Trương Lộ Tuyết cũng không biết suy nghĩ của cha mình, cất lời:
- Cha, con biết phải làm gì rồi, con gái của cha thông minh lắm. Cha yên tâm đi, tuy con không thích tên lưu manh đó, nhưng hắn dù sao cũng là chồng của Bạch Tình Đình. Hừ, con sẽ không thua Bạch Tình Đình đâu.
Trương Lộ Tuyết bỏ lại câu nói đó rồi sải bước rời khỏi phòng làm việc của Trương Khiếu Thiên.
Trương Khiếu Thiên nhìn bóng lưng con gái rời đi, mỉm cười lắc đầu. Cô con gái này của hắn từ nhỏ đã thích tranh hơn thua với Bạch Tình Đình, chẳng biết còn tranh đấu đến bao giờ nữa.
Khi Diệp Lăng Phi bước vào trung tâm thương mại Việt Dương, anh tình cờ bắt gặp Trương Hoài Sinh ở đại sảnh tầng một.
- Giám đốc Trương, rảnh rỗi thế?
Diệp Lăng Phi cười ha hả chào hỏi.
Trương Hoài Sinh vừa thấy Diệp Lăng Phi liền vội vã chạy tới, nói:
- Diệp tiên sinh, sao tôi có thể rảnh rỗi được chứ. Đây là dự án khu vui chơi của Phó tổng Bạch, tôi đang sắp xếp nhân sự để điều chỉnh, nghiên cứu xem làm thế nào để quy hoạch hợp lý hơn.
- Ồ. Giám đốc Trương, tôi lén tiết lộ cho anh một tin nhé!
Diệp Lăng Phi cười nói.
- Nhưng tôi vừa lái xe tới đây, cổ họng hơi khô, anh xem…!
- A, Diệp tiên sinh, không thành vấn đề. Tôi đi lấy nước cho anh ngay.
Trương Hoài Sinh vừa định xoay người, lại dừng bước nói:
- Tôi cũng không biết Diệp tiên sinh muốn uống gì.
- C2 là được rồi. À, anh nhớ trả tiền đấy.
- Vâng, vâng!
Diệp Lăng Phi thầm buồn cười, bụng bảo dạ: "Mình không thể nói là không cần anh trả tiền được, dù sao cũng phải để anh tốn chút đỉnh chứ."
Một chai C2 chẳng đáng bao nhiêu tiền, Diệp Lăng Phi chẳng qua chỉ muốn Trương Hoài Sinh cảm thấy mình dễ gần mà thôi. Quả nhiên không lâu sau, Trương Hoài Sinh cầm một chai C2 chạy về. Diệp Lăng Phi nhận lấy, uống một ngụm rồi mới vỗ vai Trương Hoài Sinh, ra vẻ thần bí nói:
- Tôi nghe vợ tôi nói cô ấy muốn quay về tổng bộ tập đoàn, như vậy thì bên này cần phải tìm người thay thế vị trí của cô ấy.
- Thật không ạ?
Trương Hoài Sinh kinh ngạc không nhỏ, hạ giọng hỏi:
- Diệp tiên sinh, Phó tổng Bạch có đề cập ai sẽ thay thế vị trí của cô ấy không?
- Cái này thì không, dường như vẫn chưa chọn được người.
Trương Hoài Sinh nhìn quanh bốn phía, sau đó thấp giọng nói:
- Diệp tiên sinh, anh xem có thể nói giúp tôi vài câu được không? Dù sao tôi cũng ở trung tâm thương mại Việt Dương lâu như vậy rồi, tôi rất quen thuộc nơi này!
- Tôi sẽ nói, nhưng anh phải biểu hiện cho tốt vào!
Diệp Lăng Phi vỗ vai Trương Hoài Sinh một cái, nói:
- Tôi tin là anh biết bây giờ phải làm gì!
- Vâng, vâng!
Trương Hoài Sinh vội vàng đáp:
- Diệp tiên sinh, khi nào có thời gian chúng ta tâm sự, ra ngoài ăn một bữa nhé!
- Ha ha, được rồi!
Diệp Lăng Phi vừa cười vừa nói.
Diệp Lăng Phi rời khỏi chỗ Trương Hoài Sinh, đi thẳng đến cửa phòng làm việc của Bạch Tình Đình. Hắn không gõ cửa mà lặng lẽ đẩy hé cửa ra. Qua khe cửa, Diệp Lăng Phi nhìn thấy Bạch Tình Đình trong bộ đồng phục công sở màu trắng, đang cúi đầu trên bàn làm việc, tay cầm bút viết gì đó. Mái tóc đen óng của cô mềm mại rủ xuống hai bên má, khiến Diệp Lăng Phi không nhìn rõ được khuôn mặt tinh tế của cô.
Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước vào, Bạch Tình Đình ngẩng đầu lên, thấy anh đến thì khẽ cười nói:
- Anh ngồi đó một lát đi, em sắp làm xong rồi.
Diệp Lăng Phi cầm chai C2 đi tới trước mặt Bạch Tình Đình, đặt chai nước lên chồng tài liệu của cô, nói:
- Cho em uống này!
- Anh này, mau lấy ra đi!
Bạch Tình Đình cau mày nói.
- Ừm!
Diệp Lăng Phi miệng thì đáp ứng nhưng không hề cầm chai nước đi, ngược lại còn vươn tay phải ôm lấy thân hình mềm mại của Bạch Tình Đình. Mùi hương cơ thể tươi mát từ người cô truyền thẳng vào mũi hắn. Diệp Lăng Phi nói:
- Bà xã, nhìn em mệt mỏi quá rồi, nghỉ ngơi một lát đi!
Bàn tay Diệp Lăng Phi bắt đầu không an phận trên bộ ngực của Bạch Tình Đình, cô cau mày, nhỏ giọng nói:
- Anh làm gì vậy, đây là phòng làm việc!
- Anh biết, đây là anh đang quan tâm vợ mình mà!
Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình không có ý từ chối, lá gan càng lớn hơn, hai tay bắt đầu sờ soạng khắp người cô. Bạch Tình Đình buông bút xuống, dùng hai tay chặn tay hắn lại, không cho hắn làm càn.
Hai người đang đùa giỡn trong phòng làm việc thì cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ. Ngay sau đó, Trương Hoài Sinh xuất hiện ở cửa, miệng vừa cất tiếng gọi "Phó tổng Bạch" thì liền thấy cảnh tượng này, trong lòng biết mình đến không đúng lúc, vội vàng sửa lời:
- Phó tổng Bạch, tôi không có việc gì.
Nói xong, ông ta vội vàng đóng cửa phòng làm việc lại.
- Anh lúc nào cũng gây phiền phức cho em, thật là!
Gò má Bạch Tình Đình ửng đỏ, cô đứng dậy khỏi ghế, cầm chiếc cốc giữ nhiệt trên bàn đi tới máy lọc nước, khom lưng rót một cốc nước.
Diệp Lăng Phi ngồi vào chỗ của Bạch Tình Đình, cầm chai C2 lên uống một hớp lớn, mắt nhìn chằm chằm vào cặp mông bị chiếc quần dài màu trắng ôm chặt của cô. Bạch Tình Đình vừa quay người lại đã bắt gặp ánh mắt mê đắm của Diệp Lăng Phi. Nàng lập tức hiểu ra hắn vừa nhìn gì, trong lòng thầm giận con người háo sắc này, nhưng nghĩ lại người khiến hắn mê đắm là mình, trong lòng lại dâng lên một cảm giác ngọt ngào. Nàng vờ như không phát hiện, cầm cốc nước trở lại bàn làm việc, đặt xuống bàn rồi nói với Diệp Lăng Phi:
- Em còn phải làm việc!
- Em làm việc thì liên quan gì đến anh!
Diệp Lăng Phi lầm bầm.
- Anh đâu có làm phiền em!
- Anh…!
Bạch Tình Đình nản lòng, thầm nghĩ Diệp Lăng Phi cũng quá vô lại, rõ ràng chiếm chỗ của mình mà còn nói không làm phiền. Nàng vừa vươn bàn tay trắng nõn như ngọc định kéo Diệp Lăng Phi ra thì bất ngờ bị hắn nắm lấy cổ tay kéo ngược lại, kéo cả người nàng vào lòng mình.
Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi ôm vào lòng, nàng bĩu đôi môi xinh xắn, nói:
- Anh làm gì thế, bị người khác nhìn thấy thì sao?
- Sợ gì chứ, em là vợ anh mà.
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa cúi đầu, hôn lên đôi môi hồng của Bạch Tình Đình. Cô vốn không muốn làm chuyện này với hắn trong phòng làm việc, nhưng khi môi Diệp Lăng Phi chạm vào môi mình, Bạch Tình Đình lại không nỡ đẩy hắn ra.
Hàm răng Bạch Tình Đình bị đầu lưỡi Diệp Lăng Phi tách ra, chiếc lưỡi thơm tho của nàng bị cuốn lấy. Hai tay cô bất giác ôm lấy cổ hắn, ngay sau đó cô liền cảm giác thắt lưng mình bị nới lỏng, tay của Diệp Lăng Phi đã luồn vào trong quần nàng.
Trái tim Bạch Tình Đình đập thình thịch, hạ thân nàng đã ướt át một mảng. Bàn tay không an phận của Diệp Lăng Phi không đặt ở giữa hai chân cô mà trượt theo khe mông, dừng lại ở giữa, cuộn chiếc quần lót của Bạch Tình Đình lại thành một sợi dây mảnh rồi dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo qua kéo lại.
