Chu Hồng Sâm gật gật đầu, ông quay qua cười với Từ Hàn Vệ nói:
- Bí thư Từ, tôi thấy mình nên đến Bách hóa Việt Dương xem thử, nghe nói hoạt động bên đó tổ chức cũng khá lắm. Nếu ông có hứng thú, cũng có thể qua đó xem thế nào.
Nói xong, ông và Lý Dương cùng đi ra cổng.
Từ Hàn Vệ sững sờ, không hiểu buổi trình diễn thời trang vẫn chưa bắt đầu mà sao mọi người đã đi hết rồi. Lâm Tuyết cũng vừa nghe Triệu Trường Đào nói mới biết chuyện này. Cô liền bảo Triệu Trường Đào đi liên lạc với công ty quản lý của Alice xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lúc này, Từ Hàn Vệ nhỏ giọng nói:
- Làm cái gì thế này, lộn xộn hết cả lên?
- Có thể có vài nhầm lẫn, em đang cho người điều tra.
Lâm Tuyết cũng thấp giọng đáp, ngay sau đó, cô vội nói lớn với các nhà báo đã ra đến cổng:
- Các bạn nhà báo, tôi có việc này cần tuyên bố, tôi đã sớm đạt được thỏa thuận với công ty quản lý của Alice, sau này Alice chính là người phát ngôn hình tượng của Bách hóa An Thịnh chúng tôi.
- Muộn rồi. Với tư cách cá nhân, Alice đã ký hợp đồng làm người phát ngôn với Bách hóa Việt Dương. À, Alice cũng đã tuyên bố hủy bỏ hợp đồng với công ty quản lý của cô ấy rồi.
Một nhà báo nói to.
- Sao có thể thế được?
Lâm Tuyết không tin đây là sự thật. E rằng điều mà các nhà báo quan tâm lúc này là tại sao Alice lại đột ngột tuyên bố hủy hợp đồng với công ty quản lý, hơn nữa còn lấy tư cách cá nhân để trở thành người phát ngôn hình tượng cho một công ty bách hóa không hề có tiếng tăm.
Bí mật lớn ẩn đằng sau nó đủ để khiến giới nhà báo phát cuồng. Đây đúng là một tin tức giật gân. Mức độ chấn động của nó không thua gì sự kiện 11/9.
Trong chớp mắt, các nhà báo đã đi sạch trơn. Ngay cả đoàn tiếp sóng của đài truyền hình, sau khi liên lạc với cấp trên, trưởng đài cũng lập tức đưa ra quyết định đi phỏng vấn Alice. Trưởng đài đó cũng không ngốc.
Tuy sức ảnh hưởng chính trị của Từ Hàn Vệ rất lớn, nhưng nếu đài truyền hình thành phố Vọng Hải bỏ qua tin động trời này, tỷ suất người xem chắc chắn sẽ giảm mạnh. Xét cho cùng, tỷ suất người xem mới là thứ quyết định tất cả.
Trưởng đài truyền hình thành phố Vọng Hải cũng không muốn vì bỏ lỡ tin tức nóng hổi này mà khiến cho chiếc ghế của mình lung lay.
- Làm thế nào bây giờ?
Lâm Tuyết lúc này hoàn toàn bối rối. Cô không ngờ lại xảy ra sự cố thế này. Tận mắt nhìn thấy toàn bộ giới truyền thông đều chuyển sự chú ý sang Bách hóa Việt Dương, cho dù bây giờ có tổ chức buổi trình diễn thời trang mà không thu hút được nhà báo thì cũng vô dụng. Rốt cuộc, việc quảng bá đều phải dựa vào các phương tiện truyền thông này để tăng độ phủ sóng.
Từ Hàn Vệ cũng nhận thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Hắn suy nghĩ rồi nói nhỏ:
- Đi, đến Bách hóa Việt Dương xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Lâm Tuyết gật đầu. Lúc này cũng chỉ có thể làm vậy. Buổi trình diễn thời trang đành phải tạm thời hoãn lại.
