Diệp Lăng Phi nghe Vu Đình Đình nói xong thì khẽ sững người, hắn không ngờ quan hệ giữa cô và Đường Hiểu Uyển đã thân thiết đến mức chuyện gì cũng có thể tâm sự. Theo lời Vu Đình Đình, chắc chắn Đường Hiểu Uyển đã biết chuyện giữa hắn và cô ấy. Vậy là từ nay, hắn không cần phải che giấu mối quan hệ với Vu Đình Đình nữa.
Diệp Lăng Phi ôm Vu Đình Đình, miệng cười tinh quái nói:
- Đình Đình, nói vậy là từ nay về sau anh có thể thoải mái thân mật với em trước mặt Hiểu Uyển rồi.
Vu Đình Đình nghe xong thì hoảng hốt, biết Diệp Lăng Phi đã hiểu lầm ý mình, cô liền đỏ mặt vội vàng giải thích:
- Anh Diệp, anh đừng nói vậy, anh hiểu lầm rồi. Em chỉ nói với chị Hiểu Uyển rằng em chỉ yêu một mình anh thôi, cả đời này, anh là người đàn ông duy nhất của em.
Diệp Lăng Phi nghe xong mới vỡ lẽ là mình đã hiểu sai ý của Vu Đình Đình. Hắn vỗ một cái vào mông cô, nói:
- Tiểu nha đầu này, dám trêu anh à.
- Anh Diệp, anh đừng như vậy, em đâu có trêu anh.
Vu Đình Đình nở nụ cười tươi tắn như nắng sớm, ngọt ngào nói:
- Là do anh nghĩ nhiều thôi.
Nói xong, cô nhìn vào chiếc đồng hồ đeo tay, vội nói:
- Thôi chết, không nói chuyện với anh nữa. Giờ mà không đi là em muộn học mất.
Diệp Lăng Phi buông tay ra, nói:
- Đi đi, đi đường cẩn thận nhé.
Thấy Vu Đình Đình chạy ra phía cổng, hắn liền gọi với lại:
- Đình Đình, hay là anh chở em đến lớp nhé?
- Không cần đâu ạ.
Vu Đình Đình nhanh chóng đáp.
Diệp Lăng Phi nhìn bóng Vu Đình Đình khuất sau cổng mới quay người bước vào biệt thự.
Đường Hiểu Uyển vẫn đang say ngủ trong phòng ở tầng hai. Diệp Lăng Phi đẩy cửa bước vào, quả nhiên thấy cô đang quay mặt vào trong. Chiếc chăn mỏng đã tuột khỏi người từ lúc nào, để lộ thân hình tuyết trắng chỉ mặc độc một bộ nội y. Đường Hiểu Uyển mặc chiếc quần lót tam giác, cặp mông xinh xắn, hồng hào đang chổng về phía Diệp Lăng Phi. Từ góc độ của hắn, có thể thấy lờ mờ khe mông quyến rũ, thấp thoáng một vùng sẫm màu đầy mê hoặc.
Vu Đình Đình không kéo rèm cửa. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ bị tấm rèm che khuất, khiến căn phòng có chút mờ ảo. Đôi dép lê của Đường Hiểu Uyển nằm ở góc giường, còn chú thỏ bông cô mua thì đặt cạnh gối.
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng tiến đến, ngồi bên giường, giơ tay vỗ nhẹ vào mông cô, khẽ nói:
- Hiểu Uyển, dậy đi làm nào.
- Em không đi làm. Hôm nay em xin nghỉ rồi.
Đường Hiểu Uyển nói trong cơn mơ màng. Ngay sau đó, cô giật mình bật dậy, vừa quay người lại đã thấy Diệp Lăng Phi đang ngồi bên cạnh, tự lúc nào nhìn cô cười tủm tỉm. Cô vội vàng kéo chăn lên che người. Nhưng Diệp Lăng Phi đã nhanh chóng trèo lên giường, nằm xuống cạnh cô, ôm chặt cô vào lòng.
Diệp Lăng Phi cười ha hả:
- Hiểu Uyển, sao lại không ngoan ngoãn đi làm thế, lẽ nào vẫn giận anh chuyện hôm qua nên không muốn đến công ty để khỏi phải gặp anh? Tối qua anh thật sự có việc bận. Đừng giận nhé.
Đường Hiểu Uyển bị Diệp Lăng Phi ôm trong lòng, bộ ngực căng tròn của cô ép chặt vào lồng ngực rắn chắc của hắn. Cảm giác mê muội khiến đầu óc cô rối bời. Cô theo bản năng vội vùng ra, nhưng Diệp Lăng Phi đã ôm cô rất chặt, không cho cô cơ hội. Hắn còn dùng chân kẹp chặt đôi chân đang giãy giụa của cô. Đường Hiểu Uyển đành thôi không cố thoát ra nữa, nhẹ giọng nói:
- Anh Diệp, không phải như vậy đâu.
