Diệp Lăng Phi đang ngồi nói chuyện phiếm với Lý Khả Hân trong quán cà phê, ngay lúc môi hai người sắp chạm vào nhau thì bỗng nghe có người hô to ở ngoài cửa.
- Ai là chủ quán cà phê này?
Diệp Lăng Phi và Lý Khả Hân vội vàng tách nhau ra, cùng nhìn ra ngoài cửa, thấy ở đó có hai gã thanh niên đầu trọc, ước chừng khoảng hai mươi tuổi. Cả hai đều mặc áo phông cộc tay, để lộ hình xăm trên cánh tay. Nhìn là biết ngay đây là bọn du côn. Lý Khả Hân chau mày, cô rất không thích giao thiệp với những người như vậy. Lý Khả Hân đứng lên, đi tới chỗ hai gã kia, rất lễ phép hỏi:
- Tôi là chủ quán này, xin hỏi các vị tìm tôi có việc gì sao?
Hai gã thanh niên vừa nhìn thấy một cô gái cực kỳ xinh đẹp đến trước mặt, ánh mắt của cả hai cũng sáng lên, cố ý dùng ánh mắt thèm thuồng nhìn Lý Khả Hân rồi nói:
- Cô chính là bà chủ của nơi này ư?
- Đúng vậy!
Lý Khả Hân rất chán ghét ánh mắt hai người cứ chăm chăm nhìn mình, cô chỉ muốn nhanh chóng đuổi hai tên này đi, không nên đứng trước quán làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh.
- Xinh quá!
Gã lớn tuổi hơn trong hai tên nói:
- Này chị đẹp, anh em chúng tôi cũng không có chuyện gì, chỉ là đang kẹt chút tiền tiêu vặt, chỉ cần chị cho chúng tôi ít tiền, sau này có chuyện gì cứ nhờ chúng tôi.
Lý Khả Hân vẫn không nói gì, Diệp Lăng Phi đã cười nói:
- Mặt chúng mày cũng dày thật đấy, muốn gây sự ở đây à?
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa đứng dậy, đi tới bên cạnh Lý Khả Hân:
- Khả Hân, em cứ vào trong đi, chỗ này giao cho anh.
Lý Khả Hân gật đầu, cô hiểu rất rõ thủ đoạn của Diệp Lăng Phi. Hôm nay vừa đúng có anh ở đây, nếu không cô chắc chắn sẽ phải đau đầu. Lý Khả Hân không nói nhiều, xoay người đi vào trong quán. Diệp Lăng Phi cười hỏi hai tên thanh niên:
- Bọn mày muốn bao nhiêu tiền?
- Không nhiều lắm, chỉ cần cho bọn tao 5000 tệ!
Diệp Lăng Phi nói:
- 5000 tệ đúng không, quả là không nhiều lắm. Vậy đi, bọn mày ở đây chờ tao, tao đi lấy tiền, nhưng phải đàng hoàng đấy, tuyệt đối đừng để ảnh hưởng đến việc làm ăn ở đây, chúng ta là hòa khí sinh tài.
- Tốt, chúng tôi là người có giáo dục mà!
Hai tên thanh niên vừa nghe xong, không khỏi lộ ra vẻ vui sướng. Xem ra ông chủ quán cà phê này rất thức thời, rất sảng khoái đồng ý trả tiền. Hai người bọn họ đứng yên ở gần cửa, Diệp Lăng Phi thì đi vào gian phòng phía sau của quán. Lý Khả Hân đang ngồi trong phòng. Căn phòng này cũng được dùng làm phòng nghỉ ngơi. Lý Khả Hân ngồi trên ghế thấy Diệp Lăng Phi đi tới, liền hỏi:
- Anh giải quyết xong rồi à?
- Sao mà nhanh vậy được. Anh thấy không dạy dỗ hai tên này một chút thì sau này chúng nó sẽ còn đến gây rối nữa.
Diệp Lăng Phi nói:
- Em cứ ngồi xem kịch vui là được rồi!
Diệp Lăng Phi vừa nói vừa lấy điện thoại di động ra gọi cho đội cảnh sát hình sự. Dĩ nhiên hắn không thể tìm Chu Hân Mính. Nếu để Chu Hân Mính biết hắn ở cùng một chỗ với Lý Khả Hân, ai biết cô có nói cho Bạch Tình Đình hay không. Diệp Lăng Phi cũng không muốn mạo hiểm. Hắn trực tiếp gọi cho Tiểu Triệu, bảo cậu ta rằng mình gặp chút chuyện, cần cậu ta dẫn theo hai người đến bắt hai kẻ lừa đảo tống tiền. Cúp điện thoại xong, Diệp Lăng Phi híp mắt nhìn Lý Khả Hân. Lý Khả Hân thấy anh dùng ánh mắt như vậy nhìn mình, gương mặt cũng cảm thấy hơi nóng lên, nói:
- Anh nhìn cái gì vậy, thật là, anh với mấy tên du côn ngoài kia đều giống nhau, cũng chẳng phải người tốt đẹp gì.
