Hôm nay là thứ sáu. Tối qua, Diệp Lăng Phi và Chu Hân Mính về nhà rất muộn, lúc hai người họ về thì Bạch Tình Đình đã ngủ rồi. Sáng hôm sau, Chu Hân Mính đã dậy sớm đi làm. Chuyện nhà máy sản xuất sợi cô vẫn chưa xử lý xong, Triệu Trường Đào cũng chưa bắt được. Bạch Tình Đình thì vẫn ở nhà chờ Diệp Lăng Phi thức dậy, cô cùng Diệp Lăng Phi ngồi trong phòng khách, nói về chuyện chiều hôm qua. Diệp Lăng Phi không tiết lộ quá nhiều, chỉ nói qua với Bạch Tình Đình là chuyện nhà máy sợi đã được giải quyết ổn thỏa, tiếp theo phải làm thế nào để giành được mảnh đất đó. Hắn đề nghị Bạch Tình Đình thương lượng với thị trưởng Chu một chút, tốt nhất có thể nâng giá đất của nhà máy lên, như vậy sẽ làm nản lòng những thương nhân bất động sản có ý đồ với mảnh đất này, về lâu dài số tiền lợi nhuận sẽ vượt xa số tiền mà tập đoàn đầu tư. Bạch Tình Đình gật đầu đồng ý, nhưng khi cô vừa nhắc tới vấn đề tiền đền bù, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Bà xã, chẳng lẽ em quên chung cư Dương Quang sao? Anh tin rằng chỉ cần chính phủ tuyên bố với truyền thông tin tức nhà máy sợi dời đi, các căn hộ của chung cư Dương Quang sẽ rất đắt khách. Chuyện nhà máy sợi di dời cần có thời gian, mà khoảng thời gian này vừa lúc giúp cho tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế có thể huy động vốn, chắc chắn phương diện tài chính sẽ không có vấn đề gì.
Bạch Tình Đình hết sức tán đồng ý kiến của Diệp Lăng Phi, nói chuyện với hắn xong liền lái xe đến tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế. Về phía tập đoàn Tân Á, dưới sự can thiệp của John David, tập đoàn đã trải qua sự thay đổi khổng lồ từ chiều hôm qua, lúc này bắt đầu ổn định. Diệp Lăng Phi không lo lắng một chút nào về tương lai phát triển của tập đoàn Tân Á vì Trần Ngọc Đình khác hẳn với Tiền Thường Nam, cô luôn toàn tâm toàn ý vì tập đoàn. Mấy ngày nay Diệp Lăng Phi cảm thấy hơi mệt mỏi, chuyện của hai đại tập đoàn cũng đã gần như ổn định, hắn nghĩ nên thư giãn một chút. Hắn gọi điện cho Dã Lang và Dã Thú, hẹn hai người họ đi xoa bóp, thư giãn. Ở trung tâm xoa bóp Thủy Phù Dung, Diệp Lăng Phi nằm trên giường, bên cạnh là một cô gái mặc váy ngắn rất gợi cảm đang mát xa cho hắn. Diệp Lăng Phi vừa hưởng thụ cảm giác thư thái khi được cô gái xoa bóp vừa nói chuyện với Dã Lang:
- Dã Lang, khi nào mày dẫn bạn gái ra mắt tao đi chứ!
- Lúc nào cũng được! – Dã Lang nói.
Diệp Lăng Phi cười:
- Vậy thì tốt, tối nay được không? Dã Thú, mày cũng đưa Lục Tuyết Hoa đi cùng đi. Chúng ta vừa uống rượu vừa ca hát!
- Lão Đại, không thành vấn đề! Em và Tuyết Hoa lúc nào cũng sẵn sàng! – Dã Thú cười toe toét nói.
Diệp Lăng Phi cười bảo:
- Xem ra quan hệ của cậu và Lục Tuyết Hoa tiến triển nhanh thật đấy nhỉ, tốt lắm. Nghe giọng điệu này của mày thì chắc chắn là đang sống chung rồi.
Dã Thú cười toe toét, Diệp Lăng Phi còn đang định nói tiếp thì điện thoại của hắn vang lên. Hắn nhận điện thoại. Cuộc gọi này là của Đường Hưng Cường. Trong điện thoại, Đường Hưng Cường ấp a ấp úng:
- Cậu Diệp, Hiểu Uyển sao rồi?
- Bác Đường, bác chưa gọi điện cho Hiểu Uyển sao? – Diệp Lăng Phi hỏi.
Đường Hưng Cường lắc đầu, nói:
- Bác lo Hiểu Uyển vẫn còn tức giận chuyện kia nên không dám gọi.
- Bác Đường, chuyện đó cũng qua rồi, cháu nghĩ chắc Hiểu Uyển không còn giận nữa đâu.
Diệp Lăng Phi nghe giọng nói của Đường Hưng Cường dường như muốn nhờ vả mình chuyện gì đó, hắn không có ý định vòng vo tam quốc, nói thẳng:
- Bác Đường, có phải bác có chuyện gì không, cứ nói thẳng ra đi.
