã hơn 7 giờ. Diệp Lăng Phi ngáp một cái rồi đi vào phòng vệ sinh.
Phòng vệ sinh này là của riêng hắn, Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính dùng phòng vệ sinh khác. Sợ Diệp Lăng Phi sẽ dùng phòng vệ sinh của họ, hai cô còn đặc biệt dán trên cửa câu cảnh cáo “Đàn ông không được vào”.
Diệp Lăng Phi vừa bước đến cửa phòng vệ sinh đã thấy dán dòng chữ “Phòng vệ sinh hỏng”, không phải chứ, ai làm vậy, sao lại hỏng được. Trong lòng Diệp Lăng Phi buồn bực.
Hình như phòng vệ sinh này chỉ có một mình hắn dùng, sao có thể hỏng được. Diệp Lăng Phi quay đầu, đang định đi thì đột nhiên, hắn quay người lại, đẩy cửa phòng vệ sinh, mừng rỡ phát hiện ra nó không hề hỏng.
- Báo thù, chắc chắn là báo thù!
Diệp Lăng Phi nghĩ ngay rằng đây nhất định là trò báo thù của Bạch Tình Đình. Nghĩ đến lúc nãy cô cố ý gõ cửa phòng mình, hắn cũng không đi vệ sinh nữa, chạy nhanh về phòng ngủ lấy điện thoại gọi cho Bạch Tình Đình.
- Bà xã, em ở đâu?
Vừa kết nối, Diệp Lăng Phi liền hỏi với giọng điệu đáng thương.
Bạch Tình Đình đang lái xe, cô cứ ngỡ Diệp Lăng Phi gọi đến để gào lên. Sáng nay cô cố ý bày trò, mục đích chính là muốn chọc cho hắn nổi giận, không để hắn nghĩ rằng mình là loại con gái chủ động hiến thân.
Cô làm vậy chẳng qua là để thu hút sự chú ý của hắn. Nhưng Diệp Lăng Phi không giận, ngược lại còn tỏ vẻ đáng thương khiến Bạch Tình Đình hơi bất ngờ.
- Em đang đến Bách hóa Việt Dương!
- Bà xã, phòng vệ sinh của anh hỏng rồi không dùng được, bây giờ anh gấp lắm, có thể dùng phòng vệ sinh của em được không?
Diệp Lăng Phi cố ý làm ra bộ dạng tội nghiệp, giọng nói gần như là cầu khẩn.
Bạch Tình Đình suýt nữa thì bật cười thành tiếng. Đó là do cô cố ý bày trò, không ngờ Diệp Lăng Phi lại bị lừa thật. Nghĩ đến bộ dạng của hắn khi không đi vệ sinh được, Bạch Tình Đình muốn cười lắm nhưng vẫn cố nhịn, cố ý nói:
- Không được. Em và Hân Mính đều là con gái, sao có thể để một người đàn ông dùng phòng vệ sinh của tụi em chứ.
- Bà xã, nhưng anh gấp thật mà. Hay thế này đi, đợi em về cùng lắm anh dọn dẹp phòng vệ sinh sạch sẽ lại, anh dùng trước đã. Ôi, bụng anh càng lúc càng đau, không đợi được nữa rồi.
Diệp Lăng Phi nói xong liền tắt máy.
Bạch Tình Đình lo lắng, không cười nổi nữa. Cô hét lên trong điện thoại:
- Không được đi, có nghe thấy không hả, anh cái đồ trời đánh!
Nhưng Diệp Lăng Phi lúc này đã tắt máy. Bạch Tình Đình gọi lại, điện thoại vẫn đổ chuông nhưng không ai bắt máy. Cô gọi liên tục, đến lần thứ tư thì cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng chịu nghe.
- Tên khốn, đi vào phòng vệ sinh của anh đi, phòng vệ sinh của anh không hỏng, đó là do em cố tình dán lên đó!
Bạch Tình Đình tuôn ra một hơi.
- Muộn rồi, sao giờ em mới nói, anh đang ở trong phòng vệ sinh của em đây!
Giọng của Diệp Lăng Phi tỏ vẻ bất đắc dĩ:
- Anh biết anh làm vậy là không đúng, nhưng anh thật sự rất gấp. Thôi thì, cùng lắm khi em về tự mình dọn dẹp sạch sẽ lại nhé.
Diệp Lăng Phi cúp máy. Lúc nãy hắn vốn chẳng hề đi vệ sinh, chỉ ngồi trong phòng ngủ, mắt không ngừng nhìn điện thoại. Diệp Lăng Phi tắt máy, gửi cho Bạch Tình Đình một tin nhắn, nói cho cô biết mình vốn không hề vào phòng vệ sinh của cô.