- Vậy thì vì sao nào?
Tay phải hắn đặt lên mông cô, xoa nhẹ. Môi hắn kề sát môi cô, cười nói:
- Không phải có kẻ nào ức hiếp Hiểu Uyển của anh đấy chứ? Nói anh nghe xem. Để anh xem tên nào dám ăn gan hùm ức hiếp Hiểu Uyển nhà ta.
Đường Hiểu Uyển cười duyên, đáp:
- Không có chuyện gì đâu. Anh à, tại em không muốn đi làm thôi. Ở công ty chẳng có việc gì, nên em cũng chẳng buồn đến.
Đường Hiểu Uyển có nụ cười rất mê hồn. Cô vừa cười, lửa dục vọng trong người Diệp Lăng Phi đã bốc lên ngùn ngụt. Hắn cũng chẳng muốn truy hỏi xem có thật là cô vì ở công ty quá nhàn rỗi mà không muốn đi làm hay không, mà trực tiếp lật người cô lại, rồi nhanh chóng cúi xuống.
Hành động đột ngột này của Diệp Lăng Phi làm đầu óc Đường Hiểu Uyển trống rỗng, cô trở nên lóng ngóng, chỉ biết theo bản năng đưa lưỡi ra, nồng nhiệt đáp lại hắn.
Diệp Lăng Phi chỉ vì Đường Hiểu Uyển mà bùng phát dục vọng, nhưng hắn chưa muốn cô ngay lúc này. Phải biết rằng, chỉ cần hắn muốn, Đường Hiểu Uyển sẽ luôn sẵn sàng trong tầm tay. Chỉ là hắn nghĩ nếu bây giờ mà làm tới cùng, ít nhất cũng phải mất hai tiếng, lúc đó sẽ lỡ mất trò hay ở Tân Á.
Diệp Lăng Phi luôn nhớ những màn kịch hay ở Tân Á. Hắn hôn Đường Hiểu Uyển một lúc lâu trên giường, lột sạch quần áo trên người cô, dùng những nụ hôn nóng bỏng lướt trên từng centimet da thịt, nhưng chỉ dừng lại ở đó. Sau đó, hắn thở hổn hển hỏi cô:
- Hiểu Uyển, cưng ơi, em có hối hận khi ở bên anh không?
Đường Hiểu Uyển trần như nhộng, tâm trí đã sớm mơ màng, nghe Diệp Lăng Phi hỏi vậy, cô dịu dàng đáp:
- Anh Diệp à, em không hối hận, em thật sự không hối hận chút nào.
Trong lòng Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi đã sớm chiếm trọn trái tim cô. Nói là sùng bái cũng được, hâm mộ cũng xong, tóm lại, cô không nghĩ mình có thể rời xa được hắn.
Diệp Lăng Phi cởi quần, để lộ ra thứ đã sớm cương cứng. Vật kia bất ngờ hiện ra trước mắt Đường Hiểu Uyển, cô bất giác khép chặt hai chân, giọng đầy sợ hãi:
- Anh ơi, em… em vẫn chưa chuẩn bị gì cả. Em… ý em không phải vậy, em… em hơi… hơi sợ.
Mặc dù Đường Hiểu Uyển rất khao khát được ân ái với người mình thương nhớ, nhưng khi chuyện thật sự đến bước này, cô lại thấy sợ hãi, khiến cô sợ hãi co người lại. Nếu là lúc khác, có lẽ Diệp Lăng Phi sẽ an ủi, dỗ dành để cô dần chấp nhận, nhưng lúc này hắn chỉ muốn đẩy nhanh tiến độ, mau chóng kết thúc màn dạo đầu với cô, rồi đưa cô tới Tân Á xem trò hay sắp diễn ra.
Diệp Lăng Phi nhẹ nhàng nâng mặt Đường Hiểu Uyển lên, dịu dàng nói:
- Hiểu Uyển, chúng ta sẽ từ từ thôi. Bây giờ anh sẽ giúp em thích ứng dần dần.
Nói xong, hắn thì thầm vào tai cô vài câu khiến mặt cô đỏ bừng như quả táo chín. Cô ngượng ngùng khẽ gật đầu.
Diệp Lăng Phi nằm xuống. Đường Hiểu Uyển lật người, quay mông về phía hắn. Cô từ từ cúi người xuống, trong khi Diệp Lăng Phi dùng hai tay tách chân cô ra, áp môi mình vào nơi thầm kín ấy. Cùng lúc, đầu cô cũng hạ thấp...
Khi Diệp Lăng Phi lái xe đưa Đường Hiểu Uyển đến Tân Á thì cũng đã hơn 9 giờ. Suốt quãng đường, Đường Hiểu Uyển không dám nhìn hắn một lần nào, cô chỉ cúi gằm mặt, hai tay nắm chặt quai túi xách.