Bạch Tình Đình cũng cảm giác như đang nằm mơ. Từ lúc Bách hóa Việt Dương mở cửa lúc 8 giờ, người vào không ngớt. Theo suy nghĩ của Bạch Tình Đình, những ông bà lão muốn trúng giải đặc biệt sau khi mua đủ 58 tệ sẽ cầm phiếu rời đi, đợi đến chập tối quay lại rút thăm trúng thưởng. Khoảng 10 giờ thì lượng khách sẽ giảm, lúc đó mới là lúc họ bắt đầu tổ chức hoạt động tại hiện trường.
Kết quả lại không như cô tưởng tượng. Sau khi mở cửa lúc 8 giờ, lượng người ra vào không ngớt, không chỉ có người già mà rất nhiều thanh niên cũng tràn vào cửa hàng, trong đó không ít người trông như học sinh.
Bạch Tình Đình không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng Trương Hoài Sinh đã đoán ra được ngọn nguồn. Đám thanh niên này có thể bị hoạt động Cosplay thu hút, nên mới chú ý đến Bách hóa Việt Dương.
Trong lòng những thanh niên này, có lẽ một sự kiện như thế này là nhắm vào giới trẻ, nên họ nghĩ các sản phẩm kinh doanh cũng sẽ hướng đến thanh niên.
Cũng may Bạch Tình Đình đã sớm điều chỉnh lại việc kinh doanh trong cửa hàng, các sản phẩm ở tầng 3 và tầng 4 đều nhắm vào giới trẻ. Kết quả là sau khi những thanh niên này vào cửa hàng, quả nhiên họ chỉ quanh quẩn ở tầng 3 và tầng 4.
Bạch Tình Đình thấy lượng người ra vào không hề giảm, đành phải dựa vào kế hoạch ban đầu, đúng 10 giờ bắt đầu hoạt động thời trang Cosplay. Kết quả là khi nhóm người Hứa Duy, Trương Tuyết Hàn vừa bước ra sân khấu, cả quảng trường trước cổng Bách hóa Việt Dương đã chật ních người, đa số là thanh niên.
Sức ảnh hưởng của màn trình diễn thời trang người thật với trang phục bốc lửa này ban đầu Bạch Tình Đình không thể ngờ tới.
Cô không nghĩ sẽ thu hút được nhiều người như vậy. Có rất nhiều người chạy bổ đến chỗ năm cô người mẫu học sinh diễm lệ đó. Đặc biệt mỗi lần Trương Tuyết Hàn xuất hiện, luôn thu hút được tiếng vỗ tay hoan nghênh của đám thanh niên, mỗi một bước đi đều giành được tiếng reo hò của họ.
Cùng lúc với sự xuất hiện bùng nổ của nhóm Cosplay, Alice cũng đã xuất hiện. Alice được một đội cảnh sát bảo vệ trật tự hộ tống bước vào Bách hóa Việt Dương. Chu Hân Mính cùng người của đội cảnh sát hình sự đầu đầy mồ hôi, ra sức chen lấn trong đám đông.
- Sao mà đông người thế!
Chu Hân Mính cảm giác trước mắt mình toàn là người, cảnh tượng chen chúc khiến cô ngạt thở.
Đám người Tiểu Triệu cũng chẳng khá hơn, ai cũng bị chen lấn đến nhe răng cười khổ, thậm chí có một cảnh sát còn hét lớn lên:
- Tên khốn khiếp nào trộm ví của tôi rồi!
Lúc này, cảnh sát ngay cả ví của mình còn giữ không nổi, ai biết là bị mất trộm hay bị chen lấn làm rơi mất. Những cảnh sát này chỉ biết cầm chắc súng trên tay, tập trung vào một việc duy nhất là không để mất súng, còn bất kỳ đồ đạc gì trên người có mất đi cũng không quan tâm.
Sự xuất hiện của Alice khiến cho cảnh tượng vốn đã náo nhiệt lại càng thêm bùng nổ. Ở đây có rất nhiều người không biết danh tiếng của Alice, nhưng vừa nhìn thấy dung mạo của cô đã khiến cho đám thanh niên đó phát cuồng.
