Sở dĩ Trương Dược muốn Diệp Lăng Phi gọi mình là ông, phần lớn nguyên nhân là vì “ông già” kia. Theo Trương Dược thấy, một thanh niên như Diệp Lăng Phi lại được lão già coi trọng đến vậy, thậm chí còn được khoản đãi đặc biệt, thì thân phận và xuất thân chắc chắn không hề đơn giản. Đặc biệt, những người trẻ tuổi sớm đã sống ở nước ngoài thường có gia thế vô cùng xuất sắc. Tất cả những điều này khiến Trương Dược có ấn tượng sâu sắc về Diệp Lăng Phi và rất muốn kết thân với hắn.
Đương nhiên, vẫn còn một nguyên nhân khác, đó là Trương Dược rất thích khí chất của Diệp Lăng Phi. Có những thứ rất khó có được, ví dụ như khí chất. Rốt cuộc khí chất là gì, không ai có thể định nghĩa rõ ràng, tất cả đều chỉ dựa vào cảm nhận.
Trương Dược cả đời phục vụ trong quân đội, ông ta có thể cảm nhận được khí chất quân nhân mạnh mẽ tỏa ra từ trong xương cốt của Diệp Lăng Phi. Khí chất mà ông ta vô cùng yêu thích này không phải là thứ có thể ngụy tạo được.
Nghĩ đến những điều này, ông ta rất muốn làm thân với Diệp Lăng Phi. Về phần Diệp Lăng Phi, hắn cũng không nghĩ sâu xa, nếu Trương Dược đã thích như vậy thì hắn cũng chẳng khách sáo, gọi một tiếng “ông” cũng không sao.
Trương Dược nói với Diệp Lăng Phi rằng mình đã ở Vọng Hải. Diệp Lăng Phi thầm nghĩ: “Ông già này đi nhanh thật, lẽ nào nửa đêm qua đã mò tới đây rồi?”
- Ông ơi, hiện giờ ông đang ở đâu ạ? Cháu đến gặp ông.
- Ừm, Tiểu Diệp, ta đang ở bên khu điều dưỡng. Thế này đi, giờ cháu lái xe đến bệnh viện quân khu rồi vào khu điều dưỡng nhé. Ta đang xem kết quả chẩn đoán của con bé Tuyết Hàn nhà ta.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ông Trương, ông quên là khu điều dưỡng quân khu nằm ở khu vực cấm sao, cháu không được phép vào.
Trương Dược cười đáp:
- Yên tâm, cháu chỉ cần lái xe đến đây thôi. Ta sẽ cho người ra đón cháu.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, day hai bên thái dương. Hắn thầm nghĩ ông già Trương Dược này tính khí thật nóng vội, hôm qua mình mới hứa sẽ giúp ông ta tìm hiểu xem có loại thuốc nào ở nước ngoài chữa được bệnh cho cháu gái ông ta không mà hôm nay ông ta đã sốt sắng bay từ Bắc Kinh đến đây. Xem ra ông ta cũng không ở lại chỗ “ông già” kia lâu. Dù thế nào đi nữa, Diệp Lăng Phi vẫn phải đi gặp Trương Dược. Hắn suy nghĩ một lúc rồi quyết định cứ đến khu điều dưỡng trước, có chuyện gì tính sau.
Khu điều dưỡng đó nằm trong khu vực cấm, được xây dựng ngay bên bờ biển, dựa lưng vào vách núi. Diệp Lăng Phi cũng chỉ biết có một khu vực cấm ở đó chứ chưa từng đi qua. Nghe nói môi trường ở đây rất tuyệt vời, không khí trong lành, trăm hoa đua nở, chim chóc ríu rít, rất thích hợp cho việc điều dưỡng.
Diệp Lăng Phi đỗ xe trước cổng quân khu. Hai bên cổng viện điều dưỡng có hai người lính gác vai mang súng đứng thẳng tắp. Tại chốt gác, có thêm một người lính trẻ tuổi mặc quân phục chỉnh tề, mắt không ngừng hướng về phía cổng. Vừa nhìn thấy chiếc xe Audi đen bóng loáng đỗ lại, anh lính đó vội vàng chạy ra.