Diệp Lăng Phi cười nói:
- Khả Hân, chờ anh giải quyết xong chuyện này, anh sẽ cho em biết rốt cuộc anh tốt đến mức nào. Em cứ ở đây chờ anh.
Lý Khả Hân nhìn Diệp Lăng Phi đi ra ngoài, cô hai tay ôm mặt lầm bầm: "Anh chính là tên xấu xa nhất trên đời này." Diệp Lăng Phi đi thẳng tới chỗ hai gã thanh niên, mở lời:
- Hai vị, chúng ta ra ngoài đi, tiền tôi đã chuẩn bị xong.
- Nhanh như vậy?
Hai tên thanh niên không thể tin được đây là sự thật. Đây là lần đầu tiên bọn chúng gặp được người cho tiền sảng khoái như vậy. Lúc này, hai người bọn họ bắt đầu hối hận, sớm biết thế này nên đòi nhiều hơn. Nhìn là biết ông chủ quán cà phê này là người có tiền, tuy nhiên chúng vẫn muốn lấy chắc 5000 tệ đã. Diệp Lăng Phi nhìn bộ dáng của hai tên này, trong lòng buồn cười tự nhủ: "Để xem chúng mày còn cười được bao lâu nữa." Hắn khoác vai hai tên thanh niên ra khỏi quán cà phê, sau đó rút mấy điếu thuốc, đưa cho mỗi tên một điếu nói:
- Hai vị huynh đệ, đừng vội. Tiền thì tôi chắc chắn sẽ đưa. Chúng ta hút điếu thuốc đã.
Hai tên này nào biết rằng Diệp Lăng Phi đã sắp xếp tất cả, chỉ nghĩ anh muốn lôi kéo lấy lòng bọn họ, cũng không suy nghĩ nhiều, nhận lấy điếu thuốc của Diệp Lăng Phi bắt đầu hút. Trong lúc Diệp Lăng Phi tán gẫu với hai gã này, hắn âm thầm tính toán thời gian, ước chừng cũng gần đủ, Diệp Lăng Phi lấy ví tiền ra, cũng không thèm nhìn mà rút thẳng một xấp tiền, đưa cho hai gã thanh niên, nói:
- Hai vị, nhìn xem có đủ hay không!
Hai tên thanh niên vừa nhìn thấy số tiền này, ánh mắt lập tức tỏa sáng, cả hai vội vàng giật lấy mà đếm. Trong khi hai tên này đang đếm tiền, Diệp Lăng Phi bỗng nhiên hô lớn:
- Cứu mạng với, có cướp!
Vừa nói, vừa chạy ra đường lớn. Hai gã kia còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, lúc này bỗng có một xe cảnh sát đi tới. Hai tên kia theo bản năng cầm tiền bỏ chạy, bọn họ cũng không hiểu tại sao bỗng dưng có cảnh sát. Nhưng lúc này chúng dù muốn chạy cũng không kịp nữa, Tiểu Triệu và hai viên cảnh sát hình sự lái xe đuổi theo, lúc hai tên này mới chạy được hơn 50 mét đã bị tóm gọn.
- Hai thằng ranh khá lắm, ban ngày ban mặt mà lại dám cướp giật à!
Tiểu Triệu vừa nói vừa còng tay hai tên thanh niên lại. Hai tên kia vội vàng giải thích:
- Chúng tôi không cướp giật, là người đàn ông kia đưa cho chúng tôi, thật mà, đồng chí cảnh sát, chúng tôi thật sự không có cướp giật mà!
- Đưa cho chúng mày? Bọn mày nghĩ mình là ai hả, người ta tự dưng đưa tiền cho bọn mày, não úng nước rồi à? Đừng ở đây lắm chuyện nữa, theo tao về cục cảnh sát hình sự giải thích đi.
Tiểu Triệu cầm tiền đi tới chỗ Diệp Lăng Phi trả lại cho hắn rồi nói:
- Diệp ca, em thấy hai tên này thật là xui xẻo, là anh cố ý làm vậy đúng không?
- Ai bảo thế, là anh bị chúng nó cướp tiền đấy chứ.
Diệp Lăng Phi cười nói.
Tiểu Triệu cười đáp:
- Người khác không biết Diệp ca thì thôi, em mà còn không biết anh sao!
