Nước mắt của Trương Lộ Tuyết lúc này không kìm được nữa, cuối cùng cũng chảy ra. Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh vội vàng chạy lại an ủi, còn Đường Hiểu Uyển thì nhỏ giọng nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, anh đừng bắt nạt giám đốc Trương nữa!
- Ây dô, em quên rồi sao? Ở đây toàn là phụ nữ, coi như là cùng một phe rồi!
Diệp Lăng Phi khoác lác.
- Thôi bỏ đi, vậy mọi người ở đây chờ nhé, tôi qua căn phòng gỗ sát vách đợi. Chốn núi sâu này, ai biết nửa đêm có thứ gì chạy ra không. Tôi nghe nói ở đây có ma đấy, có người nửa đêm nhìn thấy mấy linh hồn lượn lờ trong núi, chuyên tìm những cô gái trẻ đẹp. Tôi cũng nên tránh đi một chút thì hơn, đỡ bị vạ lây!
Tuy ai cũng biết Diệp Lăng Phi đang nói bậy, nhưng cả bốn cô gái đều sợ hãi. Đường Hiểu Uyển ôm chặt cánh tay Diệp Lăng Phi, run rẩy nói:
- Diệp đại ca, đừng... đừng đi!
Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc cũng bắt đầu sợ, hai cô vội vàng nói:
- Giám đốc Diệp, đừng đi mà!
Đúng lúc này, Diệp Lăng Phi đột nhiên nói:
- Mọi người đừng ồn nữa, nghe bên ngoài xem!
Trời đã tối mịt, trong căn phòng gỗ tối om chỉ có ánh lửa bập bùng. Bốn cô gái vốn đã sợ hãi trong lòng, lại nghe Diệp Lăng Phi bảo nghe ngóng bên ngoài. Cả bốn cô đồng loạt có cùng một hành động, đều ôm chặt lấy Diệp Lăng Phi.
Trương Lộ Tuyết cũng chẳng còn giữ kẽ nữa, cô vẫn ôm chặt eo của Diệp Lăng Phi. Gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài.
- Bên ngoài hình như mưa nhỏ hạt rồi. Anh thấy mưa sắp tạnh rồi đó!
Diệp Lăng Phi cười ha hả.
- Nếu mưa tạnh, ngày mai chúng ta có thể về rồi. Đây là chuyện tốt, chẳng phải mọi người nên vui lên sao!
- Tên khốn này!
Trương Lộ Tuyết thở phào nhẹ nhõm. Giờ cô mới ý thức được mình đang ôm eo Diệp Lăng Phi, vội vàng buông tay ra, miệng giận dữ nói.
- Có liên quan gì đến tôi chứ. Đó đều là việc của các cô!
Diệp Lăng Phi cười khì khì, vì vừa rồi trêu chọc bốn cô gái quá vui mà bật cười.
Từ Oánh và Trịnh Khả Nhạc sau khi biết bị Diệp Lăng Phi trêu, hai người không hẹn mà cùng nhéo hắn. Nếu là ngày thường, hai người họ không có gan làm vậy. Nhưng lúc này, trong hoàn cảnh này, họ cảm thấy giữa mình và Diệp Lăng Phi không còn khoảng cách nữa. Những việc bình thường không dám làm giờ cũng làm rồi.
Diệp Lăng Phi nhíu mày, nhìn hai người đẹp bên cạnh với ánh mắt gian tà. Hắn cười khà khà đầy xấu xa:
- Các cô phải chú ý đấy. Ai biết được ở đây tôi có nổi thú tính lên không, các cô dám chọc tôi, đến lúc đó hối hận không kịp đâu!
- Giám đốc Diệp! Anh không phải người như vậy!
Trịnh Khả Nhạc hé đôi môi anh đào, nói:
- Chúng tôi tin tưởng nhân phẩm của anh!
- Hầy. Lại để các cô nắm thóp rồi!
Diệp Lăng Phi bất lực thở dài:
- Tôi thấy đã đến lúc phải thay đổi một chút rồi, đôi khi làm người xấu cũng không tệ!
- Ha ha!
