Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 437: CHƯƠNG 437: ĐÀN ÔNG KHÔNG THỂ SỐNG THIẾU PHỤ NỮ

Hứa Trung Ân giới thiệu Vương Quân với Từ Hà Nam. Lời giới thiệu vừa dứt, Vương Quân vội vàng nâng chai bia lên, rót đầy vào chiếc cốc trước mặt Từ Hà Nam, thái độ khúm núm, mặt mày hớn hở nói:

- Từ tiên sinh, rất vinh hạnh được gặp anh.

Từ Hà Nam nghe Vương Quân nói, vội xua tay:

- Cậu đừng gọi tôi là Từ tiên sinh, nghe khách sáo quá, gọi tôi là anh Từ là được rồi. Đều là anh em cả, đừng khách khí.

Vương Quân ra vẻ vinh hạnh, vội vàng nói:

- Vâng, vâng, thưa anh Từ, em kính anh một ly.

Từ Hà Nam vươn tay đón ly bia đầy, nhấp một ngụm rồi đặt xuống bàn, sau đó ngoái lại nhìn, nói:

- Chú là Vương Quân đúng không? Anh nghe Trung Ân nói chú có chuyện phiền muộn muốn nhờ anh giải quyết. Đã là anh em với nhau thì không việc gì phải ngại, chú cứ nói thẳng. Anh trước nay vốn thích kết giao bạn bè, việc gì giúp được anh em, anh sẽ nhiệt tình giúp, tận tâm giúp, không nề hà gì đâu, chú cứ yên tâm.

- Anh Từ, là thế này, em hiện giờ có chút khó khăn. Em cần 300.000 tệ, em muốn mượn anh khoản đó, em đảm bảo sẽ nhanh chóng thu xếp trả lại anh. Hứa công tử cũng biết em mới mở một công ty môi giới, dù quy mô còn nhỏ nhưng nếu làm ăn khéo léo, một năm cũng kiếm được không ít đâu anh. Em sẽ nhanh chóng hoàn trả 300.000 tệ lại cho anh thôi.

- Chỉ có 300.000 tệ, thế mà anh cứ tưởng chuyện gì to tát.

Từ Hà Nam cười, ra vẻ không bận tâm:

- Chuyện nhỏ, chú yên tâm. Anh cho chú mượn.

- Thật hả anh?

Vương Quân mừng rỡ, lại định rót tiếp bia vào ly của Từ Hà Nam thay lời cảm ơn thì bị anh ta ngăn lại. Hắn vân vê miệng ly, cười nói:

- Thôi, anh uống thế là đủ rồi, quả thật bia này anh uống không quen lắm. Ở nước ngoài lâu, quen uống rượu tây rồi, chú với Trung Ân cứ uống tiếp đi nhé.

Vương Quân lại vội vàng quay sang tiếp rượu cho Hứa Trung Ân, sau khi đặt ly xuống, hắn khúm núm nói:

- Em chỉ là sinh viên, lại chẳng có tài cán gì, nhưng sau này nếu anh Từ có việc gì cần đến thằng em này thì anh cứ việc sai bảo, em nhất định sẽ không quản ngại khó nhọc, dốc lòng giúp đỡ anh ạ.

Từ Hà Nam nghe xong liền nói:

- Vương Quân à, có câu này của cậu là anh vui rồi.

Rồi hắn lại quay sang Hứa Trung Ân:

- Trung Ân, cậu và Vương Quân uống nhiều một chút, tôi chỉ uống được thế thôi, hai người cứ tự nhiên nhé.

Hứa Trung Ân gật đầu, cười nói với Vương Quân:

- Vương Quân, cạn ly nào. À, đúng rồi, cô bạn gái tên Tần Dao của cậu sao không thấy đến nhỉ? Tôi vừa mới khoe với anh Từ là cậu có cô người yêu rất ngon mắt đấy.

Vừa nghe Hứa Trung Ân nhắc đến Tần Dao, Vương Quân đã không tiếc lời sỉ vả:

- Con bé đó đòi chia tay với em rồi, cô ta bảo chỉ muốn làm bạn. Em theo đuổi cô ta bao lâu nay, cứ tưởng sắp được rồi, ai dè lại xảy ra bao nhiêu chuyện. Em nghĩ cô ta chắc chắn đã kiếm được thằng đại gia nào rồi mới bỏ mặc em vô tình như vậy.