Bạch Tình Đình đang phiền muộn, không ngừng oán trách Diệp Lăng Phi. Sau khi nhận được tin nhắn của hắn, cô mới biết mình đã bị lừa. Bất giác cô sầu não cả ngày, trong lòng thầm tính toán tối về nhất định phải liên hợp với Chu Hân Mính để trút giận mới được.
Bạch Tình Đình cũng nhận ra mình không thể để Diệp Lăng Phi có cảm giác hắn là ông chủ trong nhà, như vậy cuộc sống sau này sẽ không thể nào sống nổi.
Cô càng thêm kiên định với quyết tâm phải khiến Diệp Lăng Phi quy phục dưới gấu váy của mình, chứ không phải là bản thân cô chủ động hiến thân. Tuy như vậy sẽ khiến cô chịu nhiều khổ cực, nhưng vì hạnh phúc tương lai, Bạch Tình Đình quyết tâm không thể khuất phục trước hắn.
Diệp Lăng Phi trêu chọc Bạch Tình Đình xong, đang cầm điện thoại định đi súc miệng, lại nghĩ đến Vu Đình Đình, không biết đêm qua cô ngủ có ngon không. Hắn gọi điện cho Vu Đình Đình, chuông vừa đổ cô đã bắt máy.
- Tiểu nha đầu, không phải em đang cầm điện thoại trên tay đợi anh gọi đấy chứ!
Diệp Lăng Phi trêu ghẹo, Vu Đình Đình cười ha ha, chỉ cần nghe giọng nói cũng biết tâm trạng của cô rất tốt.
- Em có cảm giác Diệp đại ca sẽ gọi điện đến, nên cứ cầm điện thoại mãi, sợ anh gọi mà em không nghe thấy.
Vu Đình Đình cười bảo.
- Tiểu nha đầu, dậy lúc mấy giờ?
- 6 giờ ạ, em quen dậy sớm rồi. Nhưng sau khi thức dậy lại không biết làm gì. Hôm qua lúc đi em quên mang theo sách, đành phải nằm trên giường xem ti vi.
Diệp Lăng Phi cố tình hỏi:
- Có phải đang không mặc gì không?
- Diệp đại ca, anh xấu quá, Đình Đình không nói chuyện với anh nữa.
Giọng nói xấu hổ của Vu Đình Đình khiến Diệp Lăng Phi ngứa ngáy trong lòng. Con gái sinh ra đã biết làm nũng, như thể trời sinh ra là để nũng nịu vậy, lúc nào cũng có thể khiến đàn ông xao xuyến. Chỉ một câu nói nũng nịu này của Vu Đình Đình đã khiến Diệp Lăng Phi nhớ đến cảm giác tối qua lúc ôm cô.
- Ừm, lát nữa thuận đường anh ghé thăm em.
Đột nhiên Diệp Lăng Phi thay đổi chủ ý. Vốn dĩ hắn định khoảng 10 giờ sẽ đi thẳng ra sân bay đón Alice, nhưng bây giờ hắn lại muốn đến gặp Vu Đình Đình trước. Còn về phần Alice, hắn nghĩ nên suy nghĩ kỹ lại, có rất nhiều việc cần phải cân nhắc cẩn thận.
- Vâng, Diệp đại ca, vậy em ở trong phòng đợi anh.
Vu Đình Đình rõ ràng rất vui vẻ, hoàn toàn không ngờ Diệp Lăng Phi sẽ đến thăm mình.
Diệp Lăng Phi cúp máy, sau khi súc miệng xong, không ăn sáng mà lái xe rời khỏi biệt thự. Trên đường đến khách sạn Quốc Tế, hắn mua một ít đồ điểm tâm như bánh bao, quẩy, sữa đậu nành ở một quầy nhỏ ven đường. Hắn dừng xe trước cổng khách sạn, xách đồ ăn đi đến thang máy.
Vừa đến trước thang máy thì hắn nghe một người đàn ông mặc âu phục hàng hiệu đứng đó cằn nhằn với cô gái bên cạnh:
- Thấy chưa, đây mới là không có tố chất. Một khách sạn cao cấp thế này sao có thể xách mấy thứ đồ đó vào. Đợi lát nữa chúng ta cất hành lý vào phòng rồi đến phòng ăn của khách sạn ăn điểm tâm. Cô còn trẻ, sau này còn phải học hỏi nhiều. Đợi lát gặp khách hàng, tôi sẽ dạy cô làm thế nào để đàm phán kinh doanh.
