Trương Lộ Tuyết hừ lạnh nói:
- Giám đốc Diệp, anh nói câu này là không đúng rồi, nói thế nào thì tôi cũng là con gái của tổng giám đốc, chuyện của tập đoàn Tân Á cũng chính là chuyện của tôi, sao tôi lại không thể quan tâm chứ?
Diệp Lăng Phi liếc mắt nhìn Trương Lộ Tuyết một cái, gật đầu, nói:
- Được rồi, nếu muốn tôi cho cô một lời giải thích, vậy thì tôi sẽ cho cô một lời giải thích.
Diệp Lăng Phi nghiêng người về phía trước, hai tay đặt trên bàn làm việc, nói:
- Tôi rất ghét người này, tôi không thích hắn ta ở phòng tổ chức. Nếu phó giám đốc Trương cảm thấy tôi đang lãng phí nhân tài thì mời cô sắp xếp hắn tới bộ phận khác. Tóm lại, chỉ cần phòng tổ chức còn có tôi một ngày, tôi sẽ không để hắn đảm nhiệm chức phó giám đốc phòng tổ chức. Câu trả lời này cô hài lòng chưa, phó giám đốc Trương? Cô còn vấn đề gì nữa không?
Trương Lộ Tuyết vừa nghe thấy Diệp Lăng Phi nói với giọng điệu này, càng thêm bất mãn, nàng hừ lạnh nói:
- Giám đốc Diệp, thái độ của anh là gì? Tôi đã nói chuyện với phó giám đốc Thái rồi, tôi muốn anh ta tiếp tục quản lý phòng tổ chức. Hiện tại, công việc ở phòng tổ chức do tôi phụ trách, tôi có quyền sắp xếp nhân sự. Tôi chỉ thông báo cho anh một tiếng, giám đốc Diệp, sau này anh có thể tiếp tục sống những ngày tiêu dao của mình, cả ngày đi không, chẳng làm gì cả.
Thái độ này của Trương Lộ Tuyết làm cho Diệp Lăng Phi hết sức bất mãn, Diệp Lăng Phi cười lạnh nói:
- Phó giám đốc Trương, tôi nghĩ cô cần phải làm rõ thân phận của mình, tôi mới là giám đốc phòng tổ chức, còn cô chẳng qua chỉ là trợ thủ của tôi. Sự khoan dung của tôi không có nghĩa là cô có thể muốn làm gì thì làm. Bây giờ tôi cũng sẽ nhắc lại một câu, cô hãy làm tốt bổn phận của mình đi. Còn về Thái Hạo, tôi sẽ điều hắn đến bộ phận khác, cứ như vậy đi.
Diệp Lăng Phi nói xong đưa ánh mắt về phía Thái Hạo, lạnh lùng nói:
- Phó giám đốc Thái, phiền anh bây giờ trở về làm tốt công việc được giao đi.
- Giám đốc Diệp…
Thái Hạo còn muốn nói gì đó thì Diệp Lăng Phi đã đập tay xuống bàn, đem nỗi bực dọc với Trương Lộ Tuyết vừa rồi trút hết lên người Thái Hạo, quát:
- Anh còn muốn tôi phải đuổi anh ra ngoài sao? Nhanh lên, tôi cho anh cơ hội ở lại phòng tổ chức nhưng anh lại không an phận làm việc của mình, còn giở trò với tôi. Bây giờ thì cút khỏi phòng tổ chức của tôi!
Thái Hạo nhìn Diệp Lăng Phi đang nổi giận, không thể làm gì khác hơn là rời khỏi phòng làm việc của hắn. Nhưng Trương Lộ Tuyết lại bị động tác đập bàn vừa rồi của hắn dọa cho sững sờ, ngay cả khi Thái Hạo rời đi, nàng cũng không có bất cứ phản ứng gì.
Chờ Thái Hạo hung hăng đóng sầm cửa phòng làm việc lại, Trương Lộ Tuyết mới bị tiếng đóng cửa làm cho bừng tỉnh. Lúc này Diệp Lăng Phi lại nhíu mày, có chút tức giận với cách đóng sập cửa để trút giận của Thái Hạo.
