Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 393: CHƯƠNG 393: ĐẮC TỘI VỚI NGƯỜI CỦA TA ĐỀU KHÔNG CÓ KẾT CỤC TỐT ĐẸP

Chu Tuấn là Trưởng phòng Sản xuất, đương nhiên biết rõ chuyện này. Nhưng Trương xưởng trưởng lại là người do Phó Tổng Tiền đề bạt. Vì muốn bồi dưỡng phe cánh, Tiền Thường Nam đã đề bạt một Trương xưởng trưởng không đủ năng lực quản lý. Chu Tuấn lại là người của Tiền Thường Nam, sao có thể không bao che cho gã?

Hắn định bụng ém nhẹm cho qua chuyện, cố ý nói Tùy Quân không nắm rõ sản lượng của Phân xưởng linh kiện số 2, muốn dùng chức quyền của mình để đè chuyện này xuống. Nếu cứ làm đúng quy trình, Tùy Quân đưa việc Phân xưởng linh kiện số 2 không hoàn thành kế hoạch sản xuất vào báo cáo, thì không chỉ là vấn đề khấu trừ tiền thưởng của Trương xưởng trưởng, mà thậm chí khi kiểm tra cuối năm, còn có thể khiến Trương xưởng trưởng mất chức.

Chu Tuấn không ngờ chuyện này lại đụng phải Diệp Lăng Phi, hắn nghe Diệp Lăng Phi nói muốn nghe chuyện này, bèn thuận miệng nói:

- Trưởng phòng Diệp, đây là chuyện nội bộ của Phòng Sản xuất chúng tôi, không phiền đến anh phải bận tâm.

Chu Tuấn vốn định nói vài câu cho qua rồi đuổi Diệp Lăng Phi đi, nào ngờ Diệp Lăng Phi đã định nhúng tay vào. Liền nghe thấy Diệp Lăng Phi cười ha hả:

- Trưởng phòng Chu, anh nói vậy là không đúng rồi, cái gì gọi là chuyện của Phòng Sản xuất? Chẳng lẽ Phòng Sản xuất không thuộc phạm vi quản lý của Phòng Tổ chức chúng ta hay sao? Với tư cách là Trưởng phòng Tổ chức, tôi đương nhiên có quyền được biết. À, còn có cả Phó phòng Trương của Phòng Tổ chức chúng ta nữa.

Chu Tuấn vừa nhìn thấy Trương Lộ Tuyết, trong lòng liền giật mình. Trương Lộ Tuyết là cô con gái cưng của Tổng Giám đốc, cũng là người thừa kế tương lai của Tập đoàn Tân Á. Chu Tuấn cho rằng đắc tội với Diệp Lăng Phi cũng chẳng sao, dù gì hắn cũng có Tiền Thường Nam chống lưng, nên sau khi Chu Thế Hùng ngã ngựa, Tiền Thường Nam chắc chắn sẽ bảo vệ mình bằng mọi giá.

Nhưng Trương Lộ Tuyết lại là người mà hắn không thể đắc tội bằng bất cứ giá nào. Nghĩ tới đây, hắn lại quay sang đon đả với Trương Lộ Tuyết, gương mặt tươi cười nói:

- Phó phòng Trương, hay là sang phòng làm việc của tôi ngồi một lát. Chuyện không có gì to tát, chỉ là một nhân viên kế hoạch làm sai sót báo cáo thôi, tôi đã xử lý xong rồi, không có gì đâu.

Trương Lộ Tuyết mới đến Tập đoàn Tân Á nên không muốn phát biểu ý kiến, nhưng thấy vẻ mặt tươi cười của Chu Tuấn khi nói chuyện với mình, ít nhất cũng tốt hơn thái độ của Diệp Lăng Phi rất nhiều. Trong lòng cô không khỏi cảm thấy Trưởng phòng Sản xuất Chu Tuấn này cũng không tệ, so với cái thái độ đi làm như đi chơi game của Diệp Lăng Phi thì chăm chỉ hơn nhiều.

Cô nghĩ tới đây, vừa định đồng ý thì chợt nghe Diệp Lăng Phi cười nói:

- Trưởng phòng Chu, nói thế là không được rồi. Tôi vừa mới nghe anh nói muốn khấu trừ tiền thưởng gì đó, như vậy là không được. Coi như cấp dưới của anh phạm sai lầm đi, thì anh là lãnh đạo cũng phải chịu trách nhiệm. Ai bảo anh quản lý không tốt làm gì?