Nói đến đây, hắn nốc cạn một hơi ly bia đầy trong tay.

Từ Hà Nam chỉ cười không bình luận gì thêm về bộ dạng thảm hại vì thất tình của Vương Quân. Hắn nhận thấy, loại người như Vương Quân rất thực dụng và vô cùng coi trọng tiền tài. Nếu mình cho hắn mượn tiền thì hắn có thứ gì bán được để đổi lại, hắn cũng sẽ bán.

Huống hồ 300.000 tệ đối với Từ Hà Nam cũng chẳng có gì to tát. Bố mẹ rất cưng chiều hắn, mà nếu biết hắn dùng tiền để làm thân với Hứa Trung Ân thì có cho nhiều hơn nữa họ cũng chẳng tiếc. Vì một khi có được mối quan hệ tốt với Hứa Trung Ân, họ có thể thông qua Hứa Lạc Sơn để nhận được nhiều chính sách ưu đãi hơn từ chính quyền bên đó. Đây gọi là đầu tư có mục đích.

Từ Hà Nam bắt đầu để ý đến thái độ của Hứa Trung Ân khi nghe cậu ta nói đến cô bạn gái rất bắt mắt của Vương Quân. Hắn cho rằng tên tiểu tử Hứa Trung Ân này dù tiếng là bạn bè huynh đệ tốt với hắn nhưng lại rất xảo quyệt. Có điều, cứ để hắn nếm chút mật ngọt ban đầu, về sau thế nào hắn cũng vì nể tình mà giúp mình, nên hắn cũng rất quan tâm đến chuyện mà Vương Quân đang nói.

Hứa Trung Ân nào biết được ý định của Từ Hà Nam. Hắn nghe giọng điệu ai oán của Vương Quân, cười nói:

- Tôi nói cậu nghe này, Vương Quân. Cậu có phải là thông minh đột xuất, hồ đồ cả đời không đấy? Lẽ nào cậu lại để một người đẹp như vậy tuột khỏi tầm tay? Tôi thấy cô nàng Tần Dao ấy không tồi chút nào đâu. Nhất là cặp giò của cô nàng, đúng là đốt mắt mà.

Từ Hà Nam ngắt lời Hứa Trung Ân:

- Trung Ân, đừng nói với tôi là cậu đã phải lòng tiểu nha đầu đó rồi nhé.

- Ừm, có chút.

Hứa Trung Ân không ngần ngại thừa nhận:

- Cô nàng đó đúng là tuyệt sắc giai nhân. Nếu mà đặt trên giường nữa thì... haha...

- Trung Ân, cậu nói vậy là không được rồi. Không phải chỉ là một cô nàng thôi sao? Có gì mà khó?

Từ Hà Nam nói xong câu này thì quay qua phía Vương Quân, cười nói:

- Vương Quân, chú cũng thấy Trung Ân có tình cảm với cô nàng đó như thế nào rồi đấy. Chú xem có giúp gì được không?

Vương Quân không ngờ bọn họ nói qua nói lại lại nhắc đến Tần Dao. Nghe Từ Hà Nam hỏi đến mình, hắn vội vàng đáp:

- Anh Từ, em và cô nàng đó chia tay rồi. Nếu Hứa công tử có hứng thú thì cứ việc theo đuổi cô ả đi ạ. Em không có ý kiến gì.

Từ Hà Nam cười nhẹ:

- Những lời anh nói chẳng nhẽ chú không hiểu sao? Anh bảo chú nghĩ cách gì giúp huynh đệ Trung Ân thoải mái một chút, thế mà giờ chú lại kêu người ta cứ việc theo đuổi, thật lãng phí thời gian. Thật tình, chỉ có chú mới nghĩ ra kế này.

Hứa Trung Ân cũng cười hùa theo:

- Vương Quân, quả thật tôi rất có cảm tình với cô em đó. Nhưng giờ bảo tôi đi theo đuổi thì phiền phức quá, cậu có cách nào "mì ăn liền" thì bày giúp tôi đi.

- Việc này... việc này...

Vương Quân ấp úng, không biết nên nói gì lúc này để làm vừa lòng cả hai vị đại ca.