Cô gái có khuôn mặt trái xoan ngây thơ, vầng trán cao, đôi má hồng hào, lông mày đen nhánh, đôi mắt to tròn có hồn kèm theo tia tinh nghịch. Vừa nhìn đã biết là lính mới vào nghề, có lẽ lần này đi công tác cùng ông chủ. Cô gật đầu lia lịa:
- Vâng, em biết rồi ạ.
Diệp Lăng Phi liếc nhìn người đàn ông trung niên đó một cái, cười như không cười nói:
- Ông chủ đây có vẻ là đi công tác nhỉ!
- Ừm!
Người đàn ông trung niên đó không thèm nhìn, chỉ gật đầu.
- Nếu ông đi công tác thì chả trách không biết, để tôi nói cho ông nghe.
Diệp Lăng Phi ghé sát đầu lại gần người đàn ông khiến ông ta nhíu mày, tỏ vẻ không tình nguyện. Diệp Lăng Phi nói nhỏ:
- Ông đừng có coi thường mấy cái bánh bao tôi đang cầm, nhân bên trong là thuốc phiện đấy. Khách ở đây cần thứ này đều được đem đến bằng cách này. Nếu ông cũng muốn, chỉ cần nói với tôi một tiếng, tôi có thể giảm giá cho ông 20%. Nếu ông thấy được, tôi có thể cung cấp hàng cho ông. Chỗ đại ca tôi thứ này có rất nhiều, bình thường chúng tôi trộn vào bột mì, chuyên làm bánh bao bán cho khách. Ở thành phố Vọng Hải này, khắp nơi đều có. Nếu ông ăn mấy thứ làm từ bột mì thì phải cẩn thận đấy, nói không chừng bên trong có thuốc phiện. Đến lúc đó, ăn vào rồi thì lần sau buộc phải ăn tiếp đấy.
Hai mắt của người đàn ông đó vốn dĩ không to, đầu to càng khiến mắt nhỏ hơn. Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, mắt ông ta trợn trừng lên, giống như hai hạt đậu xanh đang lúc lắc.
Diệp Lăng Phi nói tiếp:
- Vốn dĩ khách hàng cần tôi giao hàng mới đến đây chưa được hai ngày, đang ăn điểm tâm ở phòng ăn của khách sạn, kết quả là trong điểm tâm có thứ này, bây giờ nghiện luôn rồi, không dùng không được. Cái này là để đưa cho ông ta đấy, huynh đệ, ông đừng có đi nói bậy đó!
Những lời này của Diệp Lăng Phi khiến mặt người đàn ông đó trắng bệch ra. Lúc thang máy đến, ông ta cũng quên cả bước vào. Diệp Lăng Phi lắc đầu bước vào thang máy, lúc cửa đóng lại, hắn còn cố ý giơ túi bánh bao trong tay lên cho người đàn ông trung niên đó thấy.
Diệp Lăng Phi xách bánh bao gõ cửa phòng Vu Đình Đình. Cô mở cửa, Diệp Lăng Phi đưa túi bánh bao ra nói:
- Đừng nghĩ bậy, cái này là bữa sáng cho một mình anh ăn thôi, bữa sáng của em ở phòng ăn dưới lầu!
Vu Đình Đình mím môi cười, vội nhường cho Diệp Lăng Phi bước vào. Tóc của cô hơi ướt, một mùi hương thoang thoảng từ cơ thể bay đến mũi hắn.
- Vừa tắm xong à?
Diệp Lăng Phi đặt bánh bao, quẩy lên bàn, kéo ghế ra ngồi xuống.
- Vâng, vừa tắm xong.
Vu Đình Đình cười nói.
- Em thấy Diệp đại ca vẫn chưa đến nên đã đi tắm một lát.
- Nếu biết trước anh đến sớm, chúng ta có thể tắm chung rồi.
Diệp Lăng Phi cười ranh mãnh.
- Anh thật sự rất muốn cùng bảo bối Đình Đình của anh tắm uyên ương.
Mặt Vu Đình Đình ửng đỏ, cô ngồi trên giường, hai tay đan vào nhau, miệng nói nhẹ nhàng:
- Diệp đại ca, anh lúc nào cũng vậy, cứ thích đùa.
- Anh đùa gì chứ, anh nói thật đấy!
Diệp Lăng Phi mở túi ni lông, cầm một cái bánh bao, há miệng cắn một miếng, chóp chép miệng bảo:
- Khỏi phải nói, cô bán bánh bao này quả thật không lừa mình, mùi vị tuyệt thật. Đình Đình, nếu em chưa ăn sáng thì qua đây ăn cùng luôn, dù sao bữa sáng khách sạn cung cấp cũng không thể ngon bằng bánh bao của anh được.
