Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 430: CHƯƠNG 430: HỒ LY TINH

Đường Hiểu Uyển nói:

— Em cũng không rõ, chắc tối nay bố em cũng đi dạy thêm. Diệp đại ca, anh đừng thấy bố em có việc làm thêm, thực ra nhà em nghèo lắm, em cũng không biết tiền bố kiếm được đã tiêu vào đâu hết nữa!

— Đàn ông mà, phải có các mối quan hệ xã giao, tụ tập với đồng nghiệp sao có thể không tiêu tiền được!

Diệp Lăng Phi lo Đường Hiểu Uyển nghi ngờ Đường Hưng Cường có vấn đề nên vội vàng biện hộ giúp ông.

— Được rồi, tiểu nha đầu, em đừng nghĩ linh tinh nữa, chúng ta đi ăn cơm thôi!

Nói xong, hắn khởi động xe rồi phóng đi.

Sau khi Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển ăn cơm xong, Diệp Lăng Phi vốn định đưa Đường Hiểu Uyển về nhà nhưng cô lại không chịu về, có lẽ cô vẫn còn đang giận.

Diệp Lăng Phi đề nghị đến quán cà phê của Lý Khả Hân, tiện thể xem thử việc kinh doanh thế nào. Đường Hiểu Uyển lại ấp úng không chịu đi. Diệp Lăng Phi hiểu rằng Đường Hiểu Uyển muốn có không gian riêng tư với mình.

— Hay chúng ta đi đánh bóng? — Diệp Lăng Phi đề nghị.

— Em muốn đi xem phim với Diệp đại ca! — Đường Hiểu Uyển lầm bầm. — Lâu lắm rồi Diệp đại ca không đi xem phim với Hiểu Uyển!

— Vậy cũng được, — Diệp Lăng Phi cười nói. — Chỉ là tối nay anh còn có việc, chỉ có thể ở cùng em buổi chiều thôi!

Vừa nghe Diệp Lăng Phi nói có thể ở bên mình cả buổi chiều, Đường Hiểu Uyển vui hẳn lên. Lái xe đến rạp chiếu phim, lúc đợi mua vé mới biết bộ phim có suất chiếu sớm nhất lúc một giờ ba mươi là “Sinh Tử Thời Tốc”.

Diệp Lăng Phi xem đồng hồ, vẫn còn nửa tiếng nữa, sau khi mua vé xong, hai người ngồi ở phòng trà trong sảnh đợi.

Bên ngoài cửa có một cặp vợ chồng bước vào. Người đàn ông mặc quần đen, áo sơ mi trắng, ăn mặc rất chỉnh tề, trông có vẻ già dặn trước tuổi, nhưng vừa nhìn đã biết là người hiền lành.

Còn vợ ông ta lại hoàn toàn khác hẳn. Người phụ nữ hơn ba mươi tuổi mặc chiếc váy ngắn màu trắng, chân mang tất lưới. Trên mặt trang điểm đậm, hàng lông mày đã được tỉa tót kỹ càng, trông rất diêm dúa.

Cách ăn mặc của người phụ nữ này hoàn toàn không hợp với chồng cô ta. Đường Hiểu Uyển nhìn thấy liền lẩm bẩm:

— Diệp đại ca, người phụ nữ kia trông chẳng tốt đẹp gì, ăn mặc như hồ ly tinh vậy!

Diệp Lăng Phi không đáp, mắt cứ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đó. Thấy ánh mắt Diệp Lăng Phi không rời khỏi người phụ nữ kia, Đường Hiểu Uyển không vui nói:

— Diệp đại ca, không lẽ anh cũng bị cô ta mê hoặc rồi sao?

Diệp Lăng Phi thu hồi ánh mắt, đưa tay lên nhéo mũi Đường Hiểu Uyển một cái:

— Tiểu nha đầu em nghĩ linh tinh gì thế, anh bị cô ta mê hoặc lúc nào chứ.

Diệp Lăng Phi ngoài miệng thì nói vậy, nhưng trong lòng lại cảm thấy có chút trùng hợp, không ngờ lại gặp được người phụ nữ đã vào khách sạn với Đường Hưng Cường tối hôm đó ngay tại rạp chiếu phim. Nhìn bộ dạng của cô ta, chắc là đi xem phim cùng chồng.

Diệp Lăng Phi không đổi sắc mặt lắng nghe hai người họ nói chuyện, hắn chỉ nghe người phụ nữ nói:

— Ông xã, hay chúng ta xem bộ “Sinh Tử Thời Tốc” đi, nghe nói phim đó hay lắm!

— Xem phim thì có gì hay, chẳng bằng xem ở nhà!

— Ông xã, đây là tận hưởng không khí xem phim mà!

Người đàn ông không nói gì nữa, đành rút tiền ra mua hai vé, rồi nhìn đồng hồ nói:

— Hay chúng ta vào trong ngồi đợi trước đi!

Người phụ nữ đó như con chim nhỏ nép vào người chồng, người đàn ông nhíu mày, có vẻ không quen vợ mình thân mật như vậy trước mặt bao người, nhưng ông ta vẫn không nói gì, chỉ để vợ khoác tay cùng bước vào phòng chiếu. Diệp Lăng Phi thấy hai người họ vào phòng chiếu liền vội kéo Đường Hiểu Uyển:

— Hiểu Uyển, chúng ta vào thôi!

— Còn sớm mà! — Đường Hiểu Uyển lầm bầm, nhưng vẫn đứng dậy ôm cánh tay Diệp Lăng Phi cùng hắn bước vào phòng chiếu.

