Diệp Lăng Phi khẽ ngồi dậy, rút con dao găm giắt ở thắt lưng ra rồi từ từ tiến đến trước cửa gỗ. Khi hắn vừa đến nơi thì nghe thấy tiếng thì thầm của hai gã bên ngoài.
- Cánh cửa gỗ này trông không chắc chắn lắm. Tao thấy thằng đó khôn lỏi ra phết, lát nữa mình giải quyết nó trước, sau đó xử lý con nhỏ bên trong!
- Ừ, tao nghe giọng con nhỏ đó ngọt nước lắm. Tối nay chúng ta được cả người lẫn của, dù sao ở đây cũng hoang vắng, không ai biết là chúng ta làm đâu!
- Được, quyết định vậy đi!
Nghe thấy cuộc đối thoại của hai kẻ đó, khóe miệng Diệp Lăng Phi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Hắn siết chặt con dao găm, nấp sau cánh cửa gỗ, thầm nghĩ:
- Hôm nay các người đụng phải tao, chính là đụng phải ông nội các ngươi rồi!
Diệp Lăng Phi đã sớm cảm thấy hai kẻ gặp tối nay có gì đó bất thường. Nếu là khách du lịch bình thường, sao lại mang theo đèn pin? Hơn nữa, nhìn hai kẻ này nửa đêm còn dám đi bộ giữa rừng sâu là biết chúng thuộc loại người gì rồi, chí ít cũng rất rành rẽ địa hình nơi đây.
Thực tế đúng như Diệp Lăng Phi đã đoán. Hai tên này muốn ru ngủ Diệp Lăng Phi, đợi đến nửa đêm mới ra tay. Nhưng chúng nào ngờ Diệp Lăng Phi đã chuẩn bị sẵn sàng từ lâu.
Diệp Lăng Phi nấp sau cánh cửa gỗ, sau khi nghe rõ mục đích của hai kẻ này, khóe miệng hắn hiện lên nụ cười nham hiểm. Hắn lật tay cầm chắc con dao găm, chờ chúng xông vào.
Gã đàn ông cao to đi đến trước cửa, đưa tay đẩy thử. Thấy không được, gã bèn nhấc chân lên, chuẩn bị dùng sức đạp tung cánh cửa. Gã đàn ông lùn hơn thì tay cầm chắc một con dao nhọn, thủ thế sẵn sàng, chỉ cần gã cao to đạp tung cửa là sẽ lao thẳng vào.
Gã cao lớn chuẩn bị xong, dồn hết sức định một cước đạp bay cánh cửa, nhưng không ngờ khi chân vừa tung ra thì cánh cửa lại tự động mở.
Gã cao to mất đà, một chân lơ lửng giữa không trung, cả người chúi về phía trước, ngã sấp xuống đất. Gã lùn đứng sững người. Trong lúc hắn còn đang ngơ ngác, Diệp Lăng Phi đã lao ra, nhanh như chớp đâm một dao xuyên qua cánh tay phải của hắn. Diệp Lăng Phi ra tay cực kỳ tàn nhẫn, định phế luôn cánh tay của tên này. Mũi dao đâm xuyên qua xương bả vai, lòi cả ra ngoài. Ngay sau đó, Diệp Lăng Phi dùng sức rạch một đường. Nhát dao này của hắn cực kỳ hiểm độc. Lưỡi dao có một rãnh máu, khi rút ra, Diệp Lăng Phi còn cố tình xoay nhẹ cổ tay. Nếu rút thẳng ra đã đổ máu không ít, đằng này hắn lại vừa xoay vừa rút, kéo theo cả thịt nát và mảnh xương vụn bắn ra ngoài.
