Ngay ngày thứ hai nhận chức thư ký chủ tịch, Trình Quảng Minh đã bắt tay vào việc. Mọi công việc của Trương Khiếu Thiên đều được Trình Quảng Minh sắp xếp đâu ra đấy.
Năng lực của Trình Quảng Minh còn cao hơn Trịnh Khả Nhạc một bậc. Trương Khiếu Thiên rất hài lòng với khả năng làm việc của anh ta, sau cuộc họp lãnh đạo cấp cao buổi sáng, buổi chiều Trương Khiếu Thiên phải đi gặp một khách hàng quan trọng. Với tư cách là thư ký chủ tịch, Trình Quảng Minh có nhiệm vụ tháp tùng ông đi gặp khách hàng.
Điều này vừa hay cũng là cục diện mà Tiền Thường Nam mong muốn, để Trình Quảng Minh bên cạnh Trương Khiếu Thiên sẽ giúp hắn nắm rõ nhất cử nhất động của đối phương.
Tiền Thường Nam ý thức được rằng địa vị của hắn ở tập đoàn Tân Á đang bị lung lay dữ dội, do vậy hắn bắt đầu lôi kéo sự ủng hộ của các cổ đông khác. Theo tính toán của Tiền Thường Nam, chỉ cần lôi kéo thành công, hắn có thể gạt Trương Khiếu Thiên ra khỏi tập đoàn Tân Á, hay chí ít cũng hạn chế quyền quản lý của Trương Khiếu Thiên đối với tập đoàn. Mặt khác, Tiền Thường Nam cũng bắt tay với công ty đầu tư Tín Dương, hy vọng có thể mua lại số cổ phiếu nhỏ lẻ trên thị trường để ngang bằng với Trương Khiếu Thiên về số lượng cổ phần, từng bước đuổi Trương Khiếu Thiên ra khỏi tập đoàn Tân Á.
Nhưng ngoài dự tính của Tiền Thường Nam, một lượng lớn cổ phiếu của tập đoàn Tân Á trên thị trường đã bị một người bí ẩn thu mua. Tiền Thường Nam đương nhiên không tin đây là do Trương Khiếu Thiên làm, hắn thừa biết Trương Khiếu Thiên không thể có đủ tiền mặt để mua số cổ phiếu này. Bề ngoài thì tập đoàn Tân Á không có vấn đề gì, nhưng không ai biết rằng bên trong đang dậy sóng. Tiền Thường Nam chính là đang chờ đợi cơ hội để đá Trương Khiếu Thiên ra khỏi tập đoàn.
Mới sáng ra tâm trạng của Trương Lộ Tuyết đã không được tốt, tối qua cô đã nói chuyện với ba mình, hy vọng ông sẽ cân nhắc lại vị trí hiện tại của Diệp Lăng Phi, thực tế không sa thải hắn khỏi tập đoàn thì cũng nên giáng chức xuống làm nhân viên quèn của một bộ phận nào đó. Theo Trương Lộ Tuyết thấy, Diệp Lăng Phi một ngày chẳng làm được việc gì nên hồn. Tuy hắn cũng đã làm vài việc chứng tỏ năng lực không tồi, nhưng nhìn thấy Diệp Lăng Phi cả ngày nhởn nhơ, không ở công ty chơi điện tử thì cũng bí mật chuồn đi đâu chẳng ai biết, hoàn toàn không có dáng vẻ tất bật của một giám đốc bộ phận.
Bất kể Trương Lộ Tuyết nói thế nào, Trương Khiếu Thiên vẫn kiên quyết để Diệp Lăng Phi làm giám đốc phòng tổ chức, hơn nữa ông còn nhất mực khuyên con gái mình nên kết thân với hắn, vì ông cho rằng điều này rất có lợi cho tương lai của cô.
Trương Lộ Tuyết càng ngày càng cảm thấy ba mình nhất định đã bị Diệp Lăng Phi nắm thóp bí mật nào đó. Cô cũng đã cố gặng hỏi nhưng Trương Khiếu Thiên lại bảo không có chuyện gì, dặn cô đừng suy nghĩ linh tinh.
Trương Khiếu Thiên càng úp mở như vậy, càng làm cho Trương Lộ Tuyết tin rằng trong chuyện này ắt có nội tình. Cô ở công ty suy nghĩ cả nửa ngày, cuối cùng quyết định buổi trưa sau khi ăn cơm xong sẽ đi tìm Diệp Lăng Phi.