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đi tới trước mặt Tùy Quân, nhìn cậu đang thở hổn hển, hỏi:

- Cậu tên gì?

- Tùy Quân!

- Ồ, Tùy Quân phải không, cậu là nhân viên kế hoạch sản xuất?

- Vâng, tôi chuyên phụ trách lên kế hoạch sản xuất linh kiện!

Tùy Quân biết người đàn ông trước mắt chính là Trưởng phòng Tổ chức, trong lòng cậu, hắn rất sợ vị giám đốc nổi tiếng thích đánh người của Tập đoàn Tân Á này. Nhưng sau khi nói chuyện vài câu với Diệp Lăng Phi, cậu phát hiện vị giám đốc đáng sợ trong truyền thuyết này cũng không phải là người vô lý như mình tưởng tượng, tâm trạng căng thẳng của cậu mới dịu đi đôi chút, nói chuyện cũng lưu loát hơn nhiều.

- Tùy Quân, nói tôi nghe, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến Chu Tuấn, mỉm cười vỗ vai Tùy Quân cổ vũ:

- Tôi là Trưởng phòng Tổ chức, nói không chừng có thể giúp cậu giữ lại tiền thưởng. Thời buổi này kiếm tiền không dễ dàng, tiền của cậu tự dưng vô cớ bị trừ, đổi lại là ai cũng thấy ấm ức thôi.

Câu nói sau cùng của Diệp Lăng Phi đã nói trúng tim đen của Tùy Quân. Đúng vậy, thời buổi này kiếm tiền không dễ. Nếu thật sự là do mình làm sai mà bị trừ tiền thưởng thì còn chấp nhận được, Tùy Quân cũng sẽ không cảm thấy oan uổng. Nhưng lần này bị trừ tiền rất vô lý, rõ ràng là Trương xưởng trưởng không hoàn thành nhiệm vụ, lại đổ thành do mình không nắm rõ tình hình sản xuất, đã lên kế hoạch sản lượng cho Phân xưởng linh kiện số 2 quá lớn, thời hạn quá ngắn.

Tùy Quân càng nghĩ càng tức, lại được Diệp Lăng Phi cổ vũ như vậy, cậu cũng mặc kệ Chu Tuấn đang đứng trước mặt, kể hết mọi chuyện ra. Diệp Lăng Phi nghe xong, cười ha ha, nói với Chu Tuấn:

- Trưởng phòng Chu, có đúng như vậy không?

- Trưởng phòng Diệp, anh không hiểu rõ công việc của Phân xưởng linh kiện số 2, nên…

Chu Tuấn còn chưa nói hết đã bị Diệp Lăng Phi cắt ngang. Diệp Lăng Phi phất tay:

- Nói nhảm nhiều làm gì. Nếu nói tôi không hiểu rõ công việc của Phân xưởng linh kiện số 2, vậy thì tôi sẽ đi tìm hiểu. Người của Phòng Sản xuất cũng đừng rảnh rỗi, tất cả theo tôi đến Phân xưởng linh kiện số 2.

Sắc mặt Diệp Lăng Phi sa sầm, cái vẻ đó khiến người ta nhìn vào đã có cảm giác khó chịu không nói nên lời. Chu Tuấn vốn định nói thêm vài câu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt âm trầm của Diệp Lăng Phi lại không dám hó hé.

Tám nhân viên phụ trách kế hoạch sản xuất của Phòng Sản xuất cùng với trưởng phòng và quản lý, tổng cộng mười người đều bị Diệp Lăng Phi điều đến Phân xưởng linh kiện số 2 thị sát. Phòng Hành chính nghe tin Diệp Lăng Phi cần xe liền vội vàng điều một chiếc xe công ty tới, chở người của Phòng Sản xuất đi thị sát nhà xưởng. Mà Chu Tuấn vốn cũng định ngồi vào chiếc xe đó, nhưng Diệp Lăng Phi lại gọi riêng Chu Tuấn lên xe mình.

- Trưởng phòng Chu, chúng ta đi cùng nhau, tránh để có người báo tin trước, chúng ta đi kiểm tra đột xuất.