Diệp Lăng Phi cố ý ngồi ở hàng ghế ngay sau đôi vợ chồng đó. Đường Hiểu Uyển ngồi bên cạnh, ghé sát vào tai hắn thì thầm:

— Diệp đại ca, không phải anh thật sự thích người phụ nữ đó đấy chứ, sao lại ngồi ngay sau lưng họ!

— Tiểu nha đầu, đừng nói bậy! — Diệp Lăng Phi đưa tay ôm eo Đường Hiểu Uyển, nhỏ giọng nói: — Anh từng gặp người phụ nữ này rồi, cô ta rất thân mật với một người bạn của anh, anh muốn xem rốt cuộc là thế nào!

— Ồ, thì ra là vậy!

Đường Hiểu Uyển lúc này mới không nghĩ nhiều nữa, cô tựa vào lòng Diệp Lăng Phi, đôi môi nhỏ xinh khẽ kề sát má hắn. Cô lén hôn một cái rồi vùi đầu vào lòng Diệp Lăng Phi, nhắm mắt lại.

Diệp Lăng Phi không để ý đến Đường Hiểu Uyển mà đang lắng nghe cặp vợ chồng ngồi trước mặt nói chuyện. Hai người họ hoàn toàn không ngờ có người đang nghe lén sau lưng, vì thế mà chẳng kiêng dè gì, cứ nói chuyện gia đình.

— Tiểu Thiến, em nói xem ở nhà xem phim có phải tốt hơn không, lại phải tốn tiền chạy đến đây!

Người đàn ông thuộc tuýp trung hậu thật thà, nghe giọng điệu cũng biết ông ta không quen với những chuyện lãng mạn. Còn người phụ nữ thì nói:

— Ông xã, khó khăn lắm anh mới được nghỉ hè ở bên em, đương nhiên chúng ta phải chơi cho vui vẻ rồi. Anh đã nói hôm nay sẽ nghe lời em mà, xem phim xong chúng ta đi dạo phố nhé.

— Tiểu Thiến, tối nay chẳng phải em phải đi học sao?

— Ừm, vẫn còn sớm mà! — người phụ nữ nói.

— Ừm, Tiểu Thiến em chăm chỉ học hành vào, nếu em thi đậu chứng chỉ chuyên khoa, anh có thể nhờ ông chủ xem có thể đưa em vào làm nhân viên văn phòng ở xưởng của anh không!

— Ông xã, em biết rồi, em nhất định sẽ học tốt! — người phụ nữ đáp, rồi đột nhiên hôn chồng một cái.

Người đàn ông lầm bầm:

— Ở đây đông người, đừng như vậy, người ta thấy thì mất mặt lắm!

— Sao lại mất mặt chứ, chúng ta là vợ chồng mà! — Người phụ nữ tỏ vẻ không vui, nói: — Chẳng lẽ anh sợ sao!

Bị vợ nói như vậy, người đàn ông cũng không lên tiếng nữa, rõ ràng là ông ta rất sợ vợ mình.

Diệp Lăng Phi đã tính toán trong lòng, nếu Đường Hưng Cường thật sự qua lại với người phụ nữ này, đối với ông ta mà nói, đây là một phiền phức rất lớn.

Đường Hiểu Uyển không biết Diệp Lăng Phi đang nghĩ gì, cô ngước mắt nhìn khuôn mặt hắn, nói nhỏ:

— Diệp đại ca, anh đang nhìn gì thế?

— Không có gì! — Diệp Lăng Phi ôm chặt Đường Hiểu Uyển, dời sự chú ý từ đôi vợ chồng kia sang người yêu bé bỏng bên cạnh. Hắn nghiêng mặt hôn lên đôi môi nhỏ xinh của Đường Hiểu Uyển một cái, nhẹ nhàng nói: — Hiểu Uyển, sau này anh sẽ cho em một cuộc sống không phải lo phiền!

Đường Hiểu Uyển không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại nói vậy, cô cứ ngỡ sau khi chấp nhận mình, hắn đang đưa ra lời hứa hẹn. Khuôn mặt xinh đẹp của cô ửng đỏ khiến người ta xao động, cô xấu hổ nói:

— Diệp đại ca, Hiểu Uyển biết rồi!

Diệp Lăng Phi thấy Đường Hiểu Uyển đã hiểu lầm ý mình, hắn chỉ muốn nói rằng mình sẽ giúp cô giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình, không ngờ cô lại nghĩ lệch đi. Diệp Lăng Phi cứ để cô hiểu lầm như vậy, lại cúi đầu xuống hôn tiếp.

Trong rạp chiếu phim tối om, phim bắt đầu chiếu. Đường Hiểu Uyển tựa vào lòng Diệp Lăng Phi, mặt tràn đầy hạnh phúc xem phim. Nội dung vốn chẳng quan trọng, quan trọng là không khí trong rạp.

Diệp Lăng Phi vốn không thích xem phim cho lắm, hắn rất ít khi xem. Đối mặt với những cảnh căng thẳng, kịch tính, hắn cũng chẳng thấy kích động mấy. Sự chú ý của hắn đặt vào đôi vợ chồng kia, họ khiến hắn rất hứng thú.

Bỏ qua mối quan hệ với Đường Hưng Cường, chỉ riêng việc người phụ nữ này và chồng cô ta có thể chung sống lâu dài hay không đã là một đề tài đáng để nghiên cứu. Một người đàn ông thật thà, thiếu lãng mạn; người còn lại là một thiếu phụ luôn khao khát cuộc sống lãng mạn. Hai con người có tính cách trái ngược nhau, sống chung ắt sẽ xảy ra nhiều chuyện.

