Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 396: CHƯƠNG 396: THỦ ĐOẠN TÀN NHẪN

- Diệp ca!

Thiếu niên kia chào một câu.

Diệp Lăng Phi không nói gì, chỉ lấy từ trong người ra một bao thuốc lá Ngọc Khê, ném cho Dã Lang và Dã Thú mỗi người một điếu, rồi mới hỏi thiếu niên:

- Hút thuốc không?

- Dạ!

Thiếu niên gật đầu, nhận lấy điếu Ngọc Khê từ tay Diệp Lăng Phi. Cậu ta hít hà một hơi rồi mừng rỡ nói:

- Thuốc ngon!

- Hút đi, nếu nhóc con nhà cậu không lừa bọn ta, ta đảm bảo cậu cũng có thể mua được mấy tút thuốc này.

Dã Thú nói một câu, rồi cười ha hả với Diệp Lăng Phi:

- Lão đại, thằng nhóc này tên Tiểu Tam, nó nói nó biết cái thằng tên Phùng Lượng.

Diệp Lăng Phi châm thuốc, nhìn thiếu niên tên Tiểu Tam rồi hỏi:

- Cậu nhận ra người đó à?

- Vâng!

Tiểu Tam rít một hơi thật sâu, đôi mắt lim dim ra vẻ hưởng thụ, sau đó nói với giọng cực kỳ chắc chắn:

- Phùng Lượng thường chơi chung với em, còn có cả Tiếu Dư nữa. Vốn dĩ ba đứa bọn em hay đi trộm vặt cùng nhau, nhưng sau này hai thằng đó bơ em luôn, Phùng Lượng và Tiếu Dư theo Hạo ca lăn lộn. Phùng Lượng còn hay khoe là sắp được gia nhập 3K, đến lúc đó sẽ không ai dám đụng vào nó, nó còn bảo sẽ giới thiệu em cho Hạo ca.

- Vậy cậu có biết Hạo ca không?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không ạ, mẹ em không cho em đi với bọn đó. Hơn nữa, em cũng biết đi theo Hạo ca không tốt đẹp gì, em nghe người ta nói Hạo ca có thù oán với Tôn Hoành của Phủ Đầu bang. Hình như là vì một con bé nào đó, nói chung là bọn họ đánh nhau suốt, em nhát gan, không dám theo Hạo ca!

Diệp Lăng Phi cười cười, nói với Tiểu Tam:

- Nhóc con cũng không tệ, ừm, nói về Phùng Lượng và Tiếu Dư đi, cậu có biết bọn họ ở đâu không?

- Tiếu Dư thì em không biết, nhưng Phùng Lượng thì đang ở trong phòng game này. Em vừa mới thấy nó ở trong đó!

- Cậu nói Phùng Lượng đang ở đây?

Diệp Lăng Phi sửng sốt. Hắn cứ ngỡ thằng nhóc đó ít nhất cũng phải trốn vài ngày, chờ sóng yên biển lặng mới dám ló mặt ra. Không ngờ Phùng Lượng chém người xong vẫn còn dám đi chơi game, thằng nhóc này đúng là coi trời bằng vung.

Tiểu Tam dường như nhận ra sự nghi hoặc của Diệp Lăng Phi, vội vàng giải thích:

- Diệp ca, Phùng Lượng mới cua được một em gái, đang dẫn con bé đó vào trong chơi đấy ạ.

- À, ra là vậy!

Diệp Lăng Phi vỗ vai Tiểu Tam một cái, nói:

- Người trẻ tuổi sau này đừng có ra ngoài lêu lổng nữa, nguy hiểm lắm, cứ chăm chỉ học hành ở trường thì tốt hơn.

Nói xong, Diệp Lăng Phi quay sang Dã Thú:

- Dã Thú, tiễn thằng bé đi đi!

- Vâng!

Dã Thú móc ra một xấp tiền, ước chừng không dưới ba bốn nghìn tệ, ném cho Tiểu Tam rồi nói:

- Tiền này cho cậu, nếu dám lừa bọn ta, ta sẽ vặn cổ cậu xuống!