Máu của gã đàn ông lùn lập tức tuôn xối xả theo lưỡi dao của Diệp Lăng Phi. Cơn đau khiến gã gần như ngất đi. Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến gã lùn nữa, hắn quay vào, cầm chắc con dao đi vào trong nhà gỗ. Chẳng cần biết gã cao lớn đã mất sức chống cự hay chưa, hắn siết chặt dao đâm thẳng vào bả vai gã, rồi thêm một nhát nữa, theo sau là tiếng hét thất thanh của gã. Diệp Lăng Phi nói với nhóm Từ Oánh:
- Mấy cô đừng ai động đậy, ở yên trong đó đợi tôi!
Tay phải hắn nắm con dao đẫm máu, tay trái túm lấy thắt lưng của gã cao to, lôi đi như lôi một con chó chết, kéo thẳng ra ngoài.
Gã đàn ông cao to hét lên thất thanh, cầu xin Diệp Lăng Phi tha mạng, nhưng Diệp Lăng Phi nào có nghe. Hắn lôi gã vào căn nhà gỗ bên cạnh, buông tay ra khiến gã ngã sõng soài trên đất, máu lập tức vấy bẩn cả mặt mũi.
Diệp Lăng Phi bước ra khỏi nhà gỗ, cũng lôi gã lùn đang đau đến chết đi sống lại vào trong, ném xuống đất. Hắn lục soát trên người hai kẻ đó, tìm được một chiếc đèn pin. Diệp Lăng Phi cầm đèn pin, chiếu vào mặt chúng, quát:
- Mau nói, các ngươi rốt cuộc là ai?
Gã đàn ông bị thương ở bả vai đang dùng tay bịt chặt vết thương, cố ngăn máu chảy ra. Bàn tay hắn nhanh chóng ướt đẫm máu. Thấy Diệp Lăng Phi lạnh lùng quát hỏi, hắn cố hết sức đáp:
- Chúng tôi là khách du lịch, bị kẹt trên núi!
- Không chịu nói thật à? Vậy thì xin lỗi nhé, hai người các ngươi chết ở đây đi!
Diệp Lăng Phi cười nhạt.
- Với thời tiết thế này, các ngươi sẽ chết cóng ở đây thôi!
- Tôi nói, tôi nói!
Gã cao to thấy không thể thoát được nữa đành phải nói thật. Hóa ra hai kẻ này chuyên lên núi tìm những khách du lịch bị lạc để nhân cơ hội cướp bóc. Hôm nay chúng lên núi thì bị mưa lớn kẹt lại. Đợi mưa tạnh, hai người định xuống núi trước rồi tính sau, nhưng không ngờ đường xuống núi đã bị nước chặn lại, không về được. Hai kẻ này rất quen thuộc vùng này, biết ở đây có một căn nhà gỗ nên tính đến ở tạm một đêm, đợi mai hãy xuống núi. Nào ngờ chúng lại vô tình phát hiện có người ở đây. Bọn chúng cho rằng chỉ có mình Diệp Lăng Phi là đàn ông thì rất dễ đối phó, bèn tính giết người rồi tìm một nơi chôn xác, người khác cũng không thể tìm ra, cùng lắm chỉ tưởng là có người mất tích.
Nào ngờ hôm nay bọn chúng lại đụng phải thứ dữ, Diệp Lăng Phi ra tay còn tàn nhẫn hơn chúng nhiều.
Sau khi nghe xong, Diệp Lăng Phi thấy hai tên này chảy máu quá nhiều, hắn nghĩ một lát rồi xé vải từ trên người hai tên đó để tạm thời băng bó cho chúng. Sau đó, Diệp Lăng Phi lại hỏi gã cao to ở đây còn đường nào khác để ra ngoài không.
- Có. Tôi sẽ dẫn các anh đi!
Gã cao to sợ nếu mình không nói, người đàn ông này sẽ bỏ mặc bọn họ, và cả hai sẽ chết thật ở đây.
- Ngươi nói cho tôi biết đi đường nào!
