Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 363: CHƯƠNG 363: GIỮA BAN NGÀY BAN MẶT

Sự thật đúng là như thế, những cuộc gọi vừa rồi đều là của đồng nghiệp trong công ty, mấy cô ấy gọi điện để xem anh còn sống hay không. Mẹ kiếp, rốt cuộc là tên khốn nào có thù oán với mình mà dám tung tin đồn nhảm như vậy, không được, mình phải về công ty ngay lập tức, nhất định phải tìm ra tên khốn này.

Diệp Lăng Phi càng nghĩ càng tức, đặt chai nước suối uống dở xuống bàn, đứng dậy định rời đi. Nhưng anh lại bị Bạch Tình Đình ngăn lại. Bạch Tình Đình mặc một chiếc váy ngắn màu trắng, vòng một căng đầy như muốn phá áo chui ra. Nàng chặn Diệp Lăng Phi lại, cất giọng không hài lòng:

- Anh còn không chịu ngồi yên à, không biết mình đang bị bệnh sao? Bác sĩ đã dặn rồi, bệnh sỏi thận này tuy trước mắt không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu không chữa trị kịp thời, sau này sẽ nguy hiểm đến tính mạng. Anh nên vận động nhiều, uống nhiều nước vào. Chẳng lẽ anh nghĩ em và Hân Minh rảnh rỗi lắm sao, hôm nay chẳng phải vì anh mà đến đây chơi cầu lông à, vậy mà anh lại đòi đi.

- Nhưng bên tập đoàn Tân Á có người nói anh chết rồi, anh không về làm sáng tỏ thì e là sẽ to chuyện.

Diệp Lăng Phi nói.

- Vậy thì sao, dù gì anh cũng có sao đâu, kệ họ nói gì thì nói.

Bạch Tình Đình bĩu môi.

- Từ bao giờ mà anh lại để tâm người khác nói gì thế?

- Ừ nhỉ, mình việc gì phải sợ người khác nói.

Diệp Lăng Phi nghe Bạch Tình Đình nói vậy, gật đầu cười:

- Bây giờ có hai mỹ nữ ở bên, đến đó làm gì chứ.

Vừa nói, ánh mắt Diệp Lăng Phi quét qua Bạch Tình Đình một cách không kiêng dè, nhìn cặp đùi thon dài, trắng như tuyết của nàng rồi toe toét cười:

- Anh đi đánh cầu lông với bà xã yêu dấu của anh đã.

Ngay khi Bạch Tình Đình vừa quay người, chuẩn bị sang nửa sân bên kia, Diệp Lăng Phi đột nhiên đưa tay sờ lên cặp mông căng tròn được bao bọc bởi chiếc váy ngắn của nàng, sau đó vẻ mặt đắc ý chạy sang sân đối diện.

- Cái người này, lúc nào cũng không đứng đắn.

Bạch Tình Đình ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại ngọt như mật. Dù sao Diệp Lăng Phi cũng là chồng mình. Có người vợ nào lại không thích chồng mình thân mật chứ. Chỉ là ngại đây là sân cầu lông, bên cạnh còn có người khác đang chơi, nên nàng không thể không tỏ ra bất mãn với hành vi của Diệp Lăng Phi.

Cô gái nào mặc váy ngắn đánh cầu lông cũng đều tạo nên một khung cảnh xuân sắc ngập tràn, huống chi Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh vốn là những đại mỹ nữ tuyệt sắc. Cả hai đều sở hữu đôi chân ngọc thon dài trời sinh, mặc váy ngắn thì khỏi phải hỏi vì sao lại hút hồn không biết bao nhiêu người.

Diệp Lăng Phi nào có đánh cầu, rõ ràng là đến để ngắm người đẹp. Hắn cố ý đánh cầu bay lên rất cao, khiến Bạch Tình Đình không thể không nhảy lên đỡ. Mỗi lần như thế, Diệp Lăng Phi lại len lén nhìn xuống dưới váy nàng. Bạch Tình Đình mặc quần lót màu trắng. Mỗi cú nhảy lên, để lộ ra một mảng trắng của chiếc quần lót khiến Diệp Lăng Phi cảm thấy ngứa ngáy trong lòng.

Mà mỗi lần Bạch Tình Đình đỡ cầu, cánh tay đều vung thành một vòng tròn, như vậy, vòng một của nàng trông lại càng thêm đầy đặn, quyến rũ. Trò cố ý của Diệp Lăng Phi sớm đã bị Chu Hân Minh ngồi bên ngoài nhìn thấu, nàng bèn cầm vợt đi vào sân. Sau khi nói nhỏ vài câu vào tai Bạch Tình Đình, cô lườm Diệp Lăng Phi một cái cháy má rồi hô to:

- Anh, một mình em đánh không lại anh, bây giờ em và Hân Minh cùng đánh với anh, anh tuyệt đối không được thua đấy nhé!