- Chú em cũng lanh đấy!
Diệp Lăng Phi cười cười vỗ vai Tiểu Triệu, nói:
- Cũng không có gì, chỉ là anh thấy chúng không vừa mắt, dám chọc đến anh, anh liền phối hợp diễn một vở kịch cho chúng nó cướp tiền của anh. Tiểu Triệu, chú cứ “chăm sóc” kỹ hai tên này, tốt nhất gán cho bọn chúng tội cướp giật tài sản, nhẹ nhất cũng phạt tù năm năm.
Tiểu Triệu cười nói:
- Nhưng mà em không biết có nên nói với Chu đội trưởng một tiếng hay không.
- Thằng ranh này, anh còn chưa tính sổ với chú chuyện dám mách lẻo anh ra ngoài mua đồ với người khác cho Chu đội trưởng đấy, chú không biết Chu đội trưởng của chú hành anh thế nào đâu. Cái này là lỗi của chú, nếu như Chu đội trưởng không đối xử tốt với anh nữa, chú cũng đừng mong sống khỏe, anh sẽ tìm mấy cô nàng giang hồ hàng ngày đến đại đội cảnh sát hình sự làm phiền chú, nói chú làm lớn bụng người ta, xem chú sau này sống thế nào.
Tiểu Triệu cũng biết Diệp Lăng Phi đang đùa hắn, vội vàng cười ha ha nói:
- Diệp ca, đừng, anh không thể làm như vậy, em biết em sai rồi, lần sau em bảo đảm sẽ kín mồm kín miệng. Diệp ca, em phải về trước, có thời gian chúng ta lại nói chuyện nhé!
Tiểu Triệu nói xong vội vàng lên xe. Hắn lên xe, thở dài một hơi, quay đầu lại nhìn hai tên thanh niên, nói:
- Hai người bọn mày thật lớn mật, cũng không để ý là đã chọc tới đại nhân vật nào. Tao nói cho bọn mày biết, người này chính là bạn tốt của đại đội trưởng cảnh sát hình sự chúng tao, hai tên nhóc chúng mày lại dám chọc tới người ta. Được rồi, lần này bọn mày đừng mong được yên ổn, chờ mà đi bóc lịch nhé.
Tiểu Triệu nói những lời này làm hai tên kia sợ hãi mặt xám như tro tàn, liên tục cầu xin tha thứ. Nhưng Tiểu Triệu cũng không để ý đến sự khẩn cầu của hai tên kia, mà đang nghĩ xem Chu đội trưởng của mình rốt cuộc đã thu thập Diệp Lăng Phi thế nào rồi. Diệp Lăng Phi thấy xe cảnh sát rời đi, hắn xoay người trở về quán cà phê. Đến phòng nghỉ, hắn đẩy cửa ra, thấy Lý Khả Hân đang day huyệt thái dương.
- Khả Hân, em nhức đầu à?
Diệp Lăng Phi ngồi đối diện Lý Khả Hân, cầm bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô, nhìn khuôn mặt có phần tiều tụy của cô, đau lòng nói:
- Khả Hân, em gầy đi nhiều quá!
- Em không sao đâu, thật mà!
Lý Khả Hân nhẹ giọng nói:
- Có lúc em cảm giác mình thật cô độc, có thể là do tính cách của em mới thành như vậy. À quên, sao em lại nói với anh những lời này nhỉ, chúng ta đâu còn là gì của nhau nữa!
Diệp Lăng Phi muốn gần gũi với Lý Khả Hân hơn, hắn nói với giọng mập mờ:
- Anh là đàn ông mà, chỉ cần em muốn, anh sẽ thỏa mãn tất cả nguyện vọng của em.
- Thôi đi, nói chuyện không đứng đắn!
Lý Khả Hân bật cười, nói:
- Anh cái gì cũng tốt, chỉ có điều toàn làm chuyện xấu, em thật sự không quản nổi anh.
Nhìn bộ dáng vui vẻ của Lý Khả Hân, trong lòng Diệp Lăng Phi khẽ động, thầm nghĩ có nên nói cho Lý Khả Hân biết mối quan hệ của mình và Đường Hiểu Uyển hay không, thử xem phản ứng của cô thế nào. Diệp Lăng Phi thầm tính, quan hệ giữa Lý Khả Hân và Đường Hiểu Uyển rất tốt, nếu như Lý Khả Hân biết chuyện của mình và Đường Hiểu Uyển mà vẫn muốn ở cùng mình, vậy anh sẽ cân nhắc xem có nên tiến thêm một bước với Lý Khả Hân hay không.
❊ Thiên Lôi Trúc ❊ Dịch AI trực tuyến