Lời này của Diệp Lăng Phi rõ ràng là có ẩn ý, Chu Tuấn liền cảm thấy sau lưng toát mồ hôi lạnh, trực giác mách bảo hắn, lần này Diệp Lăng Phi định khai đao với mình rồi.

Zhang Lu Xue vốn dĩ cũng định tự lái xe đi, nhưng nghĩ mình không rành đường ở đây, chi bằng đi nhờ xe của Ye Ling Fei.

Từ trụ sở chính của Tập đoàn Tân Á lái xe đến khu phân xưởng mất khoảng năm mươi phút. Dọc đường, Chu Tuấn mấy lần muốn bắt chuyện với Diệp Lăng Phi, nhưng đều bị vẻ mặt âm trầm của hắn dọa cho nuốt ngược vào trong. Mà Trương Lộ Tuyết cũng là lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng âm trầm của Diệp Lăng Phi, làm cho trong lòng cô cảm thấy Diệp Lăng Phi không hề đơn giản như mình vẫn tưởng.

Ở tập đoàn, Diệp Lăng Phi trông như một gã lưu manh, nhưng lúc này, hắn lại toát ra khí chất của một nhà lãnh đạo khiến người khác phải e dè. Hoàn toàn không thể nhìn thấu suy nghĩ của hắn qua nét mặt.

Trương Lộ Tuyết rất ghét những gã đàn ông bụng rỗng tuếch nhưng lại thích tỏ vẻ thâm trầm, ra vẻ đàn ông. Cô cũng rất muốn coi Diệp Lăng Phi lúc này là một kẻ đang giả vờ, nhưng trực giác lại mách bảo cô, khí chất lãnh đạo toát ra từ người Diệp Lăng Phi không phải là giả, mà là toát ra từ trong xương tủy. Trương Lộ Tuyết thậm chí còn chưa bao giờ cảm nhận được loại khí chất đáng sợ như vậy từ cha mình.

Cô cũng không biết đã tới phân xưởng từ lúc nào, dọc đường chỉ mải ngắm kiến trúc hai bên. Diệp Lăng Phi lái xe đến cổng Phân xưởng linh kiện số 2, đưa ra thẻ công tác của Tập đoàn Tân Á, bảo vệ vội vàng mở cửa tự động, để chiếc xe tiến vào. Mà chiếc xe công vụ chở mười nhân viên Phòng Sản xuất vẫn chưa tới, Diệp Lăng Phi cũng không đợi. Hắn lái xe thẳng đến xưởng sản xuất của Phân xưởng linh kiện số 2 rồi bước xuống.

- Trưởng phòng Chu, anh nói xem, chúng ta nên chờ ở đây hay đi vào?

Diệp Lăng Phi lạnh lùng hỏi.

Chu Tuấn hy vọng nhất là được đứng đây chờ, như vậy Trương xưởng trưởng mới có thời gian chuẩn bị. Nhưng hắn nhìn khuôn mặt âm trầm của Diệp Lăng Phi, biết rằng nếu mình nói vậy, không chừng Diệp Lăng Phi sẽ chụp cho mình cái mũ cố tình trì hoãn thời gian, cấu kết với Trương xưởng trưởng. Hiện tại hắn không dám phạm một chút sai lầm nào, chỉ sợ bị Diệp Lăng Phi tóm được, khi đó hắn sẽ gặp đại họa.

- Chúng ta vào thôi!

Chu Tuấn nhìn sắc mặt Diệp Lăng Phi, hoàn toàn không còn cái vẻ hờ hững như lúc ở Phòng Sản xuất nữa. Lúc này Chu Tuấn vô cùng cẩn trọng, chỉ sợ phạm phải sai lầm, bị Diệp Lăng Phi bắt thóp.

Diệp Lăng Phi gật đầu, sải bước đi vào xưởng sản xuất.

Lúc này đã là mười một giờ, theo lẽ thường, mười một giờ rưỡi mới tan làm. Còn nửa tiếng nữa, ba người Diệp Lăng Phi vừa bước vào xưởng sản xuất của Phân xưởng linh kiện số 2 đã gặp vài người mặc đồng phục màu xám. Nhìn bộ đồng phục đó là biết họ là nhân viên quản lý.

- Hừm, nghe nói trưa nay ăn bánh bao. Khụ, khó ăn chết đi được.

- Đúng vậy, tôi ghét nhất là ăn bánh bao.

- Hết cách rồi, ăn tạm đi, ai bảo đây không phải khách sạn chứ.