Diệp Lăng Phi thấy gã cao to này tuy chịu nói nhưng ánh mắt lại láo liên, thầm nghĩ gã này chắc chắn không biết đường. Đi cùng hai kẻ này chi bằng tự mình đi còn hơn.
Kết quả là gã cao to ấp úng mãi cũng không nói được đường đi cụ thể, chỉ nói rằng vượt qua ngọn núi này chắc sẽ có đường về.
- Được rồi, hai người các ngươi tự cầu may đi.
Diệp Lăng Phi hỏi xong bèn lôi chúng vào sâu trong căn nhà gỗ, dồn vào một góc.
- Con người tôi vốn không lương thiện gì, nhưng hôm nay mọi người đều gặp nạn. Hai tiểu tử các ngươi coi như vận may khá tốt, gặp được tôi hôm nay không muốn giết người. Tôi để các ngươi lại đây, nếu hai người có thể sống sót đến ngày mai thì tự tìm đường về đi!
Diệp Lăng Phi nghĩ ngợi một lúc rồi quay về căn nhà gỗ của mình, lấy ra bình nước suối và hai viên thuốc giảm đau đưa cho chúng. Sau đó, hắn đóng cửa căn nhà gỗ lại, không thèm quan tâm đến sự sống chết của hai kẻ đó nữa.
Lúc Diệp Lăng Phi trở lại nhà gỗ, Đường Hiểu Uyển, Trịnh Khả Nhạc và những người khác cũng đã thức dậy. Diệp Lăng Phi đóng cửa lại, gọi Từ Oánh qua giúp nhóm lửa.
Loay hoay cả buổi mới nhóm được lửa lên, căn nhà gỗ dần trở nên ấm áp hơn. Diệp Lăng Phi gọi bốn cô gái qua sưởi ấm, trước tiên phải làm ấm cơ thể, nếu cứ ngủ như vậy rất dễ bị cảm lạnh.
Từ Oánh, Trịnh Khả Nhạc và Đường Hiểu Uyển đều vây lại, chỉ có Trương Lộ Tuyết không động đậy. Diệp Lăng Phi thấy lạ bèn đi qua đẩy cô một cái:
- Mau lại sưởi ấm đi, cô không sợ cóng chết à!
Trương Lộ Tuyết vẫn không nhúc nhích, hai tay ôm trước ngực nằm nghiêng. Diệp Lăng Phi đưa tay sờ trán cô. Hắn giật thót mình, cảm giác trán Trương Lộ Tuyết nóng hừng hực. Hóa ra Trương Lộ Tuyết đã bị ốm.
Nếu bị ốm ở đây thì phiền phức to. Diệp Lăng Phi vội vàng chạy lại túi xách của mình, lục một hồi lâu mới tìm được một hộp thuốc cảm. Cũng chẳng biết Trương Lộ Tuyết có phải bị cảm lạnh không, nhưng lúc này Diệp Lăng Phi cũng đành chịu. Hắn đâu phải bác sĩ.
Diệp Lăng Phi bế Trương Lộ Tuyết đến trước đống lửa, đặt lên đùi mình rồi ôm cô vào lòng. Từ Oánh vội vàng đặt viên thuốc vào miệng Trương Lộ Tuyết.
- Uống nước, mau lên! - Diệp Lăng Phi nói.
Trương Lộ Tuyết mở đôi mắt mơ màng uống một ngụm nước, sau đó hai tay luồn vào trong áo Diệp Lăng Phi, dán chặt vào da thịt hắn, miệng lẩm bẩm:
- Lạnh, tôi lạnh quá!
- Xem ra là cảm lạnh rồi!
Diệp Lăng Phi ôm chặt Trương Lộ Tuyết, nhìn ba cô gái còn lại nói:
- Các cô cũng uống một viên thuốc đi, bất kể có bị cảm lạnh hay không cứ uống phòng trước. Nếu cả ba cô đều ốm nữa thì tôi không chăm sóc nổi đâu.
