Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 467: CHƯƠNG 467: KHÔNG THỂ NHÂN LÚC NGƯỜI TA GẶP NẠN!

Diệp Lăng Phi vừa vào cửa liền bắt gặp cảnh tượng nóng bỏng của Đường Hiểu Uyển trong bộ nội y. Bộ ngực trắng ngần của cô bất ngờ hiện ra trước mắt hắn, dù đã có áo ngực che chắn nhưng vẫn lộ ra một phần đầy đặn. Dù Đường Hiểu Uyển đã vội lấy chăn che người, nhưng mọi thứ đã quá muộn.

Diệp Lăng Phi nuốt nước bọt ừng ực, đi tới mép giường rồi ngồi xuống. Đường Hiểu Uyển dùng chăn che kín cơ thể gần như trần trụi của mình, mặt đỏ bừng, lí nhí hỏi:

- Diệp đại ca, sao anh lại tới đây?

- Anh đến thăm em một chút, chẳng lẽ em không chào đón anh à?

Diệp Lăng Phi cười ha hả, ngồi xuống bên cạnh Đường Hiểu Uyển. Cô vừa tắm xong, cơ thể tỏa ra mùi hương thoang thoảng quyến rũ. Diệp Lăng Phi hít một hơi thật sâu, tay phải từ từ kéo tấm chăn ra. Đường Hiểu Uyển chỉ đưa tay kéo lại một cách tượng trưng, nhưng tấm chăn đã nhanh chóng bị Diệp Lăng Phi giật phăng, để lộ thân hình mềm mại đến nghẹt thở trước mắt hắn.

Diệp Lăng Phi đưa tay ôm Đường Hiểu Uyển vào lòng, tay phải vuốt ve bắp đùi vẫn còn hơi ẩm ướt của cô, miệng nhẹ nhàng hỏi:

- Hiểu Uyển, em ở đây có quen không?

Hơi thở của Đường Hiểu Uyển trở nên dồn dập, tim nàng như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Bàn tay phải của Diệp Lăng Phi đang mơn trớn trên đùi nàng dường như mang theo một loại ma lực, khiến nơi nào nó lướt qua cũng dâng lên cảm giác tê dại kỳ diệu. Gương mặt cô càng thêm đỏ ửng, miệng lí nhí đáp:

- Vẫn… vẫn tốt ạ.

Tay phải của Diệp Lăng Phi men theo đùi Đường Hiểu Uyển lên đến lưng cô, hai ngón tay khẽ cởi móc khóa áo ngực. Bộ ngực căng tròn của Đường Hiểu Uyển lập tức lộ ra. Diệp Lăng Phi không nói nhiều lời, cúi xuống áp lên môi cô, bàn tay thì hơi dùng sức xoa nắn bầu ngực.

Đường Hiểu Uyển thoáng chốc cảm thấy nghẹt thở, cả người run lên. Đôi tay nhỏ bé của cô không biết phải đặt vào đâu. Diệp Lăng Phi một tay vuốt ve bộ ngực đầy đặn của cô, tay kia luồn đến chiếc quần lót rồi kéo tuột ra.

Đến lúc này, hạ thân Diệp Lăng Phi đã cương cứng. Hắn muốn chiếm đoạt Đường Hiểu Uyển. Vì vậy, hắn liền đè cô xuống giường, rời khỏi đôi môi cô rồi hôn dọc xuống cơ thể, cuối cùng dừng lại ở vùng đất cấm đầy mê hoặc.

Toàn thân Đường Hiểu Uyển run lên kịch liệt, hai bàn tay nhỏ của nàng nắm chặt ga giường, môi cắn chặt. Đột nhiên, nàng nhớ tới Vu Đình Đình đang ở dưới lầu. Nàng lo lắng bị Vu Đình Đình bắt gặp, vội vàng ngồi bật dậy, làm Diệp Lăng Phi giật nảy mình. Hắn ngẩng đầu, nghi hoặc nhìn Đường Hiểu Uyển, hỏi:

- Hiểu Uyển, sao vậy em?