Anh lính chạy đến trước xe của Diệp Lăng Phi, chào theo đúng điều lệnh với người đang ngồi trong xe rồi lịch sự hỏi:
- Xin hỏi, anh có phải là Diệp tiên sinh không ạ?
Diệp Lăng Phi gật đầu. Anh lính vội nói:
- Tôi là cảnh vệ của tư lệnh Trương. Anh có thể gọi tôi là Tiểu Vương. Tư lệnh Trương phái tôi ra đón anh.
Diệp Lăng Phi cười đáp lễ:
- Vậy phiền anh rồi.
Tiểu Vương vội vàng đáp lại:
- Đây là việc tôi nên làm.
Nói xong, Tiểu Vương vội chạy về phía cổng, nói vài câu với hai người lính gác, thanh chắn cổng từ từ nâng lên. Tiểu Vương cũng lên một chiếc xe mang biển số quân đội rồi khởi động máy, dẫn đường cho Diệp Lăng Phi. Hai chiếc xe rẽ trái rẽ phải một hồi trong khuôn viên viện quân y rồi cuối cùng dừng lại trước cổng một bệnh viện.
Diệp Lăng Phi xuống xe, cùng Tiểu Vương đi vào trong.
Tiểu Vương dẫn Diệp Lăng Phi qua hai tầng lầu, đến tầng thứ ba thì chỉ thấy một phòng chăm sóc đặc biệt. Một hàng người mặc quân phục màu xanh, biểu tượng cho quyền lực, đang đứng trang nghiêm trong phòng. Trương Dược cũng mặc quân phục.
Tiểu Vương đẩy cửa phòng, bước vào, chào theo điều lệnh rồi báo cáo:
- Báo cáo tư lệnh, Diệp tiên sinh đã đến.
Trương Dược nghe xong “ừm” một tiếng, ông đứng dậy, cười với Diệp Lăng Phi đang bước vào:
- Tiểu Diệp, cuối cùng cháu cũng đến rồi, ta còn lo cháu không đến.
- Đâu có ạ. Ông đã gọi, cháu nào dám không đến.
Diệp Lăng Phi tiến đến gần, bắt tay Trương Dược. Trương Dược lại tiếp tục giới thiệu:
- Nào, tới đây, để ông giới thiệu cho cháu một chút.
Thực ra không cần Trương Dược giới thiệu, chỉ cần nhìn quân phục của những người trong phòng, hắn cũng đoán được họ đều là tướng lĩnh cấp cao. Nghĩ cũng phải, Trương Dược là ai chứ, lần này ông đến Vọng Hải dù có khiêm tốn thế nào cũng sẽ làm kinh động giới quân nhân của thành phố biển này. Xung quanh thành phố không chỉ có các trường lục quân, hải quân, không quân mà còn rất nhiều trường quân sự khác, chưa kể các cán bộ cấp cao của viện điều dưỡng này. Chắc chắn lúc này ở đây có rất nhiều cán bộ cao cấp của quân đội.
Trương Dược là trung tướng, lại là tư lệnh quân khu, chỉ cần ông xuất hiện là có không ít tướng lĩnh cấp cao đi theo hộ tống. Diệp Lăng Phi hiểu rõ quân trang của Trung Quốc, chỉ cần nhìn vào quân phục của những người này là hắn có thể phân biệt được quân hàm của từng người. Diệp Lăng Phi nhìn một lượt, thầm nghĩ: “Trời đất, cảnh tượng này đúng là hiếm thấy, quân hàm người nào người nấy đều cao chót vót. Nếu có ai được đến đây dạo một vòng, đừng nói là quan chức nhỏ ở địa phương, ngay cả thị trưởng và bí thư thành ủy Vọng Hải cũng phải kính cẩn tiếp đón.”