Diệp Lăng Phi vốn dự định ăn cơm xong sẽ ra ngoài. Sáng nay hắn đã gọi điện cho Chu Hân Minh hỏi về việc di dời nhà máy hóa chất. Chu Hân Minh chỉ nói với hắn rằng hôm qua mình đã nói chuyện với ba, nhưng ba cô cũng không nói gì nhiều. Diệp Lăng Phi cảm thấy Chu Hồng Sâm nhất định thấy việc này quá rắc rối. Hắn dự định đích thân đến nhà máy hóa chất kia một chuyến. Hắn cho rằng việc di dời nhà máy hóa chất ra vùng ngoại ô bị trì hoãn, tiền chính là nguyên nhân cốt lõi. Giá đất của khu vực này hiện nay không cao do bị ô nhiễm nặng, dẫn đến không có nhà đầu tư nào để mắt tới. Nếu vậy, nhà máy sẽ không có cách nào gom đủ tiền để xây dựng cơ sở mới. Nói cách khác, nhà máy không thể lấy tiền bán đất để mua đất, xây nhà xưởng, nên tự nhiên sẽ không thể di dời.
Diệp Lăng Phi vừa ra khỏi phòng thì gặp Trương Lộ Tuyết. Nhìn mặt cô, hắn cũng đoán được cô đến tìm mình chắc chắn không có chuyện gì tốt. Không đợi Trương Lộ Tuyết mở lời, Diệp Lăng Phi liền nói:
- Bây giờ tôi có việc phải ra ngoài, nếu cô có chuyện gì thì đợi tôi về rồi nói sau.
Diệp Lăng Phi nói xong liền đi về hướng thang máy. Trương Lộ Tuyết gọi với theo:
- Đứng lại, tôi có việc nhất định phải nói rõ với anh ngay hôm nay.
Nhưng Diệp Lăng Phi dường như không có ý định dừng lại, hắn vẫn đi thẳng đến thang máy, ấn nút xuống tầng dưới rồi đứng đợi cửa mở. Trương Lộ Tuyết thấy Diệp Lăng Phi không thèm để ý đến mình thì tức giận đuổi theo. Cửa thang máy mở, Diệp Lăng Phi bước vào, vẫy tay tạm biệt Trương Lộ Tuyết đang đứng trước cửa, cười nói:
- Tạm biệt, mai gặp!
Trương Lộ Tuyết định ngăn cửa thang máy đóng lại nhưng không kịp, thang máy đã vận hành xuống tầng dưới. Cô tức giận dậm chân, đi đến thang máy kế bên nhấn nút xuống lầu.
Thang máy vừa mở cửa thì Thái Hạo bước ra, hắn nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đang đợi thang máy vội cười chào:
- Phó giám đốc Trương, cô đi đâu vậy?
Trương Lộ Tuyết đang điên tiết lại gặp phải tên Thái Hạo chắn đường, làm lỡ thời gian của mình, liền một tay đẩy hắn ra, gắt:
- Tôi đi đâu liên quan gì đến anh? Đứng ở đây mà dài dòng nữa, đi làm việc đi.
Thái Hạo mặt đầy uất ức, lẩm bẩm:
- Tôi chỉ muốn chào hỏi cô thôi, có đáng bị mắng như vậy không?
Thái Hạo nhớ lại lần đầu tiên nhìn thấy Trương Lộ Tuyết, thật khiến người ta kinh ngạc, hắn thấy cô xinh đẹp như tiên nữ trong truyền thuyết. Nhưng không ngờ từ sau khi đi cùng Diệp Lăng Phi, Trương Lộ Tuyết lại biến thành bộ dạng như hiện nay. Thái Hạo không khỏi nhớ đến Đường Hiểu Uyển, trước kia vốn là một cô gái ngoan ngoãn, hiền lành giờ đã đổi khác, đã thế còn học cách trêu đùa hắn. Thái Hạo càng nghĩ càng buồn, không kìm được mà oán thán: "Tại sao lại để tôi gặp phải tên quái vật Diệp Lăng Phi chứ!"
Diệp Lăng Phi ra khỏi tập đoàn Tân Á liền đi thẳng ra bãi đỗ xe. Anh vừa đi khỏi một bước thì Trương Lộ Tuyết đã đuổi theo sau. Nhìn thấy Diệp Lăng Phi ra bãi đỗ xe, Trương Lộ Tuyết lại không đi theo mà chạy ngay sang bên kia đường đợi anh lái xe qua.
Lúc Diệp Lăng Phi lái xe qua, nhìn thấy Trương Lộ Tuyết đang tức giận đứng bên đường liền dừng lại. Trương Lộ Tuyết không đợi anh nói gì đã tự động kéo cửa xe, ngồi vào ghế phụ.
- Cô muốn làm gì?
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết, trong lòng không khỏi có dự cảm cô ta đến tìm mình gây chuyện. Anh trước tiên lái xe ra giữa làn đường chính, rồi quay sang nhìn Trương Lộ Tuyết cười.