*

Bạch Tình Đình và Diệp Lăng Phi quay trở về biệt thự. Trên đường về, cơn giận của Bạch Tình Đình cũng dần nguôi ngoai, khi xe dừng lại trước cổng biệt thự, tâm trạng cô đã khá lên rất nhiều.

Vú Ngô không ngờ cô cậu chủ lại về ăn cơm nhà nên sau khi đón hai người, bà mới tất tả đi nấu nướng. Diệp Lăng Phi dặn bà chỉ cần nấu vài món đơn giản là được. Vú Ngô nghe xong liền nhanh chóng xuống bếp.

Bạch Tình Đình đi tắm trước. Vừa tắm cô vừa ngân nga hát. Tắm xong, cô ung dung ngồi trước bàn trang điểm trong phòng ngủ, dùng máy sấy hong khô tóc.

Diệp Lăng Phi gõ cửa rồi bước vào. Nhìn thấy Bạch Tình Đình đang sấy tóc, hắn ngồi xuống mép giường, vắt chân thong thả hỏi:

- Vợ à, rốt cuộc em và Trương Lộ Tuyết lại xảy ra chuyện gì vậy? Sao anh cứ cảm thấy hai đứa cứ như oan gia truyền kiếp thế.

- Đều tại cô ta cả, tại cô ta khơi mào, em chỉ đáp trả lại thôi.

Bạch Tình Đình đặt máy sấy xuống, quay người lại, phẫn nộ nói:

- Từ nhỏ cô ta lúc nào cũng muốn tranh giành mọi thứ với em. Em thích ai, cô ta cũng thích người đó. Tóm lại, em không thích cô ta. Chồng à, sau này anh cũng phải cẩn thận. Ai biết được cô ta có thích rồi quay sang tranh giành anh với em không cơ chứ.

- Nghe em nói kìa. Người ta mà thèm để ý đến anh chắc.

Diệp Lăng Phi lắc đầu cười.

- Không biết được đâu, hôm nay em thấy ánh mắt cô ta nhìn anh lạ lắm. À, mình à, hay là anh đừng làm ở tập đoàn Tân Á nữa.

Bạch Tình Đình nói đoạn đứng dậy, bước đến bên giường, ngồi sát cạnh Diệp Lăng Phi. Cô cố tình nép vào người hắn, dịu dàng nói:

- Chồng à, hay là anh đến Thế Kỷ Quốc Tế làm đi, được không anh?

- Không được đâu em ơi, anh quen làm ở Tân Á rồi.

Hắn vỗ vai vợ, nói tiếp:

- Yên tâm đi, anh và Trương Lộ Tuyết sẽ không có chuyện gì xảy ra đâu.

- Không biết được, người như cô ta việc gì mà chẳng dám làm, không có gì là không thể cả. Ai chứ cô ta thì em không yên tâm.

Bạch Tình Đình lại ngả hẳn vào lòng Diệp Lăng Phi, giọng nịnh nọt:

- Đi mà mình, coi như em xin anh đấy, anh bỏ việc ở Tân Á đi.

- Không có chuyện gì đâu, người ta không để ý đến anh thật mà.

Diệp Lăng Phi cười, mắng yêu cô vợ đang nũng nịu.

- Em đấy, chỉ được cái nghĩ linh tinh. Đừng lo bò trắng răng, để sức mà lo việc phát triển công ty đi. À, hiệu quả của việc khai trương khu địa ốc kia sao rồi em? Chắc giờ đang chật cứng người mua rồi phải không?

Bạch Tình Đình nghe Diệp Lăng Phi nhắc đến chuyện khai trương tòa nhà mới, liền thở dài thườn thượt, quên luôn cả mối lo về tình địch tưởng tượng Trương Lộ Tuyết ban nãy, nói:

- Cũng không tốt lắm anh à, số hộ ký kết hợp đồng hiện nay vẫn chưa vượt quá con số ba mươi. Ngành kinh doanh bất động sản hiện nay đang đóng băng, chính sách của nhà nước thì chẳng biết đâu mà lần, nay thế này, mai thế khác. Các ngân hàng cũng đang siết chặt khoản vay nên những người định mua nhà giờ chỉ án binh bất động, nghe ngóng tin tức thôi. Hơn nữa, địa thế mảnh đất của chúng ta cũng không đẹp lắm, ở ngay cạnh nhà máy hóa chất. Ai mà không biết nhà máy hóa chất là một trong những doanh nghiệp gây ô nhiễm nặng nhất. Em thật không biết phương án của họ là gì, liệu họ có chọn một mảnh đất như vậy làm dự án không? Giờ em mới hiểu ông phó tổng của em định làm gì, chính là chờ lấp chỗ trống, xảy ra chuyện một cái, chắc chắn ông ta sẽ nhảy vào ngay.