- Không thành vấn đề.

Diệp Lăng Phi vừa nghe Chu Hân Minh cũng muốn vào sân thì trong lòng càng thêm vui sướng. Vừa nghĩ đến việc có thể ngắm quần lót của cả hai mỹ nữ, lửa dục trong người bất giác bùng lên. Không hề suy nghĩ, hắn đồng ý ngay.

Chờ đến khi chính thức vào trận, Diệp Lăng Phi mới biết Chu Hân Minh vào sân là để cố tình gây khó dễ cho mình. Chu Hân Minh và Bạch Tình Đình, một trái một phải, quay Diệp Lăng Phi như chong chóng. Tuy kỹ thuật của Diệp Lăng Phi không tệ, nhưng kỹ thuật của Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh cũng chẳng phải dạng vừa. Hơn nữa hai cô nàng này còn có ý đồ xấu. Rõ ràng cầu đã rơi ra ngoài vạch, vậy mà cả hai lại đồng thanh nói vẫn còn trong vạch, xử Diệp Lăng Phi thua.

Chuyện này cũng giống như trọng tài biên, bóng rõ ràng đã ra ngoài mà vẫn khăng khăng là chưa. Mà thế vẫn chưa là gì, có những trọng tài còn xấu tính đến mức có thể phán quả bóng đã chui vào lưới là chưa vào. Chờ khi mọi người quen với mấy ông trọng tài "đen" này thì sẽ hiểu vì sao trọng tài lại mặc áo đen, thì ra chính vì hắn rất "đen".

Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh dù sao cũng là con gái, chơi trò này, Diệp Lăng Phi cũng chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Kết quả là cả ba trận, Diệp Lăng Phi đều thua trắng 0-11.

Ba người chơi xong, ném vợt lên bàn, cầm chai nước suối lên uống. Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh vừa cầm khăn lông lau mồ hôi, vừa không ngừng cười nhạo Diệp Lăng Phi đánh cầu quá kém.

Diệp Lăng Phi cũng không nói gì, chỉ không ngừng uống nước, tu sạch một chai nước suối. Hắn lén lút đi tới giữa hai người, thừa dịp hai cô đang đứng lau mồ hôi, hai tay đột nhiên vung lên, hung hăng vỗ vào mông mỗi người một cái. Một tiếng "bốp" vang lên, Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh liền xoay người lại, cầm vợt đuổi đánh Diệp Lăng Phi.

Vốn là đến chơi cầu, cuối cùng lại biến thành một màn rượt đuổi ầm ĩ.

Diệp Lăng Phi chạy một vòng, né tránh cú đuổi đánh của Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh. Đúng lúc này, hắn thấy ở sân bên cạnh, một cô gái trẻ tuổi đang đánh cầu lông với một người đàn ông Nhật Bản. Nếu chỉ có vậy, Diệp Lăng Phi cũng sẽ không để tâm. Nhưng hắn lại thấy cậu thanh niên đội mũ lưỡi trai ngồi bên cạnh sân kia chính là cậu sinh viên tên Vương Quân mà lần trước Diệp Lăng Phi thấy đi cùng Tần Dao.

Diệp Lăng Phi không rõ Vương Quân này có quan hệ gì với gã người Nhật kia, tại sao cậu ta lại ở đây chơi cầu?

Bốp, bốp hai tiếng, Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh đuổi tới, dùng vợt đánh nhẹ vào đầu Diệp Lăng Phi. Thấy Diệp Lăng Phi không có phản ứng, Bạch Tình Đình nghi hoặc hỏi:

- Anh đang nhìn gì thế?

- Không có gì, chỉ là thấy bên kia có một người anh quen.

Diệp Lăng Phi nói.

- Hai người ngồi đây một lát, anh qua nói chuyện với cậu ta.

Theo ánh mắt của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh nhìn thấy một người đàn ông Nhật Bản trung niên đang đánh cầu với một cô gái Trung Quốc trẻ tuổi. Cả hai chưa bao giờ có hảo cảm với người Nhật Bản. Bạch Tình Đình từng tiếp xúc với khách hàng Nhật, cảm nhận rõ ràng họ rất háo sắc. Còn Chu Hân Minh thì có ác cảm với người Nhật bắt nguồn từ những bộ phim người lớn của họ. Năm đó, nàng từng xem qua mấy bộ AV (Adult Video) của Nhật, ban đầu là muốn tham khảo một chút để dùng thân thể của mình báo đáp Diệp Lăng Phi, rồi sau đó sẽ hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ với anh. Khi đó, nàng cảm thấy những cảnh trong AV Nhật rất buồn nôn, xem không được bao lâu thì không chịu nổi.