Tay phải Đường Hiểu Uyển véo cánh tay Diệp Lăng Phi, giọng vui vẻ:
- Diệp đại ca vốn là người tốt mà, chỉ là anh thích trêu chọc người khác thôi. Chị Khả Nhạc, các chị yên tâm đi, em quen Diệp đại ca lâu như vậy, anh ấy trước giờ chỉ bắt nạt người ta bằng miệng thôi!
- Chị biết!
Trịnh Khả Nhạc nhớ lại lần đầu Diệp Lăng Phi giúp mình, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp. Người đàn ông như Diệp Lăng Phi thật sự rất hiếm. Nếu không phải anh đã kết hôn, nói không chừng Trịnh Khả Nhạc sẽ chủ động theo đuổi. Cô sát lại gần Diệp Lăng Phi, cơ thể chạm vào người anh, nói:
- Giám đốc Diệp, anh thật sự nên thay đổi đi, nếu anh không thích bắt nạt người ta, có khi cả công ty chúng ta sẽ có nhiều cô gái thích anh đấy!
Từ Oánh đứng bên cạnh cũng phụ họa:
- Đúng thế, giám đốc. Tại sao anh lại luôn thích bắt nạt người ta thế!
- Đó là thói quen, cũng là tính cách của anh!
Diệp Lăng Phi nói.
- Có một số thứ không thể thay đổi được!
Trương Lộ Tuyết ngồi bên đống lửa nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Đó chỉ là do anh không chịu thay đổi mà thôi!
- Cũng có thể!
Diệp Lăng Phi duỗi chân ra, nói:
- Đợi sau khi mọi người trải qua nhiều chuyện, mọi người sẽ hiểu thôi. Khi thực sự trải qua sinh tử, tất cả những thứ khác trên đời này đều chẳng đáng kể. Khì khì, được rồi. Chúng ta không nói chuyện này nữa, hay để tôi kể cho mọi người nghe một câu chuyện nhé?
- Không được phép kể chuyện bậy bạ!
Đường Hiểu Uyển biết Diệp Lăng Phi luôn thích kể chuyện cười người lớn, cô vội vàng nói:
- Chúng tôi đều là con gái, Diệp đại ca phải chú ý đó!
- Anh sẽ không kể chuyện cười bậy bạ đâu, anh sẽ kể một câu chuyện rất hay!
Khóe miệng Diệp Lăng Phi nhếch lên một nụ cười gian xảo, hắn ra vẻ đĩnh đạc bắt đầu kể. Hắn kể một câu chuyện ma, còn chưa kể xong thì bốn cô gái đã bịt tai lại, miệng rối rít kêu đừng kể nữa. Trong rừng sâu đêm hôm khuya khoắt thế này, cũng chỉ có loại đàn ông biến thái như Diệp Lăng Phi mới làm những chuyện như vậy.
Cuối cùng Diệp Lăng Phi cũng không kể nữa, nhưng mấy cô gái lại càng sợ hãi, túm tụm lại ngồi quanh hắn, không chịu rời đi.
Một lúc sau, Trương Lộ Tuyết có vẻ ngồi không yên, cô ghé sát tai Trịnh Khả Nhạc ngồi bên cạnh, thấp giọng nói:
- Khả Nhạc, cô đi cùng tôi một lát được không, tôi muốn đi vệ sinh!
Lúc nói câu này, mặt cô đã ửng đỏ, lộ rõ vẻ khó xử. Trịnh Khả Nhạc liếc ra bên ngoài, thấp giọng đáp:
- Giám đốc, tôi cũng sợ, tôi cũng muốn đi!
- Hai chúng ta đi!
Trương Lộ Tuyết thì thầm.
Trịnh Khả Nhạc gật đầu. Hai người đứng dậy, Từ Oánh thấy vậy thắc mắc hỏi:
- Hai người đi đâu thế?
- Ra ngoài một lát!
Trịnh Khả Nhạc không nói là đi vệ sinh trước mặt Diệp Lăng Phi. Từ Oánh đương nhiên hiểu họ muốn đi đâu nên cũng đứng lên. Đường Hiểu Uyển cũng đã nhịn rất lâu, lúc nãy bị Diệp Lăng Phi dọa cho khiếp vía không dám ra ngoài, giờ thấy có người đi cùng, đúng lúc có thể đi chung, thế là bốn cô gái rủ nhau lấy hết can đảm đi ra ngoài.