- Cười cái gì mà cười? Anh có biết bây giờ vẫn là giờ làm việc không? Sao lại nói đi là đi, anh cho rằng tập đoàn Tân Á là nhà anh à? Tùy tiện!
Trương Lộ Tuyết tức giận nói:
- Anh làm như vậy hoàn toàn không có kỷ luật, tôi quả thật thấy chướng mắt.
- Không phải chỉ vì việc này chứ?
Diệp Lăng Phi lái xe đến ngã tư thì dừng đèn đỏ, tiện thể châm một điếu thuốc. Sau khi rít một hơi, anh mở hé cửa sổ, cười nói:
- Vậy Phó giám đốc Trương, chẳng phải cô cũng đang trốn việc sao? Cô chưa xin phép tôi đã tự ý rời đi, lẽ nào cô cũng không có quy tắc?
- Anh...
Trương Lộ Tuyết bị Diệp Lăng Phi nói cho cứng họng.
- Tôi cứ thế thì sao nào, tập đoàn Tân Á là của nhà tôi, tôi muốn thế nào thì thế đấy, anh quản được à?
- Vẫn là cô lợi hại.
Diệp Lăng Phi bĩu môi:
- Tôi nói không lại cô. Tóm lại, bây giờ tôi cần phải ra ngoài, cô muốn trừ lương của tôi thì cứ đi nói với phòng nhân sự, bảo họ trừ. Vô tư đi!
Diệp Lăng Phi bày ra bộ mặt "điếc không sợ súng" để trêu tức Trương Lộ Tuyết. Đèn chuyển sang màu xanh, anh đột nhiên nhấn ga, dọa cô giật mình. Trương Lộ Tuyết cho rằng Diệp Lăng Phi muốn trả thù mình, tâm trạng càng thêm tức giận.
- Thích thì trừ, tôi thật không hiểu sao ba tôi lại không sa thải loại nhân viên như anh, đã thế còn ngày một dung túng cho anh tác oai tác quái.
- Ha ha, tôi nói này đại tiểu thư, cô bị ai chọc tức hay sao mà lại nghĩ ra chuyện này?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Nói không chừng chỉ có ba cô mới thấy tôi có năng lực. À mà tôi cũng thấy lạ, tại sao mình có thể đứng vững ở tập đoàn Tân Á nhỉ? Đợi khi nào có thời gian, tôi sẽ đi nói chuyện với chủ tịch, hỏi xem có phải ông ấy muốn tôi trở thành con rể không, có như vậy mới thực sự là dung túng tôi chứ.
- Anh... đồ lưu manh!
Trương Lộ Tuyết bị Diệp Lăng Phi làm cho tức đến trắng bệch cả mặt, bây giờ cô nhìn thấy cái mặt của hắn chỉ muốn nhào qua cào cho một trận.
Diệp Lăng Phi thấy Trương Lộ Tuyết bị chọc tức đến mức này, nghĩ bụng nếu cô nàng "tức nước vỡ bờ" thì mình gánh không nổi, vội nói:
- Được rồi, tôi thật sự có việc phải đi, nếu cô có chuyện gì, ngày mai hãy nói, được không?
- Không được, hôm nay tôi phải nói cho xong.
Trương Lộ Tuyết hít một hơi sâu rồi nói tiếp:
- Hôm nay tôi muốn anh nói rõ, anh rốt cục nắm giữ bí mật gì của ba tôi?
- Cái gì?
Diệp Lăng Phi ngạc nhiên.
- Chủ tịch Trương nói với cô như vậy à?
Trương Lộ Tuyết đáp:
- Không phải, là tôi đoán vậy. Tôi có lý do của tôi, anh có muốn nghe không?
- Được thôi, tôi cũng muốn nghe xem rốt cục lý do của cô là gì.
Lúc này, Diệp Lăng Phi đã lái xe đến gần nhà máy hóa chất, nhưng hắn nhanh chóng đổi ý, rẽ sang đường Hải Tân.
Trên đường Hải Tân xe cộ rất ít, con đường chạy dọc theo bờ biển. Diệp Lăng Phi lái xe chậm lại.
- Tôi không hiểu tại sao ba tôi liên tục dung túng cho anh. Theo tôi được biết, anh không thể ở yên trong công ty, nhưng ba tôi lại dung túng anh. Dựa vào điều này, tôi có thể tin chắc rằng anh đang nắm giữ bí mật gì đó của ông. Ba tôi sợ nên mới dung túng anh.
Diệp Lăng Phi nhìn Trương Lộ Tuyết, cười sảng khoái:
- Coi như cô đã nói đúng. Tôi đang nắm giữ bí mật của ba cô, mà lại là một bí mật rất lớn.
⚝ Thiên Lôi Trúc ⚝ Cộng đồng dịch AI