Sau này khi đã có tiếp xúc thân mật với Diệp Lăng Phi, biết đó là chuyện gì, nàng lại càng thêm chán ghét AV của Nhật, thậm chí cho rằng người Nhật Bản rất biến thái.

Nghe Diệp Lăng Phi nói muốn qua đó nói chuyện, Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh gật đầu. Hai người đùa nghịch cả buổi, cũng đã mệt, liền đi về phía ghế nghỉ ngơi.

Diệp Lăng Phi đi đến sân bên cạnh, không chút khách khí ngồi xuống cạnh Vương Quân, cười ha hả nói:

- Cậu thanh niên, cậu nhận ra tôi không?

Vương Quân đâu có nhận ra Diệp Lăng Phi, hắn lắc đầu, khẽ cười:

- Thưa anh, có lẽ anh nhận nhầm người rồi.

- Cậu không phải sinh viên Học viện Ngoại ngữ Vọng Hải sao, tên là Vương Quân. Chẳng lẽ tôi nhớ nhầm à?

Diệp Lăng Phi nói.

Vương Quân nghe Diệp Lăng Phi nói ra tên mình và trường học, cảm thấy có chút bất ngờ. Nếu Diệp Lăng Phi chỉ nói ra tên hắn, Vương Quân cũng không thấy lạ. Dù sao hắn cũng đang làm cho một công ty đại lý bên ngoài, ai biết tên hắn là Vương Quân cũng rất bình thường. Nhưng người đàn ông xa lạ này sao lại biết hắn là sinh viên Học viện Ngoại ngữ, điều này thật sự rất kỳ quái.

- Thưa anh, anh là ai?

- Tôi là ai không quan trọng, vì cậu không cần biết thân phận của tôi.

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa liếc qua gã người Nhật kia.

- Tôi chỉ muốn biết cậu và gã người Nhật này có quan hệ gì?

- Ông ấy là khách hàng của tôi, Ono Imura. Thưa anh, nếu như anh còn muốn biết tôi và ông ấy đang kinh doanh cái gì, e rằng sẽ làm anh thất vọng, tôi sẽ không nói cho anh đâu…

Vương Quân hiển nhiên đã đề cao cảnh giác với Diệp Lăng Phi, hắn nói:

- Tôi nghĩ, thưa anh, tôi và anh không quen biết. Cũng không cần phải nói chuyện phiếm với anh nữa, chúng ta cứ vậy đi. Mời anh rời khỏi đây.

Diệp Lăng Phi cười cười, vươn tay vỗ vỗ vai Vương Quân:

- Cậu nhóc, tôi tin chúng ta sẽ còn gặp lại.

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay về sân của mình. Hắn vừa về tới, Bạch Tình Đình đã hỏi:

- Anh qua đó làm gì, chẳng lẽ anh quen gã người Nhật kia?

- Sao anh lại quen gã người Nhật đó được chứ, em không biết anh rất yêu nước à?

Diệp Lăng Phi kéo ghế ra ngồi giữa Bạch Tình Đình và Chu Hân Minh, hai tay rất tự nhiên khoác lên vai hai người.

- Chẳng lẽ hai người không cảm thấy gã người Nhật kia rất đáng ghét sao?

- Đáng ghét mà anh vẫn qua, thành thật khai báo đi, anh có mục đích gì?

Chu Hân Minh nghiêng mặt cười với Diệp Lăng Phi. Anh bị nụ cười này của nàng mê hoặc, cũng chẳng quản Bạch Tình Đình đang ở ngay bên cạnh, hôn chụt lên khuôn mặt trắng mịn của Chu Hân Minh một cái. Dám hôn Chu Hân Minh ngay trước mặt Bạch Tình Đình, lá gan của Diệp Lăng Phi đúng là đủ lớn. Trong lòng Chu Hân Minh cũng nghĩ vậy, nàng lo lắng Bạch Tình Đình sẽ tức giận.

Diệp Lăng Phi hôn lên mặt Chu Hân Minh một cái, sau đó lại hôn lên đôi môi mềm mại của Bạch Tình Đình một cái.

Bạch Tình Đình đầu tiên là sững sờ, không ngờ Diệp Lăng Phi lại dám hôn mình ở đây. Rất nhanh, nàng liền hiểu ra. Nhưng Bạch Tình Đình vẫn tỏ ra bình thản, nói với Chu Hân Minh:

- Hân Minh, cậu nói xem, cái người gan to bằng trời này, dám trêu ghẹo chúng ta ở đây, chúng ta nên làm gì bây giờ?

Chu Hân Minh nghe được những lời này của Bạch Tình Đình, trong lòng nhẹ nhõm, biết rằng cô đã chấp nhận mình là người phụ nữ của Diệp Lăng Phi. Nghĩ tới đây, nàng cười hì hì:

- Tình Đình, chúng ta không thể cứ thế mà tha cho tên đại sắc lang này được.