Đừng tưởng Alice là người Anh, nhưng diện mạo tựa thiên thần và thân hình quyến rũ đã chinh phục trái tim của rất nhiều thanh niên trong phút chốc. Người phương Tây vốn đã rất gợi cảm, thân hình của Alice lại càng là ma quỷ trong các ma quỷ, cơ thể hình chữ S khiến cho mọi người được mở mang tầm mắt, thầm nghĩ trong bụng:
- Thì ra con người còn có thể đạt đến mức độ hình chữ S này.
Nhìn quen những cô gái Trung Quốc có thân hình được gọi là hình chữ S, bây giờ những thanh niên này mới biết những cô gái đó hoàn toàn chỉ là vớ vẩn, làm gì có hình chữ S chứ.
Rõ ràng chỉ là loại gần giống chữ S. Lấy một ví dụ, hình chữ S của Alice là bản chính gốc, còn loại kia chính là bản sao chép rẻ tiền, cách xa bản gốc một trời một vực!
Điều càng khiến Bạch Tình Đình ngạc nhiên vẫn còn ở phía sau, Alice lại chủ động tìm gặp cô.
- Tại sao, tôi không quen cô?
Trong văn phòng của Bạch Tình Đình, đối diện với Alice, người được mệnh danh là thiếu nữ xinh đẹp nhất mà cô chỉ nghe danh chứ chưa từng gặp mặt, Bạch Tình Đình cảm thấy mông lung như một làn sương.
Alice nở nụ cười mê hồn, giọng nói tựa tiên nữ, bảo:
- Tôi cũng không quen cô, nhưng điều này không ảnh hưởng đến việc tôi đến tìm cô.
Lời nói này của Alice càng khiến cho Bạch Tình Đình rối mù, thậm chí cô còn tưởng mình đang nằm mơ.
Elsa giải thích với Bạch Tình Đình:
- Tiểu thư Alice hy vọng có thể trở thành người phát ngôn hình tượng cho quý công ty.
- Cái gì?
Bạch Tình Đình cho rằng tai mình đã nghe nhầm, chẳng lẽ mình đã bị ảo giác, sao có thể nghe được một câu mà ngay cả cô cũng không dám tin. Chỉ riêng việc Alice xuất hiện trên sân khấu đã tốn hơn một triệu, nếu trở thành người phát ngôn cho Bách hóa Việt Dương thì ít nhất cũng phải trên mười triệu, khoản tiền này cô không thể nào có được. Dường như Alice nhìn thấu được điều mà Bạch Tình Đình lo lắng. Cô cười bảo:
- Cô không cần trả bất cứ chi phí nào cho tôi cả. Tôi sẽ lấy tư cách cá nhân để trở thành người phát ngôn cho quý công ty.
Elsa bổ sung:
- Alice đã thông báo hủy hợp đồng với công ty quản lý rồi, trước mắt cô ấy là người tự do. Vì thế, chỉ cần Alice không yêu cầu phí phát ngôn, cô có thể không phải trả bất kỳ khoản nào. Chỉ là, tiểu thư Alice có một yêu cầu, đó là trong thời gian làm người phát ngôn cho quý công ty, cô ấy chỉ muốn có một chỗ ở cố định không bị người khác quấy rầy, hy vọng cô có thể đáp ứng được yêu cầu này.
Bạch Tình Đình cảm giác như đang nằm mơ, tất cả xảy ra quá nhanh, cô gần như không dám tin đây là sự thật. Cô tưởng Alice sẽ đưa ra điều kiện khắc nghiệt gì, không ngờ lại đơn giản như vậy. Cô lập tức đồng ý:
- Không thành vấn đề, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho tiểu thư Alice, hơn nữa tôi đảm bảo sẽ không có bất cứ ai quấy rầy cô ấy cả.
Bạch Tình Đình vui quá không biết nên nói gì cho phải, cô rút điện thoại ra, giọng hơi lúng túng:
- Tôi... tôi có thể sắp xếp ngay bây giờ.