Phim chiếu được một nửa, người phụ nữ đột nhiên nhận điện thoại rồi cầm máy đi ra ngoài. Diệp Lăng Phi suy nghĩ một lát rồi nói với Đường Hiểu Uyển:

— Hiểu Uyển, anh ra ngoài một lát!

Diệp Lăng Phi cũng đi theo. Ở một nơi không xa cửa phòng chiếu, hắn nghe thấy người phụ nữ đó đang nói chuyện điện thoại.

Diệp Lăng Phi cố ý đi chậm lại, hắn nghe người phụ nữ nói:

— Giúp tôi đi, tôi chỉ cần một tờ phiếu xét nghiệm của bác sĩ thôi, sợ gì chứ, tôi cần phiếu xét nghiệm mang thai của bác sĩ, không có chuyện gì đâu... Ừm, cô đợi một chút!

Người phụ nữ thấy Diệp Lăng Phi, liền cầm điện thoại đi ra xa hơn vài bước, cố tình không để hắn nghe thấy, rồi mới nói chuyện tiếp.

Diệp Lăng Phi khẽ nhíu mày, trong lòng không hiểu người phụ nữ này định làm gì. Hắn luôn cảm thấy cô ta có vấn đề, liền bước vào nhà vệ sinh gọi điện cho Dã Thú, dặn dò vài câu rồi quay trở lại.

Lúc Diệp Lăng Phi quay lại thì người phụ nữ đó đã vào chỗ ngồi. Cô ta để ý thấy Diệp Lăng Phi ngồi sau mình nên cũng không nói chuyện với chồng nữa. Diệp Lăng Phi ôm Đường Hiểu Uyển tiếp tục xem phim.

Mãi đến khi tan rạp, Diệp Lăng Phi và Đường Hiểu Uyển mới bước ra khỏi rạp. Trước cổng, Dã Thú đã đứng đợi sẵn. Diệp Lăng Phi chào Dã Thú rồi chỉ người phụ nữ kia cho cậu ta thấy. Dã Thú không nói nhiều, lập tức đi theo.

Lên xe, Đường Hiểu Uyển thắc mắc hỏi:

— Diệp đại ca, sao Dã Thú lại đến đây?

— Anh tìm cậu ấy có việc! — Diệp Lăng Phi không giải thích, sau khi khởi động xe, hắn hỏi: — Hiểu Uyển, em còn muốn đi đâu nữa không?

Đường Hiểu Uyển chớp đôi mắt xinh đẹp, tinh nghịch nói:

— Em muốn ở bên Diệp đại ca, đi đâu cũng được!

— Nha đầu ngốc! Không sợ anh đem em đi bán à! — Diệp Lăng Phi cười ha hả. — Anh thấy, hay là anh đưa em đi hóng gió, sau đó đưa em về nhà nhé!

— Vâng! — Đường Hiểu Uyển vui vẻ đồng ý. Diệp Lăng Phi lái xe đưa cô đi một vòng hóng gió, cuối cùng dừng lại trên đỉnh núi Tây Sơn. Cùng Đường Hiểu Uyển ngồi trên ghế đá trong công viên, hai người nói chuyện mãi đến khi trời tối.

Sau khi đưa Đường Hiểu Uyển về nhà, Diệp Lăng Phi không về ngay mà lái xe đến cổng trường Đại học Truyền hình. Theo lời Đường Hiểu Uyển, buổi tối Đường Hưng Cường sẽ đến đây dạy thêm.

Diệp Lăng Phi đỗ xe rồi đi xuống, hắn không vội vào tòa nhà giảng đường mà tìm một quán ăn nhỏ trước cổng trường, ăn cơm xong, nhẩm tính thời gian cũng gần đến giờ, hắn mới bước vào.

Đường Hưng Cường dạy thêm buổi tối từ bảy giờ đến chín giờ, hai tiếng đồng hồ kiếm được hai trăm tệ. Mức giá này quả thực rất bèo, nhưng ông ta rất hài lòng, một tháng ít nhất cũng kiếm được một nghìn bảy, tám trăm tệ.

Ông ta bước vào phòng học, thấy học sinh đã đến đủ, chỉ liếc mắt một cái rồi quay người lại bắt đầu giảng bài. Ông đúng giờ lên lớp, đúng giờ tan học, dù sao những học sinh đến đây đều đã đóng đủ tiền.

Đường Hưng Cường vừa viết tên bài học hôm nay lên bảng thì nghe tiếng cửa phòng học mở ra. Ông nhìn ra cửa thì thấy Diệp Lăng Phi đang đứng ngoài mỉm cười nhìn mình.

Chương 431: Cuộc Nói Chuyện Giữa Những Người Đàn Ông

Đường Hưng Cường không thể ngờ Diệp Lăng Phi sẽ đến đây. Thấy hắn đứng ngoài cửa mỉm cười nhìn mình, mặt ông lộ rõ vẻ chán ghét, vốn định quay đi mặc kệ nhưng lại nghe Diệp Lăng Phi nói:

— Bác Đường, cháu có việc muốn nói với bác!

— Tôi đang dạy học, có việc gì thì đợi tôi tan lớp hãy nói! — Đường Hưng Cường không cho Diệp Lăng Phi chút thể diện nào.