Bốn người nghĩ rất hay, ra ngoài tìm chỗ đi vệ sinh, nhưng không ngờ vừa mở cửa phòng gỗ ra, cả bốn đã run cầm cập. Ở trong phòng có lửa trại nên không cảm thấy lạnh, nhưng khi đứng ngoài cửa, họ khoanh tay trước ngực nhìn ra màn đêm đen kịt bên ngoài, do dự không dám bước ra.
Cuối cùng vẫn là Đường Hiểu Uyển quay lại nói với Diệp Lăng Phi:
- Diệp đại ca, anh đi cùng tụi em được không?
Diệp Lăng Phi đứng dậy, chẳng nói nhiều lời, đi thẳng ra ngoài. Bốn cô gái mới dám bước theo sau.
Mưa bên ngoài đã tạnh, nhưng khắp nơi đều là vũng nước. Bốn cô gái tìm mãi mới được một chỗ bằng phẳng. Trương Lộ Tuyết và Trịnh Khả Nhạc đi trước, còn Đường Hiểu Uyển và Từ Oánh phụ trách canh gác, như thể sợ Diệp Lăng Phi qua nhìn trộm vậy.
Diệp Lăng Phi vẫn chưa hèn hạ đến mức đó, hắn tìm một chỗ phóng nước trước đã. Xong xuôi, hắn vừa kéo khóa quần vừa lẩm bẩm:
- Sao bên ngoài lạnh thế này, không ổn lắm, chẳng lẽ có chuyện gì sắp xảy ra?
- Diệp đại ca, anh có đó không?
Đường Hiểu Uyển không thấy Diệp Lăng Phi nên cất tiếng gọi.
- Ừm, anh ở đây!
Diệp Lăng Phi bước tới. Vừa cách Đường Hiểu Uyển khoảng một mét thì nghe giọng Trương Lộ Tuyết:
- Đừng qua đây, anh đừng có qua đây!
- Tôi có nói là qua đâu!
Diệp Lăng Phi lầm bầm, nhìn thấy Trương Lộ Tuyết vội vàng kéo quần lên. Cô đỏ mặt đứng trước mặt hắn, nói:
- Anh qua đây làm gì, nhìn cái gì mà nhìn!
- Có gì hay ho đâu chứ, ai mà chẳng ăn cơm, uống nước, đại tiện, tiểu tiện. Mọi người đều giống nhau cả!
Diệp Lăng Phi tỏ vẻ thản nhiên. Trịnh Khả Nhạc cũng đi ra, nhìn thấy Diệp Lăng Phi, bĩu đôi môi xinh xắn, bất mãn nói:
- Tụi em đều là con gái, anh chạy qua đây làm gì!
- Nếu đã vậy thì tôi đi là được chứ gì. Để các cô lại đây.
- Tối nay tôi đổi chỗ khác ở vậy, bốn cô ở đây là được rồi!
Diệp Lăng Phi quay người định đi thì Trịnh Khả Nhạc vội vàng kéo tay hắn lại, nói:
- Giám đốc Diệp, anh đừng đi. Tụi em đều là con gái, anh không thể bỏ đi như vậy được!
Trương Lộ Tuyết cũng sợ hãi trong lòng, không quan tâm đến chuyện khác, vội nói:
- Anh có phải đàn ông không vậy, lúc này mà còn thế nữa. Được rồi, được rồi, coi như tôi sai, thái độ không tốt, xin lỗi anh được chưa!
- Xin lỗi không có thành ý!
Diệp Lăng Phi quay người lại, trong bóng tối, khóe miệng hắn nở nụ cười đắc ý:
- Ít nhất cô cũng phải khiến tôi cảm nhận được sự chân thành của cô chứ!
- Anh còn muốn tôi thế nào nữa?
Trương Lộ Tuyết tức giận trong lòng, mình đã bị ép đến nước này, không còn cách nào khác đành phải xuống nước. Trong bụng cô vẫn đang nghĩ sau khi trở về sẽ trả thù Diệp Lăng Phi như thế nào.
