Virtus's Reader
Đô Thị Tàng Kiều

Chương 54: CHƯƠNG 54: TÔI LÀ SÁT THỦ

Chu Hân Mính vừa thốt ra lời này, Diệp Lăng Phi liền nở nụ cười. Tay phải cầm điếu thuốc, cười hì hì nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Chu Hân Mính, nói:

- Cô đoán xem?

- Tôi đoán anh cái rắm. Chu Hân Mính ghê tởm cái bộ dạng đó của Diệp Lăng Phi, tức giận đến trợn mắt lên, tay phải túm cổ áo Diệp Lăng Phi, cong lưng, tới gần Diệp Lăng Phi, hung hăng nói:

- Diệp Lăng Phi, anh nói thật cho tôi, rốt cuộc địa vị của anh là gì?

Diệp Lăng Phi bị Chu Hân Mính túm cổ áo, trên mặt không có chút tức giận nào, ngược lại hắn mê mẩn nhìn về phía cổ áo Chu Hân Mính. Chu Hân Mính mặc đồng phục cảnh sát, nhưng cổ áo lại mở rộng, khẽ khom người, để lộ vòng một, làm cho Diệp Lăng Phi thấy được áo lót màu trắng cùng khe ngực sâu hút.

Chu Hân Mính lúc này không để ý tới Diệp Lăng Phi mê mẩn nhìn mình, cô thật sự muốn biết bối cảnh của Diệp Lăng Phi. Đêm qua, cô nhận được điện thoại của Diệp Lăng Phi, mang theo đội cảnh sát hình sự đuổi tới công viên Tây Sơn, quả nhiên thấy hai gã đàn ông bị còng tay ở lan can kêu thảm thiết không ngừng.

Hai người kia thật sự rất bi thảm, một cánh tay bị gãy, thêm cả xương sườn cũng bị đánh gãy. Hai người kia trông thấy cảnh sát, tựa như trông thấy cha mẹ ruột vậy, quả thực nước mắt tuôn như mưa, không đợi cảnh sát hỏi, hai người đã vội vàng thừa nhận:

- Cảnh sát, mau tới bắt chúng tôi đi, mọi chuyện đều là chúng tôi làm. Chỉ cần đưa chúng tôi đi bệnh viện, chúng tôi cái gì cũng thừa nhận.

Thật ra, Chu Hân Mính nhìn tướng mạo hai người này, trong lòng đã xác nhận, hình dáng hai người này cùng những mô tả của người bị hại trong báo án rất phù hợp.

Vì vậy, Chu Hân Mính lập tức sắp xếp đưa hai người này đến bệnh viện, cứu chữa trước. Vừa đến bệnh viện kiểm tra, kết quả làm cho Chu Hân Mính kinh hãi tột độ, tên bị gãy xương sườn thật đúng là số lớn, chỉ thiếu chút nữa là toàn bộ xương sườn đã gãy nát. Chu Hân Mính không hề thương cảm hắn, ngược lại, cảm thấy chúng đáng đời. Nếu như không phải thấy hai tên này chịu không ít đau khổ rồi, Chu Hân Mính sẽ đích thân ra tay đánh chúng một trận.

Chu Hân Mính cũng không quan tâm bả vai gã béo vẫn còn run rẩy, mà bắt đầu đặt câu hỏi, tra hỏi chúng. Chu Hân Mính thầm nghĩ, hỏi cả nửa ngày, tất cả đều là Diệp Lăng Phi bày trò, nhất là tên béo kia nhắc tới Diệp Lăng Phi với vẻ mặt tràn đầy sát ý, Chu Hân Mính xác định người đó chắc chắn là Diệp Lăng Phi. Tên béo kia vừa nhắc tới Diệp Lăng Phi ra tay tàn độc, miệng hắn bắt đầu run rẩy, xem ra hắn bị dọa cho khiếp vía.

Còn lại là những chuyện khác, Chu Hân Mính đã chuyển trọng tâm chú ý sang Diệp Lăng Phi. Liên tưởng đến lần trước mình sở dĩ phá thành công vụ án đặt bom, mấu chốt nằm ở những lời Diệp Lăng Phi vô tình nói ra, lại thêm tên tội phạm kia nhắc đến người đánh bất tỉnh hắn, Chu Hân Mính thoáng cảm thấy Diệp Lăng Phi này không hề đơn giản.

