Thời tiết ngày thứ bảy đã bắt đầu tốt lên. Cơn mưa như trút nước từ hôm thứ năm kéo dài mấy ngày qua tưởng chừng không dứt. Hai ngày nay, mối quan hệ giữa Diệp Lăng Phi và Bạch Tình Đình cũng chẳng khá hơn là bao, khiến Diệp Lăng Phi không ngừng oán thán cái thời tiết quái quỷ này. Bạch Tình Đình luôn tỏ ra lạnh nhạt, mặc cho Diệp Lăng Phi cố gắng bắt chuyện thế nào, cô cũng chẳng thèm đếm xỉa. Diệp Lăng Phi đoán, chắc chắn là chuyện đêm đó đã khiến Bạch Tình Đình cảm thấy bị anh lừa gạt. Diệp Lăng Phi buồn bực không thôi, rõ ràng mình viện cớ hết lần này đến lần khác đều trót lọt, không biết tại sao hôm đó Bạch Tình Đình lại dám lừa gạt mình. Diệp Lăng Phi luôn cho rằng Bạch Tình Đình là người đàng hoàng, không bao giờ lừa dối ai. Hiện tại hắn mới hiểu được, người càng đàng hoàng thì khi lừa người lại càng lợi hại. Diệp Lăng Phi cũng đã đi tìm Chu Hân Mính, hy vọng cô có thể giúp mình, nhưng Chu Hân Mính chỉ nói với anh rằng khi Bạch Tình Đình đã nổi giận thì càng khuyên lại càng tức, cứ chờ cô hết giận thì sẽ bình thường trở lại. Diệp Lăng Phi cũng không có cách gì, đành phải ngoan ngoãn đợi ở nhà, hy vọng không bị Bạch Tình Đình nắm được nhược điểm nào.
Trong khi Diệp Lăng Phi ngoan ngoãn ngồi nhà thì Bạch Tình Đình lái xe đến đại học Vọng Hải. Vốn dĩ hôm nay nàng định hẹn Chu Hân Mính cùng đi dạo phố nhưng Chu Hân Mính lại phải tăng ca, nàng đành hẹn Vu Tiêu Tiếu đi cùng. Vu Tiêu Tiếu hôm nay cũng rảnh rỗi, vốn định đi chơi điện tử nhưng Hứa Duy lại có việc đi vắng, cô muốn rủ Hứa Duy đi cùng cũng không được. Vu Tiêu Tiếu thấy dạo này Hứa Duy rất kỳ lạ, cứ hay đột nhiên biến mất không lý do, số lần đi chơi với cô cũng ít dần. Vu Tiêu Tiếu đã gặng hỏi nhưng Hứa Duy không chịu nói rõ. Dần dần, Vu Tiêu Tiếu cũng không hỏi nữa.
Vu Tiêu Tiếu mặc một chiếc váy trắng dài quá đầu gối, hôm nay phá lệ ăn mặc giống một cô gái hiền thục. Cô lên xe của Bạch Tình Đình.
- Chị, giờ mình đi dạo ở đâu đây?
Vu Tiêu Tiếu là người có tính cách rất thoải mái, từ khi kết nghĩa chị em với Bạch Tình Đình thì cô đã coi nàng là người thân của mình. Bạch Tình Đình rất thích tính cách của Vu Tiêu Tiếu. Nhìn thấy cô, tâm trạng của Bạch Tình Đình đã tốt hơn rất nhiều. Nàng đeo kính râm lên, cười nói:
- Có em đi cùng là được rồi. Hôm nay chị chỉ muốn đi giải khuây thôi, đi đâu cũng không quan trọng.
- Vậy thì dễ thôi, chị em mình đi shopping đi!
Vu Tiêu Tiếu nhìn Bạch Tình Đình cười nói:
- Chị, có phải sư phụ em lại chọc giận chị không?
- Ừm, chị cũng không biết nói thế nào nữa!
Bạch Tình Đình khẽ thở dài, khởi động xe. Nàng bây giờ có chút lo lắng. Bạch Tình Đình không hiểu tại sao Diệp Lăng Phi lại lừa dối mình, lẽ nào anh còn có người phụ nữ khác bên ngoài? Một loạt ý nghĩ hiện lên trong đầu Bạch Tình Đình. Lòng nàng hơi hỗn loạn nên hôm nay muốn đi chơi cho khuây khỏa, không suy nghĩ những chuyện khác nữa. Vu Tiêu Tiếu cực kì thông minh tinh tế, thấy Bạch Tình Đình không chịu nói liền đoán nhất định bà chị này đang phiền muộn vì chuyện của sư phụ mình. Vu Tiêu Tiếu cũng không hỏi thêm, liền đề nghị đến trung tâm thương mại Việt Dương. Bạch Tình Đình từ khi trở về tập đoàn chỉ xem qua những báo cáo tài chính cũng thấy được gần đây tình hình kinh doanh của trung tâm thương mại Việt Dương rất tốt. Thành tích này không thể không kể đến công lao của nàng lúc còn quản lý cửa hàng. Bạch Tình Đình lại nghĩ tới Diệp Lăng Phi. Ban đầu nếu không có Diệp Lăng Phi giúp nàng bày mưu tính kế, Bạch Tình Đình căn bản không thể kinh doanh cửa hàng bách hóa Việt Dương tốt như vậy. Bất tri bất giác, Bạch Tình Đình nghĩ tới những điểm tốt của Diệp Lăng Phi, trong lòng âm thầm giận mình đã luôn nghi ngờ anh. Bạch Tình Đình thầm tính, trước mắt cứ lạnh nhạt với anh thêm vài ngày, ít nhất cũng khiến Diệp Lăng Phi “ngoan ngoãn” hơn một chút.
