Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 389: CHƯƠNG 389: BỊ TẬP KÍCH!

Cửa phòng vừa mở ra, phục vụ bưng đồ ăn tới. Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình liếc nhau, ngay sau đó Diệp Lăng Phi liền nói:

- Hai vị, xin lỗi, vợ tôi thấy không được khỏe, chúng tôi xin phép đi trước.

Diệp Phong cười nói:

- Thức ăn đã lên rồi, chẳng lẽ anh Diệp cứ thế mà đi sao?

- Chà, xem cái trí nhớ này của tôi này!

Diệp Lăng Phi vỗ đầu mình một cái, nói:

- Tôi suýt thì quên mất chuyện này, may có anh nhắc nhở. Phục vụ, đem thức ăn còn chưa mang lên gói lại giúp tôi, tôi muốn mang về, còn hóa đơn thì cứ tính cho hai vị này!

Diệp Phong thầm thở dài, bụng bảo dạ: "Hôm nay coi như mình gặp phải tổ tông rồi."

Phục vụ vội vã đem mười món ăn đã gói kỹ đưa đến xe, Diệp Lăng Phi mở cửa xe, gọi:

- Bà xã, lên xe!

Bạch Tình Đình đi tới bên cạnh Diệp Lăng Phi, đột nhiên vươn tay phải, hung hăng nhéo mạnh vào cánh tay anh một cái, bĩu đôi môi nhỏ nhắn, nói:

- Anh vừa rồi quá đáng thật đấy, sao anh có thể làm vậy trước mặt người khác chứ, lỡ như cô Lâm Tuyết kia nói ra ngoài, sau này em biết giấu mặt vào đâu.

Diệp Lăng Phi đã sớm lường trước Bạch Tình Đình sẽ làm ầm lên vì hành vi xấu xa vừa rồi của mình, hắn đau đến nhăn mặt, nhưng miệng vẫn nói:

- Bà xã, anh biết anh sai rồi, nhưng anh nghe cái giọng điệu của tên Diệp Phong kia đáng ghét quá. Anh là đàn ông, sao có thể để thằng đàn ông khác nói vợ mình như vậy được, là chồng em, anh ghen thôi mà.

Diệp Lăng Phi liếc thấy sắc mặt Tình Đình không có vẻ gì là tức giận lắm, liền nói tiếp:

- Anh biết anh sai rồi, sau này tuyệt đối không dám như vậy nữa. Còn về cô Lâm Tuyết kia, anh thấy cô ta tuyệt đối không có gan nói ra đâu. Hừ, nếu cô ta dám hó hé ra ngoài, anh sẽ cho người lột truồng cô ta.

- Anh...!

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi nói cho cứng họng, chỉ đành hung hăng lườm anh một cái, nói:

- Anh muốn làm gì thì làm à, chẳng lẽ anh không biết làm vậy là phạm pháp sao?

Thấy bộ dạng không nói gì của Diệp Lăng Phi, Bạch Tình Đình cười khúc khích:

- Ông xã, được rồi, lần này coi như bỏ qua, nhưng anh phải đảm bảo tuyệt đối không có lần sau đấy!

- Anh đảm bảo!

Diệp Lăng Phi vừa nghe vậy, vội vã cười ha hả.

Trên đường Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình quay về biệt thự, Diệp Lăng Phi lái chiếc Audi của mình, xe của Bạch Tình Đình chạy song song. Diệp Lăng Phi mở cửa sổ xe, trò chuyện với Bạch Tình Đình:

- Bà xã, lát nữa về chúng ta xử hết đống đồ ăn này nhé. Hừ, coi như cũng hời chán, vừa được ăn chùa, lại còn có tiền, tốt nhất lần sau lại có chuyện tốt thế này...

Mái tóc Bạch Tình Đình bị gió thổi bay, trông vô cùng quyến rũ. Nàng chớp chớp mắt, cười nói:

- Ông xã, hay là anh đến Tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế làm trợ thủ cho em đi!

- Không!