Dù quân đội và chính quyền địa phương là hai hệ thống khác nhau, nhưng từ trước đến nay thế lực của quân đội vẫn mạnh hơn. Người của quân đội phạm tội ở địa phương thì chính quyền không thể xử phạt, mà chỉ có thể xử lý bằng kỷ luật quân đội.
Xe của quân đội có thể không cần tuân thủ luật lệ giao thông ở địa phương cũng là chuyện thường thấy. Điều này dẫn đến việc một vài quan chức địa phương luôn muốn gắn biển quân sự lên xe của mình, thậm chí những kẻ lắm tiền cũng rất thích bỏ ra một khoản lớn để có được biển số xe quân đội.
Trương Dược giới thiệu từng người một cho Diệp Lăng Phi. Nhìn những người mang quân hàm đại tá, thiếu tướng, thượng tá… Diệp Lăng Phi cũng có thể đoán ra chức vụ của họ mà không cần Trương Dược phải giới thiệu tường tận.
Dù những người này đều là chỉ huy cấp cao trong quân đội, nhưng khi thấy thái độ của Trương Dược đối với Diệp Lăng Phi, họ cũng ngầm suy đoán về thân phận của hắn. Ai cũng cho rằng Diệp Lăng Phi là một nhân vật vô cùng lợi hại, có lẽ nào là người của trung ương. Nhưng nhìn gương mặt trẻ măng của hắn, họ lại gạt bỏ suy nghĩ đó, chắc không phải lãnh đạo trực thuộc trung ương, vậy thì có lẽ là người thân của một vị lãnh đạo cấp cao nào đó. Nhưng dù đoán định thế nào, tất cả họ đều có một điểm chung là không ai dám coi thường Diệp Lăng Phi. Ai cũng rất nhiệt tình, chủ động bắt tay với hắn.
Sau màn chào hỏi, Trương Dược thân mật kéo tay Diệp Lăng Phi bảo hắn ngồi xuống rồi nói:
- Tiểu Diệp, con bé Tuyết Hàn đang kiểm tra, chúng ta đợi một lát nhé. Buổi trưa ông cháu mình cùng đi ăn cơm, vừa ăn vừa nói chuyện.
Nói đến đây, Trương Dược lại nói thêm:
- Lúc ông sắp rời Bắc Kinh, thủ trưởng có dặn ông nên chú ý đến cháu.
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Ông Trương à, ông đừng nghe lão già… à, thủ trưởng Trương nói. Thủ trưởng Trương cố tình nói vậy thôi chứ cháu nào có tài cán gì. À, từ giờ cháu sẽ không đến Bắc Kinh nữa, để tránh thủ trưởng Trương lại gây thêm phiền phức cho cháu.
Diệp Lăng Phi rất thích gọi “lão già”, vừa nãy hắn quen miệng lỡ lời. Hai chữ “lão già” thốt ra từ miệng Diệp Lăng Phi không những làm đám quân nhân tai to mặt lớn ngồi đó kinh ngạc mà đến cả Trương Dược cũng thoáng giật mình. Bọn họ đều không dám tin vào tai mình. Diệp Lăng Phi lại dám gọi như vậy, ngay cả Trương Dược cũng càng thêm tò mò về thân phận của hắn. Rốt cuộc giữa thủ trưởng Trương và Diệp Lăng Phi có quan hệ gì mà hắn có thể gọi ông ta là “lão già”?
Đương sự Diệp Lăng Phi không ngờ chỉ vì câu nói ban nãy của mình mà khiến tất cả mọi người trong phòng kinh ngạc đến vậy, trong lòng hắn có chút hối hận. Hắn không thể giải thích nguyên cớ năm xưa mình cứu được “lão già” kia. Trong lúc hắn đang nghĩ cách che giấu quá khứ thì ngoài cửa phòng truyền đến tiếng bước chân, ngay sau đó là một quân nhân dáng người dong dỏng cao, tầm hơn bốn mươi tuổi bước vào. Người đàn ông này mang quân hàm thượng tá, đi đứng mạnh mẽ, vừa bước vào phòng liền thưa với Trương Dược:
- Ba à, Tuyết Hàn về rồi.