— Bác Đường, cháu chỉ làm phiền bác vài phút thôi, nếu có bất kỳ hậu quả gì cháu sẽ chịu trách nhiệm! — Diệp Lăng Phi nói xong liền quay xuống nói với các học viên trong giảng đường: — Thưa các vị, xin lỗi mọi người, tôi xin làm phiền mọi người một lát!

Khi ánh mắt hắn dừng lại ở người phụ nữ gặp lúc chiều ở rạp chiếu phim, hắn cố ý nói:

— Đặc biệt là vị nữ sĩ xinh đẹp kia, buổi chiều chúng ta đã gặp nhau, không ngờ giờ lại gặp ở đây, thật trùng hợp!

Đường Hưng Cường nhìn theo ánh mắt của Diệp Lăng Phi, sau khi thấy Nhiếp Thiến, trong lòng ông lờ mờ cảm giác được Diệp Lăng Phi chắc đã biết chuyện giữa ông và cô ta. Sợ Diệp Lăng Phi nói bậy bạ, ông vội gật đầu:

— Được rồi, tôi cho cậu mười phút!

— Cảm ơn bác Đường, cháu sẽ không làm lỡ thời gian của bác quá nhiều đâu, mười phút là quá đủ rồi!

Diệp Lăng Phi và Đường Hưng Cường đi đến cửa sổ phía nam của dãy nhà học. Ở đây không có ai, Diệp Lăng Phi móc trong túi ra bao thuốc, hỏi:

— Bác Đường có hút thuốc không?

Đường Hưng Cường xua tay:

— Tôi không hút thuốc, cậu có việc gì thì mau nói đi!

Diệp Lăng Phi không nhanh không chậm rút ra một điếu, châm lửa rồi dựa vào thành cửa sổ, nghiêng người nói với Đường Hưng Cường:

— Bác Đường, hôm nay ở nhà bác có một số chuyện cháu không tiện nói. Bây giờ ở đây không có ai, cháu xin nói thẳng. Cháu biết chuyện giữa bác và người phụ nữ đó, tuy tình tiết cụ thể cháu không rõ, nhưng cháu biết bác đang đi vào một con đường nguy hiểm!

— Cậu nói bậy! — Đường Hưng Cường thở không ra hơi, nói: — Tôi là người đàng hoàng, cậu có biết là cậu đang bôi nhọ tôi không hả, tôi có thể kiện cậu đấy!

Ngón tay kẹp điếu thuốc của Diệp Lăng Phi khua khua trước mặt Đường Hưng Cường:

— Bác Đường, đừng kích động thế. Cháu đã dám nói ra điều này chứng tỏ cháu có bằng chứng. Trước ngày 1 tháng 5, cháu từng đi qua khách sạn Hải Tinh, vừa hay gặp bác ở đó, có lẽ lúc đó bác không để ý đến cháu. Chiều nay, cháu không những gặp người phụ nữ đó mà còn gặp cả chồng cô ta, trông có vẻ là một người đàn ông thành thật. Bác Đường, cháu muốn nói chuyện riêng với bác hoàn toàn là vì cháu hiểu bác. Theo như cách làm người của bác, ắt hẳn có nỗi khổ khó nói, hoặc cũng có thể là nhất thời phạm sai lầm mà không còn cách nào khác.

Diệp Lăng Phi nói vậy chính là muốn cho Đường Hưng Cường một lối thoát. Đường Hưng Cường sau khi nghe hắn nhắc đến khách sạn Hải Tinh, mặt đã trắng bệch ra, vốn đang tức giận đùng đùng, trong chốc lát liền như quả bóng xì hơi, mềm nhũn không còn sức lực:

— Cậu... cho tôi một điếu thuốc được không?

Diệp Lăng Phi rút ra một điếu, lại tự mình châm thuốc cho Đường Hưng Cường. Ông chỉ hút một hơi đã ho sặc sụa. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dạng của ông, nói:

— Lúc chiều cháu đã cho người đi điều tra gia cảnh của người phụ nữ đó. Cháu không biết bác đã hiểu hết về cô ta chưa!

— Cô ta có nói qua một ít! — Giọng Đường Hưng Cường yếu ớt, pha lẫn sự bất lực. — Tôi biết tôi làm vậy là không đúng. Nhưng... nhưng tôi không kiềm chế được!

Diệp Lăng Phi đưa tay vỗ lên vai Đường Hưng Cường:

— Bác Đường, chúng ta đều là đàn ông nên cháu hiểu nỗi khổ của bác. Gia cảnh của người phụ nữ tên Nhiếp Thiến rất đơn giản, chỉ là một cô gái làm công từ quê lên thành phố, gả cho một người đàn ông thật thà lớn hơn cô ta bảy tuổi. Cháu chỉ biết được bấy nhiêu, nhưng như vậy là đủ rồi. Bác Đường, đối với những người phụ nữ như cô ta, họ chỉ nghĩ đến làm thế nào để có một cuộc sống tốt hơn. Cháu nghĩ cô ta gả cho người chồng hiện tại cũng chỉ vì muốn có cuộc sống ở thành phố này!

Đường Hưng Cường lắc đầu:

— Cậu không biết đâu, thân thế của cô ấy rất đáng thương. Lúc đầu tôi chỉ đồng cảm, sau đó... — Ông nói đến đây rồi thở dài. — Bây giờ có nói gì cũng đã muộn rồi, tôi biết lần này tôi đã sai!