Diệp Lăng Phi quả quyết từ chối.

- Anh không làm cái việc phiền phức đó đâu!

Một tiếng chuông điện thoại êm tai vang lên từ bên cạnh, Diệp Lăng Phi đeo tai nghe rồi nhận cuộc gọi.

- Diệp Lăng Phi, anh đang ở đâu?

Trong điện thoại truyền đến giọng của Chu Hân Minh, Diệp Lăng Phi nghe bên phía cô khá ồn ào, hẳn là đang ở ngoài. Diệp Lăng Phi nhìn thoáng qua Bạch Tình Đình, nói:

- Là Hân Minh gọi.

Nói xong, hắn mới trả lời Chu Hân Minh:

- Anh vừa đi ăn với Tình Đình, nhưng cơm còn chưa kịp ăn đã gói hết mang về rồi. Hân Minh, mau về nhà đi, ba chúng ta cùng ăn cơm.

- Nói chuyện với anh có tiện không?

Chu Hân Minh hạ giọng hỏi.

Thái độ này của Chu Hân Minh làm Diệp Lăng Phi ý thức được có vấn đề, hắn thấp giọng nói:

- Đương nhiên rồi, Hân Minh, đã xảy ra chuyện gì?

- Diệp Lăng Phi, anh có quen một cảnh sát quốc tế tên là Houedry (Vi Đức Lí) không?

Chu Hân Minh hỏi.

Diệp Lăng Phi hơi sững người một chút. Hắn thẳng thắn đáp:

- Anh biết anh ta!

- Anh ta đến để tìm anh à?

Chu Hân Minh không nói tại sao lại hỏi về Houedry, mà hỏi một cách đầy khẩn trương. Từ trong giọng nói của cô, Diệp Lăng Phi nghe được sự lo lắng. Hắn lắc đầu nói:

- Hôm qua có nói chuyện với anh ta, chỉ là tình cờ gặp thôi, anh ta đến đây không phải để tìm anh. Hân Minh, rốt cuộc anh ta bị làm sao?

Đầu dây bên kia, Chu Hân Minh thở phào một hơi, giọng điệu cũng hòa hoãn hơn:

- Anh ta chết rồi, em tra điện thoại của anh ta, phát hiện hôm qua anh có gọi cho anh ta. Nên em lo...

Tuy Chu Hân Minh không nói hết câu, nhưng Diệp Lăng Phi cũng đã đoán được cô đang lo lắng điều gì. Diệp Lăng Phi giảm tốc độ xe, Bạch Tình Đình thấy xe anh chậm lại, tưởng có chuyện gì nên cũng giảm tốc độ theo, đồng thời hỏi:

- Ông xã, sao vậy?

Diệp Lăng Phi không trả lời Bạch Tình Đình, mà hỏi Chu Hân Minh:

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

- Cụ thể chờ em về nhà rồi nói, hiện tại em đang ở hiện trường, nói chuyện qua điện thoại không tiện.

Chu Hân Minh nói.

- Em ở đâu, anh qua đón em bây giờ!

Diệp Lăng Phi hỏi.

Đầu dây bên kia, Chu Hân Minh im lặng một lát, cuối cùng chậm rãi nói:

- Trước cửa tiệm internet số 307 đường Hoa Bác!

Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, tấp xe vào lề đường. Hắn mở cửa xe, bước xuống. Bạch Tình Đình cũng dừng xe lại, bước nhanh tới.

- Ông xã, sao vậy, có phải Hân Minh xảy ra chuyện gì không?

Diệp Lăng Phi khẽ lắc đầu, nói:

- Một người bạn của anh xảy ra chuyện. Hân Minh gọi điện tới báo cho anh biết việc này.

Bạch Tình Đình không hỏi thêm nữa, dù sao Diệp Lăng Phi cũng có bạn bè của riêng mình.

- Bà xã, anh phải đến cục cảnh sát một chuyến, có thể người bạn kia của anh cần anh bảo lãnh.

Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa lấy ba túi đồ ăn từ trong xe mình ra, là đồ ăn mang về từ nhà hàng, đặt vào xe Bạch Tình Đình, sau đó nói:

- Tình Đình, em về nhà trước đi, nhớ lái xe cẩn thận nhé.

Trước khi đi, Diệp Lăng Phi hôn Bạch Tình Đình một cái rồi phóng xe đi thẳng đến địa chỉ Chu Hân Minh vừa nói.

Khi Diệp Lăng Phi chạy tới, trước cửa tiệm internet kia đã bị cảnh sát giăng dây phong tỏa. Bên ngoài hàng rào người vây xem đứng đông nghịt. Ba chiếc xe cảnh sát đỗ bên cạnh vẫn đang nháy đèn, cả con đường gần như bị tắc nghẽn. Diệp Lăng Phi không thể lái xe tới gần, chỉ có thể đỗ xe bên lề đường. Hắn xuống xe, chen vào đám đông, đến trước dải phân cách. Tình cờ lại thấy Tiểu Triệu của đội cảnh sát hình sự đang đứng cạnh đó hỏi chuyện một cậu bé trông khoảng mười tuổi, Diệp Lăng Phi gọi:

- Tiểu Triệu, đội trưởng Chu đâu rồi?

- A, anh Diệp!

Tiểu Triệu vừa thấy Diệp Lăng Phi, vội vã đi tới. Diệp Lăng Phi khom lưng chui qua dải phân cách, Tiểu Triệu đến bên cạnh hắn, kỳ lạ hỏi:

- Anh Diệp, sao anh lại tới đây?

- À, tôi tìm đội trưởng Chu.

Diệp Lăng Phi không thấy Chu Hân Minh ở cửa, liền nói với Tiểu Triệu:

- Chu Hân Minh đi đâu rồi, giúp tôi tìm cô ấy một chút!

- Chị Chu đang ở trong quán net, em đưa anh vào!

Tiểu Triệu dẫn Diệp Lăng Phi vào quán net, quả nhiên thấy Chu Hân Minh đang hỏi chuyện chủ quán.

- Chị Chu!

Tiểu Triệu gọi Chu Hân Minh,

- Anh Diệp tìm chị!

Chu Hân Minh vừa thấy Diệp Lăng Phi tới, nàng liền phân phó Tiểu Triệu:

- Tiểu Triệu, cậu tiếp tục hỏi chủ quán xem có biết đám người chém nhau không.

- Chị Chu, không thành vấn đề!

Chu Hân Minh liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, nói:

- Chúng ta ra ngoài nói chuyện!

Nàng cùng Diệp Lăng Phi đi ra khỏi quán net, đến một góc khuất. Chu Hân Minh nhìn bốn phía không có ai chú ý, mới nói:

- Vụ án này rất khó giải quyết, người bị chém chết chính là cảnh sát quốc tế.

- Bị người ta chém chết ư? Houedry sao lại bị chém chết ở thành phố Vọng Hải được?

Diệp Lăng Phi cảm thấy rất kỳ quái. Houedry đến thành phố Vọng Hải để thi hành nhiệm vụ, với kinh nghiệm phong phú của một cảnh sát quốc tế, anh ta tuyệt đối sẽ không phạm phải loại sai lầm sơ đẳng này, sao lại có thể bị người ta chém chết trên đường được, chẳng lẽ là bị trả thù?

- Theo lời nhân chứng, khi Houedry đi tới trước cửa quán net, đã xảy ra xung đột với một đám côn đồ, đám côn đồ này đã chém chết anh ta.

Chu Hân Minh chỉ vào vệt máu dài vài mét trước cửa quán net, nói:

- Lúc đó đi cùng Houedry còn có một cô gái, nghe nói cô gái kia cũng bị chém, chỉ là cô gái kia đã chạy thoát, chúng tôi vẫn đang tìm cô ấy.

- Thi thể của Houedry đâu?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Đã đưa đến chỗ pháp y để xác định nguyên nhân tử vong.