Trong lúc cô lấy điện thoại ra, ánh mắt của Alice lướt qua màn hình, trong mắt cô đột nhiên hiện lên tia khác thường, nói một cách có vẻ không lịch sự lắm:
- Xin hỏi, tôi có thể xem điện thoại của cô không?
Điện thoại di động là vật riêng tư, trong tình huống bình thường thì không nên xem điện thoại của người khác. Với thân phận của Alice, cô sẽ không đưa ra yêu cầu này, nhưng lúc này cô lại hơi thất lễ đòi xem điện thoại của Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình vì quá vui nên quên hết mọi thứ, không hề cảm thấy có gì không ổn. Cô vội đưa điện thoại cho Alice. Alice chỉ cầm điện thoại trên tay, nhìn người đàn ông trên màn hình nền.
Người đàn ông này chính là Diệp Lăng Phi. Bạch Tình Đình đã lén chụp một tấm ảnh của Diệp Lăng Phi làm hình nền điện thoại. Alice trả lại điện thoại cho Bạch Tình Đình, hỏi:
- Xin hỏi, đây là bạn trai của cô à?
- Ừm!
Bạch Tình Đình lộ vẻ có chút ngượng ngùng.
Trong mắt Alice lại lóe lên tia khác thường, cô cúi đầu nói nhỏ bên tai Elsa mấy câu. Lông mày của Elsa khẽ nhíu lại, không chắc chắn hỏi:
- Cô chắc chắn muốn làm như vậy chứ?
Alice rất quả quyết gật đầu. Elsa chần chừ một lúc, cuối cùng nói với Bạch Tình Đình:
- Alice hy vọng được ở cùng với cô.
Lúc Chu Hồng Sâm đến Bách hóa Việt Dương, từ xa đã nhìn thấy trước cổng đông nghịt người, cũng phải trên vạn người. Lý Dương nói với Chu Hồng Sâm:
- Thị trưởng, tôi e là chúng ta không qua được rồi.
Nhìn thấy cảnh tượng hoành tráng ở Bách hóa Việt Dương, khóe môi Chu Hồng Sâm nở nụ cười hài lòng. Ông khoát tay, nói:
- Không sao, chúng ta xuống xe, đứng bên ngoài nhìn vào là được rồi.
Lý Dương vội mở cửa xe, Chu Hồng Sâm xuống xe, đứng cạnh xe, từ xa nhìn Bách hóa Việt Dương người đông như kiến. Một số cán bộ chính quyền đi cùng Chu Hồng Sâm thấy vậy cũng vội vàng xuống xe, xếp hàng đứng bên cạnh ông.
So với các lãnh đạo chính quyền, đám nhà báo lại hối hận đến xanh ruột. Nếu biết sớm hoạt động lần này của Bách hóa Việt Dương có quy mô lớn chưa từng có như vậy, họ đã sớm chiếm được vị trí thuận lợi nhất. Bây giờ đừng nói đến việc phỏng vấn Alice, ngay cả việc chen vào chụp ảnh hiện trường cũng đã là một vấn đề. Các nhà báo trong lòng đều chán nản, chỉ có thể cắn răng ra sức chen lấn vào bên trong.
- Lý Dương, nhìn Bách hóa Việt Dương kìa, đây chính là tấm gương cho ngành bách hóa của thành phố chúng ta, nên ra sức phát triển. Tổ chức hoạt động không nhất thiết phải xa rời người dân, phải nên như thế này, tổ chức những hoạt động mà người dân có thể tiếp nhận, có thể tham gia, cậu nói có đúng không?
Lúc nói, ông còn cố ý liếc nhìn các lãnh đạo của ban tuyên truyền, sở văn hóa, cục thương nghiệp... đang đứng bên cạnh. Lý Dương vội đáp:
- Thị trưởng nói rất đúng, chúng ta quả thật rất cần những công ty như Bách hóa Việt Dương để thúc đẩy kinh tế thành phố Vọng Hải phồn thịnh, cần tổ chức nhiều hoạt động như thế này.