Bạch Tình Đình cảm thấy hạ thân bị chiếc quần lót cọ xát đến tê dại, hai tay nàng bất giác ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi hơn, cuồng nhiệt hôn hắn.
Sau một nụ hôn dài, hai má Bạch Tình Đình nóng bừng. Nàng ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, nũng nịu nói:
- Ông xã, đừng như vậy, chỗ đó bẩn lắm!
- Trên người vợ yêu của anh làm gì có chỗ nào bẩn chứ!
Diệp Lăng Phi lại hôn lên má Bạch Tình Đình một cái, tay phải bóp lấy cặp mông mềm mại như da trẻ con của cô, miệng nói:
- Bà xã, em trong lòng anh là đẹp nhất!
Bạch Tình Đình trong lòng vui sướng, trái tim nàng đã sớm bị Diệp Lăng Phi chinh phục. Chỉ là lo lắng hắn ở bên ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, không đặt mình vào mắt nên nàng mới cố ý giữ khoảng cách. Nhưng lúc này, nàng rốt cuộc không giả vờ được nữa. Nàng ôm cổ Diệp Lăng Phi, mặt áp vào ngực hắn, nói:
- Ông xã, rốt cuộc anh là người thế nào, tại sao em không thể nhìn thấu anh được!
Bạch Tình Đình ngồi trên đùi Diệp Lăng Phi, hai tay ôm cổ hắn. Lúc này, nàng tựa như một cô gái nhỏ, đang hưởng thụ sự ngọt ngào trong lòng người đàn ông mình yêu.
Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình, tay phải tàn phá một phen ở hạ thân cô, dưới sự yêu cầu nhiều lần của cô mới không tình nguyện rút ra. Trên tay phải Diệp Lăng Phi dính đầy hương dịch của Bạch Tình Đình, cô đỏ mặt nói:
- Anh đồ bại hoại, mau đi rửa tay đi, xấu hổ chết đi được.
- Vợ yêu, rửa tay làm gì chứ, anh không rửa đâu.
Diệp Lăng Phi cố ý huơ huơ tay phải trước mặt Bạch Tình Đình, trên đó vẫn còn hơi ẩm ướt. Bạch Tình Đình ngượng đến không nói nên lời, chỉ có thể vùi mặt vào lòng hắn.
Thấy Bạch Tình Đình đã bị trêu chọc đến ngượng ngùng, Diệp Lăng Phi mới thỏa mãn vỗ vỗ mông cô, cười nói:
- Được rồi, vợ yêu, anh đi rửa tay là được chứ gì. Khụ, cái này sao có thể trách anh được, ai bảo anh có vợ mà cũng không được chạm vào.
- Đồ bại hoại, mau đi rửa tay đi, đừng nói lung tung.
Phòng của Bạch Tình Đình có nhà vệ sinh riêng. Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước vào, vặn vòi nước ấm, vừa rửa tay vừa nói:
- Vợ yêu, em nói Diệp Phong kia muốn mời em ăn cơm à?
- Ừm!
Bạch Tình Đình thở dài một tiếng, cầm cốc nước lên uống, trả lời:
- Nói là giới thiệu bạn bè cho em, em vừa hỏi, Diệp Phong mới cho em biết đó là Lâm Tuyết!
Bạch Tình Đình uống một ngụm nước, ánh mắt nhìn về phía Diệp Lăng Phi, rất tự nhiên hỏi:
- Ông xã, anh nói em có nên đi không?
- Đương nhiên là đi, tại sao không đi!
Diệp Lăng Phi cầm khăn lông lau tay, sau đó không quay lại bàn làm việc mà ngồi xuống ghế sô pha cạnh cửa sổ, vắt chéo chân, châm một điếu thuốc, cười nói:
- Anh thấy tối nay là chuyện tốt đấy.
- Chuyện tốt?
Bạch Tình Đình ngẩn ra, không hiểu Diệp Lăng Phi đang ám chỉ điều gì.
Diệp Lăng Phi gạt tàn thuốc vào chiếc gạt tàn thủy tinh trên bàn trà, vỗ lên đùi mình:
- Bà xã, lại đây ngồi!
Bạch Tình Đình bĩu môi, chậm rãi đi tới trước mặt Diệp Lăng Phi, ngoan ngoãn ngồi xuống. Khói thuốc từ chỗ hắn bay vào mũi cô, Bạch Tình Đình lấy tay phẩy phẩy:
- Khói chết đi được, người ta không ngồi nữa.