- Trên người Houedry có thứ gì không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

Chu Hân Minh ý thức được Diệp Lăng Phi biết vài thứ, nàng lắc đầu nói:

- Chúng tôi chỉ tìm thấy điện thoại, ví tiền và giấy tờ tùy thân của anh ta, không có đồ vật gì đặc biệt khác, mấy thứ đó đã được niêm phong cẩn thận. Nếu anh muốn xem, em có thể lấy ra cho anh.

- Không cần!

Diệp Lăng Phi nói,

- Hôm qua Houedry có tìm anh, vốn dĩ tối nay anh ta sẽ gọi cho anh, anh ta có vài tấm ảnh cần anh hỗ trợ điều tra lai lịch của người trong ảnh, nhưng không ngờ lại xảy ra chuyện như vậy. Anh cảm thấy chuyện này rất kỳ quặc, Hân Minh, em cẩn thận nghĩ lại xem vết thương trên người Houedry có gì đáng ngờ không.

- Em nhớ trên thi thể Houedry, vị trí tim có một vết đâm, hẳn là do bị dao nhọn đâm vào.

Chu Hân Minh nói,

- Nhưng điều này cũng không thể nói lên nghi vấn gì, phải biết rằng đám côn đồ này khi chém người rất hung ác, nói không chừng vết thương đó là do chúng ra tay tàn nhẫn tạo thành.

- Hân Minh, anh khẳng định với em, đây là một âm mưu. Bây giờ anh không giải thích với em được, việc em cần làm bây giờ là tìm được cô gái bị thương kia, tên cô ấy là Susan (Tô San), cũng là một cảnh sát quốc tế.

Chu Hân Minh cau mày, nàng ý thức được vụ án này có thể không đơn giản như bề ngoài. Vốn Chu Hân Minh tưởng chỉ có một mình cảnh sát quốc tế Houedry ở thành phố Vọng Hải, không ngờ cô gái bị chém kia cũng là một cảnh sát quốc tế. Nếu vậy, sự việc có thể thật sự đúng như Diệp Lăng Phi nói, đây là một vụ án đã được sắp đặt từ trước nhằm vào cảnh sát quốc tế. Điều khiến Chu Hân Minh đau đầu hơn là nữ cảnh sát quốc tế tên Susan kia hiện đang ở đâu, việc cấp bách là phải tìm được cô ấy.

- Chúng ta nên làm sao bây giờ, đi đâu để tìm cô cảnh sát quốc tế kia?

Chu Hân Minh nói.

Diệp Lăng Phi vừa định nói chuyện thì điện thoại của Chu Hân Minh vang lên. Cô nghe máy, không nói gì nhiều, chỉ lắng nghe, cuối cùng hỏi vài câu rồi cúp máy.

- Vừa rồi, có một thanh niên cầm dao xông vào Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố, trông bộ dạng là muốn chém người.

Chu Hân Minh nói.

- Bệnh viện Nhân dân số 1 là bệnh viện gần đây nhất, nếu bị thương thì chắc chắn sẽ đến bệnh viện này cấp cứu, anh thấy gã thanh niên này đang đi tìm người.

Diệp Lăng Phi nói đến đây, vội vàng nói với Chu Hân Minh:

- Hân Minh, chúng ta lập tức đến Bệnh viện Nhân dân số 1, nếu bắt được gã thanh niên này, mọi chuyện sẽ sáng tỏ.

Chu Hân Minh vừa nghe, vội vàng gọi Tiểu Triệu, để lại vài người tiếp tục ở hiện trường, còn lại tất cả cảnh sát đều chạy tới Bệnh viện Nhân dân số 1 thành phố.

Chờ khi bọn họ chạy tới, gã thanh niên cầm mã tấu đó đã bỏ chạy. Chu Hân Minh lập tức sắp xếp cấp dưới hỏi thăm những người trong bệnh viện, đồng thời, lấy cả băng ghi hình giám sát của bệnh viện mang về cục cảnh sát.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!