Ba cô gái rất nghe lời, đều uống thuốc. Diệp Lăng Phi cởi cúc áo sơ mi của mình ra, để Trương Lộ Tuyết áp sát vào da thịt mình, dùng thân nhiệt của mình để sưởi ấm cho cô. Đồng thời, hắn lại dặn Từ Oánh hãy cho tất cả củi còn lại vào đống lửa.
Mấy người xúm lại với nhau quanh đống lửa.
Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ nhẹ lên mặt Trương Lộ Tuyết, nói:
- Cô nhóc, cố gắng chịu đựng một chút, ngày mai tôi sẽ đưa cô xuống núi. Biết không?
Trương Lộ Tuyết cố gắng gật đầu. Cô áp chặt ngực mình vào cơ thể Diệp Lăng Phi, cảm giác như muốn hòa tan cả người vào trong cơ thể hắn.
Gió bên ngoài đã ngừng, màn đêm không có tiếng gió trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ có thể nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ vọng lại, đó chính là tiếng rên của hai gã đàn ông kia.
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng Diệp Lăng Phi đã tỉnh dậy. Hắn ôm Trương Lộ Tuyết ngủ ngồi cả đêm, còn Từ Oánh, Trịnh Khả Nhạc, Đường Hiểu Uyển cũng túm tụm lại gần Diệp Lăng Phi. Mọi người dùng thân nhiệt để sưởi ấm cho nhau.
Đống lửa đã tắt ngấm từ lúc nào, chỉ còn lại một đống tro đen. Diệp Lăng Phi đưa tay sờ lên trán Trương Lộ Tuyết, phát hiện trán cô không còn nóng như đêm qua nữa, lúc này hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn đẩy nhẹ Đường Hiểu Uyển đang dựa vào người mình, cô cũng tỉnh dậy, dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ nói:
- Lạnh quá đi!
- Anh thấy thời tiết này không thể ấm lên được đâu. Chúng ta nên mau chóng xuống núi thôi! - Diệp Lăng Phi nói.
- Em gọi mọi người dậy đi, chúng ta chuẩn bị một chút rồi lập tức rời khỏi đây. Đợi thêm nữa có lẽ tất cả đều chết cóng mất!
Quả thật đúng như vậy. Mọi người mặc quần áo rất mỏng, nhưng đó không phải vấn đề mấu chốt, quan trọng là thiếu thực phẩm. Thiếu thực phẩm đồng nghĩa với việc không thể bổ sung nhiệt năng, nếu cứ ngồi lì ở đây có thể sẽ bị chết cóng.
Đường Hiểu Uyển vội vàng gọi Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh dậy. Ba cô gái thu dọn sơ qua. Diệp Lăng Phi cũng cẩn thận đặt Trương Lộ Tuyết xuống, xoa bóp cái đùi đã tê cứng vì bị cô ngồi cả đêm. Sau đó hắn nói:
- Chúng ta sẽ vượt qua ngọn núi này, xuống núi từ một hướng khác, biết đâu trên đường còn gặp được những khách du lịch khác!
- Vâng!
Mọi người đều gật đầu.
Diệp Lăng Phi mở túi xách của mình ra, lấy thêm một hộp sô cô la. Trong ba lô của hắn đã chuẩn bị không ít sô cô la, chính là để phòng những trường hợp thế này. Bây giờ cuối cùng sô cô la cũng phát huy tác dụng. Sô cô la có thể bổ sung một lượng nhiệt năng lớn cho cơ thể, đó là điều không cần bàn cãi.
Còn về phần hai gã đàn ông kia, Diệp Lăng Phi chẳng thèm quan tâm đến sự sống chết của chúng.
Sau khi ăn xong, Diệp Lăng Phi cõng Trương Lộ Tuyết vẫn còn yếu ớt trên lưng, gọi ba cô gái còn lại cùng đi ra khỏi căn nhà gỗ.