Những lãnh đạo đứng bên cạnh Chu Hồng Sâm không phải kẻ ngốc, đến lúc này mà còn không nhận ra sao. Lúc nãy ở Bách hóa An Thịnh, Chu Hồng Sâm không hề nói những lời này, nhưng khi đến trước cổng Bách hóa Việt Dương, ông liền phát biểu quan điểm của mình. Các vị lãnh đạo này ai cũng gật đầu phụ họa:
- Thị trưởng Chu, ông nói rất đúng. Chúng tôi sẽ lập tức trở về tổng kết ý kiến của ông, đồng thời điều chỉnh những thiếu sót trong công việc trước đây.
- Ừm, tôi thấy cũng nên tăng cường hỗ trợ cho những doanh nghiệp như vậy. Xét cho cùng, đa số người dân bình thường của thành phố Vọng Hải chúng ta không mua nổi những sản phẩm cao cấp. Chúng ta là công chức nên nghĩ cho người dân, tổ chức những sự kiện xa xỉ làm sao nhận được sự tín nhiệm của nhân dân được. Các anh không thể quan liêu, nên xuống cơ sở tìm hiểu tình hình, lắng nghe ý kiến của dân chúng. Nhìn cảnh này, rõ ràng trong lòng người dân, những doanh nghiệp bình dân như Bách hóa Việt Dương mới nhận được sự ủng hộ của họ. Các anh nên khuyến khích nhiều hơn, về các phương diện như thuế, thủ tục hành chính nên giúp đỡ nhiều hơn. Nếu được, có thể trao tặng danh hiệu công ty ngôi sao. Những thứ này chẳng lẽ không phải là điều các anh nên làm sao? Tôi không biết các anh nghĩ thế nào, Bách hóa An Thịnh đó mà còn được bình chọn là công ty bách hóa tốt nhất thành phố Vọng Hải, chẳng lẽ các anh cho rằng người dân bình thường của chúng ta có thể đến những nơi như vậy sao? Tôi thấy nếu các anh cứ làm ầm ĩ như vậy, sớm muộn gì những chiếc ghế lãnh đạo này cũng chẳng ổn định được đâu.
Những lời này của Chu Hồng Sâm khiến cho các quan chức chính quyền đứng bên cạnh sợ run như cầy sấy. Trước đây bọn họ chưa làm rõ tình hình, không ngờ lần này Bách hóa Việt Dương lại tổ chức hoạt động hoành tráng như vậy, vừa khéo cho Chu Hồng Sâm nắm được đằng chuôi. Trong lòng những người này đều tính toán, những lời này của thị trưởng Chu rất đúng, nếu chúng ta làm nhiều việc mang lại thành tích thực tế, sẽ được nhiều khen thưởng hơn phe bí thư Từ. Hơn nữa, Bách hóa An Thịnh làm hơi quá rồi, lần này bỏ ra một đống tiền như vậy mà kết quả còn không bằng Bách hóa Việt Dương, sau này thật sự nên giảm bớt một số chính sách ưu đãi.
Chu Hồng Sâm và Từ Hàn Vệ đang tranh đấu ngầm, lần này, Bách hóa Việt Dương đã mang lại thể diện cho ông, quan trọng là ông ta tìm được cái cớ để cải cách chính quyền. Ông tin rằng cho dù Từ Hàn Vệ có không đồng ý cũng không thể nói ra được.
Ngay khi Bạch Tình Đình đang đắm chìm trong niềm hạnh phúc của thành công thì Diệp Lăng Phi lại đang ngồi cùng Vu Đình Đình ở bên ngoài văn phòng quản lý ký túc xá đại học ngoại ngữ. Diệp Lăng Phi vừa chia tay Alice liền quay lại khách sạn đón Vu Đình Đình đi đến đây.
Việc Alice đến Bách hóa Việt Dương hoàn toàn là do Diệp Lăng Phi sắp đặt. Ở chỗ Vu Đình Đình, hắn nhất định đòi đi gặp Alice. Diệp Lăng Phi thấy mình đối với Alice hoàn toàn không có chút tình ý gì, nhiều lắm cũng chỉ là hơi thích một chút, nhưng Alice lại chẳng thể nào so sánh được với Bạch Tình Đình. Nếu bắt Diệp Lăng Phi phải chọn một trong hai, hắn sẽ chọn Bạch Tình Đình.