Bạch Tình Đình không có ý kiến gì, lái xe đến trung tâm thương mại Việt Dương. Hôm nay là thứ bảy, có rất nhiều người đi dạo phố, mua sắm. Bạch Tình Đình và Vu Tiêu Tiếu cùng đi vào. Tuy là phó tổng giám đốc tập đoàn, nhưng Bạch Tình Đình không muốn quá phô trương tại cửa hàng nên chỉ cùng Vu Tiêu Tiếu đi mua đồ như những người khác. Hai người dạo một vòng ở đại sảnh lầu một sau đó đi thang máy lên tầng hai. Hai người đang đi về phía thang máy thì chợt Bạch Tình Đình nhìn thấy một cô gái trông rất quen, dường như nàng đã gặp ở đâu đó nhưng nhất thời không nhớ ra đây là ai.
- Chị, chị nhìn gì thế?
Vu Tiêu Tiếu thấy Bạch Tình Đình có chút thất thần, khẽ kéo cánh tay nàng. Bạch Tình Đình lúc này mới hoàn hồn, cười nói:
- Không có gì đâu. Vừa rồi chị thấy có người trông rất quen nhưng lại không nhớ là ai. Không sao, chúng ta vào thang máy thôi.
Bạch Tình Đình vẫn cố vắt óc nhớ lại nhưng cũng không nhớ ra cô gái trông rất quen kia là ai. Trong lúc nàng đang suy nghĩ, bỗng nhiên nghe thấy cô bé xinh đẹp đi cạnh cô gái đó nói:
- Chị Oánh Oánh, em quên mất một chuyện. Chị biết chuyện của giám đốc Diệp và Trương Lộ Tuyết, tổng giám đốc Trương không?
Người nói chính là Trịnh Khả Nhạc, bên cạnh cô là Từ Oánh. Trước kia khi Bạch Tình Đình đến tập đoàn Tân Á, Từ Oánh chưa phải trợ lý của trưởng phòng tổ chức. Lúc ấy, Từ Oánh đã tiếp đãi Bạch Tình Đình. Vì vậy mà nàng có chút ấn tượng với Từ Oánh, nhưng chỉ một chút mà thôi, Bạch Tình Đình cũng không nhớ được tên cô. Chuyện đời nhiều khi thật trùng hợp. Hôm nay là thứ bảy, Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh cũng rảnh rỗi, cả hai đều muốn đi mua sắm một chút. Trịnh Khả Nhạc đề nghị đến trung tâm thương mại Việt Dương. Cô muốn mua một bộ quần áo thể thao ở đây. Phụ nữ chính là như vậy, luôn lo lắng mình bị béo phì. Trịnh Khả Nhạc suốt ngày sợ béo, cho nên muốn vận động nhiều hơn. Cô muốn mua một bộ quần áo thể thao để chạy bộ, đánh cầu lông. Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh đến trung tâm thương mại Việt Dương, lập tức lên tầng hai. Trong thang máy, Trịnh Khả Nhạc nhớ tới chuyện lần trước mình nghe được ở phòng làm việc của Trương Lộ Tuyết, bèn kể cho Từ Oánh nghe. Từ Oánh nghe Trịnh Khả Nhạc nhắc tới Diệp Lăng Phi và Trương Lộ Tuyết, hơi mỉm cười nói:
- Khả Nhạc, giám đốc Diệp và tổng giám đốc Trương có chuyện gì sao? Chị cũng biết hai người họ hay gây sự với nhau mà. Em cũng đâu phải không biết, tổng giám đốc Trương vừa tới tập đoàn đã đến phòng tổ chức gây lộn với giám đốc Diệp. Bọn họ lại cãi nhau nữa à!
Trịnh Khả Nhạc cười ha hả nói:
- Chị Oánh Oánh, chị chưa nghe câu “Đánh là thương, mắng là yêu” sao? Em thấy quan hệ giữa giám đốc Diệp và tổng giám đốc Trương không đơn giản như vậy đâu. Lần trước chính tai em nghe thấy tổng giám đốc Trương nói nàng mang thai, chuyện này hình như có liên quan đến giám đốc Diệp.