— Bác Đường, cháu chỉ hy vọng bác có thể sớm nhận ra vấn đề. Bác đã có một gia đình ấm áp, vợ hiền con thảo. Chẳng lẽ bác muốn tự tay hủy hoại gia đình này? Vốn dĩ cháu không nên xen vào chuyện này, nhưng Hiểu Uyển cũng là cấp dưới của cháu, cháu không muốn cô ấy bị tổn thương. Thật ra, cháu nói với bác những điều này còn có một nguyên nhân quan trọng nữa. Cháu cho rằng người phụ nữ này sẽ không đơn giản chỉ muốn duy trì mối quan hệ này với bác. Nếu không bị phát hiện thì cũng thôi, nhưng nhỡ cô ta muốn tiến thêm một bước nữa thì bác sẽ gặp phiền phức lớn đấy. Những gì cần nói cháu đã nói hết rồi, sau này nếu bác cần cháu giúp, cháu nhất định sẽ toàn lực giúp đỡ.

Diệp Lăng Phi nói xong liếc nhìn Đường Hưng Cường một cái rồi nói tiếp:

— Cháu nghĩ bác nên suy nghĩ kỹ, gia đình của bác quan trọng hay người tình của bác quan trọng!

Diệp Lăng Phi nói xong liền quay đi. Hắn vừa bước được hai bước đã nghe giọng nói yếu ớt của Đường Hưng Cường:

— Cậu, tôi liên lạc với cậu bằng cách nào?

Sau khi về khu biệt thự, Diệp Lăng Phi thấy Bạch Tình Đình đang ngồi trên ghế sô pha. Cô mặc chiếc áo ngủ mỏng manh, chiếc áo ngực màu trắng thấp thoáng ẩn hiện. Đôi chân trắng như tuyết lộ ra ngoài, cặp giò thon mịn như ngọc gác lên ghế.

Bạch Tình Đình tay cầm tập tài liệu, có vẻ như đang xem báo cáo của công ty. Trên bàn trà trước mặt cô có đặt một tách cà phê đã nguội lạnh, chắc là đã để quá lâu.

Diệp Lăng Phi ném chìa khóa lên bàn trà, ngồi bên cạnh Bạch Tình Đình hỏi:

— Hân Mính không về à?

Bạch Tình Đình gỡ chiếc kính đang đeo xuống, cúi đầu nói:

— Hân Mính nói vài ngày nữa sẽ về!

— Ồ! — Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình một cái, cũng không nói nhiều, đứng lên nói: — Anh đi tắm đây!

Bạch Tình Đình nhìn Diệp Lăng Phi bước lên lầu, môi cô khẽ mấp máy định gọi hắn lại nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn.

Sau khi Diệp Lăng Phi tắm xong, hắn thay đồ, mặc một chiếc quần đùi bước xuống lầu, thấy Bạch Tình Đình vẫn ngồi đó xem báo cáo. Hắn gọi cô:

— Bà xã, hay chúng ta ra ngoài ngồi đi, ở đây nóng quá. Cứ ở trong phòng bật điều hòa mãi dễ mắc bệnh lắm, chẳng phải có cái gọi là bệnh điều hòa sao?

Bạch Tình Đình gật đầu:

— Vậy cũng được!

Trong vườn hoa của khu biệt thự có đặt một cái bàn nhựa trong suốt, xung quanh là bốn cái ghế nhựa. Diệp Lăng Phi lấy trong tủ lạnh ra bốn lon coca đặt trên bàn, hắn cầm lên một lon, sau một tiếng “tách”, hắn đã mở lon coca rồi đưa cho Bạch Tình Đình.

Bạch Tình Đình nhận lấy uống một ngụm nhỏ rồi đặt lon coca lên bàn. Tay phải cô xoa xoa thái dương, nói:

— Ông xã, ngày mai anh có thời gian không?

— Ừm, đương nhiên là có rồi, bà xã đại nhân. Không biết em có chuyện gì, chẳng lẽ muốn đi hưởng tuần trăng mật với anh? — Diệp Lăng Phi vừa uống coca vừa cười hỏi.

— Em muốn thư giãn một chút. Mấy ngày nay em bận quá, cảm thấy rất mệt, muốn đi chơi cho thoải mái!

— Được thôi, anh gọi thêm Hân Mính, ba chúng ta cùng đi chơi! — Diệp Lăng Phi nói xong rút điện thoại ra định gọi cho Chu Hân Mính nhưng lại nghe Bạch Tình Đình nói:

— Ông xã, em chỉ muốn đi chơi riêng với anh thôi. Hình như từ sau khi chúng ta kết hôn, hai người chưa từng đi chơi riêng với nhau!

Diệp Lăng Phi lại đặt điện thoại xuống, nhìn ánh mắt đầy kỳ vọng của Bạch Tình Đình, cười nói:

— Được thôi, vậy ngày mai chúng ta sẽ lãng mạn một ngày!

Bạch Tình Đình do dự đứng dậy đi đến trước mặt Diệp Lăng Phi, lời chưa nói ra mà má đã ửng đỏ, cô nũng nịu:

— Ông xã, em có thể ngồi vào lòng anh không?

— Đương nhiên rồi, anh cầu còn không được nữa là!

Diệp Lăng Phi giang rộng vòng tay, Bạch Tình Đình ngồi lên đùi hắn. Cô đỏ mặt, hai tay ôm cổ Diệp Lăng Phi, má áp chặt vào ngực hắn, nhẹ nhàng nói:

— Ông xã, anh biết không, em không biết tại sao luôn cảm thấy rất mệt. Không có anh ở bên cạnh, em luôn cảm thấy vô định. Ông xã, em... em rốt cuộc bị làm sao thế này?