Hôm nay chính là đến để tìm hiểu Diệp Lăng Phi, kết quả, Diệp Lăng Phi lại giả vờ ngây ngô. Càng xem biểu hiện của Diệp Lăng Phi, Chu Hân Mính càng giận. Cô thật hận không thể ra tay đánh Diệp Lăng Phi, nhưng cô đã thử qua, mình không thể chiếm được lợi thế trước Diệp Lăng Phi. Đành phải cố gắng kiềm chế sự thôi thúc muốn hành hung Diệp Lăng Phi, trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi thở phì phì nói:

- Diệp Lăng Phi, anh không cần phải giả vờ, thành thật mà thừa nhận, anh rốt cuộc là làm gì?

- Chu cảnh quan, cô sao vậy? Tay trái Diệp Lăng Phi nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của Chu Hân Mính đang cầm cổ áo mình, cười hì hì nói: - Cô không nên tức giận, tôi đang làm gì, còn phải hỏi sao, tôi chính là nhân viên Tập đoàn Tân Á. Cô không thấy sao, tôi đang ngồi trong phòng làm việc của mình đây.

- Tôi không phải hỏi cái này, tôi hỏi trước đây anh rốt cuộc làm gì? Vì sao anh ra tay tàn độc như vậy, đêm qua hai kẻ tình nghi, một tên bị người ta dùng thủ pháp chuyên nghiệp đánh gãy cánh tay, tên còn lại bị đánh gãy xương sườn. Nhìn từ hai điểm này, tôi cho rằng anh đã được huấn luyện chuyên nghiệp rồi. Hơn nữa vụ án nổ bom kia, là anh nhắc nhở cho tôi, nếu không tôi không thể nào nghĩ ra cách phá án. Cho nên, tôi cho rằng bối cảnh của anh không hề đơn giản.

Diệp Lăng Phi nghe xong Chu Hân Mính nói, khẽ nhíu mày, phụ họa theo Chu Hân Mính nói:

- Ừ, không hổ là cảnh sát, phân tích rất có đạo lý.

Nói rồi, tay phải hắn dập tắt điếu thuốc, lách qua Chu Hân Mính, đặt lên mông Chu Hân Mính, dùng sức kéo cô lại, cả người Chu Hân Mính liền ngã vào trong ngực Diệp Lăng Phi.

Chu Hân Mính không ngờ lại xảy ra chuyện này, Diệp Lăng Phi dám ở trong văn phòng làm động tác thân mật này. Trước đó không có chuẩn bị, mông cô đã ngồi gọn trên đùi Diệp Lăng Phi. Chu Hân Mính theo bản năng giãy giụa, nhưng Diệp Lăng Phi hai tay đã ôm chặt lấy cô, nhất là tay phải Diệp Lăng Phi, không kiêng nể gì đặt lên vòng ba quyến rũ của cô, làm cho Chu Hân Mính không thể động đậy. Chu Hân Mính biến sắc, đang định nổi giận, lại nghe thấy Diệp Lăng Phi ghé miệng vào tai cô, thấp giọng nói:

- Cảnh quan, cô thật sự rất thông minh. Đã không giấu được cô, tôi chỉ có thể thẳng thắn thừa nhận tôi là một sát thủ quốc tế, cô đã xem qua chưa, câu chuyện đó được cải biên từ cuộc đời tôi.

Đôi mắt Chu Hân Mính mở to, cô ngừng giãy giụa, đột nhiên nghe được chuyện này nhất thời cảm thấy chấn động. Bộ phim Léon rất nổi tiếng, Chu Hân Mính đương nhiên đã xem qua. Trong phim, nhân vật sát thủ chính đã trải nghiệm một cuộc sống bình thường.

Diệp Lăng Phi tiếp tục nói:

- Đây là chuyện bất khả kháng, đạo diễn Luc kia là anh em của tôi, hắn muốn làm một bộ phim phản ánh cuộc sống sát thủ, tìm đến tôi, hy vọng có thể cải biên câu chuyện của tôi thành phim. Ban đầu Luc định để tôi đóng vai nam chính trong phim này, nhưng lúc đó, công việc của tôi quá bận, vừa mới nhận được nhiệm vụ ám sát Tổng Thống nước Mỹ Kennedy, không thể tham gia bộ phim này, đợi tôi ám sát Kennedy xong trở về, Luc đã tìm được diễn viên cho vai Léon rồi, thật đáng tiếc đó.

- Kennedy cũng là anh ám sát?