Nghe Trịnh Khả Nhạc nói xong, Từ Oánh há hốc mồm, không tin đây là sự thật. Đến lầu hai, Trịnh Khả Nhạc kéo tay Từ Oánh đi về phía khu vực quần áo thể thao. Từ Oánh vừa đi vừa nói:
- Khả Nhạc, em đừng có bịa chuyện bậy bạ. Giám đốc Diệp đã kết hôn rồi, hơn nữa chị còn nghe nói vợ của giám đốc Diệp là bạn của tổng giám đốc Trương đó. Em không biết sao, tổng giám đốc tập đoàn Thế Kỷ Quốc Tế cũng là bạn chiến đấu của tổng giám đốc tập đoàn Tân Á Trương Khiếu Thiên!
- Em cũng biết mà!
Trịnh Khả Nhạc cười nói.
- Em thấy chuyện càng lúc càng thú vị. Chị không biết đâu, hôm đó tổng giám đốc Trương gọi giám đốc Diệp vào phòng làm việc, lúc ấy em cũng ở đó. Em nghe chính miệng giám đốc Diệp hỏi tổng giám đốc Trương mang thai gì đó, mà tổng giám đốc Trương cũng không phủ nhận. Nhìn bộ dạng tổng giám đốc Trương dường như rất tức giận. Em nghĩ nhất định là giám đốc Diệp nhà mình đã bội tình bạc nghĩa với người ta rồi. Nói không chừng...
Trịnh Khả Nhạc hạ thấp giọng ở mấy câu cuối.
Từ Oánh kinh ngạc nói:
- Không thể nào!
- Sao lại không thể chứ!
Trịnh Khả Nhạc nói.
- Bằng không tại sao không ai ở tập đoàn Tân Á dám động đến giám đốc Diệp? Chị xem anh ta thường xuyên không đi làm, tổng giám đốc Trương cũng không nói một câu nào. Em thấy chuyện đúng là như vậy!
Từ Oánh mặc dù không hoàn toàn tin lời của Trịnh Khả Nhạc nhưng nàng cũng mơ hồ cảm giác có lẽ chuyện cô nói không hoàn toàn là giả. Hai người đang tán gẫu chợt nghe một giọng nữ thanh nhã từ phía sau truyền tới:
- Hai cô, xin chờ một chút!
Trịnh Khả Nhạc và Từ Oánh quay đầu nhìn lại thì thấy có hai cô gái, trong đó một người dung mạo cao quý thoát tục, sắc mặt lúc này đã trắng bệch, đôi môi khẽ run run. Câu nói vừa rồi chính là do nàng nói. Từ Oánh không nhìn còn đỡ, vừa nhìn thấy cô gái này, đầu óc nàng “ong” một tiếng. Nàng không ngờ lại gặp phải Bạch Tình Đình ở đây. Từ Oánh sao có thể không nhận ra Bạch Tình Đình, ở thành phố Vọng Hải, cô cũng là người nổi tiếng. Từ Oánh cũng biết Bạch Tình Đình là vợ của Diệp Lăng Phi. Bây giờ nàng đang lo lắng không biết vừa rồi mình và Trịnh Khả Nhạc nói chuyện, Bạch Tình Đình có nghe thấy không. Còn Trịnh Khả Nhạc thì vẫn chưa nhận ra Bạch Tình Đình. Cô nhìn nàng hỏi:
- Cô có chuyện gì vậy?
- Các cô là nhân viên của tập đoàn Tân Á sao?
Bạch Tình Đình hỏi.
- Khả Nhạc, chị quên mất, vòi nước ở nhà mình hình như vẫn còn mở, đúng không? Chúng ta mau về nhà khóa lại đi.
Từ Oánh nói.
Nàng vội vàng kéo Trịnh Khả Nhạc rời đi nhưng Trịnh Khả Nhạc lại nói:
- Chị Oánh Oánh, chị làm gì vậy? Trước khi đi chúng ta đã kiểm tra vòi nước rồi mà, không có chuyện gì đâu.
Nói xong, cô gật đầu với Bạch Tình Đình, trả lời:
- Đúng vậy. Chẳng lẽ cô cũng là nhân viên của tập đoàn Tân Á?
Bạch Tình Đình lắc đầu:
- Tôi không phải nhân viên tập đoàn!
Rồi lại hỏi:
- Vừa rồi các cô nói tới giám đốc Diệp có phải là Diệp Lăng Phi của phòng tổ chức tập đoàn Tân Á không?
- Đúng vậy!
Trịnh Khả Nhạc thuận miệng đáp nhưng cô lập tức cảnh giác hỏi:
- Rốt cuộc cô là ai? Hỏi những chuyện này để làm gì?
Sắc mặt Từ Oánh lúc này vô cùng khó coi. Vừa rồi nàng đã liên tục nháy mắt với Trịnh Khả Nhạc nhưng cô lại không hề để ý. Bây giờ dù nàng muốn lái sang chuyện khác cũng không kịp nữa rồi. Bạch Tình Đình nhìn Trịnh Khả Nhạc, thản nhiên nói:
- Tôi là Bạch Tình Đình, là vợ của giám đốc Diệp phòng tổ chức mà các cô đang nói đến.