Huống hồ Alice đã có vị hôn phu, điều này càng khiến Diệp Lăng Phi nghĩ cô sẽ không gây rắc rối gì cho mình. Nhưng khi hắn xuất hiện ở sân bay và thấy ánh mắt mong chờ của Alice, lòng hắn liền chùng xuống. Hắn biết mình đã sai, Alice trước giờ chưa từng quên hắn.
Những ngày ngọt ngào ở Paris, mối tình dịu dàng ở bảo tàng Anh… cảm giác như tất cả mới chỉ là ngày hôm qua. Trong khoảnh khắc đó, Diệp Lăng Phi phát hiện ra có một số thứ hắn không thể cắt bỏ, ví như những ký ức trong quá khứ.
Cũng như Diệp Lăng Phi không thể quên được anh em của mình, hắn cũng không thể làm được như trong tưởng tượng, xem Alice như người xa lạ.
Diệp Lăng Phi và Alice không nói chuyện nhiều, chỉ nói đúng một câu:
- Giúp tôi chuyện này, tôi tình nguyện đền bù tất cả tổn thất cho cô.
Tại sân bay, khuôn mặt lạnh lùng của Alice hiện lên nét cười hiếm hoi. Cô vốn dĩ muốn nhào vào lòng Diệp Lăng Phi, nhưng đã bị Elsa giữ chặt. Elsa kinh nghiệm phong phú, biết rằng nếu làm vậy, Alice sẽ rất nhanh chóng trở thành cô gái kỳ quái trên các mặt báo.
- Em có thể giúp gì? Em không cần anh phải bồi thường bất cứ gì cả.
Alice cố gắng khống chế niềm vui trong lòng mình.
- Làm người phát ngôn đại diện cho Bách hóa Việt Dương.
Diệp Lăng Phi không tiết lộ quan hệ giữa hắn và Bách hóa Việt Dương, hắn vốn chỉ muốn Alice giúp chuyện này, không cần biết bao nhiêu tiền hắn đều chịu. Tuy nhiên, phản ứng của Alice khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy mình lại sai nữa rồi. Alice chỉ cần số điện thoại của hắn, không hỏi thêm gì đã đồng ý yêu cầu của hắn.
Diệp Lăng Phi thế nào cũng không ngờ Alice chỉ dựa vào bức ảnh trên điện thoại của Bạch Tình Đình đã đoán ra quan hệ giữa hắn và cô, không những thế còn đưa ra một yêu cầu như vậy. Nếu Diệp Lăng Phi biết sự việc sẽ trở nên thế này, có lẽ hắn sẽ đập đầu vào tường mất.
Sau khi chia tay Alice, Diệp Lăng Phi liền dẫn Vu Đình Đình đến đại học ngoại ngữ. Mặc dù hôm nay là thứ bảy, nhưng văn phòng quản lý ký túc xá vẫn có người trực ban. Thanh niên trực ban hôm đó trông giống một anh chàng mới tốt nghiệp đại học, vừa vào trường làm việc không lâu.
Sinh viên tốt nghiệp đại học được giữ lại trường nếu không phải nhà có quyền thế thì cũng là gia đình giàu có. Phải biết rằng một suất làm việc ở trường đại học bây giờ có tranh giành sứt đầu mẻ trán cũng khó mà vào được.
Vu Đình Đình không hề quen biết thầy giáo trực ban này. Cô đã rời trường được một thời gian rồi, làm sao biết được văn phòng quản lý ký túc xá có thêm thầy giáo mới chứ.
Người thầy giáo đó đang chơi máy tính. Trực ban cuối tuần vốn là một công việc vô cùng tẻ nhạt, lại chẳng có ai quản. Thầy giáo này cũng thật to gan, đang chơi Thế Giới Ma Thú. Khi Vu Đình Đình bước vào, mắt thầy giáo đó liền sáng lên, nhưng sau đó nhìn thấy Diệp Lăng Phi phía sau cô thì ánh mắt hắn lại ảm đạm trở lại.