- Không dám, không dám, em nói thật một trăm phần trăm.

Tiểu Tam đời nào thấy nhiều tiền như vậy, rối rít cảm ơn. Dã Thú ra hiệu cho Tiểu Tam rời đi trước, đợi cậu ta đi rồi mới nói thêm:

- Lão đại, thằng nhóc đó nói phòng game này là của Hạo ca mở, bảo kê bên trong đều là người của hắn.

- Biết rồi!

Diệp Lăng Phi nói:

- Cố gắng đừng nổ súng, nếu thật sự có chuyện thì cho bọn nó đổ chút máu, phế vài thằng là được. Ta không muốn có án mạng, nếu không ta biết ăn nói với người khác thế nào!

Dã Thú và Dã Lang đều gật đầu. Dã Thú lấy từ trong xe ra một con dao găm, ném cho Diệp Lăng Phi:

- Lão đại, lần này em không mang con dao anh thích nhất, anh cầm tạm con dao găm quân dụng này đi!

Diệp Lăng Phi ném con dao lại cho Dã Thú, nói:

- Ta cần thứ này làm gì, ta là công dân tốt, hai tay không dính máu, không thì ta tìm hai người chúng mày làm gì.

Dã Thú há hốc miệng, nhìn sang Dã Lang, chỉ thấy Dã Lang không có phản ứng gì mà đã cất dao găm vào người, nói:

- Dã Thú, nhanh lên chút đi.

- Lão đại, anh ác quá nha. Em cũng muốn làm công dân tốt, tại sao em lại phải dính máu chứ?

Dã Thú cố tình gào lên.

- Lão đại, hay là thế này đi, em dính máu cũng được, nhưng anh phải giúp em làm quen với Lục Tuyết Hoa, thế nào?

- Biến! Thằng nhóc thối, học đâu ra thói mặc cả với ta thế hả!

Diệp Lăng Phi một cước đá Dã Thú văng khỏi xe, sau đó hắn cũng bước xuống. Dã Thú lồm cồm bò dậy từ mặt đất, ấm ức nói:

- Lão đại, giúp em một lần đi mà.

- Chuyện này để sau, còn phải xem biểu hiện của mày thế nào đã.

Diệp Lăng Phi nói.

Ba người Diệp Lăng Phi, Dã Thú và Dã Lang bước vào phòng game ngột ngạt khói thuốc, liền thấy không ít thiếu niên đang chơi. Rất nhiều đứa nhìn cách ăn mặc đã biết không phải dạng tử tế gì. Ở cửa, một thiếu niên tóc vàng chóe đang ngậm điếu thuốc, mải mê chơi "Quyền Vương 97", nhưng trình độ cũng thường thôi. Chẳng mấy chốc đã bị máy tính hạ gục, thằng nhóc hung hăng đấm vào máy game một cái, miệng chửi:

- Đờ mờ nó!

Vừa hay Diệp Lăng Phi đi ngang qua trước mặt gã tóc vàng. Gã định quay lại mua xèng thì va phải Diệp Lăng Phi. Rõ ràng là gã đụng vào người khác trước, nhưng lại mở miệng chửi trước:

- Đờ mờ mày, mù à?

Dã Thú vừa nghe thấy thế liền định xông lên dạy dỗ thằng nhóc, nhưng lại nghe Diệp Lăng Phi nói:

- Đừng lề mề ở đây nữa, đi tìm thằng kia đi!

Diệp Lăng Phi liếc gã tóc vàng một cái, không nói thêm gì mà đi thẳng. Gã tóc vàng thấy Diệp Lăng Phi không thèm đếm xỉa đến mình thì lại càng lấn tới, đuổi theo từ phía sau, đưa tay định túm áo Diệp Lăng Phi. Nhưng không ngờ ngay khi tay phải của gã sắp chạm vào áo, Diệp Lăng Phi đã vươn chân phải, nhanh như chớp gạt một cái.