Trương Lộ Tuyết bất ngờ đứng bật dậy, trên mặt hiện đầy vẻ tức giận, nàng đi vài bước đến trước mặt Diệp Lăng Phi và quát:
- Tên khốn, rốt cuộc anh muốn làm gì? Anh cả ngày không có việc gì làm, nhưng lại yên ổn hưởng lương giám đốc. Tôi không biết tại sao cha lại giữ anh, tên khốn kiếp nhà anh…
Diệp Lăng Phi đầu tiên là sửng sốt, dường như trong mấy lời này của Trương Lộ Tuyết có một chút không phải là nhằm vào công việc, mà là nói chính mình. Diệp Lăng Phi ý thức được Trương Lộ Tuyết đang muốn trút những oán giận kìm nén trong lòng ra ngoài. Hắn vốn định để Trương Lộ Tuyết ở trong phòng làm việc của mình mắng cho hả giận, như vậy, chỉ cần cô trút hết tất cả những oán giận trong lòng ra, ít nhất có thể làm cho cô trở nên lý trí hơn một chút, còn hơn là trong lúc xúc động đi tìm Bạch Đình Đình. Nhưng nhìn thấy tinh thần cô càng ngày càng kích động, Diệp Lăng Phi thật sự lo cô sẽ thu hút sự chú ý của mọi người bên ngoài.
Diệp Lăng Phi vội vã đứng dậy, miệng nói:
- Được rồi, được rồi, đừng la nữa, chuyện này tôi thừa nhận là mình sai rồi.
Diệp Lăng Phi nói rồi ôm chầm lấy Trương Lộ Tuyết, liên tiếp nói:
- Thế này đi, nếu cô thật sự cảm thấy tức giận, cứ phạt tôi, thế nào?
Trương Lộ Tuyết không nghĩ Diệp Lăng Phi lại ôm mình, đầu tiên là nàng ngẩn người, lập tức nghĩ tới gã Diệp Lăng Phi này đang ôm mình, nàng dùng sức giãy dụa, miệng mắng:
- Đồ khốn, đồ lưu manh!
Diệp Lăng Phi thấy giọng của Trương Lộ Tuyết càng ngày càng lớn. Dưới tình thế cấp bách, hắn một tay bế ngang Trương Lộ Tuyết lên, bước nhanh vào gian phòng nghỉ bên trong phòng làm việc của mình, rồi ném cô lên giường. Diệp Lăng Phi trở tay đóng cửa phòng lại, nhìn Trương Lộ Tuyết, quát:
- Cô rốt cuộc muốn thế nào? Đã nổi điên đủ chưa? Tôi biết chuyện lần này là tôi không đúng, nhưng cũng không phải tôi cố ý. Cô thật sự cho rằng tôi muốn chuyện này xảy ra sao?
- Tên lưu manh này! Có nghĩa là tôi đáng đời sao?
Trương Lộ Tuyết ngồi trên giường, nhìn thẳng vào Diệp Lăng Phi, vẻ mặt đầy tức giận. Ngực nàng phập phồng kịch liệt, rõ ràng là đang vô cùng tức giận.
Diệp Lăng Phi cũng nổi nóng. Hắn vốn tưởng mình nhượng bộ một chút là Trương Lộ Tuyết sẽ cho qua, nhưng không ngờ cô lại không chịu buông tha. Theo Diệp Lăng Phi thấy, chuyện này cứ kéo dài như vậy chi bằng giải quyết sớm một chút. Hắn quát lạnh:
- Trương Lộ Tuyết, rốt cuộc cô muốn làm gì? Cô nói đi, tôi bồi thường cho cô!
Trương Lộ Tuyết vừa nghe giận tới mức sắc mặt đỏ bừng. Cô từ trên giường nhảy xuống, nắm chặt hai tay, tức giận nói:
- Anh nói tôi còn có thể làm gì? Tôi cứ mơ mơ màng màng mà phát sinh quan hệ với anh như vậy. Anh nói muốn bồi thường cho tôi. Anh nói đi, anh bồi thường cho tôi thế nào?
