Bạch Tình Đình đứng ở cửa, môi mấp máy, cuối cùng nàng cũng đưa tay, đẩy cửa phòng ra.
Diệp Lăng Phi quay người, nhìn thấy Bạch Tình Đình cùng Chu Hân Mính đứng ở cửa, trong nháy mắt, hắn cũng không biết phải làm sao, gần như theo bản năng, đẩy Alice ra.
Diệp Lăng Phi không biết Bạch Tình Đình vừa đến, hay là đã sớm đứng ở cửa, hiện giờ trong đầu hắn là một mảnh hỗn loạn, có cảm giác bất lực. Hắn mấp máy môi, nhưng không nói ra được một chữ.
Alice nhìn Diệp Lăng Phi, lại nhìn phía Bạch Tình Đình, đôi mắt xinh đẹp của nàng thoáng hiện một tia thất vọng. Cô gái xinh đẹp này đã hiểu được lòng của Diệp Lăng Phi qua ánh mắt của hắn.
Nàng hướng về phía Bạch Tình Đình, khẽ thở dài một tiếng, nói:
- Chúng ta có thể ngồi xuống nói chuyện không, có lẽ tôi cần nói rõ một số chuyện với cô.
Trong phòng khách biệt thự, cô Ngô cầm ấm trà rót đầy năm cái chén trên bàn, sau đó rời khỏi phòng khách. Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính ngồi trên ghế sofa, Alice ngồi đối diện các nàng, Elsa đứng sau lưng Alice, còn diễn viên vĩ đại nhất của chúng ta - anh chàng Diệp Lăng Phi, thì ngồi một mình ở vị trí cách xa mấy người kia.
Không khí có chút ngượng ngùng, Bạch Tình Đình sa sầm mặt, không nói một lời. Ánh mắt của nàng thỉnh thoảng lại lướt qua Diệp Lăng Phi, ánh mắt oán hận kia làm cho sau lưng hắn toát mồ hôi lạnh.
- Mọi người uống trà.
Diệp Lăng Phi cười gượng nói, hắn vừa định đứng dậy lấy chén trà thì bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Bạch Tình Đình, ánh mắt mang theo phẫn hận đó làm cho Diệp Lăng Phi không dám nhúc nhích, đành mở miệng:
- Thôi. Tôi im đây, mọi người cứ trò chuyện.
Bạch Tình Đình thu hồi ánh mắt, lại hướng về phía Alice, chỉ là ánh mắt này hoàn toàn khác với ánh mắt phẫn nộ khi nhìn Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình đã xem Alice là tình địch.
Alice cảm nhận được địch ý trong ánh mắt Bạch Tình Đình, nàng khẽ thở dài, nói:
- Tôi nghĩ tôi cần nói chuyện rõ ràng, như vậy mọi người sẽ hiểu.
- Tôi rất kiên nhẫn lắng nghe.
Bạch Tình Đình nói.
Tiếng Anh của Chu Hân Mính không tốt lắm, nàng nghe Alice nói chuyện rất khó hiểu. Nhưng nàng lại không thể rời đi, chuyện của Diệp Lăng Phi và Alice, Chu Hân Mính đã sớm biết. Nàng vốn định thừa dịp Bạch Tình Đình còn chưa biết quan hệ giữa hai người, để Diệp Lăng Phi nhanh chóng giải quyết chuyện này. Nhưng không ngờ, cuối cùng vẫn để Bạch Tình Đình biết, lúc này Chu Hân Mính cũng chẳng có cách nào, chỉ có thể đi một bước tính một bước.
- Tôi và Diệp Lăng Phi quen nhau từ hai năm trước, sở dĩ tôi chủ động yêu cầu trở thành người phát ngôn của công ty bách hóa Việt Dương là vì hắn đã đến nhờ tôi chuyện này.
Alice nói tới đây, Bạch Tình Đình lại liếc Diệp Lăng Phi một cái, liền thấy hắn đang ngậm một điếu thuốc, làm bộ như không nghe thấy.
“Không ngờ tên này cũng phải đi nhờ vả người khác, hừ, đừng tưởng như vậy mà tôi sẽ cảm động.”
Bạch Tình Đình thầm nghĩ.
“Xem ra, mình vẫn chưa hiểu rõ về hắn, ai biết hắn còn có bao nhiêu người phụ nữ nữa chứ.”
Bạch Tình Đình liếc Diệp Lăng Phi xong, cũng tạm thời không nghĩ nhiều. Tiếp tục nghe Alice nói.
- Tôi và hắn quen nhau ở Anh...