Bạch Tình Đình buồn phiền than thở. Diệp Lăng Phi ôm lấy bờ vai thanh mảnh của vợ, cười nói:

- Vợ à, anh lại thấy miếng đất mình có trong tay không tồi chút nào, ít nhất nó cũng rất rẻ. Còn về nhà máy hóa chất ở ngay bên cạnh, chúng ta có thể thương lượng thêm với thị trưởng Chu, dời nó ra nơi khác. Khu sản xuất cũ của nhà máy sau khi di dời, chúng ta lại có thể xây dựng thành một khu dân cư nhỏ mà.

Bạch Tình Đình bỗng dưng sáng mắt, cô suýt nữa thì quên mất chuyện đó, cười nói:

- Đúng vậy, nhà máy hóa chất kia đáng lẽ phải bị dời đi từ đầu năm rồi mới phải, thế mà giờ vẫn còn nằm ỳ ở đó. Em phải nói với chú Chu mau chóng dời nhà máy đó đi, mọi việc phải được giải quyết nhanh gọn mới được.

Bạch Tình Đình lại càng dựa sát vào Diệp Lăng Phi, sau khi thưởng cho hắn một nụ hôn nhẹ, cô cười nói:

- Chồng à, cảm ơn mình nhé. Có anh ở bên cạnh, em không cần phải lo lắng nhiều nữa rồi. Em luôn tin chồng yêu của em có thể giúp em giải quyết mọi việc.

Diệp Lăng Phi được đà, vòng tay ôm Bạch Tình Đình nằm xuống giường, hắn cười nói:

- Anh đã giúp em giải quyết vấn đề đau đầu, vậy một nụ hôn liệu có đủ không nhỉ? Ít nhất cũng phải để anh hôn em cho thỏa thích đã chứ.

- Không muốn!

Bạch Tình Đình nhỏ giọng nói:

- Sắp đến giờ ăn cơm rồi, đừng làm ồn nữa!

- Vậy chúng ta càng cần phải tranh thủ thời gian, nhanh chóng làm ấm người trước khi ăn cơm thôi!

Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đá văng đôi giày khỏi chân, hắn lật người rồi đè vợ xuống giường.

- Không muốn, không muố... muốn...

Đôi môi nhỏ xinh của Bạch Tình Đình nhanh chóng bị Diệp Lăng Phi chiếm giữ, cô gần như nghẹt thở trong nụ hôn sâu mãnh liệt của hắn. Ban đầu hai tay cô còn định chống cự sau lưng hắn, nhưng trong chớp mắt đã bị nụ hôn của hắn đánh bại. Không biết từ lúc nào, cô đã ngoan ngoãn ôm chặt lấy tấm lưng rộng của hắn, say sưa hôn đáp lại.

Một tay của Diệp Lăng Phi đang mải cởi áo ngủ của Bạch Tình Đình, tay kia đã lần đến mông cô, nhẹ nhàng vuốt ve. Cặp mông tròn trịa, hồng hào của Bạch Tình Đình đã sớm ửng đỏ dưới đôi bàn tay mân mê không ngừng nghỉ của hắn.

Lúc này, cô cảm nhận một dòng khí nóng từ hạ thân bốc lên, vô cùng thích thú với hành động vuốt ve này của Diệp Lăng Phi. Đột nhiên, cô cảm nhận được phần thân dưới mềm mại của mình bị một vật cứng rắn chạm vào. Cô bỗng sợ hãi, vội vàng đẩy Diệp Lăng Phi ra, nhảy xuống giường, ngượng ngùng nói:

- Chồng à, ăn cơm thôi.

Nói xong, cô đóng cửa, chạy nhanh như một chú thỏ ra khỏi phòng ngủ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!