Mấy người lầm bầm, đi về phía cửa xưởng.

Diệp Lăng Phi đi đến trước mặt một người đàn ông chừng 35, 40 tuổi trong số họ, lịch sự hỏi:

- Xin hỏi các vị đi đâu vậy?

Người đàn ông kia ngẩng đầu liếc Diệp Lăng Phi một cái, gật đầu:

- Ừ, đi ăn cơm!

- Không phải mười một rưỡi mới ăn cơm sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Liên quan quái gì đến cậu, đúng là rỗi hơi!

Người đàn ông kia có chút mất kiên nhẫn, nói:

- Chúng tôi thích ăn cơm lúc 11 giờ thì ăn. Xưởng trưởng còn chẳng nói gì, cậu quản được chắc.

Sắc mặt Chu Tuấn biến đổi, hắn định mở miệng quở trách gã đàn ông không biết điều này, lại thấy Diệp Lăng Phi khẽ cười:

- Ừm, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi, không có ý gì khác.

Nói xong, Diệp Lăng Phi hướng về phía cầu thang giữa xưởng đi tới. Trương Lộ Tuyết nhíu mày, không nói gì, nhưng vẻ mặt cô cũng cho thấy sự không hài lòng. Sắc mặt Chu Tuấn đã khó coi đến cực điểm. Tuy việc quản lý nhà xưởng này không liên quan đến hắn, nhưng hắn vừa mới nói sản lượng của Phân xưởng linh kiện số 2 không đủ, mà bây giờ cách giờ tan làm còn nửa tiếng mà nhân viên quản lý đã đi ăn cơm, vậy thì sản lượng đủ sao được? Không cần Diệp Lăng Phi nói nhiều, Chu Tuấn đã cảm thấy mặt mình nóng ran, thầm rủa trong lòng, lần này mình bị gã Trương xưởng trưởng hại chết thật rồi.

Mấy người kia đi tới cửa xưởng, gã đàn ông vẫn còn lầm bầm:

- Đúng là chuyện lạ, gã kia làm gì vậy chứ. Thích lo chuyện bao đồng.

Bên cạnh có người phụ họa:

- Ai biết được, trông có vẻ là người đến làm việc.

Mấy người họ vừa định đi xuống bậc thang thì thấy một chiếc xe công vụ của Tập đoàn Tân Á từ cổng lớn chạy đến cửa xưởng sản xuất rồi dừng lại. Cửa xe mở ra, mấy người nam nữ mặc đồng phục Tân Á bước xuống.

Người đàn ông vừa bị Diệp Lăng Phi hỏi chuyện rất tò mò. Lúc này, cửa xe mở ra, tài xế từ trong xe nhảy xuống. Người tài xế tên Tiểu Triệu này thường đến Phân xưởng linh kiện số 2 làm việc nên rất quen những người này.

- Tiểu Triệu, đây là những ai vậy?

Người đàn ông kia hỏi.

Tiểu Triệu vừa thấy người đàn ông này làm ở phòng công nghệ của phân xưởng, cũng xem như người quen, bèn đi tới, hạ giọng nói:

- Nhân viên Phòng Sản xuất ở trụ sở chính!

- Người của trụ sở chính sao lại đến đây?

Tiểu Triệu nhìn vào trong nhà xưởng, không thấy bóng dáng Diệp Lăng Phi đâu, lúc này hắn mới nhỏ giọng nói:

- Ai mà biết, nghe nói Trưởng phòng Sản xuất của chúng ta chọc phải vị Trưởng phòng Tổ chức mà cả Tập đoàn Tân Á này không ai dám đụng vào. Hôm nay chính Trưởng phòng Tổ chức đích thân dẫn Trưởng phòng Sản xuất và nhân viên tới đây, chẳng lẽ các vị không thấy sao?

Tiểu Triệu chỉ vào chiếc Audi đỗ cạnh xe công vụ, nói:

- Đây là xe của vị tai to mặt lớn đó.

Mấy người kia vừa nghe liền căng thẳng, một người trong đó hỏi:

- Cậu nói Trưởng phòng Tổ chức đến đây à, mấy người?

- Ba người, một là Trưởng phòng Tổ chức, khoảng ba mươi tuổi, một là Trưởng phòng Sản xuất, à, còn có một mỹ nữ trẻ tuổi, đó là con gái của Tổng Giám đốc chúng ta, nghe nói tạm thời làm việc ở Phòng Tổ chức, cụ thể thì tôi không rõ, tóm lại tôi nghe trưởng phòng nói những người này đều không thể chọc vào.