Giọng nói của Alice rất êm tai, từ trong giọng nói của nàng, Bạch Tình Đình có thể cảm nhận được Alice rất lưu luyến khoảng thời gian đó. Điều này làm cho Bạch Tình Đình lại nhìn Diệp Lăng Phi, soi xét hắn từ trên xuống dưới. Không thể phủ nhận Diệp Lăng Phi có một sức hấp dẫn khiến phụ nữ say mê. Đồng thời, ở chung với Diệp Lăng Phi lâu ngày sẽ dần bị hắn ảnh hưởng. Bạch Tình Đình cũng không hiểu tại sao mình lại yêu Diệp Lăng Phi, thứ tình yêu khắc cốt ghi tâm này khiến cho Bạch Tình Đình dù biết rõ hắn có rất nhiều bí mật mà nàng không biết, nhưng vẫn yêu hắn không gì cản nổi.
Sự xuất hiện của Alice làm cho Bạch Tình Đình ý thức được sự hiểu biết của mình về Diệp Lăng Phi vẫn còn quá ít, rốt cuộc thì người đàn ông này cất giấu bao nhiêu bí mật, còn có bao nhiêu chuyện mà mình không biết?
Alice nói xong, nhìn Bạch Tình Đình nói:
- Tôi thừa nhận tôi yêu hắn, nhưng hắn lại yêu cô, tôi nghĩ tôi nên quay về Anh, nơi đó có vị hôn phu của tôi.
- Cô chuẩn bị rời khỏi hắn?
Những lời này của Alice nằm ngoài dự đoán của Bạch Tình Đình, nàng vốn tưởng rằng Alice sẽ tranh giành Diệp Lăng Phi với mình, nhưng không ngờ Alice lại lựa chọn rời đi.
Alice nở một nụ cười quyến rũ, nói:
- Có lẽ trước đây tôi không hiểu, nhưng ngay vừa rồi tôi đã hiểu được tâm ý của hắn. Tôi chưa bao giờ thấy hắn để lộ ánh mắt say đắm một người phụ nữ đến thế. Tôi nghĩ hắn đã không còn là người đàn ông trong quá khứ nữa. Hắn đã yêu một người, chính là như vậy, tôi nghĩ tôi cũng có thể buông bỏ đoạn tình cảm này. Được rồi, tôi nghĩ ngày mai tôi sẽ rời đi.
- Alice, tôi không có ý đó.
Bạch Tình Đình vội vàng giải thích:
- Tôi chỉ nghĩ có một số chuyện cần làm rõ, ví dụ như tình cảm của cô dành cho hắn. Tôi không cho rằng người đàn ông này đáng để cô phải như vậy, ít nhất trong mắt tôi, cô không nên vì hắn mà từ bỏ sự nghiệp của mình.
Bạch Tình Đình ngay cả chính mình cũng không biết phải nói gì, thái độ của Alice đã làm rối loạn suy nghĩ của nàng. Trong suy nghĩ của Bạch Tình Đình, Alice nhất định sẽ tranh giành Diệp Lăng Phi với mình, một khi như vậy, nàng sẽ không chút do dự mà đối đầu trực diện với Alice.
Mặc dù hành vi này của Diệp Lăng Phi làm nàng rất tức giận, nhưng dù sao hắn cũng là chồng hợp pháp của mình, Bạch Tình Đình cũng không muốn mang tiếng bất tài, bị người ta nói chồng mình bị một phụ nữ ngoại quốc quyến rũ. Đây là chuyện Bạch Tình Đình tuyệt đối không thể chịu đựng, cho dù tương lai có ly hôn với Diệp Lăng Phi, vậy cũng là nàng đá hắn, chứ không phải là hắn bị người phụ nữ khác câu dẫn.
Nhưng mấy lời vừa rồi của Alice lại làm cho kế hoạch của Bạch Tình Đình hoàn toàn phá sản, Alice chủ động yêu cầu rời khỏi Diệp Lăng Phi. Điều này làm cho Bạch Tình Đình cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi, dựa theo những gì nàng nghe được ở ngoài phòng, Alice hẳn là rất yêu Diệp Lăng Phi, nhưng tại sao lại đột nhiên nói sẽ rời đi chứ?
Alice cười cười, cũng không nói nhiều, mà đứng lên, cùng Elsa đi lên lầu.
Alice đi rồi, Bạch Tình Đình cũng đứng dậy, không nói lời nào đi qua trước mặt Diệp Lăng Phi, quay về phòng ngủ của mình. Diệp Lăng Phi vốn tưởng rằng sẽ có một trận đại chiến, nhưng không ngờ chuyện cứ như vậy là xong. Phản ứng của cả Alice và Bạch Tình Đình đều ngoài dự đoán của hắn. Nếu Bạch Tình Đình tức giận, Diệp Lăng Phi cũng có thể giải thích, nhưng nàng lại không nói một lời đã rời đi, chẳng lẽ là trong lòng quá thất vọng rồi sao?