Trương Lộ Tuyết vừa nói, vừa dùng hai nắm tay đấm vào ngực Diệp Lăng Phi, vừa nói vừa nức nở:
- Tôi cứ như vậy bị anh hủy hoại. Anh bồi thường cho tôi thế nào? Tên khốn… tên lưu manh này!
Diệp Lăng Phi cứ đứng yên để cho Trương Lộ Tuyết tùy ý đánh đấm. Hắn nhìn bộ dạng này của Trương Lộ Tuyết, thở dài, trong lòng thầm nghĩ có lẽ chính mình đã thật sự thay đổi rồi. Nếu là mình trước kia, căn bản sẽ không có cảm giác áy náy đối với Trương Lộ Tuyết. Sắc mặt Diệp Lăng Phi dần dịu xuống, vẫn không nhúc nhích để cho Trương Lộ Tuyết đánh đấm. Mãi cho tới khi Trương Lộ Tuyết đánh mệt rồi, hắn mới đưa tay ôm lấy cô, miệng nói:
- Tôi đã nói rồi, tôi đồng ý bồi thường. Cô nói cho tôi biết nên bồi thường thế nào. Chỉ cần tôi có thể làm được, tôi nhất định sẽ làm.
Trương Lộ Tuyết đột nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn oán hận, cười lạnh nói:
- Anh cho rằng có thể bồi thường cho tôi sao? Tôi nói cho anh hay, anh vĩnh viễn không có cách nào bồi thường được. Tôi muốn trong lòng anh phải hối hận, tôi muốn anh áy náy cả đời. Diệp Lăng Phi, anh nghe kỹ cho tôi, tôi mãi mãi sẽ không tha thứ cho anh, vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho anh!
Trương Lộ Tuyết dùng sức đẩy Diệp Lăng Phi ra, muốn mở cửa đi ra ngoài, thì lại nghe thấy Diệp Lăng Phi ở phía sau lạnh lùng nói:
- Trương Lộ Tuyết, tôi cũng muốn nói cho cô biết, nếu đổi lại là tôi trước kia, tôi căn bản sẽ không nói chuyện với cô giống như bây giờ. Tôi không quan tâm cô làm chuyện gì, cho dù là đều nhằm vào tôi, tôi sẽ không so đo với cô. Nhưng cô cần phải hiểu rõ thân phận của mình, mỗi lời nói hành động của cô đều có liên quan đến rất nhiều người trong tập đoàn, không nên vì thành kiến đối với tôi mà ảnh hưởng tới công việc. Thái Hạo người này không thích hợp ở phòng tổ chức, cô cũng thấy công việc trước mắt ở phòng tổ chức triển khai thuận lợi như thế nào. Cô nói tôi không làm việc đàng hoàng cũng được, nói tôi không có việc gì cũng xong, nhưng thành tích trước mắt của phòng tổ chức là điều cô không có cách nào gạt bỏ. Nếu tương lai cô muốn trở thành người nắm giữ tập đoàn Tân Á, từ giờ trở đi cô nên công tư phân minh. Tôi chỉ nói tới đây, cô hãy về suy nghĩ đi.
Trương Lộ Tuyết quay đầu lại nhìn Diệp Lăng Phi, nói:
- Tôi biết phải làm thế nào, không cần anh phải dạy.
Trương Lộ Tuyết giận dữ rời khỏi phòng làm việc của Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi hung hăng đấm một cú xuống bàn làm việc, “Rầm” một tiếng, làm cho chén trà đặt trên góc bàn rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Từ Oánh vội vã bước vào, nhìn lướt qua những mảnh vỡ trên đất, không nói lời nào cầm lấy chổi, quét sạch những mảnh vỡ. Trước khi bước ra cửa, Từ Oánh nói:
- Giám đốc Diệp, chủ quản của bộ sản xuất Chu Tuấn chờ ngài ở bên ngoài rất lâu rồi.
Diệp Lăng Phi đang cơn tức giận, xua tay với Từ Oánh nói:
- Nói với hắn ta, tôi không có thời gian gặp hắn.
Từ Oánh thấy Diệp Lăng Phi tâm trạng rất tồi tệ, vội vàng đồng ý.