Người đàn ông này chính là con trai cả của Trương Dược, Trương Quốc An, cũng là ba của Trương Tuyết Hàn. Trương Quốc An vừa bước vào thì Trương Tuyết Hàn cũng đi ngay sau ông.
Trên người mặc bộ váy liền màu trắng dài, Trương Tuyết Hàn trông có vẻ yếu ớt của người mang bệnh. Đôi lông mày cô khẽ nhíu lại, biểu hiện có phần rụt rè. Trương Tuyết Hàn luôn là một cô gái ngoan ngoãn, nghe lời. Dù ông nội và ba cô không quá nghiêm khắc, nhưng trong lòng cô vẫn luôn tôn kính và có chút sợ hãi họ.
Tối qua ba cô bất ngờ xuất hiện tại Vọng Hải đã khiến cô vô cùng ngạc nhiên, kết quả là nửa đêm bị đón đến viện điều dưỡng này. Trương Tuyết Hàn không ngờ ông nội mình cũng đến Vọng Hải ngay trong đêm, mọi việc đều nằm ngoài dự liệu của cô.
Ban nãy cô bị đưa đi kiểm tra tổng thể, Trương Tuyết Hàn vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Trong lòng cô lo lắng bất an, nghĩ bụng liệu có phải những việc mình làm ở Vọng Hải đã đến tai ông nội và ba nên hai người họ định bắt mình về không. Hiện nay, điều cô không muốn nhất chính là phải rời khỏi Vọng Hải. Khó khăn lắm mới tìm được người trong mộng ở đây, dù biết chuyện của mình và Diệp Lăng Phi sẽ chẳng đi đến đâu nhưng cô vẫn mong được ở lại, chỉ cần tình cờ trông thấy Diệp Lăng Phi thôi là cô đã mãn nguyện lắm rồi.
Trương Tuyết Hàn đang băn khoăn do dự, bất chợt nhìn thấy Diệp Lăng Phi, liền không kìm được mà thốt lên:
- Diệp tiên sinh?
Nói xong câu này, cô bỗng cảm thấy hối hận.
Diệp Lăng Phi sớm đã đoán được Trương Tuyết Hàn là cháu gái của Trương Dược, vì vậy sự xuất hiện của cô cũng không khiến hắn ngạc nhiên. Hắn gật đầu cười, nói:
- Tuyết Hàn, tôi đã đoán là cô!
Trương Dược và Trương Quốc An ngẩn người vì bất ngờ. Trương Dược cất tiếng hỏi:
- Tiểu Diệp, cháu quen Tuyết Hàn à?
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Ông Trương, chuyện này nói ra dài lắm, ông phải cho cháu chút thời gian để từ từ kể.
Trương Dược nghe xong bật cười:
- Được, được, vậy chúng ta vừa ăn cơm vừa nói chuyện. À, Quốc An, có kết quả chưa?
Trương Quốc An lắc đầu, đáp:
- Ba à, phải đợi đến chiều mới có kết quả, dù gì cũng phải để bệnh viện có thời gian phân tích. Có điều, con thấy sức khỏe của Tuyết Hàn bây giờ hay trước kia vẫn vậy, không có gì thay đổi, vẫn là căn bệnh đó.
Trương Dược gật đầu, nhìn Trương Tuyết Hàn, ánh mắt tràn đầy tình thương. Ngay sau đó, ông nhìn về phía Tiểu Vương, dặn dò:
- Tiểu Vương, bây giờ cậu đi sắp xếp đi, tôi phải dẫn Diệp tiên sinh đi ăn cơm. À, nhớ bảo họ chuẩn bị những món ngon nhất ra nhé.
Tiểu Vương vội vàng đáp:
- Vâng, thưa tư lệnh Trương.