Huỵch một tiếng, gã tóc vàng ngã sấp mặt theo tư thế chó đớp phân.

Nhiều người chơi ở đây nhận ra gã tóc vàng, sau khi thấy gã bị Diệp Lăng Phi quật ngã, vài thanh niên choai choai liền tiến về phía Diệp Lăng Phi. Dẫn đầu là một gã trẻ tuổi ngậm thuốc, bên cạnh là một cô gái trông chỉ khoảng mười sáu, mười bảy.

Diệp Lăng Phi vừa nhìn thấy gã thanh niên này, đã cảm thấy rất giống kẻ tên Phùng Lượng mà mình đang tìm. Hắn thầm nghĩ: "Dễ dàng vậy sao, đúng là không phí công tìm vẫn đến tay!"

- Tóc Vàng, mày sao thế?

Gã thanh niên hỏi tên tóc vàng vừa lồm cồm đứng dậy. Tên tóc vàng vừa thấy người này liền vội la lên:

- Lượng ca, thằng khốn này cố ý đánh em!

Gã thanh niên nghe vậy, vỗ vai tên tóc vàng nói:

- Không sao, tao thấy thằng khốn này đến đây để ăn đòn thì có.

Vừa nói, gã vừa đứng chắn trước mặt Diệp Lăng Phi, ra vẻ đại ca, chỉ vào mặt hắn:

- Thằng khốn nạn, mau xin lỗi, rồi móc tiền ra bồi thường, chuyện này coi như xong. Nếu không thì đừng hòng bước chân ra khỏi đây.

- Phùng Lượng!

Diệp Lăng Phi đột nhiên lên tiếng, khiến gã thanh niên kia hơi ngớ người, vô thức hỏi lại:

- Sao mày biết tên tao?

Xác định được người trước mắt chính là Phùng Lượng cần tìm, Dã Thú không nói hai lời, bước tới tung một cú đấm thẳng vào bụng gã. Cú đấm khiến Phùng Lượng gục ngã xuống đất. Ngay sau đó, Dã Thú giẫm một chân lên lưng, đè chặt Phùng Lượng xuống sàn không thể động đậy.

Tên tóc vàng thấy Phùng Lượng bị đánh, vốn định xông lên, nhưng không ngờ Dã Lang ra tay còn tàn nhẫn hơn cả Dã Thú. Anh ta tung một cước đá vào bụng gã, cả người gã tóc vàng bay lên, đập mạnh vào máy đánh bạc đối diện rồi lăn xuống. Chỉ nghe tiếng lạch cạch lạch cạch, máy đánh bạc hiện ra ba số 7, xèng tuôn ra ào ào.

Trong nháy mắt, phòng game trở nên hỗn loạn. Mấy đứa nhát gan sợ phiền phức vội vàng bỏ chạy ra ngoài, chỉ còn vài thằng có quan hệ tốt với Phùng Lượng là xông tới. Diệp Lăng Phi tìm một máy game, dựa vào đó, ung dung châm một điếu thuốc, nhìn Dã Lang và Dã Thú không chút nương tay mà đánh cho đám nhóc con không biết trời cao đất dày là gì phải kêu cha gọi mẹ.

Lúc này, từ một căn phòng nhỏ bên cạnh, bốn người đàn ông trưởng thành bước ra. Thấy cảnh tượng này, mặt cả bốn co giật, một tên mở miệng chửi:

- Mẹ kiếp, còn có đứa dám đến địa bàn của Hạo ca gây sự, đúng là chán sống rồi.

Một tên khác hùa theo:

- Để lại cho mấy thằng nhóc này chút kỷ niệm, cho chúng nó nhớ cả đời.

Bốn tên vừa nói vừa quay lại phòng nhỏ, lôi ra bốn cây mã tấu, mặt đằng đằng sát khí xông về phía Dã Lang và Dã Thú.