- Ít nhất cũng cho một cái ôm để tôi cảm nhận được thành ý của cô!
Diệp Lăng Phi nói.
- Anh...!
Trương Lộ Tuyết trợn trừng mắt. Trong bóng tối, Diệp Lăng Phi không nhìn rõ mặt cô, nếu không hắn sẽ thấy khuôn mặt vốn mềm mại của Trương Lộ Tuyết đã đỏ bừng lên. Bộ dạng đó như hận không thể nuốt sống Diệp Lăng Phi ngay lập tức.
Trương Lộ Tuyết trong lòng vô cùng không tình nguyện. Cô có cảm giác bị ép buộc, nhưng cũng chỉ có thể phục tùng Diệp Lăng Phi. Cô miễn cưỡng bước về phía hắn. Đúng lúc Trương Lộ Tuyết cắn chặt môi, dang rộng hai tay định cho Diệp Lăng Phi một cái ôm thì lại nghe hắn nói:
- Được rồi, tôi chỉ muốn xem thử cô có thành ý hay không thôi. Cô thật sự cho rằng tôi muốn cái ôm của cô sao? Nếu cô ôm tôi rồi, bà xã Tình Đình nhà tôi không làm ầm lên đòi ly hôn à!
Diệp Lăng Phi vốn định cho Trương Lộ Tuyết biết là hắn chỉ đùa cô thôi, không hề thực sự muốn cô ôm mình. Nhưng hắn không nói câu này thì tốt hơn, vừa nói ra, Trương Lộ Tuyết nghe được trong lòng lại dấy lên một cảm giác khác. Cô và Bạch Tình Đình nhất định là bát tự không hợp. Từ nhỏ đã thích những thứ giống nhau, thậm chí chỉ vì một chuyện nhỏ mà phân cao thấp, ai cũng không chịu nhường ai. Lớn lên rồi, tính cách của hai cô vẫn không hề thay đổi. Đặc biệt là khi Trương Lộ Tuyết thấy Bạch Tình Đình đã kết hôn, trong lòng luôn cảm giác bị Bạch Tình Đình đè đầu cưỡi cổ.
Vốn dĩ Trương Lộ Tuyết đối với con người Diệp Lăng Phi cảm thấy có chút tài cán, nhưng chưa đến mức bội phục. Bây giờ lại nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến Bạch Tình Đình, trong lòng cô dấy lên một suy nghĩ khác, thầm nghĩ:
- Nếu người đàn ông này đã là chồng của Bạch Tình Đình, vậy mình sẽ khiến cho Bạch Tình Đình ngày ngày phải sầu não!
Nghĩ đến đây, Trương Lộ Tuyết lại chủ động ôm lấy Diệp Lăng Phi.
Trên người Trương Lộ Tuyết vốn đã mặc ít đồ, vừa ôm lấy Diệp Lăng Phi, hắn liền cảm nhận được đôi gò bồng đảo của cô áp vào lồng ngực mình, mềm mại dễ chịu. Cảm giác tiếp xúc này khiến Diệp Lăng Phi hận không thể ôm chặt Trương Lộ Tuyết vào lòng.
- Cô cẩn thận đấy. Tôi không muốn phạm phải sai lầm nghiêm trọng đâu!
Miệng Diệp Lăng Phi nói vậy nhưng hàng lông mày lại nhíu chặt, hắn phát hiện sự lo lắng của mình đang biến thành hiện thực. Nhiệt độ đang giảm dần.
Điều mà Diệp Lăng Phi lo lắng nhất chính là nhiệt độ giảm xuống. Vừa mới tạnh mưa, tình hình lại trở nên tồi tệ hơn. Diệp Lăng Phi nhận thức được lần này gặp phiền phức rồi, hơn nữa còn là một phiền phức lớn.
Trương Lộ Tuyết lại cho rằng Diệp Lăng Phi thực sự sợ mình, trong lòng cô thầm có chút đắc ý, nghĩ bụng:
- Xem ra mình phải quyến rũ người đàn ông này, sau khi hắn rời khỏi Bạch Tình Đình, mình lại đá hắn đi