Chu Hân Mính cũng không để ý, thấy Diệp Lăng Phi nhìn mình, cô nhướng mày, thấp giọng nói:
- Đừng nhìn em, em cũng không biết là xảy ra chuyện gì nữa.
- Không phải là tình yêu của Tình Đình đối với anh đã chết rồi chứ?
Diệp Lăng Phi lo lắng hỏi.
- Chuyện anh làm thì anh phải chịu trách nhiệm, lần này em không giúp được anh đâu.
Chu Hân Mính đứng lên, nói:
- Em phải đi ngủ, tự anh nghĩ cách đi.
- Đừng mà, Hân Mính giúp anh nghĩ cách đi.
Diệp Lăng Phi kéo tay Chu Hân Mính, nói:
- Dù sao em cũng là bạn thân nhất của Tình Đình, ít nhất có thể nhìn ra cậu ấy có thật sự tức giận hay không.
- Diệp Lăng Phi, em đã nói rồi, nếu Tình Đình biết chuyện này, sẽ không có gì tốt đẹp đâu.
Chu Hân Mính khẽ thở dài nói:
- Em nhiều nhất chỉ có thể giúp anh hỏi Tình Đình xem cậu ấy nghĩ thế nào thôi, còn chuyện khác em không giúp được.
Chu Hân Mính nói xong, xoay người đi lên lầu, tìm Bạch Tình Đình. Chỉ còn lại Diệp Lăng Phi buồn bực hút hết điếu này đến điếu khác trong phòng khách.
Trong phòng Alice, Elsa đóng cửa lại, khó hiểu hỏi:
- Alice, chẳng lẽ cô thật sự buông tay? Cô đã vì người đàn ông này mà từ bỏ rất nhiều thứ, chẳng lẽ hiện tại cô thật sự cứ buông tha như vậy?
Alice đi đến cửa sổ, đứng ở vị trí Diệp Lăng Phi vừa đứng. Nàng cũng giống Diệp Lăng Phi, đều nhìn ra ngoài cửa sổ.
- Elsa, tôi không còn cách nào khác, tôi biết người phụ nữ hắn yêu không phải tôi.
Trong mắt Alice thoáng hiện một tia đau khổ, nàng thì thào:
- Cho dù tôi ở lại bên cạnh hắn thì thế nào, hắn sẽ không chấp nhận tôi.
- Tại sao?
Elsa khó hiểu hỏi.
- Tôi đại diện cho quá khứ của hắn, khi rời khỏi tôi hắn đã nói rất rõ ràng, hắn muốn vứt bỏ tất cả, bắt đầu một cuộc sống mới. Elsa, trong quá khứ, hắn không hiểu tình yêu, tôi không nhìn thấy bất cứ ý niệm yêu thương nào trong mắt hắn. Nhưng hiện tại đã khác, tôi cảm giác hắn rất yêu người phụ nữ này. Mà người phụ nữ này sao lại không yêu hắn chứ? Còn tôi thì sao? Tôi vẫn luôn hoài niệm khoảng thời gian ở bên hắn, nhưng tôi không yêu hắn như người phụ nữ này. Tôi có thể cảm nhận được địch ý của cô ấy đối với tôi. Elsa, ngày mai chúng ta rời khỏi thành phố này, trở về Anh đi, tôi cần suy nghĩ một chút, rốt cuộc tôi có yêu hắn hay không?
Elsa không hiểu Alice đang nói gì, nhưng nếu Alice đã nói vậy, Elsa đành phải làm theo ý của cô.
Chu Hân Mính đứng ở cửa phòng ngủ của Bạch Tình Đình, do dự không biết mình có nên đi vào hay không. Vừa rồi, nàng đã che giấu chuyện của Diệp Lăng Phi và Alice với Bạch Tình Đình, còn cố gắng ngăn cản không muốn để bạn mình vào phòng Alice. Chu Hân Mính thấy hổ thẹn trong lòng, có chút không dám đối mặt với Bạch Tình Đình.
Nhưng nghĩ nếu mình không vào, nói không chừng Bạch Tình Đình thật sự có thể hết hy vọng với Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính suy nghĩ mãi, cuối cùng cắn môi đẩy cửa phòng Bạch Tình Đình.
Bạch Tình Đình nằm trên giường, nhìn lên trần nhà. Cho dù nghe thấy tiếng bước chân của Chu Hân Mính, nàng cũng không có một chút động tĩnh.
Chu Hân Mính đi tới bên giường, ngồi xuống. Nàng thăm dò:
- Tình Đình, có phải bạn rất tức giận không?
Chu Hân Mính hỏi xong liền hối hận, đây không phải là một câu hỏi thừa sao. Bất cứ người phụ nữ nào gặp phải chuyện này đều sẽ rất tức giận, chính cô đối với Diệp Lăng Phi cũng rất tức giận, huống chi là Bạch Tình Đình.