Đến khi mấy người này nghe Tiểu Triệu nói xong, mặt mày tái mét, nhất là gã đàn ông nói chuyện nhiều nhất với Diệp Lăng Phi lại càng trợn tròn mắt.

- Tiêu rồi, tiêu thật rồi.

Một phụ nữ hơn ba mươi tuổi lẩm bẩm.

- Làm sao bây giờ?

- Mau quay về làm việc thôi, còn ăn uống gì nữa.

Mấy người này cũng không đi ăn cơm nữa, quay người chạy vào nhà xưởng. Chỉ còn lại gã đàn ông kia đứng ngây ra đó, Tiểu Triệu kỳ quái nhìn hắn, hỏi:

- Anh Lưu, anh làm gì vậy? Đang yên đang lành nhìn đi đâu thế!

Người đàn ông kia nghe vậy mới hoàn hồn, không kịp nói chuyện với Tiểu Triệu, quay người định chạy vào nhà xưởng tìm Diệp Lăng Phi xin lỗi. Nhưng hắn quá vội, không cẩn thận ngã sõng soài một tiếng "huỵch", chiếc giày da cũng văng ra. Nếu là bình thường, người đàn ông họ Lưu này có thể sẽ rất xấu hổ, dù gì hắn cũng là một quản lý của phòng công nghệ, cũng có chút thể diện. Nhưng hiện tại hắn cũng chẳng bận tâm đến chuyện đó, không xem mình có bị thương hay không, vội đứng dậy, nhặt chiếc giày da lên, xỏ vào rồi ba chân bốn cẳng chạy vào nhà xưởng. Tiểu Triệu gãi đầu, khó hiểu nghĩ thầm:

- Mấy người này bị làm sao vậy?

Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết và Chu Tuấn đang trên đường đến phòng làm việc của xưởng trưởng ở tầng ba, nhìn thấy rất nhiều nhân viên quản lý đều đi xuống lầu, trông bộ dạng là biết đi ăn cơm. Trên mặt Diệp Lăng Phi vẫn là nụ cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười trông có vẻ bâng quơ này lại khiến Chu Tuấn càng thêm kinh hãi, hắn càng cảm thấy Diệp Lăng Phi này càng ngày càng đáng sợ.

Trương Lộ Tuyết vẫn luôn để ý vẻ mặt của Diệp Lăng Phi. Trong mắt cô, Diệp Lăng Phi lúc này hoàn toàn khác với gã đàn ông cả ngày chỉ biết cười đùa giỡn cợt trước kia.

Đi tới tầng ba, Diệp Lăng Phi đi theo biển chỉ dẫn, tìm đến cửa phòng làm việc của xưởng trưởng. Hắn vừa định đưa tay đẩy cửa thì cánh cửa đột nhiên mở ra. Một người phụ nữ hơn ba mươi tuổi ăn mặc khêu gợi xuất hiện ở cửa.

Người phụ nữ kia mặc một chiếc váy màu lam thêu hoa, cổ áo trễ sâu, để lộ khe ngực hun hút, mái tóc uốn xoăn buông xõa trên vai, đôi môi tô son hồng, trên khuôn mặt trái xoan trát một lớp phấn dày cộp. Phía dưới làn váy là đôi chân đi tất đen, mang một đôi giày cao gót.

Người phụ nữ này không ngờ có người đứng ở cửa, đến khi mở cửa nhìn thấy Diệp Lăng Phi, cô ta giật mình, miệng bất mãn hét lên:

- Đứng ở cửa làm gì thế? Muốn dọa chết người à?

Diệp Lăng Phi nhìn người phụ nữ này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh. Hắn thản nhiên hỏi:

- Trương xưởng trưởng có ở đây không?

- Không có!

Người phụ nữ có chút mất kiên nhẫn, cô ta muốn ra ngoài ăn cơm, miệng liền bất mãn lầm bầm:

- Tìm Trương xưởng trưởng mà không gọi điện trước à?

- Tôi vào trong chờ được không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không được, đây là phòng làm việc của xưởng trưởng, mấy người nói vào là vào được chắc. Hừ, muốn tìm Trương xưởng trưởng thì gọi điện hẹn trước đi, đừng ở đây chờ nữa.