- Ừ, là thế này, Hiểu Uyển đã bỏ nhà đi hơn một tuần rồi, tối nay mẹ nó muốn gọi nó về nhà ăn cơm.
Đường Hưng Cường nói tới đây, lại bổ sung:
- Tôi cũng muốn mời cậu Diệp tới nhà ăn cơm để cảm ơn cậu.
Diệp Lăng Phi “ừ” một tiếng, nói:
- Bác, như vậy đi, cháu sẽ gọi điện cho Hiểu Uyển hỏi xem ý nó thế nào, dù sao cháu cũng không thể làm chủ chuyện của nó được. Nếu nó thật sự không muốn về nhà..., cháu cũng không có cách nào ép buộc, bác thấy đúng không?
- Ừ, ừ, vậy thì làm phiền cậu Diệp rồi.
Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, bất đắc dĩ lắc đầu:
- Haiz, tao thấy chuyện của mình nhiều quá, lúc nào mới được nghỉ ngơi một chút đây!
- Lão Đại, cái đó phải trông chờ vào anh thôi. – Dã Thú cười toe toét nói.
Diệp Lăng Phi khẽ thở dài, bấm số của Đường Hiểu Uyển, trực tiếp truyền đạt lại lời của Đường Hưng Cường. Đường Hiểu Uyển do dự hồi lâu rồi nói:
- Anh Diệp, buổi tối anh theo em về nhà ăn cơm đi, em cũng rất muốn gặp lại cha mẹ.
- Được rồi! – Diệp Lăng Phi đáp ứng. Nếu đã đồng ý đến nhà Đường Hiểu Uyển ăn cơm, tự nhiên Diệp Lăng Phi không thể đi cùng Dã Lang và Dã Thú. Ba người họ cứ ngồi ở đây đến chiều mới rời đi làm chuyện riêng của mình. Chiều đó, Đường Hiểu Uyển đã xin nghỉ, cô gọi điện cho Diệp Lăng Phi. Khi đó hắn đang ở quán cà phê Mộng Viên tán gẫu với Lý Khả Hân. Nhận được điện thoại của Đường Hiểu Uyển, Diệp Lăng Phi cười nói:
- Cái cô bé này, lại trốn việc, còn chưa tới giờ tan làm mà đã xin nghỉ rồi.
Đầu dây bên kia, Đường Hiểu Uyển cười khanh khách:
- Ban Tổ chức cũng không có việc gì, em liền xin nghỉ, em muốn gặp anh Diệp lắm rồi. Anh Diệp, bây giờ anh đang ở đâu?
- Anh đang ở quán cà phê Mộng Viên. – Diệp Lăng Phi cười nói.
- Tốt, em sẽ đến ngay. – Diệp Lăng Phi cúp điện thoại, ném di động sang bàn bên cạnh, nâng ly cà phê lên uống một hớp. Lý Khả Hân ngồi đối diện, nàng cười nói:
- Sao thế, là điện thoại của Hiểu Uyển à?
- Ừ, cô bé này chiều nay xin nghỉ rồi, muốn tới đây. – Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa nhìn lướt qua quán cà phê: – Quán đẹp quá nhỉ, em sửa sang, bài trí lại lúc nào vậy?
- Em sửa sang lại lâu rồi, ông chủ như anh có đến được mấy lần đâu, dĩ nhiên là không biết rồi. – Lý Khả Hân tay cầm chiếc muỗng nhỏ, khuấy ly cà phê trước mặt, làm như không có chuyện gì hỏi: – Quan hệ của anh với Hiểu Uyển rất tốt đúng không?
- Ha ha, quan hệ của anh với Hiểu Uyển vẫn rất tốt, dĩ nhiên, quan hệ với em cũng rất tốt. – Diệp Lăng Phi ngẩng mặt lên nhìn Lý Khả Hân, cười hỏi: – Em rốt cuộc muốn nói cái gì?
- Không có, không có... – Lý Khả Hân cuống quýt che giấu: – Em chỉ thuận miệng hỏi thôi.
Diệp Lăng Phi nhìn Lý Khả Hân có chút tiều tụy, khẽ thở dài:
- Em cũng không cần vất vả quá mức như vậy. Anh thấy quán cà phê này kinh doanh cũng không tệ, ừm, chờ nó phát triển thêm chút nữa, chúng ta sẽ mua cửa hàng bên cạnh, mở rộng quán hơn, có thể thuê thêm mấy người giúp việc.
Lý Khả Hân gật đầu:
- Chỗ này làm ăn cũng không tệ, nhưng đến tháng bảy, học sinh lại nghỉ hè mất rồi, em lo thu nhập của quán sẽ giảm sút, dù sao khách quen đến đây chủ yếu là các bạn học sinh.