Diệp Lăng Phi cười, dập tắt điếu thuốc vào gạt tàn. Tay trái ôm eo Bạch Tình Đình, tay phải cầm lấy hai chân cô. Hắn cởi chiếc giày nhỏ trên chân phải cô ra, vân vê những ngón chân tinh xảo như ngọc của Bạch Tình Đình, miệng nói:
- Bà xã, em nghĩ tại sao Lâm Tuyết lại muốn gặp em?
- Em làm sao biết được!
Bạch Tình Đình một tay choàng lên vai Diệp Lăng Phi, nàng ngồi trên đùi hắn, bộ ngực kề sát lồng ngực hắn. Cảm giác dễ chịu từ bàn chân truyền đến khiến Bạch Tình Đình trở nên lười biếng, ngay cả nói chuyện cũng thấy lười. Ở trong lòng Diệp Lăng Phi, cô không cần lo lắng bất cứ chuyện gì. Nàng biết ông chồng mình nhất định sẽ giúp mình giải quyết việc này, Bạch Tình Đình trở nên rất nhẹ nhõm, híp mắt lại, cái miệng anh đào nhỏ nhắn hơi bĩu ra, thở ra mùi thơm nhè nhẹ.
- Lâm Tuyết muốn giảng hòa với em. Nếu anh đoán không sai, Lâm Tuyết đã nhìn ra lần này trung tâm thương mại Việt Dương của chúng ta chỉ muốn tuyên truyền, căn bản không quan tâm thắng thua. Người phụ nữ Lâm Tuyết này không đơn giản, cô ta lén tìm em là muốn giảng hòa, anh thấy chúng ta cũng đừng khách khí, "chém" của cô ta một khoản.
Diệp Lăng Phi vân vê ngón chân Bạch Tình Đình. Cô giống như một cô bé tinh nghịch, cố ý rụt ngón chân lại không cho hắn cầm, bàn tay hắn liền nắm lấy lòng bàn chân cô, giữ đôi chân nhỏ nhắn mềm mại trong tay.
Lúc này Bạch Tình Đình chỉ muốn đùa giỡn với Diệp Lăng Phi, còn chuyện hắn vừa nói, nàng chẳng buồn suy nghĩ. Bạch Tình Đình biết sớm muộn gì chồng mình cũng sẽ cho mình biết phải làm gì. Cô ngẩng đầu, áp môi vào bên tai Diệp Lăng Phi, nhẹ nhàng thổi hơi, làm hắn ngứa ngáy một trận.
Bốp!
Tay phải Diệp Lăng Phi vỗ vào mông Bạch Tình Đình một cái, miệng nói:
- Cho em trêu anh này!
Cái vỗ này lại làm Bạch Tình Đình cười rộ lên, nàng chủ động hôn Diệp Lăng Phi một cái rồi nói:
- Ông xã, có anh ở đây, em chẳng cần lo lắng gì cả. Cho nên, em mới gọi điện cho anh, tối nay anh đi cùng em nhé.
- Em đúng là thông minh thật!
Diệp Lăng Phi cười nói, hắn ôm lấy Bạch Tình Đình, môi lần nữa hôn tới.
Lâm Tuyết và Diệp Phong đã sớm tới nhà hàng Hoa Tây. Ngồi trong phòng ăn, Lâm Tuyết châm một điếu thuốc. Trên mặt Diệp Phong vẫn luôn duy trì nụ cười nhàn nhạt, hắn nhếch chân, nhìn bộ dạng hút thuốc của Lâm Tuyết, cười nói:
- Bà chủ Lâm, hút ít thôi, hút nhiều không tốt đâu!
- Thói quen rồi!
Ngón tay Lâm Tuyết kẹp điếu thuốc, hơi thở dài nói:
- Người như tôi, vốn là sống ngày nào hay ngày đó, có gì mà phải sợ!
- Cũng không thể nói như vậy, bà chủ Lâm mới bao nhiêu tuổi, còn trẻ mà đã có được gia sản thế này, sau này đường còn dài mà, chẳng lẽ hiện tại đã từ bỏ hy vọng vào cuộc sống rồi sao?
- Hì hì!
Lâm Tuyết bật cười, ánh mắt lả lướt như tơ, liếc Diệp Phong một cái nói:
- Thật đáng tiếc, nếu mấy năm trước tôi gặp được anh sớm hơn, nói không chừng tôi còn có cơ hội theo đuổi anh, nhưng hiện tại thì tôi không có tư cách đó nữa rồi.
Diệp Phong cũng cười, trên mặt hắn vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt như trước, nói:
- Bà chủ Lâm, hiện tại cô vẫn rất có sức hút. Tôi vẫn lo cô không cho tôi cơ hội đấy, từ lần đầu tiên nhìn thấy bà chủ Lâm, tôi đã bị cô hấp dẫn rồi.