Tay phải Diệp Lăng Phi xoa nắn đôi bàn tay nhỏ bé mềm mại của Bạch Tình Đình, khẽ cúi đầu nói:

— Bà xã, có thể là em mệt quá rồi, thư giãn một chút đi. Công việc không thể giải quyết xong trong một sớm một chiều được, đừng vội, cứ từ từ mà làm!

— Nhưng em muốn làm cho thật tốt, thật sự rất muốn làm tốt, nhưng mọi chuyện lại không hề đơn giản như vậy. Em luôn hy vọng ông xã có thể ở bên cạnh em, như vậy em sẽ không cần phải lo lắng nữa!

Bạch Tình Đình ôm chặt Diệp Lăng Phi, cơ thể mềm mại ấm áp của cô dán chặt vào người hắn. Cô rất thích cảm giác này, thích ngửi mùi hương trên cơ thể hắn, thích cảm giác được hắn ôm vào lòng. Bạch Tình Đình khẽ ngẩng đầu lên hỏi:

— Ông xã, anh nói xem em làm một bà nội trợ chuyên nghiệp được không? Em có thể học nấu ăn, mỗi ngày đều đợi ông xã đi làm về, cơm nước tươm tất, sau đó chúng ta cùng nhau xem phim, cùng nhau trò chuyện, thậm chí...!

Bạch Tình Đình đỏ mặt, giọng nhỏ đến mức không thể thấp hơn được nữa:

— Chúng ta có thể có con của mình!

Diệp Lăng Phi ôm chặt Bạch Tình Đình, thầm nghĩ: “Xem ra tiểu nha đầu này lại gặp phiền phức trong công việc rồi!”

Diệp Lăng Phi cười hỏi:

— Có phải đã có chuyện gì rồi không, nói cho ông xã nghe xem, biết đâu anh có thể cho em vài ý kiến hay!

Bạch Tình Đình lắc đầu:

— Ông xã, thật sự không có chuyện gì cả, em chỉ cảm thấy áp lực công việc quá lớn. Nếu anh có thể ở bên cạnh em, em sẽ không cần nghĩ đến những việc đó nữa. Ông xã, hay là anh đến tập đoàn Thế Kỷ đi!

— Vấn đề này để sau hãy nói! — Diệp Lăng Phi đáp. — Trước mắt anh vẫn chưa muốn đến tập đoàn quốc tế Thế Kỷ. Có điều, bà xã, em yên tâm đi, có ông xã em ở đây hậu thuẫn, gặp bất cứ chuyện gì anh cũng có thể giúp em xử lý. Nếu trong tập đoàn có tên nhóc nào không nghe lời, em cứ đến tìm anh, dù sao anh cũng chẳng quan tâm lắm!

“Khì khì,” Bạch Tình Đình bật cười, cô chu môi nói:

— Ông xã, chẳng lẽ anh định đi đánh người ta à!

Diệp Lăng Phi cũng cười, ôm chặt Bạch Tình Đình vào lòng, nhẹ nhàng nói:

— Anh chỉ muốn nói với em rằng, em là bà xã của anh, anh sẽ bảo vệ em, mãi mãi che chở cho em!

Bạch Tình Đình thức dậy rất sớm. Hôm nay phải đi công viên Phát Hiện Vương Quốc ở bãi Kim Thạch chơi, cô đặc biệt chọn một bộ đồ thể thao màu trắng, còn đội một chiếc mũ du lịch màu trắng nữa.

Với cách ăn mặc này, Bạch Tình Đình quả thật khiến người ta say đắm, ngay cả Diệp Lăng Phi nhìn thấy cũng không nhịn được khen:

— Bà xã, em đi chơi hay định đi mê hoặc đàn ông vậy? Ăn mặc đẹp thế này, chẳng phải áp lực của anh càng lớn sao!

Bạch Tình Đình tay cầm túi xách, mắt đeo kính râm, cố ý tạo dáng trêu chọc, nói:

— Ông xã, anh xem em thế này đã được chưa?

Chương 432: Lấy Tiền Đập Chết Ngươi

Nhìn làn da trắng mịn màng của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cố gắng nuốt nước bọt, ôm chặt vòng eo thon của cô, tay phải bóp mạnh vào cặp mông căng tròn, miệng nói:

— Bà xã, em thật như một đóa hoa mới nở, hút hết cả hồn người ta rồi. Phải nói trước, hôm nay em không được rời anh nửa bước, anh không muốn vợ xinh đẹp của mình bị mấy tên háo sắc nhòm ngó.

Bạch Tình Đình thấy Diệp Lăng Phi đang ghen, không khỏi nở nụ cười đắc ý. Cô xõa mái tóc thơm ngát khiến hắn say đắm, tựa vào người hắn, cười ha hả:

— Ông xã, vậy phải xem biểu hiện của anh rồi. Nếu gặp phải tên háo sắc, ông xã nhất định phải bảo vệ em đó!

— Đương nhiên phải bảo vệ rồi, nếu có tên háo sắc nào đến, anh sẽ thiến nó!

Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn ra phòng khách, phát hiện lúc này vú Ngô không có ở đó, hắn ôm chặt Bạch Tình Đình hôn một cái thật mạnh.

Bạch Tình Đình bị Diệp Lăng Phi hôn đến ngạt thở, hai tay cô ôm chặt vai hắn. Âm thanh phát ra từ mũi cô phì phò, sau khi môi Diệp Lăng Phi rời khỏi đôi môi thơm tho của cô, Bạch Tình Đình mới kháng nghị:

— Anh hư quá đi, mặc kệ anh!