- Nói cũng phải. À, hiện tại không phải đang thịnh hành kinh doanh chuỗi cửa hàng sao, có thời gian em đi trung tâm thương mại xem có chỗ nào thuận lợi, thuê thêm người mở một quán nữa.
Nghe Diệp Lăng Phi nói vậy, Lý Khả Hân ấp úng:
- Hai ngày trước, em đến bách hóa Việt Dương mua đồ, phát hiện tầng bốn đang sửa sang lại, họ muốn đổi thành tầng chuyên về ăn uống giải trí. Em cũng tính có nên thuê một cửa hàng ở đó không nhưng mà em lại lo lắng...
Lý Khả Hân vừa nói vừa liếc nhìn Diệp Lăng Phi một cái, ý tứ không cần nói cũng biết. Bách hóa Việt Dương thuộc tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế, mà Bạch Tình Đình lại là phó tổng giám đốc của tập đoàn, Lý Khả Hân lo lắng Bạch Tình Đình không đồng ý cho mình mở quán ở đó.
- Cái này có vấn đề gì đâu, nếu em thích chỗ đó thì cứ thuê đi. Anh cũng quen người quản lý của bách hóa Việt Dương, hôm nào anh sẽ bảo anh ta cho em thuê chỗ mình ưng ý. – Diệp Lăng Phi vừa nói, vừa uống cạn ly cà phê: – Khả Hân, pha cho anh thêm một ly.
Không lâu sau, Đường Hiểu Uyển đã đến quán cà phê. Dựa theo thời gian, cô nhóc này chắc đã đi taxi tới đây. Đường Hiểu Uyển mặc một bộ váy hoa liền thân, dáng người nổi bật trong quán cà phê với bộ ngực cao săn chắc. Diệp Lăng Phi vội vàng vẫy tay, gọi cô đến bên cạnh. Đường Hiểu Uyển tới chỗ Diệp Lăng Phi ngồi xuống, cô đặt túi xách lên chiếc ghế trống đối diện, reo lên:
- Chị Khả Hân, sao chị không chủ động mang cho em một ly cà phê, chẳng lẽ muốn em tự mình đi rót ư? Chị Khả Hân, sao lại xấu tính như vậy?
Lý Khả Hân cười nói:
- Con bé chết tiệt này, học được cách nói ngọt từ lúc nào rồi? Em đến đây còn muốn để chị chiêu đãi à, tự đi lấy cà phê đi.
- Chà, xem ra tình cảm của em với chị Khả Hân chưa đủ thân thiết nhỉ.
Đường Hiểu Uyển nói xong, cười nhẹ rồi chạy đi lấy cà phê. Nhìn cô rót cà phê, Lý Khả Hân nói một câu đầy thâm ý:
- Hiểu Uyển xem ra cũng thay đổi rồi, thì ra hoàn cảnh quả thật có thể làm thay đổi tính cách một con người.
Diệp Lăng Phi nghe được trong lời nói có ẩn ý, đưa tay véo nhẹ mũi Lý Khả Hân:
- Lời này của em nghe là lạ, hình như là đang nói anh thì phải.
Lý Khả Hân cười ha hả:
- Em chưa nói gì cả, chỉ có anh tưởng tượng ra thôi.
Vừa nói, Lý Khả Hân vừa liếc nhìn Đường Hiểu Uyển đang vui vẻ mang ly cà phê trở lại, cô thấp giọng nói:
- Anh Diệp, Hiểu Uyển rất thuần khiết, suy nghĩ còn đơn giản, anh cần phải chiếu cố con bé nhiều hơn đó.
Diệp Lăng Phi nghe được ý tứ trong câu nói của Lý Khả Hân, hắn mỉm cười. Chờ Đường Hiểu Uyển ngồi xuống bên cạnh, Diệp Lăng Phi mới lên tiếng:
- Hiểu Uyển, thái độ làm việc của em không tốt, không phải nghỉ ốm mà dám rời khỏi công ty, cẩn thận bị trừ hết lương đấy.
Đường Hiểu Uyển ha hả cười:
- Anh Diệp, mấy ngày nay em cũng có chút chuyện, hơn nữa, anh là lãnh đạo của em, nếu anh dám trừ lương, em liền tìm anh đòi tiền. Nếu không cho em tiền thì ít nhất cũng phải dẫn em đi mua quần áo, hoặc là đi chơi với em.
Lý Khả Hân há hốc miệng, nàng quả thật không thích ứng được với sự biến hóa này của Đường Hiểu Uyển. Đường Hiểu Uyển không để ý rằng cách nói chuyện thân mật giữa cô và Diệp Lăng Phi đã vô tình để lộ manh mối trước mặt Lý Khả Hân. Khi nhìn thấy bộ dáng giật mình của Lý Khả Hân, cô mới vội vàng nói:
- Em chỉ đùa một chút thôi, đừng coi là thật.
Vừa nói, cô vừa lúng túng uống một ngụm cà phê.
✿ Thiên Lôi Trúc . com ✿ Cộng đồng dịch AI