Thấy có người rút dao, Diệp Lăng Phi nhíu mày, thầm nghĩ:

- Mấy thằng này quả nhiên không coi pháp luật ra gì, dám cầm dao giữa thanh thiên bạch nhật. Ha, hôm nay gặp phải tao thì coi như chúng mày xui xẻo rồi.

Diệp Lăng Phi búng đầu mẩu thuốc lá đang cháy dở trúng ngay trán tên cầm đao đi đầu. Nhân lúc hắn nhíu mày vì đau, Diệp Lăng Phi đã lướt tới, tay phải ghì chặt vai gã, tay trái thuận thế vặn ngược. "Rắc!" một tiếng giòn tan, cánh tay phải của gã đã bị bẻ gãy.

Diệp Lăng Phi đoạt lấy cây đao, dùng sống đao chém mạnh vào gáy gã. Tên đó chỉ thấy trời đất quay cuồng, máu từ sau gáy túa ra.

Diệp Lăng Phi xoay tay lại, kề lưỡi đao vào cổ gã, lạnh lùng hét lên:

- Tất cả đứng im!

- Đừng động thủ, đừng động thủ!

Người đàn ông cảm nhận được lưỡi đao lạnh buốt đang cứa vào da thịt mình, run rẩy lắp bắp:

- Không ai được ra tay!

Nhưng ba tên cầm đao còn lại không dừng lại. Một tên vốn định chém Dã Thú, nhưng đột nhiên đổi ý, vung đao chém thẳng vào đầu Diệp Lăng Phi. Trong mắt Diệp Lăng Phi lóe lên một tia hàn quang, hắn đẩy người đàn ông trong tay ra làm lá chắn, nhát đao kia cắm phập vào vai gã.

Một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp phòng game, người đàn ông bị chém trúng toàn thân bê bết máu, hai tay ôm lấy cây đao cắm trên vai, lảo đảo chạy ra ngoài. Tên chém nhầm còn đang ngơ ngác, nhân lúc đó Diệp Lăng Phi đã cầm cây đao đâm thẳng vào đùi hắn, máu tươi phun ra.

Trong chốc lát, hắn ngã vật xuống đất, tay ôm lấy vết thương rên rỉ. Hai tên còn lại cũng không may mắn hơn, lần lượt bị Dã Thú và Dã Lang bẻ gãy tay và các đầu ngón tay. Nếu không phải Diệp Lăng Phi đã dặn không được giết người, thì hai tên này sớm đã xuống mồ rồi.

Cảnh tượng đẫm máu này khiến đám thanh niên choai choai kia chết lặng, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, khuôn mặt lộ rõ vẻ sợ hãi tột độ.

Diệp Lăng Phi cười lạnh một tiếng, nói với ba tên đang nằm sõng soài trên sàn:

- Chúng mày không phải dân xã hội đen, nghe nói đều là người của 3K, đại ca chúng mày là Hạo ca phải không? Bảo nó cẩn thận một chút, tốt nhất là dắt theo nhiều người vào, nếu không tao sẽ tiễn nó một đoạn. Dẫn người đi, chúng ta đi.

Diệp Lăng Phi nói xong, đi thẳng ra ngoài. Dã Thú túm cổ áo Phùng Lượng, nhấc bổng gã đã sợ đến xanh mặt lên như nhấc một con gà con rồi lôi ra khỏi phòng game.

Trên bờ biển, chỉ nghe tiếng sóng vỗ vào đá ngầm. Cạnh đó, Phùng Lượng bị Dã Thú ấn đầu xuống nước biển, uống liên tục mấy ngụm. Dã Thú nắm chặt lấy hắn, mỗi khi Phùng Lượng định nhổ nước ra thì lại bị ấn xuống, cho đến khi hắn gần như ngạt thở, Dã Thú mới ném hắn lên bãi cát.

Diệp Lăng Phi cầm điếu thuốc hút dở, cố tình dí thẳng vào mặt Phùng Lượng. Phùng Lượng rú lên một tiếng thảm thiết.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!