Hai cô gái nhìn nhau, ngay sau đó cầm vợt cầu lông đánh về phía Diệp Lăng Phi.

Vương Quân ngồi bên ngoài sân, hắn cầm chai nước suối lên uống một ngụm rồi lại đặt xuống. Người đàn ông xa lạ vừa rồi xuất hiện nói những lời khó hiểu, khiến hắn không biết rốt cuộc người đó muốn nói gì với mình.

Ono Imura và cô gái kia đánh cầu một lúc rồi cũng dừng lại. Ông ta cầm vợt đi tới trước mặt Vương Quân, nhận chiếc khăn lông cậu đưa, dùng tiếng Nhật nói cảm ơn rồi ngồi xuống ghế lau mồ hôi.

Cô gái kia là người được thuê để đánh cầu cùng khách, sau khi chơi xong với Ono Imura thì rời khỏi sân. Nơi này chỉ còn lại hai người Vương Quân và Ono Imura. Vương Quân dùng tiếng Nhật lưu loát nói chuyện với ông ta. Chuyên ngành của Vương Quân ở học viện ngoại ngữ chính là tiếng Nhật, và Ono Imura này là một khách hàng người Nhật của cậu.

- Ngài Imura, chơi có vui không ạ?

Vương Quân cười hỏi.

Ono Imura cầm chai nước suối uống một ngụm rồi cười nói:

- Rất tốt, kỹ thuật đánh cầu của cô gái kia rất khá.

Vương Quân ha ha cười:

- Vậy sau này tôi có thể thường xuyên đưa ngài Imura đến đây chơi.

- Tôi cũng rất muốn thường xuyên đến, chỉ là thời gian tôi ở thành phố Vọng Hải không còn nhiều. Tôi còn phải đến Thượng Hải, Bắc Kinh… các thành phố khác ở Trung Quốc để gặp người quản lý dự án của tôi. Cậu Vương, chắc cậu cũng biết, dự án này ở Nhật Bản rất thịnh hành, đầu tư ít, thu hồi vốn nhanh chóng. Trước khi tiếp xúc với cậu, tôi đã tuyển được người quản lý dự án ở Thượng Hải và Bắc Kinh rồi. Lần này tôi đến thành phố Vọng Hải chủ yếu là vì đã từng hợp tác với cậu Vương trước đây, rất rõ năng lực của cậu, nên muốn giao quyền mở rộng dự án ở Vọng Hải này cho cậu.

Ono Imura nói tiếp:

- Tôi tin rằng qua thời gian này, cậu Vương đã hiểu rất rõ về dự án của tôi. Hiện tại là lúc cậu cần phải ra quyết định. Nếu cậu quyết định làm người quản lý dự án của tôi, tôi sẽ cam đoan trong giai đoạn đầu, sẽ vận chuyển thiết bị từ Nhật Bản sang đây. Chắc chỉ trong một tuần, thiết bị của dự án sẽ đến tay cậu Vương, đến lúc đó, mời cậu chuyển tiền vào tài khoản của tôi.

Đối với Vương Quân mà nói, dự án này quả thật rất hấp dẫn. Cậu chỉ cần bỏ ra 30 vạn là có thể có được quyền mở rộng dự án này. Hơn nữa, 30 vạn này có thể huy động từ những người muốn đầu tư vào dự án, mỗi người đặt cọc một vạn, chỉ cần có 30 người đồng ý đầu tư, vậy là cậu có thể không cần bỏ ra một đồng nào mà vẫn đạt được hơn 10% lợi nhuận. Hơn nữa, bên Nhật Bản còn phụ trách phí lắp đặt ban đầu, chỉ cần kinh doanh sản phẩm từ Nhật Bản đưa sang là được.

Vương Quân cho rằng dự án đầu tư này là chắc chắn có lời, không sợ lỗ. Nếu Ono Imura này thật sự đi mất, chẳng phải mình sẽ giương mắt nhìn miếng thịt béo chạy đi sao.

Vương Quân ha ha cười nói:

- Ngài Imura, tôi nghĩ việc hợp tác giữa chúng ta hoàn toàn không có vấn đề gì. Buổi chiều chúng ta có thể ký hợp đồng. Về phần tiền đặt cọc, tôi sẽ đưa cho ngài trước khi ngài rời khỏi thành phố Vọng Hải.

- Được.

Ono Imura gật đầu nói với Vương Quân:

- Cậu Vương, cậu còn trẻ tuổi mà đã có năng lực như vậy, tiền đồ vô lượng đấy!

- Ngài quá khen, sau này còn cần ngài Imura nâng đỡ nhiều hơn.

Vương Quân luôn miệng cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!