Vu Đình Đình hít hít mũi, mỉm cười gật đầu. Cô định kéo cái ghế còn lại trong phòng qua thì nghe Diệp Lăng Phi bảo:
- Lại đây, ngồi trên đùi anh.
Khuôn mặt nhỏ xinh của Vu Đình Đình ửng đỏ. Tuy cô và Diệp Lăng Phi đã có tiếp xúc thân mật, nhưng với tính cách của cô, vẫn có chút không quen.
Cô ngại ngùng đến ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi. Tay trái hắn ôm eo cô, tay phải cầm cái bánh bao đã ăn một nửa đưa đến miệng cô. Vu Đình Đình vừa hé cái miệng anh đào nhỏ xinh ra thì Diệp Lăng Phi lại rụt tay về, nhét cái bánh bao vào miệng mình.
- Tiểu nha đầu, anh trêu em đấy, tự lấy đi.
Diệp Lăng Phi cười ha ha.
- Diệp đại ca, anh xấu thật.
Vu Đình Đình nũng nịu nói, bàn tay mềm mại nhỏ xinh đưa ra, hai ngón tay cầm lấy một cái quẩy cắn một miếng nhỏ.
Diệp Lăng Phi vừa ăn sáng vừa kể lại câu chuyện lúc nãy ở thang máy cho Vu Đình Đình nghe, đặc biệt nhấn mạnh bộ dạng của người đàn ông đó, khiến cô cười nghiêng ngả. Diệp Lăng Phi không nhịn được hôn cô một cái, lại đùa giỡn với cô.
Sau khi ăn xong, Vu Đình Đình vội thu dọn sạch sẽ. Diệp Lăng Phi rửa tay xong, lấy khăn lau, quay người lại ngồi đối diện với Vu Đình Đình đang ngồi trên giường, nói:
- Anh đến thăm em thôi. Hôm nay em không cần đi vội, ngày mai là thứ bảy, em cứ ở đây. Còn về Tần Dao, anh thấy thôi em đừng ở chung với cô ta nữa. Lòng dạ của cô gái này quá phức tạp, em ở cùng cô ta sớm muộn gì cũng sẽ có chuyện.
- Diệp đại ca, đêm qua em đã nghĩ kỹ rồi, em thấy Tần Dao cũng không dễ dàng gì. Cô ấy hiểu lầm em là vì sợ mất anh. Hơn nữa, lúc đầu cũng là Tần Dao quen anh trước, nếu không có cô ấy, em cũng không thể nào quen được anh. Nghĩ đi nghĩ lại, em thấy mình nên về xin lỗi Tần Dao.
Diệp Lăng Phi treo cái khăn lên giá, quay người đi đến bên giường rồi ngồi xuống. Tay phải hắn ôm chặt Vu Đình Đình, tay trái véo cái mũi của cô, nói:
- Em đúng là tiểu nha đầu ngốc, sao cứ ngốc hoài vậy. Em cho rằng tại sao Tần Dao lại sợ mất anh? Em cũng không nghĩ xem phòng mà em và Tần Dao ở là tiền của ai trả à? Kỳ hạn thuê phòng năm nay sắp đến rồi, cô ta vẫn muốn anh tiếp tục trả tiền cho cô ta. Hơn nữa, anh còn cho Tần Dao một khoản tiền, tuy anh không đòi, nhưng cô ta lại lo anh sẽ đòi lại. Bụng dạ của cô ta phức tạp hơn em rất nhiều. Em đừng có chỉ nghĩ cho người khác, sao không nghĩ cho mình đi? Em không biết là em đã nghĩ thay cho người khác quá nhiều rồi không, chịu oan ức cũng không thèm nói với anh. Nếu anh không gọi điện cho em, em có định nói với anh không?
- Không phải, lúc đó em chưa nghĩ được phải làm thế nào.
Vu Đình Đình vội vàng giải thích. Diệp Lăng Phi cười nói:
- Được rồi, em không cần giải thích, anh còn không hiểu em sao. Tần Dao không thể so sánh với em được. Lúc đầu anh chỉ thấy tội nghiệp nên mới giúp đỡ cô ta, nhưng điều đó không có nghĩa là cái gì anh cũng giúp. Anh không thích kiểu con gái như cô ta, nhưng em thì khác. Anh có thể trút bầu tâm sự với em, đó chính là sự khác biệt giữa em và cô ta. Vị trí của em trong lòng anh không ai có thể thay thế được. Sau này phải nhớ kỹ, có việc gì nhất định phải nói với anh.