Diệp Lăng Phi ngồi trên ghế, nhắm mắt lại, tay phải đặt ở huyệt thái dương, xoa xoa. Diệp Lăng Phi không biết hôm nay tại sao lại tức giận đến như vậy, có lẽ là bởi vì nhận được điện thoại của Phi Hồ, khiến tâm trạng hắn trở nên nóng nảy. Diệp Lăng Phi ngồi trong chốc lát, đột nhiên cầm lấy điện thoại di động, gọi cho Vu Đình Đình, giọng trĩu nặng, hỏi:
- Đình Đình, em đang ở đâu?
- Diệp đại ca, em đang lên lớp ạ.
Giọng Đình Đình rất nhỏ, nói.
Diệp Lăng Phi “ừm” một tiếng, nói:
- Không có việc gì, anh chỉ muốn xem gần đây em bận gì, nếu đang lên lớp, vậy thì tập trung học đi.
Diệp Lăng Phi vốn định tìm Vu Đình Đình tâm sự, nhưng khi nghe thấy cô đang lên lớp, hắn bỏ đi ý nghĩ này của mình. Sau khi cúp điện thoại, Diệp Lăng Phi lên mạng, vừa vào game Crossfire, thì nhận được điện thoại của Vu Tiêu Tiếu.
- Sư phụ, ở đâu đấy, mau tới quán net Tiêu Dao đi, em và Hứa Duy bị người ta bắt nạt rồi!
Tâm trạng Diệp Lăng Phi vốn đang kích động, vừa nghe thấy Vu Tiếu Tiếu nói vậy, hắn lập tức đồng ý:
- Được, anh tới ngay, chờ anh nha!
Diệp Lăng Phi tắt máy tính, đi ra khỏi phòng làm việc. Hắn vừa mới đi ra, thì nhìn thấy Chu Tuấn đang ngồi ở bên ngoài chờ mình. Chu Tuấn nhìn thấy Diệp Lăng Phi đi ra, vẻ mặt tươi cười, ân cần chào hỏi:
- Giám đốc Diệp, có thời gian không, tôi tìm ngài có chút chuyện.
- Không có thời gian!
Diệp Lăng Phi không cho Chu Tuấn sắc mặt tốt, hắn nói với Từ Oánh:
- Tôi muốn đi ra ngoài, có chuyện gì cô có thể xử lý thì cứ xử lý, không nên làm phiền tôi.
Từ Oánh gật đầu, Diệp Lăng Phi cũng không để ý tới Chu Tuấn, cất bước đi. Chu Tuấn nhìn Diệp Lăng Phi rời khỏi, hắn đứng trước cửa phòng làm việc của Diệp Lăng Phi đi cũng không được, không đi cũng không xong, vẻ mặt đau khổ.
Hiện giờ Chu Tuấn sắp phiền chết đi được. Hôm qua vốn định tìm Vương Thiên Quân giúp dạy cho Diệp Lăng Phi một bài học, nhưng nào có ngờ được, Vương Thiên Quân đang bị điều tra, mà ông ta lại đổ hết tội lên đầu hắn. Theo Vương Thiên Quân thấy, mình bị Chu Hân Minh nhắm tới, hoàn toàn là do Chu Tuấn đắc tội với bạn của người ta, đây là tự tìm tới.
Chu Tuấn rất muốn nói chuyện này không liên quan tới hắn, nhưng Vương Thiên Quân kiên quyết cho rằng là do Chu Tuấn liên lụy tới mình, muốn để Chu Tuấn nhanh chóng giải quyết chuyện này. Vương Thiên Quân nghiêm khắc cảnh cáo Chu Tuấn, nếu như bên ông ta có vấn đề gì, ông ta tuyệt đối sẽ không tha cho Chu Tuấn.
Chu Tuấn không có cách nào, lúc này mới phải kiên trì tới cùng tìm Diệp Lăng Phi, nhưng nào có nghĩ rằng, hắn ta căn bản không thèm để ý tới mình. Chu Tuấn lúc này lòng dạ rối bời, nhất thời không biết nên làm thế nào mới tốt.