- Diệp đại ca… Em… em không muốn như vậy, Đình Đình còn ở đây, không nên thế này được không anh?

Đường Hiểu Uyển hai tay ôm chặt Diệp Lăng Phi, giọng nói mang theo sự khẩn khoản:

- Em không muốn thế này, Diệp đại ca, anh… anh muốn em thì… chờ lúc không có ai được không?

- Đình Đình sẽ không lên đâu, cô ấy còn đang xem TV mà.

Diệp Lăng Phi hôn lên chiếc cổ trắng ngần của Đường Hiểu Uyển, tay phải đặt trên hạ thân cô, miệng nói:

- Ở đây chỉ có hai chúng ta, sợ gì chứ.

- Diệp đại ca, coi như em xin anh đấy, lúc này đừng làm vậy, được không?

Đường Hiểu Uyển cầu khẩn:

- Em không muốn bị Đình Đình nhìn thấy. Tối nay em còn muốn ngủ cùng cô ấy ở đây. Diệp đại ca, em phải đi xuống. Vừa rồi em chưa nói chuyện nhiều với Đình Đình, Diệp đại ca, coi như em xin anh lần này thôi.

Diệp Lăng Phi cố gắng kiềm chế dục hỏa. Thấy Đường Hiểu Uyển sống chết không chịu, có vẻ như cô ngại vì có người khác ở đây. Hắn vốn định nói cho cô biết Vu Đình Đình cũng là người phụ nữ của mình, nhưng rồi lại nghĩ. Vu Đình Đình đang ở ngay dưới lầu, nếu mình và Đường Hiểu Uyển triền miên ở đây mà bị cô nhóc đó vô tình bắt gặp, không biết cô ấy sẽ nghĩ thế nào. Diệp Lăng Phi lại nghĩ, nếu bây giờ mình "ăn" Đường Hiểu Uyển thì quả thật có cảm giác như đang thừa nước đục thả câu. Bây giờ cô ấy đang buồn bã, mình không nên nhân lúc này mà phát sinh quan hệ. Diệp Lăng Phi đành thở dài, bước xuống giường, nói:

- Được rồi, anh biết rồi.

Nói xong, hắn quay người rời khỏi phòng.

- Diệp đại ca! Diệp đại ca!

Đường Hiểu Uyển gọi hai tiếng nhưng Diệp Lăng Phi cũng không quay đầu lại. Cô tưởng mình đã chọc giận hắn, chẳng màng đến chuyện gì khác, vội vã mặc quần áo vào, trong lòng chỉ nghĩ phải đuổi theo Diệp đại ca, mặc cho hắn muốn làm gì cũng được.

Khi Đường Hiểu Uyển cuống quýt chạy xuống lầu, cô đã thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi xem TV cùng Vu Đình Đình trong phòng khách tầng một. Vẻ mặt hắn không hề có chút gì là không vui. Đường Hiểu Uyển từ từ đi xuống, đến bên cạnh Diệp Lăng Phi, chậm rãi ngồi xuống, thấp giọng nói:

- Diệp đại ca, anh… anh muốn thế nào cũng được.

Diệp Lăng Phi liếc nhìn Vu Đình Đình ở phía đối diện, thấy cô ấy vẫn đang chăm chú xem TV. Hắn lúc này quả thật cũng rất muốn "xơi" Đường Hiểu Uyển, nhưng nghĩ lại nếu làm vậy thì có chút quá đáng, ít nhất cũng nên nghĩ cho Vu Đình Đình một chút, dù sao trong nhà vẫn còn có cô ấy. Diệp Lăng Phi đè nén dục hỏa xuống, nói:

- Hiểu Uyển, không sao đâu, chuyện này sau này hãy nói.

Vừa nói, hắn vừa liếc nhìn Đường Hiểu Uyển, thấp giọng dặn dò:

- Hiểu Uyển, em và Đình Đình ở với nhau vui vẻ nhé.