Nhưng Bạch Tình Đình lại bật cười, lật người ngồi dậy. Nàng quay mặt về phía Chu Hân Mính, hi hi cười nói:
- Hân Mính, bạn nói tên khốn kia sẽ nghĩ thế nào, hắn có lo lắng mình muốn ly hôn với hắn không chứ?
- Tình Đình, chẳng lẽ bạn không tức giận?
Chu Hân Mính mấp máy miệng, có chút không thể tin được.
- Tại sao mình phải tức giận?
Bạch Tình Đình cười nói:
- Không phải chỉ là một người phụ nữ sao, có gì mà phải tức giận. Hơn nữa, cô gái tên Alice kia không phải nói sẽ rời đi sao. Ai nha, Hân Mính, chúng ta đừng nói chuyện phiếm nữa, mình hơi đói, bạn có đồ ăn vặt gì lấy ra ăn đi.
Chu Hân Mính lắc đầu, nói:
- Mình không có đồ ăn vặt.
- Vậy hay là đi ăn hoa quả đi, mình nhớ trong tủ lạnh phòng bếp có hoa quả, đi, chúng ta đi lấy ít hoa quả.
Bạch Tình Đình lôi kéo Chu Hân Mính đi xuống lầu, nhìn thấy Diệp Lăng Phi vẫn ngồi bất động trong phòng khách, cả căn phòng toàn khói thuốc lá. Bạch Tình Đình cau mày, không vui nói:
- Tên khốn này hút nhiều thuốc như vậy, rõ ràng là muốn đầu độc chúng ta. Chúng ta nhanh lấy hoa quả rồi đi, không thèm để ý đến tên khốn này.
Bạch Tình Đình và Chu Hân Mính từ tủ lạnh trong phòng bếp lấy rất nhiều táo, chuối, xoài mang về phòng ngủ. Diệp Lăng Phi vốn định nói chuyện với Bạch Tình Đình, nhưng thấy nàng không thèm để ý đến mình, đành phải ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa. Chờ Chu Hân Mính và Bạch Tình Đình lên lầu rồi, Diệp Lăng Phi dụi thuốc vào gạt tàn, thầm nghĩ:
“Coi như xong, hay là đi ngủ sớm một chút vậy, hy vọng đây là một cơn ác mộng, chờ ngày mai tỉnh lại, tất cả đều chưa từng xảy ra.”
Bạch Tình Đình có vẻ rất đói, trong nháy mắt, liền ăn ba quả táo, bốn quả chuối, năm quả xoài. Nếu không phải Chu Hân Mính lo lắng Bạch Tình Đình ăn như vậy sẽ không tốt, có lẽ nàng đã ăn hết cả đống hoa quả này.
- Tình Đình, mình biết bạn rất tức giận, tức giận thì cứ nói ra, nếu để trong lòng, nói không chừng sẽ sinh bệnh mất.
Chu Hân Mính hiểu rõ thói quen của Bạch Tình Đình, nếu không ngừng ăn thứ gì đó, chứng tỏ tâm trạng của nàng cực kì không tốt, là đang hóa đau thương thành thức ăn.
Bạch Tình Đình cầm nửa quả chuối dùng sức nhét vào miệng, phồng mồm phồng má nhai nuốt, cảm giác như đang dùng sức nhai nuốt Diệp Lăng Phi vậy. Mãi cho đến khi ăn xong, Bạch Tình Đình nhìn Chu Hân Mính, vành mắt đỏ lên, nước mắt giống như hạt châu đứt dây, từng giọt, từng giọt chảy xuống. Nàng nắm đôi bàn tay trắng như phấn, hung hăng đập lên giường, trong miệng hét lớn:
- Diệp Lăng Phi, là một tên khốn kiếp, sau này mình không muốn để ý đến hắn, mình không muốn gặp lại hắn nữa!
Chu Hân Mính thấy Bạch Tình Đình khóc, trong lòng cuối cùng cũng thở phào một hơi, nàng ôm Bạch Tình Đình vào lòng, an ủi:
- Tình Đình, đây đều là chuyện quá khứ, chỉ cần hiện tại hắn yêu bạn là đủ rồi.
- Không được, ai bảo tên khốn này lừa mình, ai bảo hắn cố ý không nói cho mình biết, mình nhất định phải làm cho hắn hối hận!
Bạch Tình Đình vùi đầu vào lòng Chu Hân Mính nức nở:
- Hân Mính, sau này chúng ta không được đối xử tốt với hắn, bạn có thể hứa với mình không?
Thấy Bạch Tình Đình khóc như mưa, Chu Hân Mính chỉ đành gật đầu, xem như đồng ý.
—[ Thiên Lôi Trúc . com ]— Dịch truyện bằng AI