— Việc xấu còn ở phía sau kìa! — Diệp Lăng Phi ôm eo Bạch Tình Đình, bế bổng cô lên, sải bước đi thẳng ra cửa.

Bạch Tình Đình giật mình, hai đôi chân xinh đẹp giãy giụa lung tung, miệng nói:

— Mau thả em xuống, mau thả em xuống!

Diệp Lăng Phi mặc kệ, vừa bước ra cửa thì đúng lúc gặp vú Ngô.

— Vú Ngô, trưa tụi con không về ăn cơm, đừng chuẩn bị cơm cho bọn con nhé! — Diệp Lăng Phi nói.

— Ừm! — Vú Ngô đáp, lại nhìn Bạch Tình Đình mặt đỏ bừng, bà cười bảo: — Đại tiểu thư, hôm nay chơi vui vẻ nhé!

— Vú Ngô, đều tại anh ấy! — Bạch Tình Đình đỏ mặt, một tay ôm chặt cổ Diệp Lăng Phi, ngượng ngùng nói: — Vú Ngô, tụi con đi đây!

— Ừm, đi đi, đi đi! — Vú Ngô cười nói.

Diệp Lăng Phi ôm Bạch Tình Đình đến trước xe rồi mới thả cô xuống. Hai chân Bạch Tình Đình vừa chạm đất liền ra sức đạp hắn, nhưng làm sao mà đạp trúng được.

Bước vào chiếc Benz của Bạch Tình Đình, Diệp Lăng Phi cầm chìa khóa khởi động xe. Trong lúc cô còn đang thắt dây an toàn, Diệp Lăng Phi lại ghé môi qua. Bạch Tình Đình tránh không kịp, lại bị hắn hôn trọn. Hai tay cô đấm mấy cái sau lưng hắn rồi cũng thôi, toàn thân hòa nhập vào nụ hôn cháy bỏng của Diệp Lăng Phi.

Bàn tay phải không yên phận của hắn còn nhân cơ hội này luồn vào trong áo cô, cách lớp áo ngực, dùng lực xoa nắn bộ ngực của Bạch Tình Đình. Sau một hồi tàn phá, hắn mới thỏa mãn lái xe đi. Bạch Tình Đình ngượng chín người, miệng nói không ngớt:

— Ông xã, anh thật hư, sau này không được phép đụng vào em nữa!

— Có bà xã mà không đụng vào chẳng phải là có bệnh sao! — Diệp Lăng Phi mặt dày nói. — Tuy anh đồng ý để bà xã dần dần thích ứng, nhưng anh đâu có nói là thích ứng từ từ từng chút một. Anh đây là đang tăng tốc quá trình, bước tiếp theo thì, hắc hắc!

— Anh là đồ xấu xa! — Bạch Tình Đình nũng nịu.

— Anh trước giờ đều vậy cả. Không hề hỏi ý kiến em chút nào mà còn nói là trưng cầu ý kiến người ta, lần trước còn đem người ta...!

Diệp Lăng Phi nhìn Bạch Tình Đình đỏ mặt không nói tiếp nữa, hắn viện cớ:

— Bà xã, em nói lần trước chúng ta ở phòng tân hôn phải không? Ây da, anh lại nhớ ra rồi, hay tối nay chúng ta trở về bắt đầu thích ứng từ quá trình đó đi!

Bạch Tình Đình nhớ lại hôm đó mình đã bị Diệp Lăng Phi lột sạch, đặc biệt là bộ phận nhạy cảm còn bị hắn hôn lấy hôn để, khuôn mặt cô đỏ như gấc, cúi đầu không nói gì nữa.

Hai chân Bạch Tình Đình kẹp chặt lại, mỗi lần nghĩ đến chuyện ngày hôm đó, cô lại nhớ tới cảm giác sảng khoái chưa từng có, trong lòng thấy ngứa ngáy, thật mong lại có thêm một lần nữa. Nhưng cô lại lo ngộ nhỡ Diệp Lăng Phi không kiềm chế được thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Bạch Tình Đình cũng có xem qua một số tài liệu về giới tính. Khi cô đọc được rằng con gái mất đi lần đầu tiên phải chịu đựng một nỗi đau cực độ, cô liền thấy sợ, hơn nữa còn là rất sợ, gần giống như một nỗi ám ảnh. Tuy trong lòng rất thích cảm giác đó nhưng lại sợ nỗi đau của lần đầu tiên, nội tâm vô cùng mâu thuẫn.

Công viên Phát Hiện Vương Quốc ở bãi Kim Thạch là địa điểm du lịch rất nổi tiếng của thành phố Vọng Hải, đặc biệt là vào mùa du lịch, nơi đây càng đông nghịt người.

Diệp Lăng Phi dừng xe trước quầy bán vé, Bạch Tình Đình xuống xe trước đi mua vé. Diệp Lăng Phi lái xe đến bãi đỗ, vừa khóa xong xe thì có điện thoại của Đường Hiểu Uyển gọi đến. Hắn vỗ đầu, thầm than mình chỉ biết chăm sóc và đi chơi với Bạch Tình Đình, lại quên mất hôm qua đã hứa với Đường Hiểu Uyển sẽ đi đón Vu Đình Đình.