Diệp Lăng Phi đỗ xe ở bãi đậu, tháo dây an toàn, rút điện thoại gọi cho John David:
- Ông đến tập đoàn chưa?
- Chúng tôi đang ở phòng hội nghị, tôi nghĩ chủ tịch của các ông đang xác minh thân phận của chúng tôi.
John David hài hước nói:
- So với các cổ đông khác trong tập đoàn, tôi vẫn thích nói chuyện với chủ tịch hội đồng quản trị của ông hơn.
- À, tôi quên chưa giới thiệu, vị chủ tịch xinh đẹp đó cũng mới từ Mỹ về đấy, tôi tin các ông sẽ có nhiều điểm chung khi hợp tác.
Diệp Lăng Phi nói xong, ngắt điện thoại, quay sang Đường Hiểu Uyển đang ngồi bên ghế phụ. Hắn cười ha hả, đưa tay kéo vai cô, hôn lên gương mặt vẫn còn ửng hồng vì ngượng, hỏi:
- Sao thế, hối hận vì đã cùng anh làm chuyện ban nãy à?
- Không, không!
Đường Hiểu Uyển vội vàng giải thích:
- Em… em chỉ là không… không quen.
Khi ngước lên nhìn khuôn mặt say đắm của Diệp Lăng Phi, cô lại vội vàng cúi đầu, lắp bắp:
- Em… em rất vui, ban nãy… ban nãy… được cùng anh… làm chuyện đó… là chuyện mà em luôn…
Đường Hiểu Uyển không thể nói tiếp được nữa. Diệp Lăng Phi vỗ vai cô, dịu giọng:
- Hiểu Uyển, chúng ta cứ từ từ, anh sẽ giúp em chuẩn bị thật tốt. Ban nãy chỉ là bước đầu thôi, thực ra cũng không có gì đáng sợ cả, đúng không nào, anh cũng đâu có ăn thịt em.
- Vâng.
Đường Hiểu Uyển gật mạnh đầu.
Diệp Lăng Phi giục cô:
- Xuống xe đi em, mình đến Tân Á xem trò hay. Quên chuyện anh vừa nói với em rồi à? Tập đoàn Tân Á hôm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra đấy.
- Nhưng tối qua em xin nghỉ rồi, em nói em bị ốm, hôm nay muốn nghỉ ngơi.
Đường Hiểu Uyển nói:
- Anh Diệp ơi, em ở công ty thật sự không thoải mái chút nào, cả ngày chẳng có việc gì làm, mọi người lại suốt ngày bàn ra tán vào. Em không muốn ngồi đó nghe họ bàn luận nữa đâu, phiền phức lắm. Không biết sau này em còn có thể làm cùng bộ phận với anh không.
Diệp Lăng Phi cười đáp:
- Tiểu nha đầu, có gì mà phải lo. Yên tâm đi, anh đảm bảo sau này em vẫn có thể làm cùng phòng với anh.
Nói xong, hắn đẩy cửa bước xuống xe. Sau một hồi do dự, Đường Hiểu Uyển cũng tháo dây an toàn, theo hắn xuống xe.
Đường Hiểu Uyển đứng dựa vào thân xe, cô không muốn vào công ty lắm. Diệp Lăng Phi cũng hiểu, nhìn dáng vẻ e thẹn của cô, hắn biết cô vẫn còn thấy chuyện ban nãy có phần không phải. Hắn cũng không ép, mà đi thẳng về phía trước. Đi được chục mét, hắn quay đầu lại nhìn thì thấy cô đang ngập ngừng tiến về phía đại sảnh Tân Á.
Diệp Lăng Phi cười với Đường Hiểu Uyển, nói:
- Thỏ xinh, nhanh lên nào!
Đường Hiểu Uyển giật mình, rồi bật cười trước câu nói đùa của hắn. Cô vui vẻ đáp:
- Con gấu nhỏ xấu xa, ta không đi cùng ngươi nữa, ta đi một mình.
- Gấu nhỏ?
Diệp Lăng Phi nghĩ đến con gấu bông mà Đường Hiểu Uyển tặng mình, hắn cũng bật cười. Sau đó, hắn không nói nhiều lời mà quay người, tiến vào đại sảnh tập đoàn.
- Thỏ xinh, thỏ xinh.
Đường Hiểu Uyển vừa bước vừa lẩm bẩm thích thú. Không biết từ lúc nào, trong lòng cô dâng lên cảm giác ngọt ngào như đang ăn kẹo. Tâm trạng ngượng ngùng, xấu hổ ban nãy đã tan biến, thay vào đó là cảm giác ngọt ngào như mật. Đường Hiểu Uyển lúc này cảm thấy mình là người con gái hạnh phúc nhất thế gian.