Đường Hiểu Uyển "vâng" một tiếng, hai chân kẹp chặt lại. Vừa rồi Diệp Lăng Phi đã khiến dục hỏa trong người cô bùng cháy, khiến cô cũng cảm thấy khó chịu. Diệp Lăng Phi nhìn Đường Hiểu Uyển một chút, lại nhìn Vu Đình Đình, âm thầm nuốt nước bọt, trong lòng thầm nghĩ:

"Xem ra vẫn nên để hai người họ từ từ hòa hợp với nhau. Nếu hai cô gái này ở chung thuận lợi, chẳng phải mình sẽ có diễm phúc khôn cùng sao."

Trong suy nghĩ của Diệp Lăng Phi, Đường Hiểu Uyển là chuyện dễ như trở bàn tay, nếu hắn muốn thì lúc nào cũng có thể.

Điện thoại di động của Diệp Lăng Phi vang lên, hắn nhìn thấy người gọi đến là Chu Hân Minh. Diệp Lăng Phi nhấn nút nghe, liền nghe thấy Chu Hân Minh hỏi:

- Anh đang ở đâu đấy?

- Anh đang ở nhà bạn, có chuyện gì sao?

Diệp Lăng Phi hỏi.

- Không có gì, em vừa mới gọi cho Tình Đình, cô ấy vẫn còn ở công ty chưa về, em hỏi xem có phải anh đi cùng cô ấy không thôi.

Chu Hân Minh không nói nhiều, nhưng trước khi cúp máy, nàng lại bổ sung một câu:

- Em về rồi.

Diệp Lăng Phi vừa nghe những lời này, lòng hắn rạo rực. Bên này hắn vừa bị Đường Hiểu Uyển khơi dậy dục hỏa, đúng lúc đang khó chịu thì đột nhiên nghe tin Chu Hân Minh đã về nhà. Diệp Lăng Phi hận không thể lập tức bay về, hắn cúp điện thoại, vội vàng nói với Đường Hiểu Uyển và Vu Đình Đình:

- Anh có việc, đi trước đây, các em có chuyện gì thì gọi cho anh.

Nói xong liền vội vã rời đi.

Diệp Lăng Phi gọi một chiếc taxi, bảo tài xế dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới biệt thự Nam Sơn, hắn sẽ trả thêm tiền. Bác tài xế thấy Diệp Lăng Phi sốt ruột như vậy, liền trêu chọc:

- Tôi nói này cậu bạn, nhìn cậu gấp gáp như vậy, không phải là có chuyện gì tốt đấy chứ?

- Bị bác nhìn ra rồi.

Diệp Lăng Phi cười nói:

- Vậy phiền bác tài chạy nhanh lên một chút.

Tài xế taxi kia cười cười, cố gắng tăng tốc. Chờ khi Diệp Lăng Phi xuống xe, hắn liền cuống quýt chạy về biệt thự, may mà không để vú Ngô nhìn thấy, nếu không bà cũng không biết hắn vội vàng chạy về như vậy để làm gì. Diệp Lăng Phi xông vào phòng Chu Hân Minh nhưng không thấy cô đâu. Hắn sững người, nhưng ngay lập tức nhìn thấy quần áo của Chu Hân Minh vứt trên giường. Diệp Lăng Phi trong lòng vui vẻ, chạy đến trước cửa phòng tắm, gõ cửa, nhẹ giọng nói với Chu Hân Minh đang ở bên trong:

- Hân Minh, mở cửa đi em.

- Làm gì? Không biết em đang tắm à?

Chu Hân Minh ở bên trong gắt gỏng:

- Anh vội vàng chạy tới đây làm gì, em chỉ báo cho anh và Tình Đình một tiếng thôi, không có ý gì khác đâu, đừng có nghĩ lung tung.

- Anh không nghĩ lung tung, anh có chuyện muốn nói với em.