Diệp Lăng Phi nghĩ lại, thầm nhủ: “Nếu như Đình Đình và Đường Hiểu Uyển thật sự hòa hợp thì cũng không tồi.” Hắn rất yên tâm về Vu Đình Đình, tin tưởng cô gái lương thiện và hiểu chuyện này sẽ rất hòa hợp với Đường Hiểu Uyển.

— Diệp đại ca, anh đang ở đâu? — Đường Hiểu Uyển hỏi.

— Hiểu Uyển, em đừng giận nhé, anh và Tình Đình đang ở Phát Hiện Vương Quốc! — Diệp Lăng Phi làm ra vẻ thành khẩn. — Anh biết việc này là do anh sai, anh sẽ sửa lỗi, sau này tuyệt đối không phạm sai lầm vô tổ chức, vô kỷ luật này nữa!

“Khì khì!” Đường Hiểu Uyển ở đầu dây bên kia bật cười. Nghe tiếng cười của cô, Diệp Lăng Phi mới thở phào nhẹ nhõm, Đường Hiểu Uyển không hề giận.

— Diệp đại ca, anh có việc thì cứ bận đi, không cần phải làm ra vẻ như em ép buộc anh vậy. Em vẫn có cảm giác anh còn có khoảng cách với em đó. Anh nghĩ xem, anh là một người đàn ông đi cùng hai cô gái tụi em, tụi em có muốn nói thầm chuyện gì cũng không tiện. Như vậy là tốt nhất rồi, ừm, Diệp đại ca, chơi vui vẻ nhé!

Nghe Đường Hiểu Uyển nói vậy, trong lòng Diệp Lăng Phi như mở cờ. Hắn cảm thấy Đường Hiểu Uyển vẫn tốt. Không biết tại sao, hắn lại nghĩ đến Lý Khả Hân. Nếu là Lý Khả Hân trước kia, e là lúc này đã nổi nóng từ sớm, sẽ nói mình là kẻ không giữ lời. Thậm chí có thể còn qua đây cố ý gây phiền phức. Nhưng Lý Khả Hân bây giờ thì sao, có còn như vậy nữa không? Gần đây, Diệp Lăng Phi phát hiện số lần mình nghĩ đến Lý Khả Hân nhiều hơn, lẽ nào bóng đen trong lòng mình dần biến mất rồi? Diệp Lăng Phi cười cười, hắn cảm thấy mình có rất nhiều chuyện vẫn chưa giải quyết xong, lại có thêm chuyện mới đến. Sau khi hắn dặn dò Đường Hiểu Uyển chú ý an toàn rồi mới cúp máy.

Đợi sau khi Diệp Lăng Phi đi vào cổng, Bạch Tình Đình đã đợi ở đó khá lâu. Từ xa nhìn lại, thấy một người đàn ông mặc bộ đồ trắng đang nói chuyện với cô. Diệp Lăng Phi sải bước dài đến trước mặt Bạch Tình Đình, tay trái ôm eo cô, hỏi:

— Bà xã, chuyện gì thế?

Bạch Tình Đình nhìn người đàn ông trước mặt, miệng cười bảo:

— Vị tiên sinh này nói anh ta là người tìm kiếm tài năng của công ty giải trí gì đó, cho rằng phong cách của em rất bắt mắt, có thể ký hợp đồng với công ty họ, sẵn sàng bỏ ra một triệu để đào tạo em thành một minh tinh! Ừm, đây là danh thiếp của anh ta!

Bạch Tình Đình đưa tấm danh thiếp trong tay cho Diệp Lăng Phi. Hắn nhận lấy, chỉ thấy trên đó có viết dòng chữ: Giám đốc bộ phận ký kết nghệ sĩ công ty giải trí điện ảnh Hoàn Cầu – Dương Tiêu.

— Chà, còn là một giám đốc bộ phận nữa! — Diệp Lăng Phi cầm tờ danh thiếp, hỏi người đàn ông đối diện: — Tôi nói này giám đốc Dương, anh nói công ty anh sẽ bỏ ra một triệu để đào tạo bà xã tôi, có thật không đấy?

Khi Diệp Lăng Phi xuất hiện, trên mặt Dương Tiêu có chút thất vọng. Hắn tưởng đại mỹ nhân này vẫn chưa kết hôn, không ngờ đã có chồng rồi. Nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, Dương Tiêu gật đầu:

— Đúng là như vậy, công ty chúng tôi sẽ bỏ ra số tiền lớn để tạo ra một con đường đến với màn bạc cho nghệ sĩ mà chúng tôi chọn. Dưới sự dốc sức rèn luyện, tôi tin tiểu thư đây, ồ, không, vị nữ sĩ này sẽ rất nhanh nổi tiếng. Anh có biết người đang nổi tiếng lúc này là Chương Tử Di chứ, đó chính là do công ty tôi phát hiện ban đầu, sau đó tiến cử cho Trương Nghệ Mưu. Anh xem bây giờ cô ấy nổi tiếng như thế nào rồi đấy. Bước tiếp theo, công ty chúng tôi muốn đào tạo một minh tinh nổi tiếng nhất thế giới, tôi thấy vị nữ sĩ này chỉ cần qua sự đào tạo của công ty chúng tôi, nhất định sẽ trở thành minh tinh nổi tiếng thế giới!

— Dương tiên sinh thật cừ đó, trước đây tôi luôn cho rằng nếu mình nhận số hai thì tuyệt đối không có ai dám nhận số một, nhưng hôm nay tôi đã được mở rộng tầm mắt rồi. Dương tiên sinh đúng là thần tượng của tôi, sau này có cơ hội chúng ta nên nói chuyện nhiều hơn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!