Chu Hân Mính lại một lần nữa chấn động, vụ án Tổng Thống nước Mỹ Kennedy bị ám sát đã nổi danh toàn thế giới, lại không ngờ là do Diệp Lăng Phi làm. Đến khi Chu Hân Mính hỏi xong, cô cũng hoàn hồn lại, Tổng Thống nước Mỹ Kennedy bị ám sát năm 1963, khi đó Diệp Lăng Phi còn chưa chào đời. Chu Hân Mính dùng sức giằng co, tức giận nói:

- Tên khốn này, lại dám lừa tôi.

Hai tay Diệp Lăng Phi vẫn ôm chặt lấy Chu Hân Mính, miệng hắn cười vui vẻ:

- Chu cảnh quan, là tôi không đúng, cô xem không khí căng thẳng quá đi mất, tôi chỉ muốn làm dịu bầu không khí thôi mà, tôi sao lại là sát thủ chứ.

- Anh tên khốn này, anh là đồ vô lại.

Chu Hân Mính giãy giụa vài cái, cũng không thoát ra nổi, ngược lại bị Diệp Lăng Phi ôm càng thêm chặt. Cô vừa rồi vặn vẹo, kích thích hạ thân của Diệp Lăng Phi. Giờ phút này, Chu Hân Mính cảm giác được chính giữa hạ thân mình bị một vật cứng rắn gắt gao chống thẳng lên. Cô biết rõ đó là cái gì, trong lòng cô nóng bừng. Vừa rồi mắng Diệp Lăng Phi tên khốn, một phần vì Diệp Lăng Phi trêu chọc mình, phần khác vì cô chột dạ.

Diệp Lăng Phi bị vòng ba đầy đặn của Chu Hân Mính khiêu khích, dục vọng trỗi dậy, lại thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Chu Hân Mính đỏ ửng, nhất là đôi môi kiều diễm ướt át của Chu Hân Mính, Diệp Lăng Phi một trận xúc động, nhịn không được hôn lên đôi môi Chu Hân Mính.

Chu Hân Mính sửng sốt, khi cô định thoát khỏi vòng tay Diệp Lăng Phi thì lại bị hắn hôn môi, Chu Hân Mính nhất thời ngượng ngùng, cô há miệng định cắn vào vai Diệp Lăng Phi. Diệp Lăng Phi thấy không ổn, vội vàng nói:

- Chu cảnh quan, tôi nói cho cô biết thân phận quá khứ của tôi.

Chu Hân Mính quả nhiên ngừng lại, vẻ mặt tức giận trừng mắt nhìn Diệp Lăng Phi.

- Ngày xưa tôi là một tên buôn lậu súng ống đạn dược khét tiếng nhất, tôi còn là thành viên của một tổ chức khủng bố quốc tế, cung cấp súng ống đạn dược cho nhiều quốc gia, những phần tử khủng bố ở Afghanistan hoàn toàn là do tôi trợ giúp, mới có thể gây ra thương vong cho quân Mỹ. Đương nhiên, tôi cũng cung cấp súng ống đạn dược loại lớn, trước đây tôi từng bán khoảng mười chiếc xe tăng hạng nặng Soviet IS-1 cho các quân phiệt Libya, đổi lại, bọn quân phiệt đó đưa tôi kim cương, những viên kim cương này cực kỳ đáng giá, tôi kiếm lời tròn 100.000 USD. A, đúng rồi, hiện tại tôi vẫn còn giữ hai viên kim cương, đang được cất giữ trong ngân hàng Thụy Sĩ, đợi vài ngày nữa tôi sẽ lấy cho cô một viên.

Diệp Lăng Phi vừa nói xong, đã thấy Chu Hân Mính hận không thể cắn chết hắn.

- Tên khốn, anh giờ còn lừa tôi, tôi muốn cắn chết anh.

Chu Hân Mính nói rồi, há miệng hung hăng cắn vào vai Diệp Lăng Phi.

Diệp Lăng Phi nhíu mày, thầm nghĩ:

- Mẹ kiếp, tôi nói thật lòng, cô còn không tin.

Khi Diệp Lăng Phi chuẩn bị buông Chu Hân Mính ra, định ngăn cản Chu Hân Mính cắn vai mình, thì cửa phòng làm việc có tiếng gõ cửa, ngay sau đó, cửa bị đẩy ra, Đường Hiểu Uyển và Lý Khả Hân bước vào văn phòng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!