Người phụ nữ kia vừa nói vừa đẩy Diệp Lăng Phi đang đứng trước cửa một cái, miệng nói:

- Tránh ra, tôi phải khóa cửa.

Diệp Lăng Phi hơi lùi lại một bước, hắn không nói nhiều, chỉ nhếch mép cười nhìn người phụ nữ này. Liền thấy cô ta đi ra ngoài, đưa tay khóa cửa lại.

Chu Tuấn nhìn thấy nụ cười nơi khóe miệng Diệp Lăng Phi, hắn liền cảm thấy sau lưng lạnh toát. Không biết tại sao, Chu Tuấn nhìn nụ cười đó của Diệp Lăng Phi mà cứ ngỡ như hắn đang cười với mình, khiến tóc gáy Chu Tuấn dựng đứng. Thấy người phụ nữ kia khóa cửa xong định đi, Chu Tuấn không nhịn được nữa, từ phía sau Trương Lộ Tuyết bước ra, đi tới trước mặt cô ta, quát:

- Vương Tiểu Mai, cô làm cái quái gì vậy, chẳng lẽ cô không biết người đứng trước mặt cô chính là Trưởng phòng Tổ chức Diệp Lăng Phi sao? Tôi nói cho cô biết, Phòng Sản xuất và Phòng Thị trường chúng ta đều chịu sự quản lý của Phòng Tổ chức.

Khi Chu Tuấn đến Phân xưởng linh kiện số 2 thị sát, đều là Trương xưởng trưởng và Vương Tiểu Mai đi cùng. Cái gọi là thị sát, chẳng qua chỉ là đi cho có lệ, nên người của các phòng ban khác không quen biết Trưởng phòng Sản xuất Chu Tuấn này. Nhưng Vương Tiểu Mai này lại từng đi ăn cơm với Chu Tuấn và Trương xưởng trưởng. Mỗi lần Chu Tuấn đến phân xưởng, Trương xưởng trưởng đều đưa Vương Tiểu Mai và Chu Tuấn đến nhà hàng Gia Xuân Dương cách đó khoảng ba dặm ăn cơm. Bởi vậy, Chu Tuấn nhận ra Vương Tiểu Mai, cũng biết giữa Vương Tiểu Mai và Trương xưởng trưởng có mối quan hệ mờ ám.

Chu Tuấn mắng Vương Tiểu Mai như vậy là muốn nói cho cô ta biết người đứng trước mặt cô ta không thể chọc vào. Vương Tiểu Mai lúc đầu không nhìn thấy Chu Tuấn, đến bây giờ mới thấy, lại nghe Chu Tuấn nói vậy, cô ta sợ đến mức mặt không còn một giọt máu, vội vàng nói:

- A, Trưởng phòng Diệp... Xin... xin lỗi, tôi không biết là ngài!

Vương Tiểu Mai tay chân luống cuống cầm chìa khóa, muốn mở cửa phòng xưởng trưởng, nhưng vì quá hoảng loạn nên mãi không sao mở được cửa. Diệp Lăng Phi thấy vậy, thản nhiên nói:

- Tôi thấy phòng làm việc của xưởng trưởng này cũng không phải nơi chúng ta có thể tùy tiện vào, thôi bỏ đi, chúng ta đứng ngoài cửa chờ vậy.

- Đừng, đừng, ngài mau vào ngồi.

Vương Tiểu Mai gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, miệng lúng túng nói:

- Xưởng trưởng của chúng tôi... xưởng trưởng đến nhà xưởng rồi.

- Vậy sao, tốt lắm. Tôi cũng đang muốn đi xem nhà xưởng một chút. Chu Tuấn, anh gọi điện cho xưởng trưởng Trương, hỏi rõ hắn ở xưởng nào, rồi bảo hắn đợi chúng ta ở đó. Bây giờ tôi sẽ qua, nếu tôi đến mà không thấy hắn, thì bảo gã xưởng trưởng đó cuốn gói cho tôi, đừng làm ở đây nữa.

Diệp Lăng Phi vừa dứt lời, chợt nghe "loảng xoảng" một tiếng, chùm chìa khóa trong tay Vương Tiểu Mai rơi xuống đất.

✦ Truyện dịch AI chất lượng — Thiên Lôi Trúc . com ✦

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!