Diệp Lăng Phi nói.

- Có chuyện gì thì cứ cách một cánh cửa mà nói, em nghe thấy được.

Chu Hân Minh đáp.

- Không được, anh muốn nói chuyện riêng với em, để vú Ngô nghe thấy thì không hay lắm, em mở cửa đi nào.

Diệp Lăng Phi lừa Chu Hân Minh. Chu Hân Minh ở trong phòng tắm im lặng vài phút, cuối cùng cũng mở cửa. Chỉ thấy cô dùng một chiếc khăn tắm lớn quấn quanh người, mái tóc ướt sũng, tùy ý xõa trên vai. Chu Hân Minh nhìn Diệp Lăng Phi, hỏi:

- Nói đi, chuyện gì?

Diệp Lăng Phi nuốt nước bọt, cười gian xảo:

- Chuyện anh muốn nói chính là anh rất nhớ em, vô cùng vô cùng nhớ.

Vừa nói, hai tay Diệp Lăng Phi liền ôm lấy vòng eo của Chu Hân Minh, đẩy cô vào tường phòng tắm, bắt đầu hôn nồng nhiệt.

- Anh đúng là… em biết ngay anh sẽ như vậy mà.

Chu Hân Minh tỏ vẻ bất đắc dĩ, nhưng nàng lại không hề có ý ngăn cản, ngược lại còn nhắc nhở Diệp Lăng Phi:

- Cửa!

Diệp Lăng Phi dùng chân đóng sầm cửa phòng tắm lại, không để ý đến cơ thể vẫn còn ướt sũng của Chu Hân Minh mà ôm hôn cô ngấu nghiến. Sự vội vàng này của Diệp Lăng Phi nằm ngoài dự đoán của Chu Hân Minh. Tuy trong lòng nàng cũng khát khao được thân mật với hắn, nếu không vừa rồi đã chẳng gọi điện thoại nói những lời như vậy, nhưng nàng vẫn cố gắng nhắc nhở:

- Tình Đình sắp về rồi, anh đừng ở đây, hay là… hay là buổi tối em… em qua phòng anh.

- Không được, phải là bây giờ.

Diệp Lăng Phi nhanh chóng cởi sạch quần áo của mình, gần như không có màn dạo đầu, vội vã như một trai tân lần đầu nếm trải, hắn xoay người Chu Hân Minh lại, vỗ nhẹ vào cặp mông săn chắc, đàn hồi của cô, rồi thúc mạnh vào trong, từng nhịp, từng nhịp…

Bạch Tình Đình được cấp dưới đưa về, hôm nay nàng không lái xe. Vừa về đến nhà, Bạch Tình Đình liền thay quần áo, chuẩn bị vào phòng tắm. Nàng vừa đi đến cửa phòng tắm, đẩy một cái nhưng cửa không mở. Lúc này Bạch Tình Đình mới nhớ ra hôm nay Chu Hân Minh đã về, vì vậy nàng cười nói:

- Hân Minh, cậu ở bên trong à?

- A, mình đang tắm, Tình Đình, cậu chờ mình một lát, tắm xong mình ra ngay.

Trong phòng tắm, Chu Hân Minh và Diệp Lăng Phi vừa mới xong việc, lúc này hai người đang ngồi trong bồn tắm. Chu Hân Minh đang giúp Diệp Lăng Phi kỳ cọ lưng, ngực nàng dán chặt vào lưng hắn, theo động tác của cô mà cọ xát qua lại. Nghe thấy tiếng gọi của Bạch Tình Đình, cả hai đều giật nảy mình. Chu Hân Minh chỉ hy vọng Bạch Tình Đình không phát hiện ra chuyện này. Cô vốn tưởng rằng Bạch Tình Đình sẽ rời đi, nhưng đúng lúc này lại nghe thấy tiếng cô ấy cười nói:

- Hân Minh, hay chúng ta tắm chung đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!